[Chủ Công] Kinh Ngạc! Nam Chính Lạnh Lùng Lại Biết Giả Vờ, Biết Dỗ, Còn Biết Hôn - Chương 176: Ngoại truyện 1 - Thiên tài bên trái, kẻ điên bên phải

Cập nhật lúc: 2026-04-27 13:44:57
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Hút điếu t.h.u.ố.c ?"

"Có c.h.ế.t ."

"Mẹ kiếp, xui xẻo thật..."

Hiện mắt là hết cánh cửa sắt đến cánh cửa sắt khác đóng chặt.

Chúng im lìm, khảm bề mặt trắng bệch của bức tường một cách lặng lẽ, tựa như khâu kín môi miệng, chỉ thể hòa làm một thể với bức tường, lộ một kẽ hở nào.

"Mau xử lý cho xong ..."

"Mùi ghê quá..."

Tầm của Cestiel vài khoảnh khắc nhòe . Chiếc đèn chùm treo tít trần nhà sáng rực rỡ, vô đốm sáng bảy màu rơi vãi mặt đất, chớp giật lay động khiến đầu óc y choáng váng.

... Đây là nơi nào?

Mất vài giây , tầm của Cestiel mới khôi phục bình thường. Y nhíu mày, thu hồi ánh mắt lên nữa.

Âm thanh xung quanh lúc ảo lúc thực rõ ràng. Y xuyên qua bức tường bên cạnh, dần dần ý thức đang mơ.

Trước khi tiến nơi , Cestiel loáng thoáng nhớ lúc ngủ y cùng Trì Trăn đùa nghịch một trận điên cuồng. Tên tiểu ác ma ngày càng tiết chế, khi xong việc Cestiel cảm thấy mệt mỏi nên ngủ từ sớm.

Mình đang bước trong mộng cảnh ?

Khung cảnh xa lạ Cestiel từng tiếp xúc bao giờ. Y đưa mắt quanh, thấy phía mặt một khu vực bỏ trống một lớn.

Cái xác biến thành than đen. Kẻ đó cứng đờ ngã mặt đất, ngọn lửa thiêu rụi đến mức còn hình thù gì, nồng nặc mùi khét lẹt.

Cestiel chỉ vận dụng thần lực, liền cảm nhận nọ vẫn c.h.ế.t hẳn.

Kẻ đó bỏng gần 95% cơ thể, còn sót chút ý thức. đám nhân viên y tế chạy tới ý định cấp cứu, bọn họ chỉ mang cáng đến, quăng cái cháy đen đến mức biến dạng lên , nhanh chóng mang xử lý.

Cestiel nép một bên nhúc nhích.

Y vẫn đây là nơi nào, những xung quanh là ai. Còn về phần kẻ thiêu sống phạm tội tình gì y .

Bức tường xung quanh lạnh lẽo như băng. Tuy đến mức rét căm căm, nhưng chút ấm nào.

Đám xem xung quanh giống như những cỗ máy. Từ đầu đến cuối, nét mặt của họ chút đổi - cứ như thứ c.h.ế.t t.h.ả.m mắt họ là một con , là một sinh mạng tươi sống, mà chỉ là một khúc gỗ vô dụng bỏ .

Cestiel thích bầu khí ngột ngạt và lạnh nhạt . Y chỉ mau chóng kết thúc giấc mơ tồi tệ , trở về căn phòng nhỏ ấm áp của .

"... Anh là mới đến hả?" Một đàn ông cạnh bỗng mở miệng hỏi y.

"Người nước ngoài ?"

Cestiel khựng , ngờ tới những thể thấy .

Rõ ràng nãy lúc xuyên qua tường y vẫn chỉ là hư vô, mà bây giờ thực thể.

Cestiel ừ hờ lấy lệ một tiếng.

"Vừa nãy còn tưởng là khách. Bộ đồ của chắc giá trị nhỏ nhỉ? Vị khách nào cho ?" Gã đàn ông đ.á.n.h giá Cestiel từ xuống một lượt.

Cestiel rút tay một cách khó mà nhận , để cho đối phương chạm thần bào của : "Của , đừng chạm ."

Gã đàn ông khẩy một tiếng: "Không chạm thì chạm, ai thèm khát gì cái áo của chứ? Này, đây là thẻ của , cất cho kỹ . Bạch Hạo mới c.h.ế.t, vị trí của gã , làm giám sát viên của K."

Tấm thẻ nhỏ hình tròn làm bằng kính bọc một lớp cao su trong suốt bên ngoài, bên vài con in đậm.

Cestiel liếc một cái, cau mày: "Ai cơ?"

"K, cái thằng nhóc chổi . Đứa nào xui xẻo vớ nó thì coi như tàn đời." Gã đàn ông Cestiel, giọng điệu mang đầy vẻ hả hê khi khác gặp họa.

"Có Bạch Hạo c.h.ế.t thế nào ? Cái thằng ranh con đó nhân lúc gã đang ăn cơm lén bỏ t.h.u.ố.c ngủ . Đợi Bạch Hạo ngất , nó liền đóng cửa nhốt gã ở bên trong châm lửa thiêu c.h.ế.t. Chậc chậc chậc, đúng là tàn nhẫn thật..."

Cestiel lờ mờ cảm thấy khó chịu. Nghe giọng điệu của những , K lẽ là một đứa trẻ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/chu-cong-kinh-ngac-nam-chinh-lanh-lung-lai-biet-gia-vo-biet-do-con-biet-hon/chuong-176-ngoai-truyen-1-thien-tai-ben-trai-ke-dien-ben-phai.html.]

Một đứa trẻ phóng hỏa thiêu c.h.ế.t giám sát ?

Cestiel vân vê bề mặt tấm thẻ tròn: "Tên gì?"

"Tên?" Gã đàn ông cảm thấy yêu cầu của Cestiel thật quái gở. Bọn họ xưa nay chỉ gọi bằng mã , chứ lấy thời gian mà rảnh rỗi nhớ tên của đám trẻ con?

"Không ." Gã đáp: "Anh thể tự mà hỏi nó."

Chỉ vỏn vẹn trong vài giây, Cestiel cảm thấy chán ghét thế giới .

Những con sống ở đây giống hệt lũ ác ma trong tiểu thế giới mà Cestiel từng nhốt đó, bọn họ che giấu mà bộc lộ rõ ràng ác ý của bản .

Điều khiến Cestiel cảm thấy ghê tởm và phiền não.

Giấc mơ dường như còn lâu mới kết thúc, Cestiel cầm lấy tấm thẻ tròn, men theo cầu thang lên phòng giám sát của .

Trong khu vực những căn phòng chật hẹp, vòng ngoài đều dựng những thanh sắt rào chắn, trông chẳng khác nào một nhà giam.

Cestiel bước chậm rãi lên . Y thấy những đứa trẻ trốn trong phòng đều lớn tuổi lắm, gầy gò ốm yếu đến mức da bọc xương. Nghe thấy tiếng động, bọn chúng đều lén lút mở hé cửa một khe nhỏ, chằm chằm về phía Cestiel.

Cestiel cau mày thu hồi ánh mắt, thẳng lên tầng cùng.

K.

Y lấy chìa khóa , mở từng tầng xiềng xích cửa, cuối cùng đẩy tung cánh cửa phòng.

Đèn tuýp trắng trong phòng đang bật sáng rực. Mặc dù bây giờ đang là ban ngày, bên trong dường như vẫn chê đủ sáng, bèn bật luôn cả đèn trần lẫn đèn bàn học.

"... Trì Trăn?" Bước chân Cestiel dừng .

Y kinh ngạc, tin mắt .

Đứa trẻ cạnh bàn học đang cúi mặt. Nó bò nhoài bàn rõ đang cắm cúi gì, khi thấy tiếng động truyền đến từ lưng, nó mới xoay , chĩa thẳng luồng sáng từ đèn pin mặt Cestiel.

Trong lúc nheo mắt Cestiel, khuôn mặt của chính nó cũng lọt trong tầm mắt của y.

Ánh mắt Cestiel run rẩy.

Đó là một khuôn mặt trói.

Nửa khuôn mặt của đứa bé quấn kín bằng giấy báo, băng dính quấn quanh đầu nó hết vòng đến vòng khác, siết chặt đến nỗi vùng da dẻ lộ bên ngoài cũng tím tái vì m.á.u lưu thông .

"... Trì Trăn."

Chỉ vài giây , Cestiel xác định phận của đứa bé .

Trong giấc mơ , y ấn thiên sứ, thể cảm nhận linh hồn của Trì Trăn. y thể nhận một cách khó hiểu, chỉ thông qua đôi mắt đang lộ của đứa trẻ.

... Dùng băng dính bịt kín miệng nó .

Những nội dung mà Trì Trăn từng trong bài văn lúc , giờ đây hiện hữu trần trụi ngay mắt Cestiel thế .

Cestiel thoáng chốc rơi hoảng hốt, y đóng cửa phòng bước về phía đứa bé.

"Em là Trì Trăn ?" Y giữ cách , để bóng dáng to lớn đầy tính áp bách của đổ rạp xuống phía mặt.

Trì Trăn tò mò về giám sát mới đến . Nó cầm cây bút tay, đồng t.ử chớp lấy một cái mà chằm chằm Cestiel.

Tóc vàng mắt xanh... Người đàn ông da trắng.

Tướng tá cao lớn thế , e là khó đối phó đây.

Một tia sáng khác lạ xẹt qua trong mắt nó. Nó cúi đầu hai chữ lên tờ giấy.

[Ba ơi]

Cestiel: "..."

Y cảm thấy thật kỳ quái với cách xưng hô đột ngột của Trì Trăn.

"Ta ba em, đừng gọi như ." Cestiel trầm ngâm một lát bổ sung thêm: " cũng hơn em nhiều tuổi ."

Loading...