(Chủ Công) Người Yêu Của Tổng Tài Bá Đạo - Chương 41: “Cho Nên, Một Mình Tôi Là Đủ Rồi.”

Cập nhật lúc: 2026-04-08 13:57:16
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Tạ tổng, đến nơi .”

Khi đối mặt với Tạ Tuyệt, giọng của Lý Kiên Quốc chuyên nghiệp, giọng địa phương khi ở cùng Cố Dương biến mất.

Cố Dương vốn còn đang vùi trong lòng Tạ Tuyệt nũng nịu, “vèo” một cái ngẩng đầu lên, kinh ngạc về phía xe, chỉ là tấm ngăn nâng lên che kín mít.

“Cố Dương.”

Cùng với tiếng gọi nhẹ nhàng của Tạ Tuyệt, Cố Dương “vèo” một cái đầu , ngoan ngoãn Tạ Tuyệt.

Cửa xe Lý Kiên Quốc mở , từ lúc nào, bên ngoài tuyết rơi.

Lý Kiên Quốc cầm ô, Tạ Tuyệt và Cố Dương lượt xuống xe.

Cố Dương tuy say, nhưng vẫn theo Tạ Tuyệt.

Anh cúi đầu, nắm tay Tạ Tuyệt.

Bước chân của Tạ Tuyệt khựng , đầu, mặc cho Cố Dương.

Trong gió tuyết lất phất, đèn đường chiếu từng vòng hào quang, những bông tuyết từ từ rơi xuống, xoay tròn, đậu ngọn tóc của Cố Dương và Tạ Tuyệt.

Ánh đèn mờ ảo làm dịu đường nét của hai , bóng đổ xuống, dựa .

Cố Dương Tạ Tuyệt, bóng đổ, dấu chân của hai .

Một đôi mắt, cong cong, thật sự đủ dùng.

Bộ dạng của Cố Dương, Tạ Tuyệt ban đầu chỉ liếc qua một cách thờ ơ, nhưng dần dần, cũng hướng ánh mắt về phía .

Thế là, Cố Dương ngừng việc ‘ba ngó sáu trông’ của , đầu đối diện với mắt Tạ Tuyệt, sâu thẳm, chỉ Tạ Tuyệt.

Giây phút , Cố Dương giống như một say.

Ánh sáng vàng mờ ảo, làm mờ thần sắc trong mắt cả hai.

Tạ Tuyệt im lặng, đầu , đến cửa nhà, đưa tay mở cửa.

Cố Dương bóng lưng Tạ Tuyệt, vội vàng bước theo.

Bóng lưng của Tạ trông thật lạnh lẽo, là vì tuyết rơi ?

Bước trong nhà, gần như tối đen, chỉ cửa sổ phòng khách và bếp kéo rèm hắt ánh sáng.

Một nửa ấm áp màu vàng, một nửa trong xanh màu lam, ánh trăng và ánh đèn giao hòa.

Khoảnh khắc cửa phòng đóng , chuyện tương tự như đó xảy , Cố Dương ôm lấy Tạ Tuyệt.

Tạ Tuyệt cúi đầu, cánh tay đang ôm eo , hít sâu một kiên nhẫn.

“Cố Dương, buông tay.”

Chỉ là, , mệnh lệnh đưa , những tuân theo, lưng còn áp lên một cơ thể nóng rực.

Nhiệt độ cơ thể cao hơn truyền đến qua lớp quần áo, gáy cũng áp lên thở ái .

Tạ Tuyệt thể nhịn nữa, cánh tay cong , khuỷu tay hung hăng đ.á.n.h về phía .

ngay khoảnh khắc , Cố Dương nhận động tác của Tạ Tuyệt, buông tay né cú đ.á.n.h .

Tạ Tuyệt chút kinh ngạc đầu , lạnh một tiếng.

“Hừ, còn né?”

Cố Dương đối diện với mắt Tạ Tuyệt, cúi đầu giày, chậm một nhịp đáp .

“Tôi thể thương.”

Giọng thì thầm, nhưng vẻ mặt hùng hồn, càng đáng ghét hơn là những sợi tóc trán rũ xuống, trông tuấn.

Vẻ lộn xộn, cùng với gò má đỏ ửng, đ.á.n.h thức những hình ảnh quen thuộc trong đầu Tạ Tuyệt.

Tạ Tuyệt ngẩn , cưỡng ép cắt đứt hình ảnh trong đầu, bật đèn hất tay Cố Dương về phía .

Tuy học cách ngoan ngoãn là chuyện , nhưng lúc .

Tên say rượu thật phiền phức, nên về.

mấy bước, tiếng bước chân lưng đuổi theo.

Cố Dương hiếm khi bước những bước dài, đôi chân dài phát huy ưu thế, đuổi kịp Tạ Tuyệt.

“Chụt.”

Khoảnh khắc lên cầu thang, áp sát , gò má hôn một cái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/chu-cong-nguoi-yeu-cua-tong-tai-ba-dao/chuong-41-cho-nen-mot-minh-toi-la-du-roi.html.]

Sắc mặt Tạ Tuyệt méo mó một lúc, rốt cuộc cao như , bình thường cố ý cúi ?

Để cao lớn hơn ?

Tiếp theo, từng bước một, cứ vài bậc thang của Tạ Tuyệt đính kèm một nụ hôn lên má từ Cố Dương, tiếng “chụt” liên tiếp vang lên.

Không né, chỉ là , lúc Cố Dương cố chấp.

Lúc đầu, Tạ Tuyệt nghiêng mặt, cố nén sự mất kiên nhẫn.

, cùng với việc hôn nhiều hơn, bắt đầu chút buồn , giống như con chim ngốc buổi sáng kêu ríu rít làm phiền giấc ngủ.

Bước lên bậc thang cuối cùng, Cố Dương kéo kéo tay áo Tạ Tuyệt.

Tạ Tuyệt dừng bước, đầu cũng ngẩng lên.

“Cố Dương, về phòng của .”

“…Tôi ngoan ?”

Giọng dịu dàng trong trẻo thường ngày của thanh niên trầm xuống, mang theo sự khàn khàn đè nén.

“Không , về nhà sẽ hôn ?”

Bước chân của Tạ Tuyệt dừng , thể tin , mặt Cố Dương.

kịp gì, tư thế dường như phát tín hiệu gì đó cho Cố Dương, Cố Dương lập tức hôn lên.

Đầu tiên là đôi môi mềm mại chạm , đó ôm lấy eo, cách giữa hai cưỡng ép kéo gần.

Vị whisky chát quyện với chanh, sủi bọt hướng về phía Tạ Tuyệt.

Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!

Khác với sự triền miên đây, nụ hôn vội vàng.

Gần như là nuốt chửng, Tạ Tuyệt hôn đến nhíu mày, bắt đầu đẩy vai Cố Dương.

Cố Dương say rượu sự thuận theo thường ngày, lúc chỉ làm những gì , những gì thích thì giả vờ .

Thế là tiếp tục hôn một cách say đắm, hàng mi dài quyến luyến, khóe mắt đầu mày đều mang theo sự thỏa mãn.

Mãi đến khi, “xì” một tiếng vang lên, mu bàn chân và đầu lưỡi đồng thời truyền đến cơn đau.

Cố Dương lập tức đỏ hoe mắt, tủi buông Tạ Tuyệt , đưa tay lên sờ miệng .

Chỉ là, áo khoác cởi từ lúc nào, đưa tay lên, một mảnh giấy nhàu nát cứ thế từ trong tay áo chui .

Cố Dương “hử” một tiếng, đưa tay định lấy, nhưng Tạ Tuyệt giành một bước.

Tạ Tuyệt mảnh giấy trong tay, mắt Cố Dương, nhíu mày.

“Đây là cái gì?”

Một dãy điện thoại, của ai, ai đưa?

Trong lúc hỏi, ánh mắt nhanh chóng hạ nhiệt, lạnh .

“…Cậu đừng tìm khác.”

Bỗng nhiên, một giọt nước mắt rơi xuống.

Chảy từ khóe mắt Cố Dương, từ từ trượt xuống cằm, lơ lửng rơi.

Hàng mi chút ướt, đôi mày rậm nhíu , môi mím chặt, tự tức giận nhẹ.

Ánh mắt Tạ Tuyệt chằm chằm giọt nước mắt đó một lúc, về mảnh giấy trong tay, hiểu .

“Xem là cho .”

Không , thì cũng là Tạ Báo và Diêu Tiền.

Trước đây những tên ngốc coi họ là mục tiêu như thế , đều đuổi là xong.

Giấu thứ làm gì.

Nghĩ , chút nên lời tiện tay vứt mảnh giấy , nhưng kịp nhếch môi, vai trái nặng trĩu.

Đầu lông mi ướt át của đối phương lướt qua bên cổ, mang đến một chút ẩm ướt và ngứa ngáy.

Tiếp theo, giọng buồn bực bá đạo vang lên, nhỏ giọng .

“Đừng đến chỗ khác, Tạ , cầu xin ngài.”

“Tôi sẽ thỏa mãn ngài.”

“Cho nên, một là đủ .”

Loading...