(CHỦ CÔNG) Hành Trình Giải Cứu Nhân Vật Phản Diện Đáng Thương - Chương 25: Người Tôi Thích Là Em, Thẩm Lương
Cập nhật lúc: 2026-05-04 11:05:12
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tục ngữ câu, thiên đạo khó cãi.
Mà thiết lập trong cuốn sách 《Bạc Tình Thác Ái》 chính là đại diện cho thiên đạo của thế giới . Thẩm Lương thử vô cách, nhưng vẫn thể chia rẽ cặp đôi quan phương Thẩm Viêm và Tô Thanh Nghiên, trong lòng bắt đầu chút manh nha bỏ cuộc.
Chẳng còn một câu , đời việc gì khó, chỉ cần chịu bỏ cuộc.
Thẩm Lương ở lan can tầng nhị, cúi đầu xuống, phát hiện Thẩm Viêm đang tới lui bên , lượn lờ yên, cả trông vô cùng lo âu bồn chồn. Mà đồng hồ treo tường vặn chỉ sáu rưỡi.
Thẩm Lương cần đoán cũng , chắc chắn đang do dự xem nên gặp Tô Thanh Nghiên . Nếu hai thực sự gặp , thì xin chúc mừng, chắc chắn sẽ , nếu gặp, hẳn là vẫn còn vài phần cơ hội.
theo định luật nhân vật chính, Thẩm Viêm cuối cùng nhất định sẽ chạy đến quán cà phê.
Thẩm Lương bàn tay , đó từ từ nắm thành nắm đấm, suy nghĩ nửa ngày, quyết định thử cuối cùng.
Lần nếu vẫn thành công, chứng tỏ ông trời cũng để Thiệu Khâm Hàn và Thẩm Viêm ở bên , đành nhận mệnh .
Nghĩ đến đây, Thẩm Lương xuống lầu, định đến quán cà phê nẫng tay một nữa. Mà Thẩm Viêm đang mất tập trung, hồn xiêu phách lạc, nhất thời dĩ nhiên cũng phát hiện Thẩm Lương lén lút chuồn khỏi cửa.
Sắc trời nhá nhem tối, những chiếc lá của cây xanh trong vườn ánh đèn đường hắt thứ ánh sáng ảm đạm, tiếng động cơ ô tô khởi động đặc biệt rõ ràng. Thiệu Khâm Hàn ở cửa sổ tầng nhị, thấy Thẩm Lương lái xe rời , đang nghĩ gì, nửa ngày , từ từ buông rèm cửa xuống.
Cậu cầm chiếc áo khoác vắt lưng ghế, mở cửa xuống lầu.
Thẩm Viêm đang tới lui trong phòng khách, lúc xoay , bất ngờ đụng Thiệu Khâm Hàn đang xuống lầu, sắc mặt chợt trắng bệch, rõ ràng là nhớ tới chuyện ngày hôm qua.
Thiệu Khâm Hàn tâm trạng để ý đến , thẳng về phía cửa, vì vết thương ở chân khỏi, khó tránh khỏi chút lộ liễu. Người đàn ông dường như cảm thấy gì, bước như thường rời khỏi đó.
Thẩm Viêm bóng lưng khuất dần, cảm giác kỳ lạ đáy lòng hiện lên, giống như chuyện gì đó bắt đầu chệch khỏi quỹ đạo vận mệnh, bắt đầu thể vãn hồi.
Vị trí của quán cà phê ở ngay gần đó, lúc Thẩm Lương lái xe đến nơi, cách cửa kính trong nửa ngày, cuối cùng rốt cuộc cũng phát hiện sự tồn tại của Tô Thanh Nghiên ở vị trí gần góc khuất.
Tên tra nam nhỏ bé.
Đầu ngón tay Thẩm Lương gõ nhẹ lên vô lăng, thời gian, thấy đến 7 giờ, cuối cùng mở cửa xuống xe.
Quán cà phê vắng vẻ, phục vụ cũng lắm, chỉ một nhân viên phục vụ đang ngủ gật ở quầy lễ tân. Lúc Thẩm Lương bước , thẳng về phía Tô Thanh Nghiên, đó cúi xuống đối diện : “Tô , phiền một lát chứ?”
Tô Thanh Nghiên tiếng còn tưởng Thẩm Viêm đến, theo bản năng ngẩng đầu lên, tuy nhiên kịp vui mừng, phát hiện đến là Thẩm Lương, ý khóe miệng cứng đờ một thoáng.
Tô Thanh Nghiên chậm nửa nhịp mở miệng: “Cậu là… em trai của A Viêm?”
Thẩm Lương gật đầu: “Anh gọi là Thẩm Lương là .”
Tô Thanh Nghiên phía : “A Viêm , em đến ?”
Thẩm Lương : “Anh sẽ đến , về nhà sớm ,”
Nói xong dự báo thời tiết điện thoại, bổ sung thêm, “Sắp mưa to .”
Khuôn mặt Tô Thanh Nghiên cứng đờ đến mức thể thấy bằng mắt thường: “Có em vẫn còn giận , hôm đó giải thích , bà vô tâm những lời đó, cần để trong lòng.”
Được , đây cũng là một kẻ kỳ ba.
Thẩm Lương chỉ mau chóng khuyên , kẻo lát nữa Thẩm Viêm chạy đến thì : “Anh sắp đính hôn , còn bám lấy làm gì, cầu về cầu, đường về đường .”
Tô Thanh Nghiên nhíu mày: “Tôi , thích phụ nữ đó, kết hôn chỉ là kế hoãn binh, đợi sẽ từ từ thuyết phục nhà ly hôn.”
Thẩm Lương: “…”
Làm vợ đúng là xui xẻo thật.
Thẩm Lương lẳng lặng chằm chằm Tô Thanh Nghiên, cuối cùng quyết định từ bỏ tranh luận. Bởi vì phát hiện mạch não của và Tô Thanh Nghiên căn bản cùng một tần , tiếp tục tranh luận chỉ khiến tức c.h.ế.t.
Thẩm Lương quanh nhất vòng, kết quả phát hiện góc rẽ phía quán cà phê nhà vệ sinh, suy nghĩ một thoáng, cố làm vẻ bí ẩn với Tô Thanh Nghiên: “Anh Thẩm Viêm ở , qua đây, cho .”
Nói xong dẫn đầu dậy, trong nhà vệ sinh. Tô Thanh Nghiên hiểu , thấy đành dậy theo, kết quả bước góc rẽ, phát hiện bóng dáng Thẩm Lương biến mất .
Tô Thanh Nghiên quanh bốn phía, tìm khắp nơi: “Thẩm Lương?!”
Thẩm Lương đang trốn trong phòng chứa đồ, trùng hợp, nhà vệ sinh ở đây camera giám sát. Hắn lấy một cây lau nhà khá tay, quyết định sử dụng tấn công vật lý. Quả nhiên cách nhất để đối phó với tra nam vẫn là đ.á.n.h cho một trận, hôm nay coi như trừ hại cho dân .
Đến lúc đó cho dù Thẩm Viêm chạy tới, thấy bóng dáng Tô Thanh Nghiên , tự nhiên sẽ từ bỏ.
Thẩm Lương lặng lẽ hé cửa một khe hở, thấy Tô Thanh Nghiên vẫn đang tìm khắp nơi, xách cây lau nhà lặng lẽ tiến gần phía , chuẩn giống như cho một gậy bất tỉnh.
Tuy nhiên Thẩm Lương kịp tay, Tô Thanh Nghiên đột nhiên xoay , bọn họ bốn mắt , đều hẹn mà cùng sững sờ.
“…”
Không khí rơi một sự hổ lời, chỉ "keng" một tiếng, cây lau nhà trong tay Thẩm Lương rơi xuống đất.
“… Cái đó, sàn nhà bẩn.”
Thẩm Lương tin sâu sắc một câu , chỉ cần bạn hổ, hổ chính là khác. Hắn xong câu , cúi đầu dùng giày cọ cọ mặt đất, làm như chuyện gì xảy ngoài, Tô Thanh Nghiên đưa tay cản ——
“Là …”
Biểu cảm mặt Tô Thanh Nghiên đột nhiên vô cùng khó coi, chằm chằm Thẩm Lương, càng càng thấy quen mắt, khung cảnh mắt khiến nhớ một ký ức như từng quen ,
“Hôm đó ở quán bar đ.á.n.h ngất chính là ?”
Hỏng bét, phát hiện .
Thẩm Lương thể thừa nhận, ban đầu để thành nhiệm vụ, quả thực làm một chuyện "táng tận lương tâm" với Tô Thanh Nghiên. trường hợp mắt rõ ràng thích hợp để thừa nhận, nếu sẽ từ "đánh lén thất bại" biến thành "hiện trường đ.á.n.h quy mô lớn".
Hệ thống cũng căng thẳng : 【Túc chủ ngài mau chạy , cảm thấy đ.á.n.h c.h.ế.t ngài đó~!】
Thẩm Lương thầm nghĩ cần mi nhắc nhở , bây giờ kẻ ngốc cũng Tô Thanh Nghiên đang tức giận. Hắn bất động thanh sắc về phía cửa, cố gắng tẩy trắng cho bản : “Thực … thực làm như đều nguyên nhân cả.”
Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!
Lồng n.g.ự.c Tô Thanh Nghiên phập phồng ngừng, cẩn thận nhớ quá trình sự việc, kết quả phát hiện mỗi việc Thẩm Lương làm đằng tất nhiên sẽ dính líu đến Thẩm Viêm: “Rốt cuộc làm gì? A Viêm ? Tại em đến, là giở trò quỷ ?!”
Thẩm Lương từng bước lùi về phía cửa, thầm nghĩ thể giở trò quỷ gì chứ: “Nếu thực sự ở bên , thì đường đường chính chính thừa nhận , đừng kết hôn làm hại con gái nhà , l..m t.ì.n.h nhân trong bóng tối của , tại đến trong lòng rõ ?”
Hắn nghĩ thông suốt , Thẩm Viêm và Tô Thanh Nghiên hai đúng là một cặp trời đánh, về nhà sẽ khuyên Thiệu Khâm Hàn, gì cũng thể để thích Thẩm Viêm nữa.
Tô Thanh Nghiên tức giận: “Tôi , nỗi khổ tâm.”
Thẩm Lương : “Nỗi khổ tâm của đều là cái cớ.”
Hắn cách cửa chỉ vài bước chân, xong câu , bỏ , tốc độ cực nhanh đẩy cửa rời . Ông trời phù hộ, nếu như trong đời còn thể cầm bút, kiếp sẽ bao giờ loại nhân vật chính thiểu năng nữa!
“Đứng !”
Tô Thanh Nghiên trực giác hôm nay Thẩm Viêm đến, nhất định là Thẩm Lương giở trò quỷ ở phía , thấy lập tức đuổi theo ngoài cửa, một tay nắm chặt cổ tay Thẩm Lương cho rời : “A Viêm ? Tại em đến?!”
Thẩm Lương gì, vung vẩy cánh tay còn của , đang chuẩn cho tên ngốc Tô Thanh Nghiên một đấm. Tuy nhiên kịp hành động, chỉ một tiếng "bốp" trầm đục, Tô Thanh Nghiên đ.ấ.m ngã xuống đất.
Thẩm Lương: “??!!”
Thẩm Lương khiếp sợ nắm đ.ấ.m của , thầm nghĩ lẽ nào đây chính là tấn công bằng ý niệm trong truyền thuyết ? lúc , phía đột nhiên ập tới một luồng khí tức lạnh lẽo quen thuộc, ngay đó cánh tay căng lên, kéo phía ——
Là Thiệu Khâm Hàn.
Cậu đến từ lúc nào, xem bao lâu, lúc hàng chân mày lạnh lẽo, âm trầm đến đáng sợ. Thấy Tô Thanh Nghiên lảo đảo bò dậy từ đất, là một đ.ấ.m giáng xuống, trực tiếp đ.á.n.h cho cũng vững nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/chu-cong-hanh-trinh-giai-cuu-nhan-vat-phan-dien-dang-thuong/chuong-25-nguoi-toi-thich-la-em-tham-luong.html.]
Nhất thời bên đường vây kín qua đường xem.
Tô Thanh Nghiên vịn tường mới miễn cưỡng lên , lau vết m.á.u khóe miệng, giọng kinh ngạc: “Thiệu Khâm Hàn, là ?!”
Tô Thanh Nghiên chắc chắn hoang mang, rõ ràng hề đắc tội Thiệu Khâm Hàn, cũng đắc tội Thẩm Lương, tại hai luôn nhắm .
Thiệu Khâm Hàn đ.á.n.h xưa nay luôn tàn nhẫn, ở quán bar thể thấy một hai phần. Cậu vẻ mặt âm trầm vẩy vẩy vết m.á.u mu bàn tay, còn định đ.á.n.h tiếp, ai ngờ Thẩm Lương nắm chặt cổ tay.
“Đừng đ.á.n.h nữa ——”
Thẩm Lương tại Thiệu Khâm Hàn ở đây, nhưng giữa chốn đông , tiếp tục làm ầm ĩ lên chung quy cũng . Vừa xe đỗ bên đường, trực tiếp chen qua đám đông kéo Thiệu Khâm Hàn .
Thiệu Khâm Hàn cũng giãy giụa, chỉ là ánh mắt đáng sợ.
Nếu Thẩm Lương cẩn thận phân biệt, sẽ phát hiện , đó là một loại phẫn nộ khi vật sở hữu của khác nhúng chàm.
Thẩm Lương vội vàng lên xe, khởi động động cơ rời khỏi đây. Hắn lái xe, nhịn liếc Thiệu Khâm Hàn đang ở ghế phụ: “Sao ở đây?”
Thiệu Khâm Hàn gì, mỗi cảm xúc của d.a.o động quá lớn, luôn cần một thời gian dài mới thể bình tĩnh . Hắc hóa độ cũng bắt đầu trở nên định.
【Xin túc chủ chú ý, Hắc hóa độ của nhân vật phản diện tăng lên 35% nha~】
【Xin túc chủ chú ý, Hắc hóa độ của nhân vật phản diện tăng lên 38% nha~】
【Xin túc chủ chú ý, Hắc hóa độ của nhân vật phản diện giảm xuống 32% nha~】
Nghe tiếng thông báo của hệ thống, trái tim Thẩm Lương giống như tàu lượn siêu tốc, kích thích c.h.ế.t . Hắn hiểu tại Thiệu Khâm Hàn xuất hiện ở đây, tại vô duyên vô cớ đ.á.n.h Tô Thanh Nghiên, nghĩ nghĩ , cuối cùng chỉ thể rút kết luận là ghen tuông vì Thẩm Viêm.
Thẩm Lương hỏi một nữa: “Sao ở đây?”
Thiệu Khâm Hàn cuối cùng cũng phản ứng, nghiêng đầu : “Vậy còn em?”
Thiệu Khâm Hàn hỏi: “Tại em đến gặp Tô Thanh Nghiên?”
Bên ngoài vang lên một tiếng sấm ầm ầm, ngay đó hề báo đổ xuống một trận mưa như trút nước, để vô vệt nước cửa sổ xe. Thẩm Lương bật cần gạt nước, tăng tốc độ xe, trong thời tiết tồi tệ nhanh chóng về nhà.
“Về sẽ cho .”
Thiệu Khâm Hàn gì nữa, vô thanh nắm c.h.ặ.t đ.ầ.u ngón tay, để một vết hằn sâu trong lòng bàn tay.
Thẩm Lương lái xe, nháp sẵn trong đầu, suy nghĩ xem nên khuyên Thiệu Khâm Hàn từ bỏ việc thích Thẩm Viêm như thế nào, tuy nhiên đợi nghĩ một chương trình nào, thì về đến nhà .
Mưa bên ngoài thực sự to.
Thẩm Lương đang chuẩn cởi áo khoác của che cho Thiệu Khâm Hàn, đưa tay sờ mới phát hiện mặc áo khoác, chỉ trong một khoảnh khắc sững sờ đó, trong n.g.ự.c ném cho một chiếc áo khoác vẫn còn vương ấm.
“Rầm ——”
Thiệu Khâm Hàn một lời mở cửa xuống xe, về phía cửa, hình rơi màn mưa, chớp mắt ướt sũng.
Thẩm Lương nhớ tới vết thương ở chân , khóa xe đuổi theo, nhưng vẫn chậm một bước. Dù hai bọn họ kẻ bước nhà, đều ướt sũng.
Dì Trương đang thu dọn quần áo, bà từ lầu xuống, thấy Thẩm Lương và Thiệu Khâm Hàn ướt như chuột lột, ôi chao một tiếng: “Sao ướt thành thế , mau tắm nước nóng , nấu chút canh gừng, kẻo cảm lạnh mất.”
Thiệu Khâm Hàn gì. Cậu rủ mắt, giày ở cửa, ngọn tóc ướt sũng nhỏ nước tong tỏng, chiếc áo sơ mi mỏng dính sát , để lộ màu da nhàn nhạt.
Thẩm Lương nhạy bén nhận tâm trạng , chủ động lên tiếng: “Lên lầu tắm , tắm xong chuyện với .”
Thiệu Khâm Hàn một cái, khuôn mặt tuấn mỹ mưa lạnh xối đến trắng bệch: “Em gì?”
Nếu là những lời khuyên theo đuổi Thẩm Viêm, Thiệu Khâm Hàn cảm thấy, nữa , cũng nhẫn nhịn nữa…
Thẩm Lương: “Lát nữa sẽ .”
Thiệu Khâm Hàn chằm chằm , nửa ngày mới : “… Được, cũng chuyện với em.”
Cậu xong xoay lên lầu, vì bước vội vã, vết thương ở bắp chân chút nứt , truyền đến một trận đau nhói. Bước chân khựng , tiếp tục lên lầu.
Thẩm Lương cúi đầu chiếc áo khoác tay , đang nghĩ gì, cũng về phòng.
Thẩm Viêm trong nhà, nhưng lúc bất kỳ ai chú ý đến .
Thiệu Khâm Hàn tắm xong trong phòng, từ phòng tắm khập khiễng ngoài, khi chỉ một , mới rốt cuộc che giấu nữa. Vết thương chân vốn nứt , ngấm nước, đau đến mức trán rịn một lớp mồ hôi lạnh lấm tấm.
Thiệu Khâm Hàn xắn ống quần lên, vội vàng t.h.u.ố.c cho vết thương, tìm viên nang tiêu viêm từ trong ngăn kéo , ai ngờ đổ t.h.u.ố.c lòng bàn tay, cửa phòng "cạch" một tiếng đẩy .
Thẩm Lương ở cửa, cái đầu tiên thấy lọ t.h.u.ố.c bàn, sững sờ một thoáng, bước tới, nắm chặt viên nang trong tay Thiệu Khâm Hàn lòng bàn tay : “Không uống t.h.u.ố.c nữa ?”
Thiệu Khâm Hàn giải thích đó là t.h.u.ố.c gì. Cậu sô pha, mím môi Thẩm Lương, yết hầu nhô phơi bày trong khí, nghiêm túc hỏi: “Tại em quản việc uống t.h.u.ố.c ?”
Thẩm Lương thầm nghĩ chuyện còn hỏi : “Uống nhiều t.h.u.ố.c cho cơ thể.”
Thiệu Khâm Hàn mỉm : “Đó cũng là cơ thể của , liên quan gì đến em?”
Giọng điệu của Thiệu Khâm Hàn giống như đang cãi , ngược , vô cùng bình tĩnh, dường như chỉ đơn thuần nhận một câu trả lời từ miệng Thẩm Lương.
Thẩm Lương theo bản năng : “Bởi vì… bởi vì…”
Hắn chỉ hai chữ, liền cứng họng, nên tiếp lời như thế nào.
Thiệu Khâm Hàn thấy trong mắt lóe lên một tia sáng tối tăm khó hiểu. Cậu đột nhiên giơ tay nắm lấy cổ áo Thẩm Lương, đó dùng sức, ép đối phương cúi gần , cho đến khi chóp mũi kề chóp mũi, gần đến mức thể thấy tiếng hít thở, mới thấp giọng hỏi: “Em gì với ?”
“Thẩm Lương, ở cầu thang, em gì với ?”
Để đè lên Thiệu Khâm Hàn, hai tay Thẩm Lương buộc chống hai bên , rơi tĩnh lặng, vì cách gần như mà cảm thấy chút thích ứng, do dự mấy bận mới mở miệng : “Anh…”
“Anh đừng thích Thẩm Viêm nữa .”
Hắn xong câu , trong lòng như trút một tảng đá lớn, đột nhiên nhẹ nhõm hẳn, nhưng ngay đó thắt .
Thiệu Khâm Hàn chằm chằm đồng t.ử nhạt màu của Thẩm Lương, gì, thấy vẻ mặt nghiêm túc, một lát mới từ từ nhếch môi, rốt cuộc hai chữ ——
“Có thể.”
Hai chữ nổ tung bên tai, Thẩm Lương chút bất ngờ: “Hả?”
Thiệu Khâm Hàn : “Em hỏi xem, chuyện gì với em ?”
Thẩm Lương khựng : “Vậy chuyện gì với ?”
Tiếng mưa rơi rả rích bên ngoài, đ.á.n.h rụng vô lá thu. Cách một lớp cửa kính, kéo theo cả thế giới đều trở nên mờ ảo, khiến phân biệt là thật là giả, là hư là ảo.
Lông mi Thiệu Khâm Hàn khẽ run lên một thoáng, nghiêng đầu Thẩm Lương, đó tiến gần tai đối phương, chậm rãi và nghiêm túc khẽ: “Tôi thích Thẩm Viêm…”
Thiệu Khâm Hàn buông cổ áo Thẩm Lương , chuyển sang vòng tay qua cổ , giống như gông cùm khóa chặt lấy thứ gì đó, chóp mũi kề chóp mũi, trán chạm trán, với đàn ông đang ngây ngốc mặt: “Thẩm Lương, thích là em.”
Thiệu Khâm Hàn : “Thẩm Lương, thích là em…”
Hắc hóa độ của chỉ vì Thẩm Lương mà tăng, chỉ vì Thẩm Lương mà giảm, hỉ nộ ái ố cũng chỉ xoay quanh .
Thiệu Khâm Hàn thích Thẩm Viêm…
Cậu chỉ là lầm lũi độc hành trong bóng tối quá lâu, mà cửa hang chiếu một tia sáng, thế là trăm phương ngàn kế , nhưng thực ngẩng đầu lên, cách đó xa chính là mặt trời.