[Chủ Công] Kinh Ngạc! Nam Chính Lạnh Lùng Lại Biết Giả Vờ, Biết Dỗ, Còn Biết Hôn - Chương 117: Đừng nghi ngờ độ chuẩn xác của tao
Cập nhật lúc: 2026-04-22 03:41:52
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đôi giày cao gót của Hạ Ái gõ cồm cộp xuống sàn nhà. Vẻ mặt ả vô cảm, dùng mũi chân đá văng một chiếc lọ thủy tinh nhỏ đựng kẹo lăn lóc mặt đất, đó mới chịu đưa mắt sang Trì Trăn.
"Thế là đây?" Hạ Ái tì khuỷu tay lên mặt bàn, hai tay nâng lấy gò má của , ánh mắt ánh lên vẻ thương xót lướt qua bàn chân vẫn đang quấn băng gạc của Trì Trăn.
"Bị đại thiên sứ đ.á.n.h ? Chị đây bảo với mày từ lâu , ngoan ngoãn lời, đừng chọc giận ... Nhìn mày xem, lúc nào cũng cứng đầu như thế, giờ thì sáng mắt ?"
Không rõ những lời của ả là cố tình cho ai , nhưng âm lượng phát hề nhỏ, khiến Arthur và Boboel đang ở gần đó cũng lén lút dời ánh mắt sang hóng chuyện.
"Chị , đừng ăn lung tung. Tối qua lúc ngang qua tầng hai, em kẻ nào giở trò ám hại, đẩy em ngã từ đó xuống, cũng may là đại thiên sứ cứu giúp."
Trì Trăn dứt lời, cố ý vô tình mà liếc Arthur.
Arthur: "?"
Động tác ườn sô pha xem kịch vui của gã tức thì cứng đờ.
Trì Trăn kéo ghế tựa , xuống ngay bên cạnh Hạ Ái.
Hắn chau mày, sang than thở với ả: "Chị , cái con ác ma đ.á.n.h em tâm tư thâm độc, nó đ.á.n.h nát cả xương em , đau c.h.ế.t sống ... Đại thiên sứ , chú nhất định sẽ bắt con ác ma giữ quy củ đó trả giá đắt, sẽ ném nó lên ngọn núi tuyết để chịu phạt."
Khóe môi Hạ Ái nhếch lên một nụ trào phúng, ả thản nhiên đáp: "Ồ? Thế ? Vậy mày khai đứa nào làm ?"
Trì Trăn đưa mắt sang Arthur một nữa: "Chuyện còn hỏi ? Kẻ lảng vảng ở tầng hai thì chỉ mỗi..."
"Chi Chi!" Arthur đột ngột bật dậy khỏi ghế sô pha. Gã bước những bước dài xông đến chỗ Trì Trăn, sắc mặt tối sầm , lộ vẻ hung tợn: "Mày cái quái gì mặt đại thiên sứ hả? Hả?! Tối hôm qua tao còn động đến một cọng lông của mày, mày đang ngậm m.á.u phun ?!"
Khuôn mặt Trì Trăn tỏ vẻ luống cuống: " ở tầng hai..."
"Tầng hai chỉ mỗi tao! Còn cả ả..." Ánh mắt Arthur chạm cái âm u của Hạ Ái, lời định thốt khỏi miệng bỗng chốc nghẹn trong cổ họng.
Gã nín nhịn cục tức, gân xanh trán giật giật nổi lên.
"Vậy... thì thể nào là do mày quá ngu xuẩn, tự bất cẩn ngã xuống ? Hả?! Đừng chuyện gì cũng đổ vấy sự nghi ngờ lên đầu tao và chị gái, mày học cách tự kiểm điểm cái bản mày , đồ ngu ngốc!"
Trì Trăn: "..."
Đôi lúc đành bái phục cái thứ logic ngược đời của những kẻ đầu óc chứa bã đậu .
"Ý của là, tự đ.â.m thủng bàn chân của , tự biên tự diễn nhảy từ tầng xuống chỉ để hãm hại hai ?" Trì Trăn cạn lời.
"Hai thì cái giá trị gì để cất công hãm hại cơ chứ?"
Arthur hừ lạnh một tiếng: "Bây giờ mày đang bợ đỡ đại thiên sứ, đương nhiên vì chú mà chuyện quái gì mày dám làm. Tao cảnh cáo mày, chúng mới là đồng loại, chúng mới là em ruột thịt của !"
Trì Trăn nghiêng đầu, chiều nghi hoặc: "Vậy ? Chúng là em ư?"
Câu hỏi nghi ngờ thốt , đầu ngón tay của Hạ Ái vẫn luôn im lặng nãy giờ chợt run lên bần bật. Cột sống ả căng cứng, ánh mắt đảo liên hồi chớp lóe ngừng, len lén ẩn ý nhìnTrì Trăn.
"Đầu óc mày úng nước hả? Chúng đương nhiên là em ruột! Nếu mày mà còn dám..."
Căn phòng tít tận cùng bên trong của tầng một chợt truyền đến tiếng động.
Arthur thấy tiếng bèn im bặt, ngay lập tức hạ thấp giọng xuống.
Dù , gã vẫn lo sợ Trì Trăn sẽ bêu rếu lung tung nên lên tiếng đe dọa: "Nếu mày dám đổ vấy tội lên đầu tao, cẩn thận tao chôn sống mày."
Nói xong gã nhanh chóng lùi , kéo giãn cách với Trì Trăn. Món đồ chơi ban nãy của Arthur vẫn còn vứt chỏng chơ sô pha, gã nhặt nó lên, làm vẻ như hề chuyện gì xảy mà tiếp tục nghịch ngợm.
Cánh cửa căn phòng phía trong của tầng một chỉ mất chừng hai, ba giây mở từ bên trong.
Cestiel một bộ quần áo mặc thường ngày. Vẻ mặt y nay vẫn luôn khó coi như thế. Sau khi bước , tầm mắt y lướt qua đám ác ma, nán vài giây mới xoay cất bước trong phòng bếp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/chu-cong-kinh-ngac-nam-chinh-lanh-lung-lai-biet-gia-vo-biet-do-con-biet-hon/chuong-117-dung-nghi-ngo-do-chuan-xac-cua-tao.html.]
"Chú ơi! Cháu luộc chín đùi tê giác ! Cháu mới vớt hết xếp lên đĩa đây, tối nay cháu ăn bảy cái..."
Giọng đầy vẻ phấn khích của Boboel vọng từ trong bếp. Âm thanh đáp của Cestiel lạnh nhạt, dường như y vẫn ý định sẽ ngoài sảnh ngay lúc .
Ba con ác ma còn đều đang nấn ná ở phòng khách. Trong lòng mỗi đứa đều đang ấp ủ những toan tính riêng nên lúc kẻ nào cất tiếng phá vỡ bầu khí tĩnh lặng.
Nãy giờ Trì Trăn vẫn luôn âm thầm quan sát nét mặt của Hạ Ái và Arthur.
Về chuyện bọn chúng là em ruột thịt, hiển nhiên là Arthur gì, nhưng Hạ Ái... phản ứng của ả vô cùng kỳ lạ.
Cứ như thể đang bất an, giống như đang cố tình che giấu điều gì đó.
"Tôi là do chị làm." Trì Trăn mân mê chiếc ly rượu đế cao mặt bàn. Âm giọng hạ xuống thấp, khi chuyện ánh mắt lườm về phía Hạ Ái, chỉ đơn thuần là đẩy chiếc ly rượu đầu tiên đến mặt ả.
Hạ Ái bật khanh khách hai tiếng, nét mặt ả lộ vài phần vô tội: "Thế thì nào? Cestiel đời nào vì chút chuyện vặt vãnh của mày mà ném tao lên núi tuyết . Những lời dọa dẫm nãy của mày á... cũng chỉ đủ để lừa gạt cái thằng Arthur thôi."
Trì Trăn ngược để tâm đến những lời mỉa mai đó, lướt mắt liếc phần lưng của Hạ Ái.
Hôm nay Hạ Ái chỉ diện một chiếc áo hai dây nhỏ nhắn hở cả rốn. Làn da trần lộ phía lưng ả trắng trẻo mịn màng, lấy một vết thương nào, càng lưu chút xíu dấu vết vương mùi m.á.u tanh nào cả.
Trì Trăn ngưỡng mộ : "Vết thương của chị hồi phục nhanh thật đấy, miệng vết thương rộng và nghiêm trọng đến thế, mà hôm nay lành lặn cả ."
"Là chị tự chữa lành ai đó nhúng tay giúp đỡ chị ?"
Hạ Ái nheo mắt . Ả trừng trừng Trì Trăn, cất giọng lạnh tanh: "Đây là chuyện của tao, liên quan gì đến mày."
"Chuyện của chị đương nhiên can hệ gì đến . cũng nhắc nhở chị một câu, chuyện của cũng mướn chị xen ." Vẻ mặt Trì Trăn nhạt nhẽo vô vị.
''Phiền chị đừng xía mũi chuyện của nữa."
Hạ Ái đến mức híp cả đôi mắt . Ả cảm thấy những lời tuyên bố hùng hồn của Trì Trăn quả thực ngu xuẩn, còn dốt nát đến cùng cực.
"Mày cứ yên tâm , tao đây rảnh rỗi mà thèm quản mày. Đợi đến ngày mày đại thiên sứ chặt đầu, mày sẽ tự hiểu những lời mày ngày hôm nay ngu xuẩn đến mức nào."
Trì Trăn cau cmày. Trực giác mách bảo rằng trong lời của Hạ Ái vẫn còn ẩn giấu nhiều hàm ý sâu xa, nhưng ả buồn hé răng tiết lộ thêm nửa lời. Hắn cố tình bóng gió dò hỏi thêm vài câu, nhưng Hạ Ái vẫn giữ nguyên khuôn mặt lạnh lùng, một mực cạy răng cũng .
Bữa tối vẫn diễn giống hệt khi, những chiếc đĩa khổng lồ chất đống đủ các thể loại đầu ma thú cùng nội tạng động vật.
Chỉ điều thêm vài món đồ ăn nấu chín.
Kể từ khi nếm thử tài nghệ nấu nướng của Trì Trăn, khẩu vị của Boboel bỗng trở nên kén chọn hẳn . Nó đem bộ phần thức ăn còn tẩm ướp gia vị ninh nhừ đun kỹ lên, đó mới thỏa mãn bưng tất thảy dọn lên bàn ăn.
"Anh ơi, cho ."
Boboel vẫn còn nhớ như in lời hứa với Trì Trăn dạo . Nó yên vị xuống ghế bao lâu, đẩy chiếc bát nhỏ đựng một cái đùi gà của đến mặt Trì Trăn.
Trì Trăn cũng khách sáo. Hắn xoa xoa cái đầu của Boboel, thản nhiên đón lấy chiếc đùi gà của nó.
Bầu khí quẩn quanh bàn ăn lập tức sự chuyển biến đôi chút.
Hạ Ái và Arthur lén lút trao một ánh mắt đầy ẩn ý, đều cúi gằm mặt xuống hó hé một lời.
Cestiel sừng sững ở vị trí chủ tọa. Y từ đến nay hứng thú gì với những món đồ ăn , lúc đôi mắt dán chặt lên Trì Trăn, chút mù mịt nơi đáy mắt vô thức tan biến ít.
Tộc Bạo Thực vốn coi thức ăn như chính mạng sống của , mà bản lĩnh khiến Boboel cam tâm tình nguyện san sẻ phần đùi gà của nó cho .
Con ác ma nhỏ đổi tâm tính từ lúc nào ... quả nhiên thủ đoạn tầm thường chút nào.
Vì bàn chân Trì Trăn đang thương nên gặp khó khăn trong việc , thành thử công việc rửa bát bữa tối vẫn giao trọn gói cho Boboel.
Boboel ôm đống bát đĩa bẩn lạch bạch trong bếp. Nó tỏ vui vẻ việc Trì Trăn chuyển xuống tầng một sống cùng, thậm chí còn chủ động ngỏ lời mời phòng chơi.