(Chủ Công - Xuyên Nhanh) Cường Sủng - Chương 1: Chiến Thần Ngã Xuống, Người Cũ Trở Về
Cập nhật lúc: 2026-03-23 13:04:04
Lượt xem: 22
Tiết trời Tây Lăng lúc đang là độ nhất để thưởng ngoạn cảnh thu. Trời cao trong xanh, vạn dặm mây, phong cảnh ngoại ô kinh thành càng thêm rực rỡ.
Nói cũng , Tây Lăng ở phía nam Đại Nhạn và Bắc Địa, vốn là một vùng đất trù phú. Thế nhưng sáu năm , một trận đại chiến với Đại Nhạn tiêu tốn hơn nửa quốc khố.
Lão hoàng đế trọng văn khinh võ, thiên vị phong hoa tuyết nguyệt, nhiều năm qua luôn chèn ép võ tướng, chỉ cảm thấy văn chương mới thể hưng quốc. Đến khi nước sôi lửa bỏng mới phát hiện quân đội chẳng còn mấy thực sự hữu dụng, buộc lòng Trung Dũng Hầu Bạch lão hầu gia ngoài sáu mươi tuổi khoác chiến bào trận.
Bạch lão hầu gia thời trẻ cũng là một chiến thần lừng lẫy của Tây Lăng, chỉ là tuổi tác cao, thể còn dẻo dai. Tuy ông lão đích trận tạm thời đổi lấy hòa bình, nhưng cũng vì trọng thương chiến trường mà trụ nổi một năm qua đời.
Đáng tiếc cho Hầu phủ vinh quang một đời, nay chỉ thể giao cho con trai duy nhất tầm thường là Bạch Hòa Quang. May mắn , đích tôn Bạch Tố trông vẻ là thể gánh vác đại cục. Tuổi còn trẻ theo tổ phụ trận g.i.ế.c địch, mang đậm phong thái thời trẻ của Bạch lão hầu gia, đúng là một thiếu niên hùng.
Thế nhưng ai ngờ, Bạch lão hầu gia mất bao lâu, Thế t.ử Bạch Tố xảy chuyện, trong một vây săn "ngoài ý " ngã ngựa.
Bàn tay vốn quen cầm đao và chân đều móng ngựa giẫm đạp qua. Tuy đó cứu chữa đến mức tàn phế , nhưng cũng trở thành một kẻ khập khiễng, tay cũng trở nên yếu ớt vô lực. Gương mặt tuấn mỹ càng đá sắc rạch một đường sâu hoắm, để vết sẹo khó coi.
Thiên chi kiêu t.ử từ đó chìm nghỉm giữa đám đông, ngoài thấy, cùng lắm cũng chỉ thốt lên một câu đáng tiếc. Còn nỗi khổ trong đó, e rằng chỉ trong cuộc mới thấu.
Nói về Tây Lăng hiện tại còn như xưa, đừng là những ngày ở biên thành khó khăn, ngay cả bá tánh trong kinh thành cũng chẳng mấy dư dả. Thế nhưng đám vương công quý tộc vẫn đắm chìm trong hưởng lạc, chỉ là một buổi tiệc thu mà cũng tổ chức vô cùng rầm rộ.
Hai bên vườn hoa Lan Viên sớm bày biện đủ loại danh cúc mùa thu theo ý chỉ của Hoàng hậu Nghiêm thị, chỉ riêng hai chậu Mặc Cúc thôi cũng chẳng đáng giá bao nhiêu tiền.
Đám con cháu thế gia tụ tập, ngâm thơ đối chữ, giả vờ phong nhã.
Bạch Tố một ở góc khuất, dường như sự náo nhiệt khắp vườn chẳng liên quan gì đến y. Thỉnh thoảng vài ánh mắt hoặc cảm thán hoặc khinh bỉ rơi y, cũng chẳng thể gây chút ảnh hưởng nào.
Đối với những ánh mắt như , y sớm quen .
Bầu trời trong xanh bỗng nhiên lóe lên một luồng lôi long to lớn, khiến đồng loạt giật .
Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!
Trong nháy mắt, thiên địa biến sắc, âm thanh đều chìm tĩnh lặng, thời dường như ngưng trệ ngay tại thời điểm .
Tuy nhiên, cũng chỉ trong vòng một giây đồng hồ, thứ khôi phục bình thường.
Kỳ lạ là, một ai thể nhớ nổi xảy chuyện gì, dường như thiên tượng đột ngột xuất hiện chỉ là ảo giác.
“Đang thế và tái tạo vật chủ thế giới nhỏ...”
“... Linh hồn rót tất.”
Không ai rằng, bên trong cỗ xe ngựa của Ninh Vương phủ, Vương gia của họ đổi từ thể xác đến linh hồn.
Người đàn ông mở đôi mắt hẹp dài, một luồng kim quang thoáng qua trong mắt.
Người đàn ông cao lớn trong bộ hoa phục trắng tinh trực tiếp vén rèm xe, nhảy phắt xuống, thèm để ý đến thị tùng đang định tiến lên dìu đỡ, thẳng về phía Lan Viên.
Suốt dọc đường, chân mày luôn nhíu chặt, gương mặt tuấn tú đầy vẻ lạnh lùng, bộ dạng như lạ chớ gần.
Một con chim bạc má đuôi dài cậy ai thấy , đang nhào lộn hình tròn vo trung, bám sát bên cạnh đàn ông, bộ dạng vô cùng đáng yêu. Kết quả mở miệng, là một giọng chú đại thúc trầm thấp.
"BOSS, ngài đừng vội, chúng đến đúng lúc, Bạch hiện giờ chắc vẫn !"
Nghe thấy giọng , khóe mắt Thần Thiên giật mạnh một cái, rảo bước hỏi trong thức hải: "Sao là ngươi, chẳng , để 555 đến ."
Tiểu Phì Thu , ánh mắt chột né tránh một chút, nghĩ đến thanh niên vì vết thương lành mà cưỡng ép giữ ở nhà, liền trấn định : "BOSS, Tiểu Ngũ đến cũng như thôi, cũng thể giúp ngài mà."
Thần Thiên phủ nhận, cũng tiếp tục chủ đề nữa.
Hắn thể thông cảm cho tâm tình lo lắng cho bạn đời của 009, 555 đó vì giúp đỡ phong ấn ô uế mà thương, vốn dĩ cũng thể cần theo. Chỉ là cân nhắc đến việc 555 từng theo Bạch Tố trải qua nhiều thế giới nhỏ, sẽ quen thuộc với yêu của hơn.
giờ đổi thành hệ thống 009 cũng . 009 thực lực mạnh, làm việc trầm , Thần Thiên cũng yên tâm.
Mãi cho đến khi tới lối vườn hoa, thấy một bóng dáng ở góc khuất, Thần Thiên mới dừng bước.
Sự d.a.o động linh hồn quen thuộc khiến thở trì trệ, dù chỉ là một góc nghiêng, cũng đủ để chấn động thần hồn.
Cuối cùng cũng tìm thấy y !
Cách đó xa, thanh niên mặc trường bào đen dáng cao, nhưng vô cùng gầy gò, đường nét khuôn mặt thanh tú sắc sảo. Mái tóc đen nhánh chỉ dùng một chiếc ngọc quan trắng đơn giản búi lên, hề trang sức, giản dị hết mức thể.
Thanh niên rũ mắt, dường như nhận ánh mắt nóng rực của ai đó phía , nhanh lưng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/chu-cong-xuyen-nhanh-cuong-sung/chuong-1-chien-than-nga-xuong-nguoi-cu-tro-ve.html.]
Thần Thiên trong bóng tối, tham lam dùng đôi mắt phác họa tỉ mỉ bóng lưng của đối phương.
Hắn nghiến chặt răng, hít sâu vài để bình phục sự chua xót nơi khóe mắt.
Đây là bạn đời vĩnh hằng của , cùng trải qua vô chuyện, là yêu sự ràng buộc về thần hồn!
Cố nén xúc động lao tới ôm lòng, Thần Thiên bây giờ , thể làm . Bạch Tố khi rơi thế giới nhỏ mất ký ức, đối với y hiện giờ vẫn chỉ là một xa lạ!
Nghĩ đến đây, Thần Thiên vội vàng cúi đầu giả vờ chỉnh nếp gấp vạt áo, khiến bản nhanh chóng bình tĩnh .
Trong đầu nhanh chóng suy nghĩ làm để bắt chuyện với trong mộng, ít nhất, cũng cố gắng phát huy sức hấp dẫn nam tính của , tạo một ấn tượng .
Chỉ là, còn đợi nghĩ cách biểu diễn "khổng tước xòe đuôi" thế nào, một đám khách mời mà đến một bước.
"Huynh trưởng, trưởng ở đây một ?"
Một nam t.ử mặc thanh y, dung mạo thanh tú, giọng điệu kinh ngạc đến bên cạnh Bạch Tố, giả vờ thiết .
Thần Thiên nhướng mày, dung mạo đàn ông ba phần giống Bạch Tố. Tuy nhiên, trong mắt , khí chất của đối phương kém xa.
Dáng cao ráo bằng Tiểu Bạch của , dung mạo tinh tế bằng bảo bối của , ngay cả giọng cũng khó c.h.ế.t, phát âm mềm yếu vô lực.
Đặc biệt là lời của tuy ôn hòa, nhưng ánh mắt Bạch Tố mang theo sự tính toán cực sâu, khiến chán ghét.
"Huynh trưởng là cùng chúng hội thơ , Ngũ điện hạ hứa ai đầu sẽ phần thưởng hậu hĩnh đấy."
Thấy Bạch Tố thèm để ý đến , Bạch Phi Chương cũng nản lòng, tiếp tục .
Quả nhiên, đối diện vẫn im lặng lạnh lùng như cũ, trông vẻ như cố ý làm khó xử.
Bạch Phi Chương sớm sẽ như , cố ý lộ vẻ mặt tổn thương, nhưng vẫn đại độ vội vàng an ủi những xung quanh, lẽ là trưởng thích làm thơ, đó mới sang Bạch Tố giả vờ áy náy : "Xin trưởng, là Phi Chương đa sự ."
Hành động của Bạch Phi Chương nghi ngờ gì khiến những xung quanh bất mãn với Bạch Tố, tình cảnh , kẻ ngốc cũng đám đến để tìm chuyện. Bạch Tố tâm trạng hư tình giả ý với bọn họ, trực tiếp , bước khập khiễng rời khỏi.
Thần Thiên lúc mới chú ý tới bước chân của Bạch Tố quả nhiên chút tập tễnh.
Hắn mới đến thế giới nhỏ, liền vội vàng tìm Bạch Tố, chỉ mới hấp thu đơn giản ký ức của nguyên chủ, cốt truyện chính của thế giới nhỏ vẫn kịp xem kỹ, xảy chuyện gì Bạch Tố.
Lúc thấy dáng vẻ của yêu, còn tưởng rằng y thương ở chân, trong lòng khỏi lo lắng. Vừa định tiến lên, giọng của một thiếu niên đột ngột vang lên.
"Không ngờ Thế t.ử đường đường của Trung Dũng Hầu phủ vô lễ như , theo bản hoàng t.ử thấy, nhãn quang của lão Hầu gia cũng chỉ đến thế mà thôi, cái danh xưng Tây Lăng chiến thần lẽ là hữu danh vô thực ."
Dứt lời, Bạch Tố vốn rời bỗng nhiên dừng bước.
Mấy phía tản , lộ đang vây quanh. Thần Thiên lục lọi ký ức truyền tới, nhận đối phương là Ngũ hoàng t.ử đương triều, con trai út của Hoàng hậu Nghiêm thị.
Ngũ hoàng t.ử tuổi còn nhỏ, dựa hai tòa đại sơn là Hoàng hậu và Tướng phủ, từ nhỏ nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa. Cộng thêm con cái của đương kim thánh thượng nhiều, đối với đứa con út cực kỳ sủng ái, tuổi còn nhỏ nuôi cái tính cách bá đạo và coi trời bằng vung.
Quả nhiên, lời dứt, những xung quanh bắt đầu hùa theo.
Nếu là , tự nhiên ai dám Bạch lão Hầu gia như . Thế nhưng hiện tại, lão Hầu gia mất nhiều năm, Hầu phủ sớm còn như .
Tay chân của Bạch Tố phế, ít cảm thấy, vị trí Thế t.ử của Trung Dũng Hầu phủ sớm muộn gì cũng là của Bạch Phi Chương. Thay vì kiêng dè Bạch Tố, chi bằng nhân cơ hội kết giao với Bạch Phi Chương.
Bạch Tố siết chặt nắm đấm, đôi mắt vốn luôn cảm xúc cuối cùng cũng nhiễm chút nộ khí.
Y thể nhẫn nhịn bản sỉ nhục, chế giễu, nhưng thể nhẫn nhịn tổ phụ mà y kính trọng nhất một chữ .
Dù cho, lời là Ngũ hoàng t.ử cao cao tại thượng.
Cho nên y , kiên định về phía đám . Bất kể sự bất tiện chân khiến y trông nhếch nhác thế nào, sống lưng y vẫn luôn thẳng tắp.
Đi đến gần, chắp tay : "Ngũ điện hạ thận ngôn! Tổ phụ vì nước trấn thủ biên cương, chinh chiến sa trường mấy chục năm, công tích của ông, tuyệt đối là hữu danh vô thực!"
Ngũ hoàng t.ử ngày thường nịnh hót quen , dù sinh trong hoàng gia chút tâm cơ, nhưng hiện giờ cũng chỉ là một đứa trẻ, chịu nổi nhất là khác nghịch ý , đương lúc đó liền hừ lạnh một tiếng: "Thế t.ử gan cũng nhỏ, dám phạm thượng, hôm nay sẽ Bạch lão Hầu gia dạy dỗ ngươi một trận trò!"
Nghe thấy lời Ngũ hoàng tử, lập tức kẻ theo cáo mượn oai hùm: " thế, một phế vật trói gà chặt, cũng dám gào thét với Ngũ hoàng tử, ngươi thật sự coi vẫn là thiếu tướng quân phong quang năm đó ?"
Thần Thiên thấy vẻ khinh bỉ mặt kẻ , chỉ cảm thấy bộ dạng đúng là thể "pháo hôi" hơn nữa, tinh thần lập tức chấn động.
Đang lo cơ hội thể hiện, một màn hùng cứu mỹ nhân thế chẳng đến !