(Chủ Công) Xuyên Đến Dị Giới, Phu Lang Trở Thành Bàn Tay Vàng Của Ta - Chương 567
Cập nhật lúc: 2026-05-06 01:41:54
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Túy Mộng Lộ
“Đừng ở cửa chuyện nữa, trong cả .” Giọng trong trẻo của Hồ Nhất Tâm truyền tới, thu hút sự chú ý của . Y Diệp Hàn Y: “Dung mạo của ngươi... giống mẫu phụ của .”
Hồ Phong cũng Diệp Hàn Y, đó với Hồ Nhất Tâm: “Cũng chút giống thôi, giống lắm , Nhạc mẫu đại nhân khí chất dịu dàng hơn nhiều.”
“ ,” Hồ Nhất Tâm thấy Diệp Hàn Y, trong lòng nảy sinh một cảm giác thiết. Hai khí chất tương đồng, dung mạo đều cực kỳ xuất sắc. Nếu Hồ Nhất Tâm tháo mạng che mặt , lẽ sẽ tưởng hai là .
Hồ Phong nghĩ . Trong mắt Hồ Phong, Hồ Nhất Tâm là độc nhất vô nhị. Trên đời ai thể sánh ngang với Hồ Nhất Tâm, dù là Diệp Hàn Y dung mạo xuất sắc cũng thể. Hắn hề cho rằng Diệp Hàn Y và Hồ Nhất Tâm dung mạo giống .
“Vào ,” Hồ Nhất Tâm chủ động : “Nếu phủ Vực chủ khách quý ghé thăm thì tiếp đãi cho thật .”
Hồ Phong lầm bầm: “Nhất Tâm, ngươi chẳng mấy khi khỏi phòng tu luyện, hôm nay chủ động tiếp đãi nọ, ngươi tiếp đãi một chút ?” Thật vui chút nào.
Hồ Nhất Tâm liếc Hồ Phong một cái: “Ngươi cần gì tiếp đãi? Cả cái phủ Vực chủ đều là của ngươi, ngươi thì .” Y rũ mắt, giả vờ vô tình : “Nếu ngươi thấy buồn chán thì tìm thị quân mới của ngươi .”
Hồ Phong ý vị chua chát trong đó, trực tiếp từ chối: “Không , cái tên Lý Văn Tư suốt ngày ghen tuông vớ vẩn, chán c.h.ế.t . Sớm là hạng như , nạp làm thị quân .”
Hồ Nhất Tâm từ chối thảo luận chuyện thị quân với Hồ Phong. Y chán ghét việc Hồ Phong thị quân nhưng thể ngăn cản, chỉ đành giả vờ như thấy. “Nhị trưởng lão, phiền ông bảo chuẩn bánh .” Hồ Nhất Tâm sang với Nhị trưởng lão Hồ Trác ở bên cạnh.
Hồ Trác gật đầu: “Được thôi.”
Hồ Nhất Tâm từ khi đến Hồ Vực luôn đeo mạng che mặt, ngoại trừ Hồ Phong , căn bản ai Hồ Nhất Tâm trông như thế nào. Thị nữ cận của Hồ Nhất Tâm thì dung mạo của y, nhưng thị nữ dĩ nhiên sẽ rêu rao phu nhân của trẻ trung xinh thế nào. Nói cũng chẳng ý nghĩa gì. Vực chủ trân trọng phu nhân, làm thị nữ cũng tức giận, cảm thấy Vực chủ mắt tròng, nên càng tuyên truyền. Thế nên các trưởng lão dĩ nhiên cũng dung mạo của Hồ Nhất Tâm vài phần tương đồng với Diệp Hàn Y.
“Vậy thì làm phiền Vực chủ và Vực chủ phu nhân .” Lập Hạ khách khí .
Hồ Nhất Tâm mỉm lớp mạng che mặt: “Lúc giọng điệu của ngươi khách khí đấy.”
Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!
“Người khác kính một phân, dĩ nhiên kính ba phân,” Lập Hạ nhấn mạnh: “Nếu dòm ngó phu lang của , cũng sẽ khách khí.”
Hồ Nhất Tâm khẽ một câu: “Thật .”
Hồ Phong cạnh Hồ Nhất Tâm tình cờ thấy. Hắn vội vàng : “Cái gì thật ? Sao ngươi khen ngợi khác chứ, cũng mà, bao giờ bạc đãi ngươi ? Nếu kẻ cướp ngươi , cũng sẽ tay mà!” Ví dụ như tên Hổ Nguyên Nghĩa định cướp Hồ Nhất Tâm, chắc chắn sẽ để Hổ Nguyên Nghĩa làm . Hổ Nguyên Nghĩa là đáng để phó thác cả đời.
Bốn tìm một chỗ xuống. “Đây là linh tửu do Hồ Vực chúng sản xuất, gọi là Túy Mộng Lộ,” Hồ Nhất Tâm phá lệ đích rót rượu cho Diệp Hàn Y và Lập Hạ: “Vị rượu nồng lắm, coi như là một loại rượu trái cây thanh khiết, thỉnh thoảng cũng nếm thử một chút.” Đặc biệt là những lúc đêm khuya tĩnh lặng. Mỗi khi Hồ Phong đến chỗ các thị quân khác nghỉ ngơi, y kìm mà uống một chút. “Loại rượu uống , ban đêm thể mơ thấy khung cảnh mong nhất.” Coi như là một sự an ủi . Ít , trong giấc mơ của y cũng từng Hồ Phong, chứ lúc tỉnh táo luôn thấy Hồ Phong ôm ấp đủ loại Song nhi, trêu đùa mật. Thật là mỉa mai tột cùng.
“Đa tạ,” Diệp Hàn Y lên tiếng. Nhận lấy chén rượu, y liếc Lập Hạ một cái, dường như đang trưng cầu ý kiến của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/chu-cong-xuyen-den-di-gioi-phu-lang-tro-thanh-ban-tay-vang-cua-ta/chuong-567.html.]
Hồ Phong thấy nhịn : “Ngươi uống chén rượu mà cũng xem ý phu quân ngươi ? Phu quân ngươi cũng bá đạo quá đấy!”
Lập Hạ đính chính: “Vực chủ đại nhân thể gọi là Lập Hạ. Thứ hai, phu lang của tửu lượng , y hỏi ý kiến của , thấy bình thường.”
“Xì,” Hồ Phong nâng chén rượu uống cạn: “Lập Hạ, đúng là một cái tên kỳ lạ.”
Lập Hạ mỉm , gì. Ngươi mới kỳ lạ, cả nhà ngươi đều kỳ lạ.
“Ta tên Hồ Phong, là Vực chủ Hồ Vực, chắc ngươi . Vị là phu lang của , Hồ Nhất Tâm, phu lang của , hơn tất cả đời .” Hồ Phong nhấn mạnh.
“Đừng bậy,” Hồ Nhất Tâm vỗ vai Hồ Phong: “Ngươi uống rượu thì uống ít thôi, nào uống xong cũng phát điên.”
Hồ Phong bất mãn : “Ta ! Ta ngàn chén say nhé!” Hắn nhớ đêm thành với Hồ Nhất Tâm, chút căng thẳng, uống chút rượu để lấy can đảm, đó hỏi xem Hồ Nhất Tâm viên phòng với . Kết quả là uống xong thì bất tỉnh nhân sự, sáng hôm tỉnh , bên cạnh một Song nhi từ tới. Mà Hồ Nhất Tâm thì một bên chờ đợi. Khoảnh khắc đó, chột đau lòng. Chột vì phát sinh quan hệ với Song nhi khác trong đêm tân hôn. Đau lòng vì tưởng Song nhi là do Hồ Nhất Tâm sắp xếp. Hắn tưởng Hồ Nhất Tâm viên phòng với nên mới tìm một Song nhi tới để giải tỏa cho . Hồ Phong , căn bản hạng trọng dục. Kể từ đó, Hồ Phong nhắc đến chuyện viên phòng nữa, mặc định Hồ Nhất Tâm viên phòng với , cũng Hồ Nhất Tâm áp lực, nên bắt đầu theo đuổi các Song nhi khác, nạp làm thị quân. Như , Hồ Nhất Tâm sẽ coi là đố kỵ, chiếm giữ vị trí chính phu mà thể yên tâm tu luyện. Còn ... cũng cần nghĩ ngợi tại Hồ Nhất Tâm viên phòng với , tìm Song nhi khác thế nữa. Cho đến , mới phản ứng và điều tra chân tướng năm đó. Chén Túy Mộng Lộ khơi dậy những tâm sự nghẹn khuất năm đó của Hồ Phong.
“Được , ngươi ngàn chén say,” Hồ Nhất Tâm thuận theo . Ngoại trừ chén rượu giao bôi ngày đó, y từng uống rượu cùng Hồ Phong. Y Hồ Phong tửu lượng kém, một hai chén là say. Nếu cũng chẳng đến mức đêm tân hôn nhận nhầm phu lang, khi y còn kịp nội y vội vã kéo một Song nhi khác viên phòng . Khi y thấy chiếc giường tân hôn phu quân của cùng một Song nhi khác mây mưa thất điên bát đảo, cảm giác đó thực sự là hủy diệt tất cả. Y nghĩ, Hồ Phong lẽ thích y nên mới làm chuyện như trong đêm tân hôn, chẳng hề để tâm đến cảm nhận của y chút nào. Nếu , y cũng cố gắng đặt tình cảm lên Hồ Phong nữa, hai bình an vô sự, kính như khách. Những năm qua trôi qua cũng thấy khá .
Hồ Phong Hồ Nhất Tâm đang dỗ dành , tâm trạng u uất: “Ta thật sự ngàn chén say, ngươi tin thì uống cho ngươi xem.” Nói xong, trực tiếp cầm bình rượu lên uống. Vốn dĩ là để tiếp đãi Lập Hạ và Diệp Hàn Y, kết quả biến thành màn độc diễn của một Hồ Phong.
Hồ Nhất Tâm áy náy : “Xin , tính tình A Phong trẻ con, tùy hứng, nghĩ gì làm nấy, những năm qua độc tôn ở Hồ Vực nên chút mục trung vô nhân .” Hổ Nguyên Nghĩa đột nhiên đến Hổ Vực làm Vực chủ chắc chắn là nhắm Hồ Phong. Hồ Nhất Tâm chút lo lắng Hổ Nguyên Nghĩa ý , nên khi thấy Lập Hạ và Diệp Hàn Y mới chủ động mời rượu. Y luôn cảm thấy hai trẻ tuổi mặt khác biệt.
Lập Hạ xua tay: “Sao thể chứ? Ta thấy Hồ vực chủ , tính tình thẳng thắn, bộc trực, xứng với phu nhân.”
Hồ Nhất Tâm , lớp mạng che mặt chỉ là nụ khổ: “Công t.ử quá khen .” Bọn họ xứng đôi chỗ nào chứ? Nếu xứng đôi thì thành thế .
“Nhất Tâm, đều chúng xứng đôi nhất, tại ngươi phủ nhận chứ?” Hồ Phong nắm tay Hồ Nhất Tâm, uất ức : “Năm đó ngươi quả nhiên là vì ép hôn nên mới gả cho đúng !” Chuyện luôn đè nặng trong lòng . Hắn cảm thấy là một phu quân, một nam nhân chu đáo, là bạn thanh mai trúc mã của Hồ Nhất Tâm. Muốn cho Hồ Nhất Tâm là thật lòng. Thế nên Hồ Nhất Tâm gả cho khác mà bằng lòng gả cho , chắc chắn bảo vệ Hồ Nhất Tâm. Mặt khác, trong lòng thầm vui sướng, cảm thấy Hồ Nhất Tâm ít nhất cũng chút thích chứ. Nếu , chọn . ... đêm tân hôn khiến hiểu lầm. Hổ Nguyên Nghĩa đúng, Hồ Nhất Tâm chỉ là vì một sự che chở nên mới chọn . Lúc đó tức giận đến mức trực tiếp chọn đến Hồ Vực làm Vực chủ. Hồ Nhất Tâm cũng theo. Vì để trốn tránh sự thanh tịnh, ngay cả Hồ Vực tài nguyên khan hiếm thế cũng bằng lòng tới. Hồ Nhất Tâm thật sự yêu tu luyện mà.
Hồ Nhất Tâm thấy lời Hồ Phong , trong lòng chút nghi hoặc nhưng hề phản bác. Năm đó, gia tộc ép y thành hôn, y thích Hồ Phong nên mới chủ động hỏi Hồ Phong bằng lòng cưới y . Hồ Phong chẳng thèm suy nghĩ gật đầu. Y cứ ngỡ hai là lưỡng tình tương duyệt, ai ngờ chuyện xảy đó chẳng khác nào tát mặt y. Chẳng trách Hổ Nguyên Nghĩa khi y kết hôn Hồ Phong bằng lòng cưới y chẳng qua chỉ vì tình nghĩa thanh mai trúc mã, căn bản hề chút tình ái nào.
“Nếu Vực chủ say , là phu nhân đưa Vực chủ về nghỉ ngơi .” Lập Hạ chủ động .
Lúc , Lý Văn Tư từ chui : “Để đưa phu quân về cho.” Hắn khó khăn đỡ Hồ Phong dậy, hai Song nhi mặt ở đó với vẻ thị uy, đặc biệt là Hồ Nhất Tâm: “Phu quân , lúc say thích nhất là ở bên cạnh hầu hạ.”
Hồ Nhất Tâm nhàn nhạt Lý Văn Tư: “Đi .” Y thậm chí còn hỏi, rõ ràng đang cấm túc mà Lý Văn Tư rốt cuộc xuất hiện ở đây bằng cách nào? Quả nhiên, cái gọi là cấm túc của Hồ Phong chỉ là hình thức mà thôi, đầu là quên ngay.
“Để hai vị chê ,” Hồ Nhất Tâm hướng về phía phu thê Lập Hạ gật đầu áy náy.
“Là phu thê chúng quấy rầy nhiều,” Lập Hạ mỉm : “Phu nhân nếu thấy mệt thì về nghỉ ngơi . Nhị trưởng lão sắp xếp cho phu thê chúng ở trong phủ Vực chủ, còn nhiều cơ hội gặp mặt.”
“Được.”