(Chủ Công - Xuyên Nhanh) Cường Sủng - Chương 17: Dâng Hiến Thân Mình, Đêm Dài Triền Miên
Cập nhật lúc: 2026-03-23 13:04:26
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghĩ đến đây, Bạch Tố cũng còn tâm trạng tiếp tục canh giữ ở đây nữa. Đơn giản phân phó phó thống lĩnh vài câu, liền trở về viện t.ử đó sắp xếp.
Mặc dù dọc đường Bạch Tố đều mặt biểu tình, nhưng những gặp y đều thể cảm nhận hàn ý âm trầm y, theo bản năng tránh xa , trêu chọc vị sát thần .
Mãi cho đến khi viện tử, Huyền Nhị vẫn luôn chú ý tới tình trạng của chủ t.ử nhà mới lo lắng bước tới, nhẹ giọng dò hỏi: “Chủ tử, là xảy chuyện gì ?”
Bạch Tố lắc đầu: “Không việc gì, sai chuẩn một thùng nước nóng tới đây, mộc dục.”
“Vâng, chủ tử.”
“Đợi .”
Chỉ là Huyền Nhị lĩnh mệnh định rời , Bạch Tố gọi giật . Nhìn thấy ánh mắt hồ nghi của đối phương, Bạch Tố trầm mặc hồi lâu, mới khàn giọng : “Lát nữa ngươi đến ngoài viện của bệ hạ canh chừng, đợi Ninh vương , bảo đến chỗ một chuyến.”
Nói xong, liền xua xua tay, bảo Huyền Nhị rời .
Người bên nhanh đưa nước nóng tới, Bạch Tố đóng cửa phòng, cởi ngoại bào, bước về phía thùng tắm.
Cởi đôi giày đặc chế , y bước khập khiễng. Lúc ngang qua bàn, thấy chính trong gương, kìm dừng bước.
Bàn tay bất giác sờ lên vết sẹo khó coi hàm bên , trong lòng Bạch Tố chùng xuống.
Chưa khoảnh khắc nào, y chán ghét dáng vẻ của như hiện tại.
Mình chẳng qua chỉ là một kẻ thọt, một kẻ tàn phế, một kẻ xí hủy dung, mà gan si tâm vọng tưởng Ninh vương!
A!
Cũng thật làm khó cho Ninh vương, nhẫn nhục chịu đựng, đối mặt với bộ dạng của mà cũng thể thốt bao nhiêu lời ngon tiếng ngọt. Không mỗi mật với , cảm thấy buồn nôn .
Định thần , Bạch Tố hít sâu một , ngâm cả trong nước. Hơi nóng hun đúc khiến làn da rịn chút sắc đỏ, nhưng nước nóng đến , trái tim y cũng lạnh lẽo.
Có lẽ vì từ nhỏ bắt đầu tập võ, lớn lên một chút biên quan dãi nắng dầm sương, làn da của Bạch Tố tính là mịn màng. Từng đạo vết sẹo ngang dọc , đó đều là những vết thương y để chiến trường.
Cầm khăn vải lau chùi da thịt , nhớ tới làn da trắng trẻo mịn màng của Ninh vương. Bạch Tố hiểu rốt cuộc nghĩ thế nào, cho rằng Ninh vương sẽ thích một kẻ võ biền thô ráp như .
Cẩn thận kỳ cọ da thịt , cho dù da khăn vải chà xát đến ửng đỏ, y dường như cũng cảm giác đau đớn. Mãi cho đến khi tắm rửa sạch sẽ cho từ đầu đến chân, Bạch Tố mới suy sụp tựa cả thùng tắm.
Vươn tay lấy từ trong chiếc ngoại bào một tấm lệnh bài màu đen, dùng ngón tay còn vương bọt nước nhẹ nhàng vuốt ve hoa văn đó, mặt Bạch Tố lộ nụ trào phúng.
Chẳng qua chỉ là một tấm Huyền Thiết Lệnh, thể khiến Ninh vương hư tình giả ý đến . Nếu thể một tay che trời, Tư Đồ Thần Diệp đến lúc đó sẽ càng dỗ dành , lấy lòng , thậm chí vĩnh viễn cũng sẽ rời xa ...
Chân tâm gì đó, y còn bận tâm nữa. Y chỉ , đó nhất định là của y!
Nháy mắt, Bạch Tố sinh sự khao khát quyền thế từng .
Bên , lẽ vì kinh hãi, Lão hoàng đế mặc dù thần sắc uể oải, nhưng vẫn kéo Thần Thiên chuyện hồi lâu.
Thần Thiên thấy sắc trời còn sớm, liền sai bên chuẩn chút canh an thần. Đợi Lão hoàng đế uống xong cuối cùng cũng cơn buồn ngủ, mới chủ động cáo từ rời .
Chỉ là bước đến cổng viện, gặp Huyền Nhị đang canh giữ ở đó.
Biết Bạch Tố bảo qua đó một chuyến, Thần Thiên gật đầu, lập tức bước về phía viện t.ử của Bạch Tố.
Hắn ngược nghĩ nhiều như , Bạch Tố tuy dịu dàng nhưng luôn đắn, chỉ cảm thấy thể thương phát hiện gì đó với .
Đợi đến cửa, Thần Thiên nhẹ nhàng gõ cửa phòng, qua hồi lâu đáp . Nam nhân mới thử đẩy một cái, phát hiện cửa phòng mà khóa.
Trong phòng chỉ một ngọn nến mờ ảo bên cửa sổ, may mà căn phòng lớn, vẫn thể rõ dáng vẻ bên trong, nhưng thấy hẹn .
“T.ử Tố!” Thần Thiên gọi một tiếng, lúc mới chú ý tới tấm bình phong trong phòng chút động tĩnh, kèm theo tiếng nước chảy.
Hóa là đang mộc dục!
Trong lòng Thần Thiên khó tránh khỏi sinh chút kiều diễm, trong đầu huyễn hoặc dáng vẻ câu nhân khi mộc d.ụ.c của thương. Sau đó tiếng sột soạt mặc quần áo, càng khiến nhịn mà tâm viên ý mã.
May mà nhanh, Bạch Tố từ bình phong bước . Chỉ là Thần Thiên nở nụ định tiến lên đón, hình ảnh mắt đóng đinh tại chỗ.
Lúc Bạch Tố chân trần bước , chỉ tùy ý khoác một bộ tẩm y màu trắng. Mái tóc dài ướt sũng vắt vai, những giọt nước trong suốt trượt qua lồng n.g.ự.c xinh của thanh niên, chậm rãi chìm bụng .
Chỉ tiếc là, tẩm y che khuất, khiến rõ phong cảnh bên trong...
Nhìn thấy thương câu nhân như , Thần Thiên nuốt nước bọt, gắt gao chằm chằm giọt nước trượt xuống , phảng phất như thâm cừu đại hận gì với giọt nước đó .
Sợ thêm vài nữa sẽ nhịn mà hóa thành sói, làm chuyện xa cưỡng ép. Thần Thiên vội vàng dời tầm mắt, làm vẻ cầm lấy chiếc khăn vải bên cạnh, cố gắng đắn : “T.ử Tố, tóc còn ướt ngoài , cẩn thận kẻo nhiễm lạnh.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/chu-cong-xuyen-nhanh-cuong-sung/chuong-17-dang-hien-than-minh-dem-dai-trien-mien.html.]
Nói , liền bước tới, dịu dàng lau khô mái tóc dài cho y.
Bạch Tố thấy Thần Thiên mà chỉ vài cái, liền đầu nữa, càng thêm khẳng định đối phương là ghét bỏ thể tướng mạo của .
Trong lòng y càng thêm lạnh lẽo, ngoài miệng ôn hòa : “Ta là luyện võ, yếu ớt như .”
“Ai luyện võ thì cần yêu quý thể, nếu em đổ bệnh, chẳng sẽ đau lòng .”
Kéo thương đến xuống chiếc nhuyễn tháp bên cạnh, Thần Thiên dịu dàng lau khô mái tóc dài cho y, khuôn mặt đầy vẻ đồng tình .
Bạch Tố thấy thần sắc của nam nhân phía , chỉ cảm thấy Ninh vương thật lợi hại, tình thoại tùy tiện cũng êm tai đến , cũng khó trách chống đỡ nổi.
Thần Thiên thương của đang thầm oán thán , mái tóc gội mang theo hương thơm thanh mát, nhân lúc Bạch Tố thấy, liền lén lút ghé sát qua ngửi ngửi.
Thực càng từng tấc từng tấc hôn lên mái tóc đen nhánh của thương, chỉ sợ thực sự làm , Tiểu Bạch sẽ cảm thấy chút bỉ ổi.
Cũng chính là 009 suy nghĩ của Thần Thiên, nếu , nó nhất định sẽ cho Thần Thiên : BOSS, ngài hiện tại lén lút ngửi tóc , dáng vẻ còn bỉ ổi hơn!
Tóc của cổ đại vẫn chút phiền phức, lau hồi lâu, tóc mới cuối cùng cũng khô.
Thần Thiên thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy may mà bên chu đáo đốt chậu than. Nếu phòng lạnh , thương mặc phong phanh như , chắc chắn sẽ đổ bệnh.
lúc , cũng nhớ Bạch Tố là đặc biệt sai Huyền Nhị tìm qua đây, liền tò mò dò hỏi: “T.ử Tố, đêm khuya em gọi qua đây, là chuyện gì ?”
Bạch Tố , rũ mắt xuống, nhẹ giọng : “Không việc gì thì thể tìm ngươi ?”
Thần Thiên vội vàng phủ nhận: “Đương nhiên ... Ưm!”
Ai ngờ, còn hết câu, Bạch Tố đột nhiên đầu bịt kín miệng.
Thanh niên ngày thường luôn mang theo vẻ e lệ, hôm nay mà chủ động ngoài ý . Xoay , hai tay ôm lấy cổ , liền bắt đầu ôm hôn thật sâu.
Thần Thiên chút phát ngốc, nhưng yêu thương đối xử như thể nghi ngờ khiến vô cùng say mê. Cánh tay vốn ôm hờ càng siết càng chặt, đó liền cả đè xuống tháp.
Nụ hôn của Bạch Tố ngày càng sâu, Thần Thiên hưởng thụ đáp , trong lòng thoải mái rối tinh rối mù. Chỉ đợi đến khi đai lưng của kéo , mới đột nhiên bừng tỉnh.
Người cổ đại luôn truyền thống, cho nên Thần Thiên đó vẫn luôn nghĩ giữ sự cho đêm tân hôn của họ, để thể hiện sự trân trọng đối với Bạch Tố. Cho nên ngờ, Bạch Tố mà chủ động nhiệt tình làm chuyện như , rõ ràng là định phát sinh chuyện gì đó với .
Mặc dù Thần Thiên trong lòng còn mong đợi hơn cả Bạch Tố, nhưng nghĩ đến địa điểm hiện tại của họ, chẳng qua chỉ là thiền phòng trong tự viện. Hắn thực sự ở một nơi tồi tàn như tiến hành đầu tiên của họ ở thế giới , làm ủy khuất thương.
Đặc biệt Bạch Tố hiện tại còn là thống lĩnh của đội hộ vệ , phụ trách an của Lão hoàng đế. Đêm nay mới xử lý một lượng lớn thích khách, e rằng những ngày tiếp theo ở Hộ Quốc Tự đều vô cùng bận rộn. Nếu bây giờ đòi hỏi thương, lỡ như làm y thương, chẳng là để Tiểu Bạch mang thương tích mà lao lực !
Là một chồng quan tâm bạn đời, Thần Thiên biểu thị tuyệt đối thể làm chuyện cặn bã như . Cho nên chỉ đành cố nhịn chua xót, nắm lấy tay Bạch Tố, ngăn cản động tác của y.
Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!
cảm nhận sự ngăn cản của Thần Thiên, Bạch Tố hít thở thông.
Quả nhiên cự tuyệt ? Mặc dù y chuẩn sẵn tâm lý, cả trái tim vẫn nhanh chóng nỗi đau xót xa chiếm cứ.
Mình nên sớm thử nghiệm một chút, mặc dù đây họ cũng từng mật, nhưng vẫn luôn chỉ là ôm hôn, sự giao lưu sâu hơn.
Nếu sớm gạt bỏ cái gọi là rụt rè, nhất định thể phát hiện , Ninh vương thực sự yêu , chắc chắn cũng thực sự ở bên .
Hiện tại, đang nghĩ cách từ chối, hoặc định thoái thác rời khỏi đây.
Không, thể để !
Cúi đầu xuống, huyết vụ nơi đáy mắt Bạch Tố ngày càng thịnh, một vài chấp niệm trong lòng cũng bắt đầu phun trào.
Nhớ tới tấm lệnh bài màu đen , lấy , Ninh vương vì tấm lệnh bài đó, mà cùng ...
Thần Thiên trăm ngàn suy nghĩ quanh co trong lòng bạn đời, thấy Bạch Tố cúi đầu, lời nào cũng động tác, cảm xúc dường như sa sút, lập tức liền đau lòng.
Nghĩ thầm da mặt Tiểu Bạch mỏng như , hiếm khi chủ động, còn hảo hảo đáp , hiện tại chắc chắn là ngại ngùng , chừng còn tổn thương nữa, đây đều là của !
Thực cho dù thể làm đến bước cuối cùng, cũng nên hảo hảo hầu hạ bảo bối nhà mới ! Nếu , thể coi là một chồng !
Thế là, Bạch Tố định mở miệng chuyện Huyền Thiết Lệnh, đột nhiên nam nhân bên cạnh lật ngược đè xuống .
Sau đó Ninh vương mặt liền lộ một nụ vô cùng mê , kéo vạt tẩm y của y cúi đầu xuống.
Bạch Tố: Chuyện khác với sự thoái thác rời mà y tưởng tượng!
Người ngày càng quá đáng, còn ăn vạ chịu nữa!
Đến cuối cùng, Bạch Tố cách nào tiếp tục suy nghĩ thêm gì nữa, Ninh vương thực sự quá lợi hại ...