(Chủ Công - Xuyên Nhanh) Cường Sủng - Chương 151: Sinh Tử Có Nhau, Chấp Niệm Khắc Sâu
Cập nhật lúc: 2026-03-23 13:08:35
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hóa quân địch sớm mai phục từ , đội ngũ của bọn họ mang theo quá ít , nghĩ cũng chắc chắn trúng kế của đối phương.
Mục tiêu của chúng, e rằng chính là Bạch Tố.
đợi Thần Thiên kịp lên tiếng, trinh sát trở về báo cáo, rằng phát hiện tung tích quân địch.
Sắc mặt Bạch Tố lập tức trở nên nghiêm nghị, còn gì mà hiểu nữa chứ.
Y chỉ ngờ rằng Lý tham tướng là của phe địch. Nghĩ lão ở trong quân Tây Lăng nhiều năm, khi Bạch Tố đến biên cương, vị Lý tham quân thậm chí còn vì bảo vệ Lưu tướng quân mà thương, cho nên Bạch Tố vẫn luôn khá tin tưởng lão.
Bạch Tố quan sát địa hình xung quanh, vị trí hiện tại của bọn họ dù rút lui cũng khả năng quân địch đuổi kịp. Con đường sống duy nhất chính là hẻm núi hẹp giữa hai ngọn núi .
Quân địch hẳn là đang mai phục phía đó, ôm cây đợi thỏ. nếu thể tìm cách khiến đá lăn xuống chặn con đường , đối phương sẽ dễ dàng truy kích bọn họ.
Nghĩ đến đây, Bạch Tố lập tức phân phó thuộc hạ hành động, cẩn thận leo lên hai bên sườn núi, đẩy những tảng đá lớn xuống.
Chỉ là dù ý tưởng của Bạch Tố , nhưng tảng đá lớn nhất khi lăn xuống một nửa một cành cây gãy kẹt , lung lay sắp đổ nhưng mãi rơi xuống hẳn.
Lần , đường của quân địch những chặn mà còn thu hút sự chú ý của chúng.
Quân Đại Nhạn lập tức thổi còi báo hiệu, Bạch Tố thấy , Thần Thiên bên cạnh nghiến răng một cái.
Dù thế nào nữa, y tuyệt đối thể để yêu tổn thương. Cho dù hy sinh chính !
Nghĩ đến đây, Bạch Tố lập tức lên ngựa, đầu sâu mắt Thần Thiên một cái, đột ngột thúc ngựa lao về phía .
Trong lúc phi nước đại, y trực tiếp vượt qua hẻm núi hẹp , chọn một vị trí phát lực nhất, đó rút cung tiễn , dốc lực b.ắ.n liên tiếp mấy phát cành cây tảng đá khổng lồ, cuối cùng cũng thành công đ.á.n.h rơi tảng đá xuống.
Bạch Tố đầu hét lớn về phía : “Chạy mau!”, rút kiếm lao về phía quân địch đang truy kích.
Thần Thiên thấy , làm tâm tư của Bạch Tố. Y rõ ràng là định hy sinh bản để đổi lấy mạng sống cho bọn họ!
Đá lăn xuống thể chặn con đường truy bắt của kẻ thù, nhưng chính Bạch Tố sẽ kẹt ở phía bên , liều c.h.ế.t chiến đấu.
Nhận thức khiến lòng Thần Thiên tràn đầy phẫn nộ, làm thể chịu đựng việc yêu vì mà thương!
Thế là chẳng thèm suy nghĩ, cũng phi ngựa lao tới thật nhanh, kịp thời xuyên qua khi tảng đá bịt kín con đường, kề vai chiến đấu cùng Bạch Tố. Hắn quan tâm việc cũng vây khốn ở đây giống như y.
Cái đồ ngốc !
Bạch Tố thấy Thần Thiên cũng đuổi theo, thầm mắng một tiếng. hiện tại bọn họ đang bao vây trùng trùng điệp điệp, căn bản thời gian chuyện khác. Y chỉ thể lườm Thần Thiên một cái thật sắc lẹm, đó tập trung bộ tinh thần bắt đầu nghênh chiến quân địch.
Nhìn quân địch đông đảo ngớt phía , Bạch Tố khỏi khổ. Dù ba đầu sáu tay, e rằng tính mạng của bọn họ hôm nay cũng bỏ nơi .
Khi mở mắt nữa, Thần Thiên phát hiện đang trong một hang động. Vai trái đau âm ỉ, đó là vết thương do quân địch c.h.é.m trúng khi đỡ đao cho Bạch Tố.
Dù gặp nhiều khó khăn, nhưng cuối cùng bọn họ vẫn phá vòng vây, chạy trong rừng núi.
Chỉ là Thần Thiên mất m.á.u quá nhiều, khi xác nhận bọn họ thoát khỏi sự truy đuổi của kẻ thù, gượng ép giới hạn của cơ thể phàm nữa mà chọn cách hôn mê.
Hiện tại , đây chắc hẳn là nơi ẩn náu mà Bạch Tố tìm cho bọn họ.
Vết thương vai và bụng đều xử lý , bọn họ mang theo kim sang d.ư.ợ.c thượng hạng, chỉ là yêu hiện tại đang ở .
Thần Thiên đang lo lắng thì thấy tiếng động truyền đến từ cửa hang. Tuy nhiên cảm thấy lo lắng, vì cảm nhận d.a.o động thần hồn quen thuộc của yêu.
Bạch Tố bước , thấy Thần Thiên tỉnh liền lập tức sáp tới, chút vui mừng : “Trọng Thần, cuối cùng cũng tỉnh ! Đã trôi qua một ngày một đêm đấy.”
Nói đoạn, y bưng thứ đồ trong tay tới.
Đó là một ít quả dại đặt trong những chiếc lá lớn, trông lượng nhiều, kích thước cũng lớn, rửa sạch sẽ.
“Quân địch vẫn đang tìm chúng , hiện tại tiện săn b.ắ.n và nhóm lửa, chỉ thể tạm thời để chịu thiệt thòi . May mà chúng mang theo túi nước, trong túi vẫn còn nước. Những quả vị tuy nhưng cũng thể lót , mau ăn !”
Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!
Nói xong, Bạch Tố trực tiếp nhét một quả rửa sạch miệng Thần Thiên. Thần Thiên nhai vài cái, quả nhiên chua chát.
Hắn nhăn mặt, nhanh chóng nhai vài miếng nuốt xuống, khi ăn thêm hai ba quả nữa liền vội vàng với Bạch Tố: “Bạch Tố, đừng chỉ lo đút cho , em cũng ăn . Kéo chạy trốn lâu như , em chắc chắn mệt lử , em ăn nhiều một chút để bổ sung thể lực mới .”
Bạch Tố gật đầu, cũng ăn vài quả.
Y đói, chỉ là cảm thấy cảm giác thèm ăn. Không ai hai ngày qua y lo lắng đến nhường nào, Thần Thiên hôn mê bất tỉnh, y sợ đối phương cứ thế mà mất bao nhiêu.
Y thể vì Thần Thiên mà hiến dâng mạng sống, nhưng thể trơ mắt yêu nhất vì bảo vệ mà c.h.ế.t.
Nếu là như , y thà rằng c.h.ế.t là chính !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/chu-cong-xuyen-nhanh-cuong-sung/chuong-151-sinh-tu-co-nhau-chap-niem-khac-sau.html.]
Nếu Hình Trọng Thần thực sự vì y mà xảy chuyện gì, Bạch Tố sẽ vĩnh viễn bao giờ tha thứ cho bản .
Sau khi hai chia quả dại, Bạch Tố t.h.u.ố.c cho Thần Thiên, lúc mới đưa tay sờ trán , thần sắc cũng vì thế mà trở nên khó coi.
“Sao vẫn còn nóng thế !”
Bạch Tố vốn nghĩ rằng nếu Thần Thiên tỉnh thì cơn sốt sẽ hạ. hiện tại, trán vẫn nóng hầm hập.
Phải rằng trong rừng sâu núi thẳm căn bản điều kiện cứu chữa, nếu vết thương nhiễm trùng, tính mạng của Trọng Thần lẽ thực sự sẽ bỏ đây.
Thần Thiên đương nhiên cảm nhận sự căng thẳng của Bạch Tố, nhưng hiểu tình trạng cơ thể của .
Có 009 ở đây, trừ khi chủ động thoát khỏi thế giới nhỏ , nếu thì kẻ khác lấy mạng cũng dễ dàng như .
Vết thương của cơ thể quả thực nghiêm trọng, 009 đang thử nghiệm tiến hành phục hồi, nhưng vì Bạch Tố ở đây nên thể phục hồi quá nhanh để tránh gây nghi ngờ. Còn việc phát sốt chỉ là hiện tượng bình thường.
thấy dáng vẻ lo lắng của yêu, nghĩ đến cuộc khủng hoảng bất ngờ gặp cũng như d.a.o động thần hồn của Bạch Tố thời gian , lẽ đây là một cơ hội để bày tỏ thái độ của .
Nghĩ đến đây, Thần Thiên mỉm ôn hòa với Bạch Tố, an ủi: “Bạch Tố, đừng lo lắng, đến tối cơn sốt của sẽ hạ thôi. Ta mệt, ngủ một lát.”
Bạch Tố gật đầu, lặng lẽ canh giữ bên cạnh .
Chỉ là đến tối, y phát hiện thanh niên đó càng nóng hơn. Cơn sốt của Thần Thiên những hạ mà còn cháy dữ dội hơn, thậm chí vết thương còn dấu hiệu mưng mủ.
Đây đều là điềm báo , Bạch Tố hoảng loạn, chẳng lẽ y thực sự sắp mất ?
“Trọng Thần! Trọng Thần, mau tỉnh ! Đừng ngủ nữa!” Bạch Tố nén đau lòng, nỗ lực đ.á.n.h thức Thần Thiên.
Thần Thiên thực sự chút khỏe, đầu óc mơ màng. Sau khi gọi tỉnh mới phản ứng , chắc là tình trạng của dọa yêu sợ .
Lần , những thu liễm mà còn giả vờ yếu ớt Bạch Tố, khó khăn mở miệng: “Bạch Tố, sắp xong , ?”
“Ta thể cảm nhận cơ thể ngày càng yếu , em , là một gánh nặng, em tự chạy trốn, còn thể sống sót!”
“Anh đang lời khốn kiếp gì , thể bỏ mặc !” Bạch Tố nhíu chặt lông mày.
“Anh yên tâm, Trọng Thần, nhất định sẽ . Anh còn trẻ lắm, đợi chúng rời khỏi đây, sẽ tìm đại phu chữa trị cho , sẽ chuyện gì !”
Bạch Tố kiên định phản bác, dù trong lòng rối thành một nùi nhưng y vẫn thể nổi một chữ "c.h.ế.t" từ miệng thanh niên.
Thần Thiên chỉ gượng , : “Bạch Tố, tình trạng của tự hiểu rõ. Có thể vì bảo vệ em mà c.h.ế.t, hối hận. mà, nhưng mà...”
Nói đến đây, giọng Thần Thiên ngày càng nhỏ dần.
Vành mắt Bạch Tố đỏ hoe, y vội vàng ghé sát gần để rõ lời của trong lòng, liền cảm thấy đối phương khó khăn nắm lấy tay , mở miệng : “ mà, cho dù c.h.ế.t, em... em cũng ở bên kẻ khác!”
“Bạch Tố, em em quan trọng với nhường nào ! Ta... nhường em cho kẻ khác, ngay cả Lưu tướng quân chiến công hiển hách cũng ! Bạch Tố, em thề , cho dù c.h.ế.t, em cũng ở bên khác. Đến lúc đó em hãy xây cho một ngôi mộ ngay trong phủ của chúng , mỗi ngày, mỗi ngày đều thấy em. Đến lúc đó, còn thể bầu bạn cùng em ăn cơm, bầu bạn cùng em luyện võ, ở bên cạnh em.”
“Anh năng hồ đồ cái gì !”
Nghe thấy lời , Bạch Tố nhịn bật thành tiếng. , những giọt nước mắt lạnh lẽo lăn dài gò má y. Rơi xuống khóe môi, tràn ngập vị đắng chát.
“Trọng Thần đừng nữa, sẽ , sẽ c.h.ế.t !”
“Không, em hãy để ! Ta sợ bây giờ thì còn cơ hội nữa!”
“Hình Trọng Thần đời chỉ yêu một , chính là em Bạch Tố, đời điều may mắn nhất của chính là ở bên em!”
“Bạch Tố, đây cũng từng nghĩ nổi danh thiên hạ. ngờ đến lúc lâm chung mới những thứ đó đều quan tâm, chỉ cùng em sống những ngày tháng bình đạm. Nếu chúng còn tương lai, đợi đến khi Tây Lăng thái bình, chúng rời khỏi đô thành ? Em rời khỏi triều đình cùng ngao du giang hồ, chúng làm một đôi thần tiên quyến lữ tự do tự tại ?”
“Bạch Tố, ngay cả khi là lừa , cũng hãy "" với ? Hứa với .” Thần Thiên xong liền ho khan dữ dội mấy tiếng, đôi môi trắng bệch vài phần.
“Được! Đương nhiên là !”
Đôi mắt Bạch Tố nhòe , thấy dáng vẻ của Thần Thiên, y chỉ nghĩ sắp xong .
Y cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên trán Thần Thiên, thấy mặt đối phương lộ ý , vẻ mặt mãn nguyện và hạnh phúc đến nhường nào, y thể kìm nén cơn mưa lệ tuôn trào. Y dùng lực hôn tới, một nữa cảm nhận thật kỹ .
Vì sốt cao, đôi môi Thần Thiên nóng rực lạ thường, làn da cũng .
Bạch Tố đến lúc mới rõ, khi thanh niên đối diện , tình yêu trong đôi mắt sâu đậm đến nhường nào. Tình yêu nồng cháy như , tại đây y còn hoài nghi chứ?
Tác giả lời :
Thần Thiên: Thời buổi , chút chiêu trò thì dỗ dành vợ !