[Chủ Công] Kinh Ngạc! Nam Chính Lạnh Lùng Lại Biết Giả Vờ, Biết Dỗ, Còn Biết Hôn - Chương 178: Ngoại truyện 3 - Thiên tài bên trái, kẻ điên bên phải

Cập nhật lúc: 2026-04-27 13:45:39
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiếng c.h.ử.i rủa lầu ngày càng nhỏ dần, Trì Trăn thể đoán chuyện gì sắp xảy , tăng tốc độ rẽ qua một góc mất hút.

bao giờ hành xử bạo lực, nhưng nơi tràn ngập những thứ đó.

Bất kể là lớn, là trẻ nhỏ.

Trì Trăn tìm một tầng hầm đổ nát chui , nơi là địa điểm ẩn náu tuyệt vời mà thử nghiệm nhiều từng phát hiện.

Sau khi trong, Trì Trăn đóng cánh cửa rách nát phía . Nó dùng một đống quần áo rách nát bỏ làm vật che chắn, còn bản thì chui tọt góc tối tăm nhất ở tận cùng bên trong.

Đói quá... thực sự quá đói...

Trì Trăn đưa tay ôm lấy khuôn mặt , những lớp băng dính quấn quanh đó gần như siết chặt khiến nghẹt thở. Móng tay ngừng cào cấu lên bề mặt băng dính, chỉ cảm thấy bản đói đến cực điểm, khao khát đập đầu tường tự t.ử thể nhịn thêm nữa.

Đây là ngày thứ ba nó uống một giọt nước nào, càng đừng đến thức ăn.

Tấm gương bên cạnh chỉ còn một nửa, phía phủ một lớp bụi dày đặc.

Trì Trăn dời mắt giữa tấm gương, những vết nứt đó làm khuôn mặt trở nên méo mó. Thấp thoáng, khuôn mặt nó như chồng lên những gương mặt dữ tợn của vài kẻ khác.

Vẫn c.h.ế.t... Vẫn c.h.ế.t... Sao còn c.h.ế.t...

Hai mắt Trì Trăn vằn lên đỏ sọc, mái tóc bạc lưa thưa của chính trong gương, thầm cảm thấy mỉa mai một cách khó hiểu.

Bạch Hạo mái tóc bạc như thế , gã luôn túm lấy Trì Trăn những lúc nổi điên, bịt miệng quật mạnh nó lên bàn.

Bây giờ... thấy gã nữa ?

Trì Trăn hoảng hốt, bóng dáng trong gương là nó, mà là một con quái vật quấn đầy băng dính. Nó trừng trừng chính , giống như Bạch Hạo sống , đang tìm Trì Trăn đòi mạng.

Trì Trăn thở gấp gáp.

... Chẳng thiêu c.h.ế.t gã , tại gã vẫn còn xuất hiện?

Phải giải quyết gã, giải quyết gã...

Trì Trăn cầm lấy cái gạt tàn t.h.u.ố.c bên cạnh, đập mạnh đầu . Một tiếng động nặng nề vang lên, nó dường như thấy tiếng hộp sọ của chính nứt.

Hàng mi Trì Trăn run rẩy, dòng m.á.u đỏ tươi chảy dọc xuống thái dương. Nó trong gương, thấy "Bạch Hạo" đầu rơi m.á.u chảy, ngã gục xuống đất.

Tốt quá ...

Trì Trăn cong khóe mắt lên, cơn đói cồn cào ập đến. Nó ngã vật xuống mặt đất trong vô vọng, ngửi thấy mùi m.á.u tanh của chính .

Tốt quá ... cuối cùng cũng g.i.ế.c gã...

Trì Trăn cảm nhận sự tuyệt vọng khi sinh mệnh đang trôi qua nhanh chóng, xen lẫn trong đó còn chút sảng khoái và giải thoát khó thốt nên lời.

Những ngày tháng tồi tệ như , nhất là nên kết thúc sớm .

Xung quanh tối sầm , những ồn ào chốn xa xôi cũng tan biến. Tầm của Trì Trăn nhòe , bao lâu trôi qua, ngay khoảnh khắc nó sắp sửa lìa đời, cánh cửa tầng hầm phát tiếng "kẽo kẹt".

Một chiếc lông vũ trắng nhẹ nhàng rơi xuống tay Trì Trăn.

Ánh mắt Trì Trăn khẽ run lên, trong khoảnh khắc đó, một luồng ánh sáng trắng rõ từ chiếu rọi lên .

Đầu ngón tay co , từ từ nắm lấy chiếc lông vũ . Lông vũ trắng muốt mềm mại và ấm áp, đọng tay nó, xua tan phần nào sự lạnh lẽo bao trùm quanh Trì Trăn suốt nhiều năm qua.

... Là chim bồ câu ? Chim trắng?

Là một thiên sứ bay.

Đầu óc Trì Trăn hỗn loạn. Chỉ vài giây , nó bế bổng khỏi mặt đất. Khuôn n.g.ự.c mà nó đang dựa thật rộng lớn, sắc mặt Trì Trăn trắng bệch, lông mi còn dính máu, cố gượng dậy lên .

Chiếc cằm của đàn ông da trắng xuất hiện trong tầm mắt . Y lời nào, chỉ dùng tay che lấy vết thương trán Trì Trăn, sự ấm áp nảy sinh nơi đó, chẳng mấy chốc ngừng chảy m.á.u và hết đau, vết thương dần khép miệng .

... Phép thuật ư?

Y dùng phép thuật.

Cơ thể Trì Trăn cứng đờ, lặng lẽ túm chặt lấy vạt áo của Cestiel.

"Ta bảo em ở yên trong phòng mà?" Đôi mắt xanh biếc ngập tràn sắc lạnh cụp xuống, Trì Trăn đối diện với ánh mắt của y vài giây cúi đầu.

thấy tiếng thở dài vang lên từ đỉnh đầu.

Trì Trăn rõ nguyên do. Nó ngước mắt lên, mắt chỉ thấy một mảng tối tăm. Lòng bàn tay ấm áp của đàn ông xoa nhẹ qua khóe mắt nó, lau sạch bộ những vệt m.á.u bẩn thỉu.

Nó chợt cảm thấy m.ô.n.g vỗ hai cái.

Lực đạo mạnh, dường như Cestiel chỉ vô tình chạm .

"Đây là hình phạt, em còn như nữa, sẽ đ.á.n.h nát m.ô.n.g em." Cestiel trầm giọng răn đe, ôm chặt Trì Trăn hơn.

Một nửa khuôn mặt Trì Trăn áp n.g.ự.c Cestiel. Người đàn ông cao lớn, thoang thoảng mùi hương núi rừng hoang lạnh rõ từ đến.

Trì Trăn khẽ ngửi ngửi, ậm ừ hai tiếng như đang thắc mắc.

Thế tính là trừng phạt gì chứ?

Chẳng quá nhẹ nhàng vẻ dọa nạt .

"Ta đùa với em , em thử ?" Giọng Cestiel trầm thấp, y cất lời: "Ta sẽ đ.á.n.h đến mức em thể thốt tiếng 'ưm' nào luôn đấy."

Trì Trăn như giật , vội vàng cúi đầu, ngoan ngoãn im nhúc nhích.

Cestiel thêm gì nữa.

Những lời đe dọa kiểu một hai câu là đủ , y chỉ để Trì Trăn nhớ lâu một chút, đồng thời cắt đứt tâm lý lệch lạc thích tự ngược đãi bản ngay từ khi còn nhỏ.

... Không làm thế khiến nảy sinh sự chán ghét với nữa.

Cestiel cảm thấy phiền phức. Vừa về y suy nghĩ, để ý đến ánh mắt lén lút lên của đứa nhỏ. Trong con ngươi đen láy đó, sự sợ hãi và kinh hoàng thì ít, mà sự hứng thú và tò mò tìm tòi chiếm phần lớn.

"Đứng qua bên ."

Trên đường trở về, Cestiel dùng thần lực để chữa lành bộ vết thương cho Trì Trăn. Y mở cửa phòng, chằm chằm Trì Trăn bước trong.

Trì Trăn chút do dự. Trong khoảnh khắc bước qua cửa, nó nín thở, đảo mắt trong phòng.

Lọ nước hoa mà nó chuẩn sẵn đặt bàn đó đổ mất,còn cái vỏ rỗng .

Cestiel phát hiện trò mèo của Trì Trăn. Lúc cửa sổ trong phòng đang mở toang, bên trong tràn ngập bầu khí thanh lọc .

Trì Trăn âm thầm liếc sắc mặt Cestiel, thấy y ý định tính sổ với , lúc mới bước cạnh bàn học.

Cestiel mang chăn ga gối đệm mới tới. Đi tìm những thứ làm y tốn ít sức lực, còn gặp sự cản trở của một đám .

Cestiel nhiều lời với bọn chúng, y đ.á.n.h ngất tất cả mang bộ chăn đệm mới tinh lên lầu, trải bộ lên giường của Trì Trăn.

Bản thì đắp chăn tơ tằm xịn xò như , để một đứa trẻ ngủ đống giẻ rách bốc mùi. Thật vô liêm sỉ, cũng chút đạo đức nào.

Sắc mặt Cestiel khó coi.

Trì Trăn bên cạnh . Có lẽ vì thần kinh căng thẳng và lao lực quá độ trong thời gian dài, mắt tối sầm , nhịn lảo đảo hai bước, chỉ đành vịn bàn học mới thể miễn cưỡng vững.

"Lại đây ." Cestiel chú ý tới tình trạng của Trì Trăn, liền bảo nó bước đến bên giường.

Đối với Trì Trăn mà , đôi khi lệnh còn tác dụng hơn là thương lượng.

Trì Trăn khẽ nhấc mí mắt, tự giác bước lên phía .

"Đêm nay em cứ ngủ , chăn phơi nắng , bọ , ấm." Cestiel nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Trì Trăn, nắn nắn lòng bàn tay nó hỏi: "Có đói ?"

Trì Trăn trả lời thế nào.

Sự cảnh giác của nó đối với Cestiel vẫn xóa bỏ, nhưng cơn đói cuồn cuộn ập đến, nhịn nuốt nước bọt.

... Tin tưởng y, tin tưởng y?

Trì Trăn im lặng.

Cestiel vội vã. Y một bên chờ đợi, mãi cho đến gần 10 phút , Trì Trăn mới cầm bút chữ lên giấy.

[Sau khi tháo băng dính , thể đ.á.n.h đòn em.]

Cestiel nghiêng đầu.

[ thể đừng quấn băng dính mới cho em nữa ?]

Khi câu , Trì Trăn cũng chút do dự.

tư cách mặc cả với giám sát, hiện giờ những lời ... chẳng qua cũng chỉ vì cảm thấy giám sát mới đến rành luật lệ, dễ lừa gạt và cũng dễ chuyện thôi.

"Ta , dù em phạm lầm lớn đến cũng đáng chịu hình phạt như , sẽ làm thế ." Cestiel chữ giấy, hạ giọng nhẹ nhàng : "Em tin ?"

Trì Trăn y chằm chằm.

Tin tưởng một kẻ giám sát chẳng khác nào bảo hổ lột da.

nó đang đói đến mức sắp ngất lịm .

Trì Trăn ậm ừ một tiếng, gật đầu.

"Đừng sợ, tháo cho em." Cestiel kéo chiếc ghế tựa bên cạnh qua, Trì Trăn cẩn thận lên đó, theo thói quen nhíu mày bám chặt lấy mép ghế.

Lớp băng dính quấn mặt bao lâu , mỗi cởi đầy mười phút quấn , thậm chí lớp mới đè lên lớp cũ, từng lớp từng lớp càng lúc càng dày cộm.

Cestiel thấy da thịt mặt Trì Trăn chỗ lõm xuống, dính chặt băng dính, nén cau mày, dùng thần lực để phong bế cảm giác đau đớn.

Lột bỏ lớp băng dính chẳng khác nào lột một lớp da của Trì Trăn.

Cestiel từ từ gỡ băng dính , dần dần thấy nửa khuôn mặt của Trì Trăn, vùng da thịt hành hạ đến mức biến dạng.

Sưng đỏ, rách da, thậm chí chỗ lở loét.

Cổ họng Cestiel nghẹn . Ngay trong khoảnh khắc đó, tim y như ai đục khoét, bỗng dưng trào dâng một nỗi oán hận rõ cội nguồn.

Tiểu ác ma mà y cưng chiều nuôi nấng thiên đàng, ở nơi mang bộ dạng nhường .

"Đừng sợ, đau ." Cestiel những lời an ủi khác, y chỉ cứng nhắc lặp câu , dồn bộ thần lực thấm cơ thể Trì Trăn, nhanh chóng chữa lành đôi má thương nghiêm trọng.

Trên miệng và môi Trì Trăn đều là keo dính đông cứng , Cestiel tốn chút thời gian để hòa tan chỗ keo đó, giúp Trì Trăn thể há miệng .

"Thấy thế nào ?" Cestiel liếc Trì Trăn.

Trì Trăn sớm chuẩn tâm lý để chịu đựng nỗi đau, nhưng kỳ lạ , cảm nhận chút đau đớn nào khi da thịt lột .

Cestiel, há miệng.

"Không, đau."

Bị trói quá lâu, giọng thốt khàn đặc khó .

Trì Trăn xong liền mím chặt khóe môi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/chu-cong-kinh-ngac-nam-chinh-lanh-lung-lai-biet-gia-vo-biet-do-con-biet-hon/chuong-178-ngoai-truyen-3-thien-tai-ben-trai-ke-dien-ben-phai.html.]

"Không đau là , nếu thấy đau thì cứ bảo , chúng sẽ dừng một lát." Nơi đầu ngón tay Cestiel lướt qua đều thần lực rỉ , y thấy phần da mặt Trì Trăn đều chữa lành, lập tức thu tay về.

Khuôn mặt và đôi môi Trì Trăn tê mỏi mất cảm giác, đưa tay ôm lấy mặt, khi phát hiện vùng da đó đều lành lặn, bèn kinh ngạc về phía Cestiel.

Người quả nhiên dùng phép thuật.

"Dưới lầu nhiều đồ ăn, đùi gà thì dầu mỡ quá, mang cho em chút cháo thịt bằm." Cestiel cầm hộp cơm bên cạnh qua.

Lúc rời , y xuống lầu chuẩn nhiều thứ, ngờ Trì Trăn giở chứng, lúc y về thì mất tăm. Đã , nó còn ác ý để cho y một căn phòng đầy khí độc hại.

Trì Trăn dè dặt. Nó ngờ Cestiel hành động như , một mặt nghi ngờ đây là viên đạn bọc đường của y, mặt khác nhịn nổi cơn đói, bèn vươn tay từng chút một kéo bát cháo về phía .

Cestiel xuống chiếc ghế nhỏ bên cạnh. Y thấy Trì Trăn kéo bát cháo đến mặt , liền tiến lên cầm lấy chiếc thìa nhỏ trong bát.

Trì Trăn khựng , ngước mắt lên thấy Cestiel múc một thìa cháo, hiệu với : "A..."

Trì Trăn: "..."

chằm chằm thìa cháo thịt đó mất vài giây, há miệng một cách đầy cứng nhắc: "A."

Cestiel thổi tan nóng thìa cháo, từ từ đút cho nó ăn.

Cảm giác tê mỏi ở cằm vẫn tan biến, Trì Trăn nhai từng sợi thịt trong miệng, ánh mắt vô tình cố ý cứ lén lút liếc Cestiel.

Gã đàn ông ngoại quốc mái tóc vàng dài tới thắt lưng, thoạt thì xinh , nhưng góc cạnh khuôn mặt sắc bén, giống kiểu dễ chung đụng.

hành động của y trái ngược với vẻ bề ngoài . Dịu dàng, ôn nhu, khống chế nhiệt độ của cháo vặn hảo, để nó làm bỏng đôi môi đầu lưỡi của Trì Trăn.

... Một kẻ như nó chịu nhẫn nại.

Trì Trăn ngay ngắn ghế, lặng lẽ rũ mắt xuống, che giấu sự khác thường trong đôi mắt.

Tần suất Cestiel đút cho nó ăn cao, nhưng y tận hưởng quá trình đó. Hơn nữa, lúc nào y cũng đợi Trì Trăn nuốt xong mới tiếp tục đút miếng tiếp theo.

Trì Trăn bỏ đói quá lâu, nó ăn từng miếng tuy chậm rãi, nhưng cuối cùng cũng nuốt bộ cháo thịt trong bát bụng.

"No ?" Cestiel hỏi .

Trì Trăn gật đầu: "Cảm, cảm ơn ."

Cestiel cảm thấy vui vẻ, y xoa đầu Trì Trăn, : "Ta lời giữ lời, từ nay về sẽ quấn mấy thứ cho em nữa."

Trì Trăn ngờ giám sát mới đến cũng tệ, tâm thiện... đúng là khiến nó chút hài lòng.

Thời gian còn , Trì Trăn ghế nghịch ngợm dụng cụ thí nghiệm một lát. Nó vẫn dám buông bỏ sự cảnh giác, cứ giả vờ diễn nét một đứa trẻ chuyên tâm nghiên cứu, học tập chăm chỉ mặt Cestiel.

Cestiel cũng nhàn rỗi, y cố ý kéo gần cách giữa và Trì Trăn bằng cách nhờ nó chỉ dạy vài phương pháp thí nghiệm.

Trì Trăn sẵn lòng chia sẻ thành quả thí nghiệm của . Nó hướng dẫn Cestiel tạo hai đám mây hình nấm, kinh ngạc phát hiện Cestiel thiên phú trong việc làm thí nghiệm.

"Anh sẽ ở đây mãi chứ?" Buổi đêm Trì Trăn leo lên giường ngủ, lâu mới cảm nhận chăn đệm mềm mại thế , mới chui nín mà nhíp mắt vì sung sướng.

Cestiel ý định lên giường, y ghế tựa, đáp: "Em hy vọng sẽ ở ?"

"... Vâng." Trì Trăn rụt trong chăn, giọng rầu rĩ: " em hy vọng cũng vô dụng, cũng sẽ thôi."

Cestiel bật : "Vì ?"

Trì Trăn : "Anh lắm. Những thứ xinh đều thuộc về khách hàng, bọn họ sẽ đòi mất."

"Bọn họ đòi . Ta ở đâuthì sẽ ở đó." Cestiel chống cằm Trì Trăn: " nếu em ghét , đành chỗ khác ."

Trì Trăn lên tiếng.

"Có ghét ?"

Cestiel từng bước truy hỏi, Trì Trăn lưng , y: "Nếu ngày nào cũng cho em ăn cháo thịt bằm, em sẽ thích ."

Cestiel hừ một tiếng: "Đều cho em ăn hết, đồ quỷ sứ lanh lợi."

Bên tai Trì Trăn chút nóng ran, nó vùi mặt trong chăn, thêm lời nào nữa.

Thời gian Cestiel lưu nơi hơn một tuần lễ. Giấc mơ mãi vẫn dấu hiệu kết thúc, nên y cứ dừng chân mãi ở trong đó.

Tình trạng của Trì Trăn khi tháo băng dính lên bằng mắt thường cũng thể thấy . Từ việc ban đầu dám đến gần Cestiel, cho đến lúc ngày càng thuộc hơn, dần dà thích bám dính lấy y rời.

Trên y luôn ngập tràn hương vị của ánh nắng mặt trời, mỗi Trì Trăn đến gần, khung cảnh mắt dường như cũng bừng sáng thêm vài phần.

Cestiel để ý thấy Trì Trăn thường xuyên bám tay khung cửa sổ bên ngoài. Tầng lầu bọn họ đang ở cao, nó sát bên cửa sổ, lén lút những đám mây trắng bên ngoài.

Cestiel hỏi nó: "Muốn ngoài ?"

Trì Trăn cơ thể liền run rẩy, tránh xa khỏi cửa sổ: "Em chỉ xem thôi, nghĩ ngợi gì cả."

Cestiel Trì Trăn đang khẩu thị tâm phi, nên đáp .

"Anh ơi, qua đây chút , em đồ cho ." Tiếng của Trì Trăn vọng tới từ bên cạnh.

Cestiel bước tới gần.

"Đồ gì thế?"

Cơ thể bé nhỏ của Trì Trăn cũng giấu giếm đồ đạc phết. Nó ngượng ngùng, khi Cestiel xổm xuống đối diện với , nó mới lôi cây kẹo mút khổng lồ trong tay .

Trì Trăn cất lời: "Em làm thí nghiệm thắng , cho ăn . Ngọt lắm."

Khóe mắt Cestiel khẽ cong lên, y nhận lấy cây kẹo mút to bằng cả khuôn mặt Trì Trăn, hỏi: "Sao em ăn?"

"Em... em thích ăn mấy thứ , cho hết." Trì Trăn hạ thấp giọng. Nói xong, dường như sợ Cestiel thích, liền : "Ngon lắm."

Cestiel nhướng mày, y cầm lấy cây kẹo mút, thấy ánh mắt Trì Trăn vẫn dính chặt chịu rời: "Cho thật ?"

Trì Trăn mím môi: "Cho ."

"Không hối hận chứ?"

Trì Trăn: "..."

Trì Trăn ngoảnh mặt sang một bên: "Không hối hận."

"Được thôi." Cestiel c.ắ.n một miếng, : "Cảm ơn em nhé."

Trì Trăn liếc Cestiel. Nó Cestiel khen ngợi vài câu, vò vò vành tai: "Sau em sẽ thường xuyên đoạt giải, đổi kẹo cho ăn. Anh... chọn giám sát, vẫn chọn em ?"

Cestiel khựng , y bật : "Cho nên đây là hối lộ hửm?"

Trì Trăn gì.

"Em cho mấy thứ , cũng sẽ chọn em." Cestiel xổm xuống, y thẳng mặt Trì Trăn, nhẹ giọng : "Bởi vì bản em vốn dĩ tuyệt vời . Thông minh, hào phóng, tài năng... Việc em nguyện ý để giám sát em, mới là vinh hạnh của ."

Đáy mắt Trì Trăn gợn sóng. Thế giới bên ngoài luôn dùng những từ ngữ như thần kinh, chổi, độc ác... để hình dung về . Vậy mà Cestiel thể thốt những mỹ từ để miêu tả nó.

"Trì Trăn, ngoài xem thử ? Cửa sổ ngay đằng , nếu em ngoài, chúng cùng đó ngắm xem." Cestiel nắm lấy tay Trì Trăn, nhỏ giọng dỗ dành: "Có ?"

Trì Trăn ngẩng đầu lên , những đám mây bên ngoài dường như đều rào chắn giam cầm, trôi lơ lửng một cách chậm chạp và khó khăn.

"... Muốn."

Giọng dứt, đôi cánh trắng dang rộng mắt Trì Trăn.

Trì Trăn còn kịp kinh ngạc thì bỗng chốc một trận gió cuốn lên. Những bức tường cao và rào chắn mắt nghiền nát thành từng mảnh vụn một cách thô bạo. Nó gắt gao túm chặt vạt áo của Cestiel, y mang theo xông thẳng lên chín tầng mây.

"Trì Trăn, cảm nhận ?"

Trì Trăn gian nan mở mắt , Cestiel ôm nó xuyên qua các tầng mây với tốc độ cực nhanh, đến mức những tòa nhà bên đều hóa thành hư vô, trở thành một chấm nhỏ mấy nổi bật.

Trì Trăn ngửa đầu đôi cánh trắng che rợp cả bầu trời.

Đầu ngón tay Cestiel tỉ mỉ vuốt ve khuôn mặt nó.

"Trì Trăn, đừng sợ, chúng đang ở bầu trời."

"Gió là tự do, em cũng ."

Trì Trăn kinh ngạc trừng lớn hai mắt. Không hiểu vì chóp mũi cay xè, nước mắt trượt khỏi vành mi.

"Gió là tự do, cũng ..."

Nó lẩm bẩm tự nhủ. Trong một khoảnh khắc nào đó, nó dường như nhòm ngó vài bức tranh của tương lai, bất giác cất tiếng gọi: "Chú ơi..."

Bóng dáng đang bay lượn của Cestiel dừng , sức nặng trong n.g.ự.c biến mất. Xung quanh chỉ thấy những mảnh giấy bay lả tả, cơ thể Trì Trăn cũng nứt , cuối cùng hóa thành những tờ giấy vụn vỡ, hòa đường chân trời.

"Trì Trăn!"

Cestiel theo bản năng vươn tay bắt lấy. Trong khoảnh khắc tay y chạm tới, những tờ giấy đó càng nứt hơn. Tầm của y nhòe một lúc, khi mở mắt nữa, thế giới chìm trong một màu trắng xóa.

Cuốn sách với bề ngoài rách nát trôi lơ lửng ở giữa thế giới.

Ánh mắt Cestiel run rẩy. Y bước tới, thấy cuốn sách dường như cảm ứng, tự động lật mở từng trang hướng về phía y.

[Hòn đảo thất lạc chương 23: T.ử sinh tướng]

[Thiên tài c.h.ế.t chìm trong sự điên cuồng, kẻ điên bỏ mạng trong lý trí. Ngàn loại ký ức tỉ mỉ điêu khắc, vạn loại dung dịch rốt cuộc hủy dung mạo - Kẻ bạo đồ của phòng thí nghiệm.]

Cestiel vươn tay chạm trang giấy rách , chỉ vài giây cuốn sách liền nhanh chóng khép , khiến cả thế giới chìm bóng tối.

"Chú ơi..."

"Chú ơi..."

Giọng quen thuộc vang lên bên tai, Cestiel sửng sốt, đột ngột mở bừng mắt.

Trì Trăn đang tựa mép giường y: "Chú ơi, dậy thôi, chú còn ngủ nướng thế, đại thiên sứ bên ngoài sắp đập cửa kìa."

Cestiel vẫn còn chút hoảng hốt. Y gương mặ của Trì Trăn, đột nhiên vươn tay ôm chầm lấy .

"Sao thế ?" Trì Trăn mỉm vuốt ve sống lưng y: "Chú, gặp ác mộng ?"

Cestiel nhắm mắt , y cất lời: "... Mua cho một cây kẹo mút khổng lồ ."

Trì Trăn: "Hả?"

"Kẹo mút khổng lồ." Cestiel lặp một nữa: "Tặng cho ."

"Trẻ con mới thích ăn kẹo mút chứ, chú là trẻ con hả?" Trì Trăn xong thấy sắc mặt Cestiel , lập tức híp mắt : "Được , mua cho chú, mua cho chú cây to nhất."

Cestiel rũ mắt xuống: "Mua hai cây."

Một cây cho y, một cây cho Trì Trăn.

Trì Trăn ý kiến gì. Hắn mang bộ thần bào bên cạnh tới, tròng cho vị đại thiên sứ đang trần truồng nào đó.

"Chú mau lên, đại thiên sứ đang đợi bên ngoài."

Cestiel ''ừ'' một tiếng, y mặc thần bào , khẽ chuyển mắt về phía cửa sổ.

Ánh dương len qua ngóc ngách, rực rỡ ấm áp. Một ngày đến mức khiến bất giác mỉm .

Loading...