[Chủ Công] Tôi Xuyên Về Thời Niên Thiếu Của Phản Diện - Chương 47

Cập nhật lúc: 2026-03-02 14:00:04
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong biệt thự, con mèo mướp lười biếng nhoài bệ cửa sổ, cái đuôi phe phẩy: "Ký chủ, làm lắm! Anh thế mà dụ vai phản diện về nhà, còn cho học ké lớp của danh sư hàng đầu nữa chứ! Giáo d.ụ.c cảm hóa kết hợp với hỗ trợ tài nguyên, đúng là song kiếm hợp bích..."

Minh Tầm dọn cặp sách với vẻ mặt vô cảm, lạnh lùng đáp trả trong đầu: "Tốt cái gì chứ? Mày nhận thằng nhóc đó bắt đầu nghi ngờ tao từ lâu ?"

"Nghi ngờ? Nghi ngờ cái gì?" Hệ thống chút ngơ ngác.

"Còn nghi ngờ cái gì nữa?" Minh Tầm kéo khóa cặp, động tác mang theo chút bực bội: "... Nghi ngờ tao chính là ' trai' bỏ lời từ biệt 8 năm ."

Hệ thống mèo mướp chấn động đến mức im lặng mười mấy giây, CPU chạy hết công suất một hồi lâu: "Ký chủ, chuyện vượt qua nhận thức khoa học và logic thông thường hiện nay. Tuổi của bây giờ còn nhỏ hơn ' trai' 8 năm , đây là sự thật như đinh đóng cột... Hơn nữa đang sở hữu phận 'Dịch Tranh Minh' giấy trắng mực đen sổ hộ khẩu. Dịch Long Trung và Uông Bội Bội là bố ruột của , giấy chứng sinh, hồ sơ trưởng thành và hồ sơ phận đầy đủ..."

Đương nhiên Minh Tầm hiểu rõ, chỉ cần sống c.h.ế.t nhận thì Ngu Thủ tuyệt đối thể nào xác nhận .

mấy thăm dò bất ngờ và cực kỳ chuẩn xác của Ngu Thủ vẫn khiến thấy chột , chỉ đành thở dài một tiếng: "Mong là ."

Ngày thi, Minh Tầm thoát vụ viêm răng khôn nhưng vẫn thể tránh khỏi việc vác cái mặt sưng vù vì nhổ răng đến trường thi.

Giờ giải lao, bên ngoài phòng thi rõ ràng mấy học sinh giả vờ ngang qua nhưng mắt cứ liếc ngang liếc dọc:

"Nhìn kìa! Đó là Dịch Tranh Minh đấy!"

"Mặt thế? Hình như sưng? Mà mặt sưng vẫn trai ghê."

"Nghe nhổ răng khôn..."

"Thế thì thi cử gì nữa?"

"Lần thi tháng môn Toán suýt soát điểm tuyệt đối, Tiếng Anh và Ngữ Văn cũng tệ. Dù mặt sưng thì chắc cũng kém ..."

Minh Tầm tại chỗ, chuyên tâm xem tài liệu ôn tập tay nhưng trong lòng khỏi tự giễu: Lần thì , coi như nổi tiếng triệt để, tài năng nghệ thuật học thuật nở rộ cả đôi đường... nhưng là nghệ thuật hài kịch.

Thoáng cái 3 ngày trôi qua, kỳ thi giữa kỳ kết thúc trong bầu khí kẻ .

Lần là kỳ thi liên trường 8 trường, độ khó thấp hơn đề thi nội bộ một chút. Ngu Thủ đạt 652 điểm, chỉ vững ở vị trí nhất khối mà còn bỏ xa thứ hai tận 30 điểm nhờ môn Toán xuất sắc.

Minh Tầm cũng phát huy vượt mức bình thường, từ 552 điểm vọt lên 590 điểm. Tiến bộ tuy vẫn còn cách mục tiêu "làm gương cho Ngu Thủ" khá xa nhưng đủ để đỗ một trường đại học 211 kha khá.

Đối với một học sinh chuyển trường từng nghỉ học một năm và học lệch nghiêm trọng, tốc độ tiến bộ thể gọi là khủng khiếp.

Bài thi các môn lượt trả về. Tiết đầu tiên là Ngữ văn, thầy Hồ vác bộ mặt đen như đ.í.t nồi, chòm râu ria mép rung rung, ánh mắt rực lửa trừng trừng một vị trí.

"Ngu Thủ!" Giọng thầy Hồ sặc mùi t.h.u.ố.c súng: ''Đứng lên cho !"

Ngu Thủ ngoan ngoãn dậy.

"Giải thích xem nào!" Thầy Hồ đập mạnh bài thi làm văn của xuống bục giảng cái "bốp", bụi phấn bay tứ tung: "Đề bài làm văn theo tư liệu rõ ràng cho hai tư liệu, tại em chọn cái về sự 'kiên trì'? Tại cứ chọn cái điển cố 'Quản Bào chi giao' mà em hiểu hả?"

Ánh mắt cả lớp đồng loạt đổ dồn về phía đó. Dù sớm quen với trình độ làm văn của Ngu Thủ, nhưng cảnh tượng nhất khối giáo viên xối xả mắng vẫn đáng xem.

Bạn cùng bàn của đương nhiên cũng thoát khỏi phận vạ lây làm tâm điểm chú ý.

Ngu Thủ chẳng hề thấy bất an mất mặt, ngược còn trả lời bằng giọng điệu hiển nhiên: "Em chọn nó vì em cảm thấy hiểu, và em tự tin hơn khi diễn giải điển cố ."

Cậu dừng một chút bổ sung thêm: "Lúc ôn tập em cũng khéo chuẩn kỹ điển cố ."

"Em!" Thầy Hồ nghẹn họng, huyết áp tăng vọt trong nháy mắt: ''Vậy em ! Đã chuẩn tại còn lạc đề hả?! Điểm tối đa 60, em chỉ 30 điểm! Đây là giáo viên chấm thi cùng trường nể tình em đủ chữ nên cho điểm đồng cảm đấy! Có em cố ý ? Nếu là thi đại học thì em xem thèm ngó ngàng đến em !?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/chu-cong-toi-xuyen-ve-thoi-nien-thieu-cua-phan-dien/chuong-47.html.]

"Em cố ý." Ngu Thủ tỏ vẻ thành thật: "Là do lúc ôn tập em hiểu sai ."

Thầy Hồ: "..."

Thầy cảm thấy m.á.u nóng dồn thẳng lên não, mắt tối sầm .

Dạy học mấy chục năm nay, thầy từng gặp học sinh nào khiến phát điên thế ! Rõ ràng chỉ IQ cao, mà cứ đến môn Văn, đặc biệt là làm văn thì như chập mạch.

Mỗi tháng một , tiết mục cố định.

Cứ hễ kết quả thi là thầy mấy đồng nghiệp già trong tổ chuyên môn trêu chọc, mất hết cả mặt mũi.

"Giỏi! Giỏi! Giỏi lắm!" Thầy Hồ tức quá hóa : "Vậy em lên đây! Đọc ngay cái kiệt tác em 'chuẩn kỹ càng', 'hiểu sâu sắc' cho cả lớp !"

Cả lớp xôn xao. Bắt chính chủ bài văn lạc đề điểm thấp của đám đông, thế thì ác quá! Họ chỉ cần đặt cảnh đó thôi cũng thấy độn thổ, hận thể tìm cái lỗ nẻ nào chui xuống ngay lập tức.

Tuy nhiên mặt Ngu Thủ vẫn hề chút hổ ngại ngùng nào. Cậu đàng hoàng bước lên bục giảng, nhận bài thi từ tay thầy Hồ, xoay đối diện với cả lớp và bắt đầu :

"Bàn về tri kỷ và sự theo." Ngu Thủ rũ mắt, khóe miệng cong lên mấp máy: "Thời Xuân Thu, Bảo Thúc Nha và Quản Trọng, một mối quan hệ theo đầy sâu sắc..."

Ngòi bút của Minh Tầm khỏi khựng .

Việc Ngu Thủ lạc đề khiến bỗng dưng cảm thấy hổ lây như tai bay vạ gió. Vốn định bịt tai giả điếc cho xong, nhưng khổ nỗi mở đầu bài văn của Ngu Thủ " lối mòn", quan điểm lệch hẳn sang tận đẩu , cũng khó.

Tiếng của Ngu Thủ vẫn tiếp tục: "... Bảo Thúc Nha bao dung khuyết điểm của Quản Trọng, chia sẻ của cải của , thậm chí khi Quản Trọng rơi khốn cảnh cũng tiếc cái giá nào để giúp đỡ. Đây tình bạn đơn thuần, mà là sự ỷ và ngưỡng mộ theo bản năng của kẻ yếu đối với kẻ mạnh!"

Thầy Hồ cái sự "diễn cảm" của làm cho tức đến thở hổn hển.

Minh Tầm lấy một tay che mặt, trong lòng chỉ một ý niệm điên cuồng: Bài văn thể nhanh lên ? Anh cảm giác sắp "muối mặt" c.h.ế.t cùng con lừa cứng đầu ...

Bài văn 800 chữ mà ngỡ như cả thế kỷ mới xong. Cuối cùng Ngu Thủ cũng bắt đầu kết bài: "... Theo thấy, mối quan hệ vượt qua sự tính toán lợi ích thế tục. Sự hy sinh của Bảo Thúc Nha dành cho Quản Trọng chỉ là tình tri kỷ đơn thuần, mà bắt nguồn từ sự sùng bái, ngưỡng mộ và mê luyến đến tột cùng của ông dành cho Quản Trọng. Cũng giống như ngước bầu trời , cam tâm tình nguyện hy sinh tất cả thứ của bản vì ánh hào quang của những vì ."

Khóe miệng Minh Tầm co giật: Viết cái quái gì thế ? Mới qua thì vẻ cũng văn chương đấy.

hươu vượn mà văn phong lai láng!

Giờ khắc , đồng cảm với thầy Hồ đang run run đôi môi bên cạnh.

Ngu Thủ chìm đắm trong thế giới riêng, bảo xong là xong, chẳng thèm quan tâm đến việc thầy Hồ nhịn nổi nữa mà hô dừng giữa chừng: "Sống ở đời, nếu thể gặp một sự tồn tại chói lọi như Quản Trọng, đáng để bản theo cả đời, dốc hết tất cả, đó chính là một loại may mắn và viên mãn tột cùng!"

Cả bài văn xuyên tạc giai thoại ngàn năm về việc và dùng của "Quản Bào chi giao" thành một sự cuồng nhiệt như fan cuồng đu idol.

Giữa những câu chữ, dường như đang bóng gió, khéo léo thẳng thắn những mật ngữ mà cả thế giới chỉ và một khác hiểu .

Người " trai" đột nhiên xuất hiện đột nhiên biến mất , từng cứu khỏi dầu sôi lửa bỏng nhưng để nỗi đau còn sâu sắc hơn. Sự ỷ , sùng bái, hoài niệm cùng với chấp niệm đậm đặc tan, tất cả đều mượn bài văn lạc đề mà trút hết.

"Hết ạ. Trên đây là bài làm văn của em." Dứt lời, Ngu Thủ khẽ rũ mi mắt, ánh mắt hướng về phía duy nhất phản ứng kỳ lạ bục giảng.

Minh Tầm một tay che mặt, một tay nguệch ngoạc giấy nháp để phân tán sự chú ý.

Sắc mặt thầy Hồ chuyển từ đen sang đỏ, từ đỏ sang xanh, cuối cùng nhịn đập bảng ba cái liên tiếp: "Nghe thấy ? Các em thấy cả ? Đây chính là 'Quản Bào chi giao' theo cách hiểu của ! Bảo Thúc Nha thành kẻ theo cuồng nhiệt của Quản Trọng?! Thật vô lý hết sức! Tức c.h.ế.t !!"

Minh Tầm: "..."

Người cha già cũng tức c.h.ế.t .

 

Loading...