(CHỦ CÔNG) Hành Trình Giải Cứu Nhân Vật Phản Diện Đáng Thương - Chương 276: Áo Sơ Mi

Cập nhật lúc: 2026-05-04 11:14:39
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiêu Kim Ngang ở phương diện nào đó chút xíu cố chấp, giống như máy móc luôn chấp hành nghiêm ngặt các bước chương trình, bao giờ cho phép xuất hiện bất kỳ sai sót nào. Cậu nhớ tổng cộng mua hai hộp màu hồng nhỏ, bây giờ Minh Trú ném mất một hộp, thì chỉ thể dùng hộp còn thôi.

Minh Trú thấy câu trả lời của Tiêu Kim Ngang, chỉ thấy đối phương bắt đầu tiếng lục lọi bới tủ quần áo, liền tưởng đối phương thật sự tức giận ——

Mặc dù loại chuyện gì đáng để tức giận. tính cách của Tiêu Kim Ngang giống với đa , khó tránh khỏi liền giẫm điểm lôi của .

Minh Trú trong một mảnh bóng tối mò mẫm chạm tới bả vai Tiêu Kim Ngang, đó giơ tay xoa xoa mái tóc rối loạn của đối phương, giống như đang dỗ dành , thấp giọng thử thăm dò hỏi: “Hay là mua cho em một hộp?”

Tiêu Kim Ngang tìm thấy hộp màu hồng nhỏ còn , đang xổm đất cúi đầu nghiên cứu bao bì, ngẩng đầu Minh Trú một cái, đó tiếp tục cúi đầu xé hộp đóng gói của , buồn bã ỉu xìu : “Đã bán hết .”

Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!

Trên kệ hàng chỉ còn hai hộp màu hồng nhỏ thôi.

Minh Trú cũng b.a.o c.a.o s.u còn chia kiểu dáng, thấy lời Tiêu Kim Ngang, theo bản năng giơ tay mò mẫm trong ngăn kéo một lát, đầu ngón tay chạm tới một đống hộp vuông vức: “Ở đây còn nhiều ?”

“Không giống .”

Tiêu Kim Ngang bắt đầu nghiêm túc phổ cập kiến thức cho : “Cái hạt, cái là siêu mỏng, cái gân, cái màu...”

Minh Trú ban đầu hiểu Tiêu Kim Ngang đang cái gì, cho đến đó mới chậm nửa nhịp phản ứng , vành tai đỏ bừng. Anh theo bản năng dậy rời , kết quả cổ tay bỗng nhiên thắt chặt, bất thình lình kéo ngược trở , trong bóng tối một hình rực cháy đè lên giường.

Minh Trú ngã đến mức hoa mắt chóng mặt, phản ứng theo bản năng nắm chặt bả vai đó. Đối phương hôm nay mặc chiếc áo sơ mi trắng , cúc áo lành lạnh, nhưng cũng nhanh chóng nhiệt độ tăng cao trong phòng lây nhiễm.

Minh Trú hiểu chút căng thẳng, bởi vì những cái b.a.o c.a.o s.u kỳ kỳ quái quái , thanh tuyến căng thẳng: “Tiêu Kim Ngang...”

Tiêu Kim Ngang tắt đèn phòng ngủ, trong một mảnh bóng tối m.ô.n.g lung lặng lẽ chú ý Minh Trú, thần tình chuyên chú mà nghiêm túc, điều khiến trông giống như sự đơn thuần ngốc nghếch ban ngày.

Tiêu Kim Ngang giọng khàn khàn: “Minh bác sĩ...”

Cậu hôn hôn môi nam nhân, duy nhất đổi là loại ý vị làm nũng , chỉ bốn chữ: “Giúp em cởi ...”

Cũng là cởi của , là cởi của .

Minh Trú hai mắt thể , trong bóng tối cảm quan phóng đại vô , chỉ thấy đỉnh đầu truyền đến một trận tiếng sột soạt nhẹ, giống như xé mở bao bì của thứ gì đó.

Minh Trú dường như Tiêu Kim Ngang đang làm gì , hình hiểu chút cứng đờ. Anh ở giường thực quá chơi trò gì, trong lòng đang suy nghĩ Tiêu Kim Ngang rốt cuộc là học những thứ từ : “... Ai dạy em mua những thứ ?”

Tiêu Kim Ngang cũng trả lời, mà là chạm trán Minh Trú cọ cọ, mang theo giọng mũi nỉ non: “Giúp em cởi ...”

Tóc vụn rơi xuống, quét qua da thịt lúc mang theo một trận ngứa ngáy nhỏ bé.

Minh Trú đối với thanh niên giống như tờ giấy trắng mặt luôn một loại ham chiếm hữu rõ nguyên do, giả sử giấy màu sắc, thì cũng do đích bôi vẽ. Bây giờ Tiêu Kim Ngang từ học những thứ loạn thất bát táo, một cảm giác vật sở hữu của khác nhuốm bẩn.

Minh Trú trong bóng tối nâng lấy mặt Tiêu Kim Ngang, một nữa hỏi: “Ai dạy em?”

Tiêu Kim Ngang rốt cuộc thông minh một , thể khai Tang Phi Vãn : “Trên mạng ạ?”

Minh Trú từng lên mạng, tự nhiên cũng bên trong rốt cuộc nội dung gì, cho dù hoài nghi cũng tìm căn cứ. Đầu ngón tay chậm rãi xuyên qua lướt giữa mái tóc Tiêu Kim Ngang, đen và trắng đối lập phân minh, cảm xúc : “Lần cho phép xem những thứ đó nữa, đều quên , ?”

Người thanh niên giống như tờ giấy trắng do một tay dạy dỗ , khi đối phương học tập làm chuyện mật nhất thế giới , tự nhiên cũng chỉ thể do tới dạy.

Minh Trú rốt cuộc từ chối Tiêu Kim Ngang, dù bọn họ quả thực một thời gian dài đều cận quá mức. Anh Tiêu Kim Ngang, chậm rãi trút bỏ y phục, thể ánh trăng phiếm lạnh điệu ngọc sắc, mang theo sự xanh xao quanh năm hiếm thấy ánh nắng, cuối cùng mò mẫm giơ tay cởi cúc áo của Tiêu Kim Ngang.

Tiêu Kim Ngang dường như vô duyên với loại y phục như áo sơ mi, một hàng cúc áo nhỏ xíu bên , mỗi đều loay hoay hồi lâu. Từng viên từng viên cởi, từng viên từng viên cài, luôn nhờ Minh Trú giúp đỡ.

Tuy nhiên Minh Trú chỉ cởi hai ba viên cúc áo, Tiêu Kim Ngang liền trực tiếp đem áo sơ mi coi như áo chui đầu mà cởi , hình lưu loát xinh nháy mắt liền bại lộ trong khí.

Minh Trú ngẩn , xảy chuyện gì, đang chuẩn lên tiếng hỏi han, tuy nhiên bỗng nhiên Tiêu Kim Ngang bế lên, ngay đó đối phương mặc một chiếc áo sơ mi trắng rộng thùng thình và mang theo dư ôn, dài ngắn, vặn thể che nửa đoạn đùi.

Tiêu Kim Ngang vùi đầu hôn hôn xương quai xanh gợi cảm của Minh Trú, mỗi một nụ hôn rơi xuống đều giống như mật đường kéo sợi, cuối cùng chậm rãi du di tới cánh môi, giọng mơ hồ rõ: “Mặc quần áo của em, ?”

Minh Trú cả đều bao bọc trong thở độc nhất vô nhị của Tiêu Kim Ngang, đại não một mảnh trống rỗng. Anh tiếng động nhắm mắt, chậm rãi thở một , cứ đối với loại thở cảm thấy mê mẩn, tham lam nhiều hơn nữa.

Cảm giác giống như kéo địa ngục sâu hơn, dù thế nào cũng .

“Được...”

Yết hầu Minh Trú động động, cuối cùng rốt cuộc thốt một chữ khàn khàn đến mức gần như tiếng động. Anh thấy cảnh vật xung quanh, thế là chỉ thể dựa cảm quan, bất kỳ cảm giác nào đều phóng đại vô .

Minh Trú trong đêm đen mở bừng đôi mắt, mặc dù phủ một lớp màng trắng bệnh tật, vẫn cứ khó tưởng tượng đôi mắt từng xinh dường nào. Anh mặc áo sơ mi của Tiêu Kim Ngang, trong lòng Tiêu Kim Ngang, nâng lấy mặt đối phương, rơi xuống hết nụ hôn đến nụ hôn khác mang theo đau đớn.

“Tiêu Kim Ngang, hôn em...”

Giọng Minh Trú vẫn cứ dịu dàng như , đem ham chiếm hữu miên miên vô tận trong đêm tối giấu giếm cực , bên tai thở rực cháy, ngữ khí hiếm khi xen lẫn vài phần cường ngạnh: “Chỉ cùng một em làm loại chuyện , ...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/chu-cong-hanh-trinh-giai-cuu-nhan-vat-phan-dien-dang-thuong/chuong-276-ao-so-mi.html.]

Mùi m.á.u tươi lan tỏa giữa môi răng, đau đớn thể khiến bọn họ ghi nhớ đối phương hơn.

Tiêu Kim Ngang gật đầu, hứa hẹn, giọng cũng khàn khàn: “Chỉ với .”

Minh Trú thần trí hốt hoảng, theo thời gian trôi qua, đến cuối cùng xảy chuyện gì, sờ lên mặt một cái, là vết lệ ướt sũng. Mà Tiêu Kim Ngang dường như cũng từ bỏ ý định một chỉ dùng một loại bao cao su, đem mỗi loại kiểu dáng đều xé dùng thử, sàn nhà là bao bì xé mở.

May mà ngày hôm là cuối tuần, bọn họ đều cần làm, an an , ngủ một giấc tới tận buổi chiều.

Minh Trú ít khi khỏi cửa, hôm qua cùng Tiêu Kim Ngang làm loạn cả một đêm, liền càng nguyện ý . Anh nửa tựa sofa phòng khách, trong tay cầm một cái ly thủy tinh đựng nước ấm, mặc dù uống nhiều nước, nhưng mở miệng chuyện, giọng vẫn cứ khàn.

Tiêu Kim Ngang đang ở trong bếp học nấu cơm. Cậu chiếu theo thực đơn mạng, nghiêm ngặt khống chế mỗi một đạo lưu trình, mảy may thấy sự luống cuống của mới, cuối cùng thành công làm một nồi thức ăn sắc hương vị đều đủ, dùng chậu inox múc một cái liền nồi.

Tiêu Kim Ngang múc cơm xong, lập tức tới bên sofa tìm Minh Trú cầu biểu dương, cái đuôi vô hình lưng sắp vểnh lên tận trời: “Em nấu cơm xong , mau qua đây ăn cơm thôi~”

Minh Trú thực trông mong Tiêu Kim Ngang thể làm một bữa cơm, thậm chí chuẩn sẵn tâm lý nhịn đói, khó tránh khỏi chút kinh ngạc: “Làm xong ?”

Tiêu Kim Ngang liên liên gật đầu: “Làm xong .”

Cậu thấy môi Minh Trú vẫn cứ sưng, đỏ đến mức chút bình thường, hai tay chống bên sườn đối phương, nhịn ghé sát hôn hôn.

Minh Trú sớm quen với sự đ.á.n.h lén thỉnh thoảng của , giơ tay vòng lấy cổ Tiêu Kim Ngang, nhắm mắt nhẹ nhàng đáp . Tuy nhiên Tiêu Kim Ngang bỗng nhiên giơ ngón tay chỉ chỉ chỗ rách miệng , chút ủy khuất: “Hôm qua c.ắ.n em đau lắm.”

Minh Trú khựng một chút, đó chậm rãi xoa xoa gáy Tiêu Kim Ngang thấp giọng : “Thích em mới c.ắ.n em.”

Tiêu Kim Ngang dỗ dành : “ mà đau lắm.”

Minh Trú quả nhiên dỗ , ôm lấy Tiêu Kim Ngang, đem lông mày từng cái hôn khắp, xen lẫn một loại cảm xúc ngoài hiểu, thấp giọng : “Đây là trừng phạt, ? Lần cùng khác học những thứ loạn thất bát táo đó nữa.”

Minh Trú dễ lừa như , Tiêu Kim Ngang hiểu nhiều như , nhất định dạy, bạn bè cũng , mạng cũng , tóm hy vọng dạy hư đối phương.

Tiêu Kim Ngang mắt đảo nhất vòng: “Được, học nữa.”

những gì nên học đều học , Tang Phi Vãn cũng còn thứ gì thể dạy nữa.

Minh Trú cũng suy nghĩ của Tiêu Kim Ngang, kéo đối phương cùng tới bên bàn ăn cơm. Anh chậm rãi xuống ghế, đó chút thích ứng mà điều chỉnh tư thế một chút, theo thói quen mò mẫm một chút bát chậu đựng thức ăn bàn, kết quả phát hiện Tiêu Kim Ngang đang dùng chậu inox đựng cơm.

Cùng một kiểu với chú mèo nhỏ Sáng Lấp Lánh đang ăn thức ăn cho mèo ở góc tường.

Minh Trú lắc đầu, tự một tiếng, gì, mà là bắt đầu cúi đầu ăn cơm, ngoài ý liệu, tay nghề của Tiêu Kim Ngang cư nhiên tệ.

Minh Trú lên tiếng dò hỏi: “Em đây từng nấu cơm ?”

Tiêu Kim Ngang cần ăn cơm, nhưng thỉnh thoảng thèm ăn cũng sẽ ăn một chút, huống chi là do đích làm, c.ắ.n đũa lắc đầu : “Không , hôm nay đầu tiên làm.”

Minh Trú đối đãi với Tiêu Kim Ngang phương thức chút giống đối đãi với trẻ con, gặp chỗ đúng sẽ giảng đạo lý, gặp chỗ làm cũng sẽ khen ngợi: “Rất ngon, em so với lợi hại hơn nhiều.”

Tiêu Kim Ngang mắt sáng lấp lánh : “Vậy thể thích em nhiều hơn một chút?”

Câu trả lời của Minh Trú kiên nhẫn mà nghiêm túc: “Vẫn luôn thích.”

Anh nếu như thất minh, về phía đối diện bàn ánh mắt nhất định dịu dàng vô cùng.

Tiêu Kim Ngang: “ em nấu cơm, nên thích em nhiều hơn một chút mới đúng.”

Minh Trú ăn một miếng cơm, lắc đầu, tán thành lý luận : “Em cho dù nấu cơm, thích cũng sẽ biến ít .”

Thích loại chuyện sẽ vì ngoại vật mà phát sinh đổi, chỉ sẽ theo trái tim mà phát sinh biến hóa.

Tiêu Kim Ngang hiểu thâm ý của câu , chỉ thấy Minh Trú dù thế nào cũng thích , vui mừng đến mức mắt đều híp . Cậu một mặt vùi đầu ăn cơm, một mặt gắp thức ăn cho Minh Trú, tranh thủ còn thuận tiện xem tin nhắn nhóm. Tuy nhiên cái xem thì thôi, xem Tiêu Kim Ngang cả đều ngây ngẩn tại trận.

Không gì khác, vẫn là phong ba b.a.o c.a.o s.u . Tiêu Kim Ngang hôm đó ở siêu thị nhận nhận chân chân lựa chọn b.a.o c.a.o s.u bức ảnh đến nay vẫn cứ điên cuồng truyền bá trong nhóm.

Tiêu Kim Ngang chậm rãi lướt xong lịch sử trò chuyện, sinh bình đầu tiên cảm nhận áp lực của dư luận, cũng sinh bình đầu tiên xã t.ử là cảm giác gì: “...”

QAQ lũ .

Thế là 3 phút , tất cả túc chủ bỗng nhiên nhận một tin nhắn, hiển thị chủ nhóm sửa đổi tên nhóm, đem “Tiểu Kim Cương chi ái” sửa đổi thành “Tiểu Kim Cương chi quần”.

Thẩm Lương phát hiện đầu tiên, thấy khỏi ngẩn : 【Đã xảy chuyện gì? Chữ “ái” (yêu) ? Yêu còn nữa ?】

Sở Hi Niên: 【Bị sửa .】

Đường Diễm: 【Tại sửa?】

Trần Hiêu nhàn nhạt nhướng mày: 【Nhìn , hải vương phóng sinh ao cá của .】

Loading...