[Chủ Công] Tôi Xuyên Về Thời Niên Thiếu Của Phản Diện - Chương 75

Cập nhật lúc: 2026-03-02 14:09:26
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mối tình đầu ngọt ngào khiến con đắm chìm, buộc nâng cao mười vạn phần cẩn trọng để đề phòng.

May mà Dịch Long Trung và Uông Bội Bội đến, Minh Tầm dọn về biệt thự sống, giải quyết vấn đề từ tận gốc rễ.

Đêm Tết Trung thu, cuộn tròn trong chiếc chăn mềm mại, đăng nhập QQ.

Ngay khoảnh khắc lên mạng...

Ngu Thủ: [.]

Minh Tầm nhịn : [Làm ? Kiểm tra đấy ?]

Ngu Thủ: [Anh ở đây]

Minh Tầm: [Nói nhảm, đang ở nhà mà]

Ngu Thủ: [Rõ ràng là bỏ nhà ]

Minh Tầm còn định trêu thêm vài câu, tin nhắn của Ngu Thủ đến, nghiêm túc hơn:

Ngu Thủ: [Ngày mai mấy giờ?]

Minh Tầm: [8 giờ, về nhà đón bé đáng thương nào đó bỏ rơi , mới cổng trường tụ tập với hội lớn.]

Ngu Thủ: [...Em bé đáng thương]

Minh Tầm: [Ừ ừ ừ, em là bạn nhỏ đáng thương khổng lồ]

Ngu Thủ: [...]

Minh Tầm: [Được , đùa nữa, ngủ sớm , mai còn lái xe đấy. Anh chở nguyên xe lao xuống mương ]

Ngu Thủ: [Vâng]

Ngu Thủ: [Ngủ ngon]

Họ hẹn với đám Vương T.ử Khoát, Trần Văn Long cùng khu du lịch sinh thái nông thôn.

Hôm , đúng ngày Tết Trung thu, trời thu trong xanh mát mẻ, ánh nắng rực rỡ.

Minh Tầm theo kế hoạch, lái xe đến căn nhà cũ .

Ngu Thủ xách một chiếc túi nhỏ ở cửa khu nhà, chờ từ sớm.

Hôm nay mặc chiếc áo khoác mỏng màu đen mà Minh Tầm để , kéo khóa lên tận cùng, toát vẻ trai tươi mới. nét mặt vẫn lạnh nhạt, vì "vườn nhà trống" mấy ngày mà ánh mắt trở nên oán hận u uất.

Minh Tầm hạ cửa kính xe xuống, cố ý tỏ vẻ cợt nhả nháy mắt đưa tình: "Này trai, đợi hả?"

Ngu Thủ kéo cửa xe ghế phụ, thắt dây an xong mới nghiêng đầu : "9 giờ rưỡi , em còn tưởng bỏ nhà lâu quá nên nhận đường về nữa chứ."

Minh Tầm vươn tới, hôn nhẹ lên khóe môi đang mím chặt của , : "Quên ai chứ quên Tiểu Ngư nhà chúng . Ngồi vững nhé, tài xế già chuẩn lăn bánh đây."

Ngu Thủ: "..."

Ở cổng trường, đội quân lớn tập hợp đông đủ.

Vương T.ử Khoát kích động vòng quanh chiếc xe thương mại bảy chỗ hết vòng đến vòng khác: "Anh Minh! Xe ngầu quá! Anh... lái xe ?! Thật đùa thế? Lái xe bằng là đồn uống đấy!"

Minh Tầm gác tay lười biếng lên khung cửa sổ, thần thái thong dong: "Ừ hứ, lúc mới chuyển trường tới bảo là thành niên mà? Đã đủ tuổi thi bằng lái từ lâu ."

Anh hất cằm hiệu cho lên xe: "Giờ sắp 19 tuổi, tài xế già đấy."

Bằng lái đương nhiên là kiếp thi để làm thêm cho tiện.

"Dịch Tranh Minh" của thế giới là kiểu chủ mong manh như Lâm Đại Ngọc, vô lăng còn từng chạm qua. Cuốn bằng lái nóng hổi tay tranh thủ mấy ngày nghỉ hè, dựa ký ức cơ bắp khắc sâu trong DNA mà thi một phát ăn ngay.

ở thế giới cũng làm quá nhiều việc thừa thãi chẳng liên quan gì đến nhiệm vụ , làm thêm vài việc nữa cũng chẳng ...

Còn về lý do tại ư?

Cứ cái tên luôn giữ khuôn mặt lạnh lùng , lúc bỗng nhiên tỉnh táo hẳn, ló đầu từ lưng Minh Tầm, ngấm ngầm khoe khoang đắc ý: "Tôi ghế phụ, các phía ."

Vương T.ử Khoát phấn khích đến mức chẳng thèm đoái hoài gì đến , trực tiếp lao lên chiếm ngay chiếc ghế sofa đơn sang trọng ở hàng giữa.

Trần Văn Long theo . Tiếp đến là cặp tình nhân nhỏ Nghiêm Mộng Nam và Viên Tiêu, tự giác lùi xuống hàng ghế cuối để kề cà mật.

Chiếc xe vui vẻ lăn bánh khỏi khu vực nội thành, tiến thẳng về khu du lịch sinh thái ở ngoại ô.

Đài phát thanh xe đang phát những ca khúc thịnh hành mạng, Vương T.ử Khoát hát theo cứ như quỷ sói gào. Những tòa nhà cao tầng dần tụt phía , những cánh đồng lúa tỏa ánh sáng vàng rực rỡ, núi non đan xen trùng điệp xa xa.

Khu du lịch sinh thái diện tích rộng, ao cá, vườn rau. Không khí trong lành, mát mẻ dễ chịu.

"Các đồng chí! Hoạt động tự do! Một tiếng nữa tập trung tại quầy đồ nướng!" Vương T.ử Khoát chỉ huy.

Minh Tầm mang theo "móc khóa hình " của tìm một bóng cây râm mát, dựng cần câu lên, tận hưởng khoảnh khắc yên bình hiếm hoi .

Buổi chiều tà, chim chóc bay về tổ, ánh hoàng hôn phủ lên núi rừng tĩnh lặng một lớp lụa mỏng nhuốm màu vàng rực.

Từng cành cây ngọn cỏ, kể cả khí ở đây đều toát lên vẻ thư thái, nhưng cũng khiến cho những cảm xúc đè nén nào đó lặng lẽ nảy sinh.

Trần Văn Long mới gấp gọn bức thư trong phút bốc đồng , đang lúc chần chừ do dự thì Vương T.ử Khoát xách chai nước ép lắc lư tới.

"Yo, Văn Long, trốn ở đây lén lút làm gì thế?"

Vương T.ử Khoát vươn dài cổ, tinh mắt liếc thấy một góc tờ giấy thư: ''Viết gì ? Không lẽ là... thư tình ?"

Trần Văn Long run tay, gốc tai đỏ bừng lên: "Đừng linh tinh!"

"Tôi linh tinh ?"

Vương T.ử Khoát hăng hái hẳn: "Để đoán xem nào... Là gửi cho Tĩnh Tĩnh, đúng ?"

"Vương T.ử Khoát!"

"Cho xem tí mà! Tôi nhạo !"

Vương T.ử Khoát chịu buông tha: ''Có em hả? Có em ??"

Trần Văn Long trực tiếp vò tờ giấy thành một cục, đầu thẳng về phía khu rừng nhỏ, tìm một chỗ hẻo lánh để "hủy thi diệt tích".

Gió núi thổi qua chẳng hề báo , tờ giấy tuột khỏi tay rơi xuống.

Minh Tầm xách cần câu ngang qua, thuận tay cúi xuống nhặt lên.

"Này!" Mặt Trần Văn Long trắng bệch, lao tới làm tư thế cướp : "Mau trả cho !"

Minh Tầm còn kịp mở miệng, ánh mắt Ngu Thủ bên cạnh tối sầm .

Cậu bước lên một bước, túm lấy cổ áo Trần Văn Long đẩy sang một bên, giọng trầm lạnh: "Cậu gào mặt ai thế hả?"

Trần Văn Long đơ tại chỗ.

Minh Tầm cũng giật nảy , vội vàng kéo cánh tay Ngu Thủ : "Buông tay !"

Minh Tầm tốn chút sức lực mới kéo Ngu Thủ đang căng cứng cả chỗ khác.

"Em làm cái gì ?" Anh hạ giọng, mang theo chút lửa giận: "Hồi nhỏ giỏi nhịn lắm mà, bây giờ thì ? Chưa rõ ràng động tay động chân... Em là lưu manh đầu đường xó chợ đấy ? Hơn nữa bây giờ hai đứa đang là bạn bè, ai đối xử với bạn bè như ?"

Ngu Thủ rụt cổ, ánh mắt bướng bỉnh hung dữ, rõ mồn một ý: Cậu hung dữ với .

Minh Tầm cái dáng vẻ bướng bỉnh của , ngọn lửa giận bỗng nhiên tan biến, mắng nữa mà còn vò rối tóc : "Có ấu trĩ cơ chứ."

Ngu Thủ: "...Em đủ 18 tuổi ."

"Ừ, ." Trong mắt Minh Tầm mang theo ý , giọng điệu lệ: "Bạn lớn 18 tuổi."

Ngu Thủ: "..."

Lại xem là trẻ con .

Đáng tiếc là cách nào phản bác. Hành động nãy, quả thực chẳng một chút "trưởng thành" nào cả.

"...Em . Lần sẽ thế nữa."

Cậu ủ rũ , ánh mắt đặc biệt nghiêm túc, "Anh đừng coi thường em."

"Ừ ừ." Minh Tầm đáp tùy ý, tay vuốt ve theo mái tóc một cái, đến cong cả mắt: "Dù cũng cao 1m8 ... Ây, em đúng là đừng thế..."

Minh Tầm cố ý nghiêng đầu làm lố, trợn tròn một mắt ghé sát gần: "Nhìn quả thực cũng to xác phết đấy!"

Ngu Thủ: "..."

Rõ ràng cuối cùng chịu thừa nhận trẻ con , kết quả là... xoa đầu. Lại xoa đầu. Lại còn trêu chọc đùa giỡn.

Đêm trong núi đến đặc biệt sớm, và cũng tĩnh lặng lạ thường.

Bầu khí trong khoảnh sân nhỏ ngập tràn sự ấm áp. Hai hàng đèn lồng đỏ mái hiên tuổi đời, màu đỏ hề dung tục, mập mờ nhưng cũng thật náo nhiệt, vui mừng.

Minh Tầm giữ thái độ lịch thiệp, đề nghị: "Hay là thế , cho Nghiêm Mộng Nam ở riêng một phòng, dẫu cũng là con gái, cho tiện. Năm thằng đàn ông chúng chịu khó chen chúc một chút nhé? Lấy hai phòng đôi, thêm một cái giường gấp hoặc trải nệm đất, ngủ tạm một đêm là xong."

Chưa đợi những khác lên tiếng, Nghiêm Mộng Nam phẩy tay một cách hào sảng: "Không cần phiền phức , và Viên Tiêu chung một phòng là ."

Cả Viên Tiêu ngay lập tức đỏ bừng như tôm luộc: "Thế... thế lắm ... Việc ..."

"Có gì mà ? Vừa tiết kiệm tiền đỡ phiền phức." Vẻ mặt Nghiêm Mộng Nam coi đó là điều hiển nhiên, kéo tay rời luôn.

Vương T.ử Khoát - kẻ thích xem trò vui sợ lớn chuyện - là phản ứng nhanh nhất, ngao lên một tiếng nhảy cẫng lên: "Hai thế ... thế là sống chung đấy ?! Anh em ơi! Còn đực đó làm gì? Đi náo động phòng thôi!!"

Nghiêm Mộng Nam nhanh tay lẹ mắt tóm ngay lấy tai .

"Ái chà ái chà! Đau đau đau! Nữ hiệp tha mạng!" Vương T.ử Khoát ngoẹo cổ van xin.

Nghiêm Mộng Nam mắng: "Thằng mập c.h.ế.t tiệt ! Nghĩ cái gì đấy! Trong đầu cả ngày chứa thứ phế liệu màu vàng gì thế hả? Bọn trong sáng lắm nhé! Chỉ là ghép phòng đơn thuần thôi! Trước khi nghiệp chúng nhiều nhất... nhiều nhất cũng chỉ chạm môi cái thôi! Cậu mà còn hươu vượn nữa, tin bà đây vặn tai xuống nhắm rượu ?"

Thái độ quang minh lạc ngược khiến đám con trai hổ.

Minh Tầm - một "học sinh cấp 3 rởm" bên trong trưởng thành từ lâu, tuy quen cảnh tượng sóng to gió lớn, nhưng bất ngờ cú ném bóng thẳng thừng của lứa tuổi dậy thì đập thẳng mặt, cũng khỏi ngây vài giây, da mặt già nua cũng nóng lên.

Ây da... Bọn trẻ thời nay đều bạo dạn đến mức ?

Khoan ... Một linh cảm chẳng lành chợt dâng lên trong lòng.

Nếu Nghiêm Mộng Nam và Viên Tiêu chung một phòng, thì sẽ bớt một nam sinh. Bốn con trai còn , chia hai một phòng...

Hai Vương T.ử Khoát và Trần Văn Long chắc chắn là khóa chặt . Vậy thì những còn ...

Minh Tầm nhích từng chút, từ từ đầu .

Quả nhiên.

Trong mắt Ngu Thủ chỉ hiện rõ mồn một bốn chữ to tướng: "Anh đừng hòng chạy".

Minh Tầm: "..."

Thế thì xong, mọc cánh cũng khó thoát.

Phân chia xong xuôi, tự động về phòng .

Căn phòng mang phong cách nông gia lạc điển hình, hai chiếc giường đơn trải chăn đệm vải bông kiểu cũ xếp song song, ở giữa ngăn cách bởi một chiếc tủ đầu giường giản dị.

Minh Tầm lấy từng món đồ vệ sinh cá nhân mang theo bày biện cho ngay ngắn. Động tác của cứ chậm rì rì, rõ ràng là đang cố tình câu giờ.

Đột nhiên tiếng gõ cửa vang lên rầm rầm rung trời lở đất, cái tư thế như thể dỡ nhà đến nơi.

Minh Tầm mở cửa.

Ngoài cửa, Vương T.ử Khoát ôm nửa thùng bia, chỉ ló mỗi khuôn mặt mập mạp béo ú mang theo nụ chuyên gây chuyện.

"Surprise!!" Vương T.ử Khoát hét lớn một tiếng, trực tiếp huých cửa , chen chúc : "Anh Minh! Anh Ngu! Anh em tới náo động phòng đây!"

Khóe miệng Minh Tầm giật giật: "...Náo cái đầu . Nhân vật chính ở phòng bên cạnh kìa, náo thì sang náo phòng Viên Tiêu với Nghiêm Mộng Nam , chạy tới chỗ bọn làm gì?"

"Ây da, Minh ơi đúng là tay ngang ."

Vương T.ử Khoát lanh lẹ chui qua cánh tay Minh Tầm phòng: "Hai phòng bên cạnh ... Tối nay chắc chắn là thế giới của hai họ, củi khô bốc lửa, đám cẩu độc chúng qua đó là tự rước lấy nhục ?"

Ai là cẩu độc giống chứ. Có thầm phỉ báng trong lòng.

Vương T.ử Khoát gọi Trần Văn Long đóng cửa : "Vì thế nên, mấy em chúng tự lập kèo thôi! Đánh bài! Uống rượu! Không say về! Ăn mừng một chầu tụ tập em hiếm !"

Cậu hưng phấn đến mức nhận đang dùng ánh mắt đóng băng .

Cơ hội ở riêng mãi mới , hai cái tên phá đám nát bét.

Vương T.ử Khoát chẳng chút tự giác nào, còn móc trong túi một bộ bài tây và mấy tờ báo cũ, động tác nhanh nhẹn trải lên trống giữa hai chiếc giường.

"Lại đây đây! Đừng đực đấy nữa! Ngồi xuống!"

Vương T.ử Khoát dẫn đầu nâng chai rượu lên: "Là em thì làm một ngụm!"

Minh Tầm nể mặt cầm chai rượu lên, chạm chai với một cái.

Trần Văn Long cũng uống một ngụm nhỏ tượng trưng. Cậu mặn mà với mùi vị lắm.

Đến lượt Ngu Thủ.

Ánh mắt tập trung .

Ngu Thủ xếp bằng, lưng thẳng tắp. Cậu rũ mắt thứ chất lỏng màu vàng trong chai tay, hồi lâu cử động.

"Anh Ngu, ? Nuôi cá hử?"

Vương T.ử Khoát hùa theo xúi giục: "Đây chính là đồ uống của đàn ông đấy! Uống chai rượu xong, sẽ là trưởng thành thực sự!"

Ngu Thủ do dự một lúc lâu, mới cau mày mang vẻ mặt như sắp pháp trường mà uống một ngụm nhỏ.

Khó uống thật.

Đây là phản ứng đầu tiên của Ngu Thủ. Vừa đắng chát, hiểu thứ gì ngon mà uống.

dáng vẻ mỉm như đang xem trò vui của trai... Cậu mím môi, uống thêm một ngụm nữa.

Dần thích nghi một chút, cuối cùng ngửa cổ lên, hệt như một đàn ông, vô cùng dữ dội mà ừng ực nốc cạn nửa chai.

"Hay! Sảng khoái!"

Vương T.ử Khoát thấy mà vỗ đùi bôm bốp phấn khích: "Anh Ngu, chúng sẽ là em cốt nhục thể cùng uống rượu c.h.é.m gió !"

Trần Văn Long ở bên cạnh bình tĩnh lên tiếng mỉa mai: "Vương T.ử Khoát, cách tuổi trưởng thành còn tận mấy tháng nữa cơ mà, vẻ lớn cái gì ở đây? Còn em cốt nhục nữa chứ, lo thành bài tập về nhà của hẵng ."

Vương T.ử Khoát hì hì: "Thì đang luyện tập để làm quen nghiệp vụ mà ! Đợi đến tuổi, em đây sẽ trở thành cao thủ bàn nhậu! Đến lúc đó sẽ gánh các !"

"Được , bớt mồm mép ."

Minh Tầm ngắt lời, tay thì làm một động tác trơn tru cướp lấy nửa chai bia còn của Ngu Thủ: ''Chơi trò gì đây? Cứ uống thế chán phèo."

"Rút rùa!"

Vương T.ử Khoát đập mạnh bộ bài xuống đất: "Người thua chỉ dán giấy trắng lên mặt, mà còn phạt uống một ngụm bia! Dám chơi ?"

"Có gì mà dám, tới ."

Trò chơi bắt đầu.

Vương T.ử Khoát gào to nhất, nhưng vận may xui xẻo nhất, mặt dán chằng chịt giấy, sắp biến thành ông già râu bạc đến nơi, bia cũng uống nhiều nhất, càng lúc càng nhiều, cả kích động tột độ.

Tửu lượng của Trần Văn Long cực kỳ kém, mới uống hai ly mà hai má ửng đỏ, ánh mắt lờ đờ.

Uống thêm vài ngụm bia, mượn men say, Trần Văn Long đột nhiên sang Minh Tầm: "Anh Minh... Chiều nay... xin ."

Minh Tầm sững một chút, ngẩng đầu lên đáp: "Hửm? Sao thế?"

"Là... do quá bốc đồng, rõ sự tình nổi giận với ."

Trần Văn Long cúi gằm mặt: "Tôi căng thẳng quá."

Minh Tầm lúc mới phản ứng chuyện đang là gì, thản nhiên : "Bày vẽ, chuyện cỏn con thế mà. Trôi qua hết ."

Vương T.ử Khoát bên cạnh dỏng tai lên: "Bốc đồng? Căng thẳng? Long Long, căng thẳng chuyện gì cơ? Không lẽ là bức thư tình lén lút cho Tĩnh Tĩnh Minh tình cờ ?"

Khoảnh khắc tĩnh lặng như tờ.

Vương T.ử Khoát chằm chằm đến hiểu : "...Sao thế? Long Long thích Tĩnh Tĩnh, chuyện rõ rành rành đấy ? Ai mà chẳng ? Bình thường cũng chẳng thiếu tạo cơ hội cho hai , tự nắm bắt thì trách ai?"

Mặt Trần Văn Long đỏ bừng bừng, hận thể lập tức tìm cái lỗ nẻ nào đó chui xuống cho .

Minh Tầm cũng sốc. Anh vẫn luôn nghĩ Vương T.ử Khoát là một con husky ngáo ngơ, ngờ thấu chuyện từ lâu, còn làm đồng đội kiến tạo cho em nữa chứ.

Theo bản năng, liếc mắt Ngu Thủ bên cạnh.

Quả nhiên, cái tên quan tâm đến chuyện Tĩnh Tĩnh Tĩnh Tĩnh gì hết, đôi mắt từ đầu đến cuối vẫn luôn dính chặt lên .

Minh Tầm đến chút mất tự nhiên, nhân lúc Vương T.ử Khoát và Trần Văn Long đang lôi kéo , véo một cái cánh tay Ngu Thủ: "Đừng chằm chằm mãi thế."

Ngu Thủ véo, nhưng chủ động kề cánh tay và cả áp sát về phía .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/chu-cong-toi-xuyen-ve-thoi-nien-thieu-cua-phan-dien/chuong-75.html.]

Khi xáp gần, Minh Tầm nhận thấy hai má Ngu Thủ dường như đỏ hơn nãy một chút, trong mắt cũng phủ thêm một tầng nước m.ô.n.g lung.

Ủa? Cái tên là say đấy chứ?

Minh Tầm thoáng qua nửa chai bia giật lấy đặt sang một bên. Ngu Thủ mới uống nửa chai thôi mà? Anh chỉ ngăn cản uống say vì thấy Ngu Thủ hiện giờ còn nhỏ tuổi, chứ hề nghi ngờ gì về tiềm năng uống rượu của Ngu Thủ cả.

Dựa theo thiết lập trong tiểu thuyết, tên chẳng là ông trùm giới kinh doanh trong tương lai, một đại phản diện hô mưa gọi gió ?

"Không bằng nhân cơ hội !"

Vương T.ử Khoát bên hăng lên, một tay ôm cổ Trần Văn Long đang chực bỏ trốn: "Long Long! Lấy bức thư tình của đây! Để em tư vấn cho nào!"

Trần Văn Long siết đến mức trợn trắng mắt, liều mạng vùng vẫy: "Vương T.ử Khoát! Cậu buông tay ! Đừng quậy..."

Vương T.ử Khoát chịu thua, bắt đầu táy máy tay chân.

Nhìn họ vật lộn đùa giỡn ầm ĩ với , Minh Tầm cũng nhịn bật , tâm trạng cực kỳ vui vẻ.

Ngu Thủ bên cạnh nãy giờ vẫn im lặng.

Cậu ôm hai đầu gối, nghiêng đầu, chớp mắt ngắm đôi mắt cong cong của Minh Tầm. Anh trai như phủ một lớp ánh sáng dịu nhẹ, vô cùng mắt, vô cùng... khiến hôn.

Đáng tiếc là vẫn còn kẻ đáng ghét ở đây.

Trong lòng bực bội, đành lặng lẽ cầm nửa chai bia còn lên, ực một uống cạn sạch.

Sau đó loạng choạng vài cái, ngoẹo đầu sang một bên.

Vai Minh Tầm bỗng trĩu xuống.

Anh đầu sang, liền thấy Ngu Thủ đang nhắm nghiền mắt, hàng lông mi rủ xuống hệt như chiếc cọ nhỏ, hai gò má ửng hồng.

Hửm... Ngủ ? Chóng mặt ? Say ?

...Giả vờ đấy chứ?

"Ngu Thủ?" Minh Tầm khẽ gọi.

Ngu Thủ đáp lời, chỉ rúc hõm cổ cọ cọ.

Vương T.ử Khoát cuối cùng cũng ngừng đ.á.n.h , sán gần, trợn tròn mắt hệt như phát hiện động vật quý hiếm: "Vãi! Anh Ngu thế mà... gục á? Tửu lượng ... cũng thái quá quá đấy? Đây chính là huyền thoại 'Một ly là gục' ?"

Trần Văn Long chút lo lắng: "Cậu chứ? Có thấy khó chịu ở ?"

Minh Tầm Ngu Thủ đang tựa lên vai "bất tỉnh nhân sự", nhất thời cũng khó phân biệt thật giả, tiện miệng đáp: "Không , chắc là mệt mỏi quá thôi."

"Vậy... chúng chuồn nhé?"

Vương T.ử Khoát tuy vẫn thèm, nhưng cũng Ngu Thủ quả thực chịu nổi nữa , vô cùng điều bắt đầu dọn dẹp: "Đừng làm phiền Ngu nghỉ ngơi."

"Được, các về phòng cũng ngủ sớm , đừng làm ồn nữa." Minh Tầm xua tay, đuổi hết.

Cửa phòng khóa , tai cuối cùng cũng yên tĩnh.

Minh Tầm đầu Ngu Thủ vẫn đang ngả ngớn bên mép giường. Khuôn mặt của cái tên vẫn đỏ bừng.

"Này, tỉnh dậy ." Minh Tầm bước tới sờ thử trán , nóng rẫy, chỉ là men thoang thoảng.

Minh Tầm hồ nghi cứ lẩm bẩm: "Không thể nào say chứ? mặt đỏ thế ... Cơ thể suy nhược thế cơ ? Mới thu thôi mà."

Anh kỹ một chút, Ngu Thủ thở đều đặn, hàng lông mi thỉnh thoảng khẽ rung, lông mày giãn , chẳng vẻ gì là đau ốm bệnh tật cả.

Minh Tầm cạn lời đưa kết luận: "Say thật ? Tửu lượng của em cũng tệ quá đấy? Đã thế còn đỏ mặt nữa! Sau nếu làm ăn buôn bán, lên bàn tiệc chẳng chỉ trong phút mốt là quật ngã ? Mất mặt lắm em trai ơi."

Anh lầm bầm chê bai, dậy, định lấy chiếc khăn ướt đây.

Ngu Thủ đột nhiên ngẩng đầu lên, mở bừng mắt.

Đôi mắt đen láy ướt át, như một tầng sương mù che phủ, chằm chằm Minh Tầm.

Giọng mang theo sự khàn khàn vì ngà ngà say: "...Em say."

"Hơ, say ?"

Minh Tầm nhướng mày, chọc nhẹ lên đôi má nóng ran của : "Vậy mặt em đỏ lựng lên như đ.í.t khỉ thế ?"

Ngu Thủ cau mày, chút bất mãn với cách ví von .

miệng thành thật, phản bác, chỉ dùng má áp lòng bàn tay kịp thu về của Minh Tầm mà cọ cọ.

Động tác nhẹ nhàng, tràn ngập sự ỷ , trông chẳng khác nào một chú ch.ó lớn đang quấn quýt xin chủ nhân vuốt ve.

Thiếu niên làm chuyện gì cũng đều phạm quy cả.

Hay là, chỉ thiếu niên , chỉ cần giả vờ ngoan ngoãn một chút, thì gã thiếu niên giả mạo mặt đây sẽ khó mà kháng cự .

thấu hiểu rõ đạo lý từ sớm, và cũng từng ngã ngựa ít vì chuyện , nhưng cảm giác chạm lòng bàn tay vẫn khiến Minh Tầm tê dại như điện giật, lan truyền thẳng trong tim.

Yết hầu bất giác trượt lên trượt xuống một cái, gượng gạo lặp : "Là say , còn cứng miệng."

"Không ." Ngu Thủ cần suy nghĩ đáp luôn.

Minh Tầm : "Cứ như bọn trẻ con đầu cùng mâm với lớn , bố chấm cho tí rượu trắng miệng là ngã lăn luôn."

"..."

Ngu Thủ nhíu mày, tăng âm lượng: "Em ! Em cũng say!"

"Người say đều sẽ say."

Minh Tầm cũng chẳng hôm nay chập mạch dây thần kinh nào, ma xui quỷ khiến hóa thành một tên ấu trĩ, cứ nằng nặc đòi cãi tay đôi cho nhẽ với con ma men nhỏ mặt .

Anh đưa tay sờ thử mặt Ngu Thủ.

Hửm? Đỏ hơn .

Minh Tầm bừng tỉnh: "Mặt em đỏ thế , rốt cuộc là say thật, là đang nghĩ đến mấy thứ linh tinh lộn xộn khác? Hửm?"

Ánh mắt Ngu Thủ lóe lên, quả quyết từ bỏ cuộc tranh luận "say say".

Bất thình lình, gọi nhỏ: "Anh ơi..."

Cách xưng hô quen thuộc, mang theo một ý vị chẳng thể diễn tả thành lời, y hệt như kiểm tra bài từ vựng ở nhà , Minh Tầm kìm lòng mà vuốt ve gò má Ngu Thủ.

Lúc đó họ vẫn yêu danh chính ngôn thuận.

"...Hửm?" Lần Minh Tầm rút tay , giọng cũng khàn .

"Em buồn ngủ ." Ngu Thủ ngoan ngoãn .

"..."

Minh Tầm trầm mặc trong chốc lát, thầm nghĩ quả nhiên vẫn chỉ là một đứa trẻ: "Vậy em ngủ , tắt đèn."

Đèn tắt, ánh trăng mỏng manh chiếu rọi, hình dáng những món đồ nội thất cũ kỹ mờ mờ ảo ảo.

Minh Tầm mò mẫm trong bóng tối đến chiếc giường đơn còn , định xuống, liền cảm thấy lớp chăn bên cạnh cựa quậy, một bàn tay trong đêm tối đang mò, nắm lấy cổ tay .

"Anh ơi..."

Giọng Ngu Thủ trong bóng đêm càng trầm ấm và đầy từ tính: "Giường em rộng lắm. Ngủ chung nhé?"

Minh Tầm: "..."

Anh ngay mà! Tên nãy ngoan ngoãn là để dẹp bỏ sự phòng của , tất cả đều vì màn kịch đây!

"Có hai cái giường , chen chúc cái gì mà chen?"

Còn kịp tìm một lý do từ chối nào thích hợp hơn, Ngu Thủ bổ sung thêm: "Em say , chóng mặt, dựa ."

Giây tiếp theo, Minh Tầm vốn dĩ kiên quyết cho lắm đành ngoan ngoãn trèo lên chiếc giường đơn một mét hai của Ngu Thủ.

8 năm trong căn hộ hai phòng ngủ , chiếc giường nhỏ một mét hai ở phòng ngủ phụ, nhét một bóng dáng lớn và một bóng dáng nhỏ vẫn còn dư sức.

giờ đây, với cùng một kích thước, hai thanh niên trẻ đang ở tuổi nhổ giò phát triển đó, trở nên đặc biệt chật chội, ngay cả lật cũng thật cẩn thận.

Trong bóng đêm, hai song song, vai kề vai, cánh tay sát cánh tay. Ngăn cách bởi một lớp vải mỏng, nhiệt độ cơ thể truyền sang .

Im lặng một lúc, Ngu Thủ chợt lên tiếng, giọng nhỏ: "Anh ơi, dạo bên đó... ngủ ngon ?"

"Vẫn ."

Minh Tầm chằm chằm cái bóng mờ mịt trần nhà, thành thật đáp: "Mất ngủ là bệnh cũ , thể một sớm một chiều mà khỏi . Sao em tự nhiên hỏi chuyện ?"

Ngu Thủ dùng giọng điệu chắc chắn: "Lúc ở cùng với em, ngủ ngon hơn đúng ."

Không thể chối cãi điều , Minh Tầm ngập ngừng "Ừ" một tiếng: "Chắc là ."

Anh còn tưởng Ngu Thủ sẽ lập tức đà lấn tới, ví dụ như nhân cơ hội yêu cầu dọn về căn hộ hai phòng ngủ đại loại . Ngu Thủ làm thế.

Ngu Thủ chỉ nhích sát gần thêm một chút xíu, thanh âm trầm thấp: "Vậy đêm nay thể ngủ một giấc thật ngon , em ở đây mà."

Hơi ấm quen thuộc, lời lẽ mộc mạc đơn sơ, thế mà trái tim Minh Tầm như rót một ngụm nước ngọt ga, dâng lên cảm giác chua xót căng tràn.

"Anh ơi..."

Không khí đang lúc tuyệt vời, Ngu Thủ hỏi: "Em vứt con Husky giường , giận ?"

Minh Tầm buồn : "Em thấy cần gấu bông ngủ cùng ? Thứ đó rõ ràng là để dỗ trẻ con mà."

"Dù thì... nó ngủ chung với cũng chẳng tác dụng gì."

Ngu Thủ rúc sâu hơn n.g.ự.c : "Sau để em ngủ cùng , lúc ở bên em ngủ ngon hơn cơ mà."

Minh Tầm thầm nghĩ quả nhiên chuyện gì đến cũng đến, điều dẫu cho thấu cái bàn tính nhỏ của tên , cũng chẳng thể nổi giận nổi.

Ừm, kính lọc tình cha con thôi mà.

Ngu Thủ tiếp tục ghé sát , gần như kề má với , vươn tay chọc nhẹ khóe mắt của : "Quầng thâm mắt kìa."

Minh Tầm : "Trời tối đen như mực thế mà em cũng thấy ?"

Ngu Thủ: "Vâng, thấy ."

Dứt lời, Ngu Thủ tiếp tục rúc lên , chôn cả khuôn mặt hõm cổ .

Trước tiên là cảm giác chạm mái tóc mềm mại và khô ráo, đó ngay lập tức, là một sự mềm mại ấm áp và ẩm ướt.

Là đôi môi...

Bắt đầu từ những cái chạm nhẹ như chuồn chuồn lướt nước đầy rụt rè.

Trong bóng tối, những khao khát nào đó kìm nén bấy lâu nay đang lặng lẽ nảy mầm.

Từ chạm môi đến nụ hôn, tiến sâu hơn, quấn quýt lấy . Hơi men nhàn nhạt lan tỏa giữa đôi bờ môi. Phản ứng của cơ thể cũng đến một cách tự nhiên.

"Anh ơi, chỗ đó của ..."

"...Ngậm miệng ."

Đầu óc Minh Tầm rối tung như mớ bòng bong, bỏ lỡ thời cơ nhất để đẩy .

Ngu Thủ vẫn ngoan ngoãn, mềm mỏng gọi "Anh ơi", nhưng đồng thời tay thực hiện hành động thăm dò mà một đứa trẻ ngoan tuyệt đối bao giờ làm.

Minh Tầm: "..."

Bầu khí cũng đến nước .

giới hạn cũng sớm mờ nhạt như sương mù . Sau đầu tiên, cái gọi là ranh giới cuối cùng biến thành tờ giấy sũng nước mưa, chỉ khẽ chạm một cái là rách toạc thành những lỗ thủng trong suốt.

Hôn cũng hôn bao nhiêu , eo cũng cho Ngu Thủ sờ , cách lớp quần áo cũng từng cọ xát ...

Anh nhắm mắt . Cứ xem như là đang học một tiết thực hành thí nghiệm sinh động . Về nhiệt độ cơ thể, về nhịp tim, về định lý ướt át mà sách giáo khoa sẽ bao giờ ghi chép.

"Anh ơi, em thật sự còn nhỏ nữa." Giọng Ngu Thủ mang theo tiếng thở dốc, quét qua bên tai .

"Ừ."

Minh Tầm miễn cưỡng rặn từng chữ từ kẽ răng: "Quả thực... tính là nhỏ nữa."

Ngu Thủ hài lòng, bật .

Khoảng thời gian của tiết thực hành thí nghiệm trôi qua một cách mềm mại dọc theo đường cong.

Chợt, Ngu Thủ mở miệng: "Anh ơi, cần so sánh xác minh tỷ lệ kích thước một chút ?"

"...Im miệng."

Minh Tầm trầm giọng: "Chỉ học sinh tiểu học mới thích chơi cái trò thôi."

Nói xong, vội vàng kéo chăn lên cao, dựng thành một tấm chắn mềm mại để tránh trộm.

Không khí nóng rực, thở quấn lấy thở, chẳng rõ là nguồn gốc. Trên trán và chóp mũi lấm tấm những điểm sáng li ti, như thể những giọt sương kết đọng da thịt bởi chòm rực rỡ chốn ngoại ô.

Vầng trăng bạc chốn thôn quê treo lơ lửng cao, khảm bên khung cửa sổ.

Ánh trăng gột rửa cây hoa quế mỡ màng trong sân thành một dải bạc lấp lánh, những nhụy hoa nhỏ xíu màu vàng âm thầm nở rộ trong bóng tối. Chùm hoa nặng trĩu nhất cành, ngậm no nê ánh trăng cùng sương đêm, cành cây đều nó kéo cho oằn xuống, cuối cùng...

"Tách."

Rơi nhẹ xuống nền đất ẩm ướt trong bóng đêm.

Căng thẳng cường độ cao suốt một tiết học, đột ngột giải phóng, kéo theo đó là cảm giác mệt mỏi và thư thái khó tả.

Minh Tầm cảm thấy mí mắt nặng như đổ chì, tay chân chẳng nhúc nhích tẹo nào nữa.

Anh lau qua loa vài cái, buông một câu "Mệt c.h.ế.t ... Sáng mai tắm ", liền gắng gượng nữa, chìm giấc ngủ trong một giây.

Mà Ngu Thủ vốn dĩ "say khướt trời đất gì" mở choàng mắt trong bóng tối, đôi mắt trong veo, sáng rực, làm gì nửa điểm say xỉn nào?

Cậu đang ngủ say bên cạnh , trong lòng dâng lên từng đợt sóng cuộn trào.

Quy trình đúng mà, với tài liệu tra ... khác xa!

Trong sách hướng dẫn rõ ràng , xong việc nhẹ nhàng lời âu yếm, ôm ấp dịu dàng, thậm chí còn thêm điếu "thuốc lá khi ân ái" đẩy bầu khí lên tận nóc nữa...

Kết quả thì ?

Cứ thế mà ngủ luôn á?

Dẫu cho đây chẳng tính là một màn "ân ái" trọn vẹn, thì chí ít cũng thành hơn nửa chứ? Chẳng lẽ kỹ thuật dạo gần đây ngày nào cũng tập luyện... tệ đến ?

"Anh ơi?"

"..."

"..." Ngu Thủ mím mím môi.

"Anh... thấy sướng ?"

"...Đừng quậy."

Ngu Thủ dám hỏi tiếp, rón rén bò dậy dọn dẹp sạch sẽ cho cả hai .

Thế nhưng chút cam lòng trong thâm tâm vẫn nảy lên bình bịch, làm cũng đè xuống .

Cậu kìm mà chọc chọc gò má mềm mại của Minh Tầm. Kết quả mới chạm , Minh Tầm làm như mất kiên nhẫn mà lật , lưng về phía .

"Anh ơi?" Ngu Thủ nhỏ giọng gọi.

Phải một lúc lâu , Minh Tầm mới mơ mơ màng màng trở , đôi mắt vẫn nhắm nghiền, chỉ là nương theo bản năng trong lúc ngủ say, đưa tay kéo tấm chăn đang đắp cho hai lên một chút.

Mắt Ngu Thủ sáng lên, nhân cơ hội sáp tới hôn một cái lên môi .

Vẫn phản hồi.

Cậu học trò Ngu Thủ 18 tuổi xuân mới chập chững bước đường tình yêu thuở , đối diện với thương đang say giấc nồng, tạm thời vẫn mở khóa phương thức tương tác nào thú vị hơn.

Cậu cam tâm, buồn bực, sợ cử động mạnh sẽ đ.á.n.h thức dậy thật, nên chỉ đành nín nhịn.

Xoắn xuýt nửa ngày, đem Minh Tầm từ trán đến cằm xuống cổ, hôn cho bằng hết những lớp da thịt lộ bên bộ đồ ngủ, như thể đang thưởng thức một chiếc bánh kem nhỏ vô cùng quý giá nhưng thiếu chút hương vị.

Hôn đến cuối cùng vẫn thèm, nảy một ý, bàn tay lén lút luồn trong chăn.

Minh Tầm thật sự ngủ say như c.h.ế.t.

Mềm nhũn, ấm áp, mặc sức đùa nghịch.

"..."

Cậu đăm đăm khuôn mặt đang say ngủ yên tĩnh của Minh Tầm lâu, lâu, cuối cùng nhẹ nhàng c.ắ.n một cái lên khóe môi nọ để trả thù, lúc mới tình nguyện nhắm mắt , cố gắng chìm giấc ngủ.

Đêm nay, ngủ ngon giấc, cũng lây bệnh mất ngủ.

 

Loading...