(Chủ Công) Bộ Não Yêu Đương Thì Đã Sao? - Chương 47: Cửa Sổ Sát Đất Bị Gõ Nhẹ.

Cập nhật lúc: 2026-04-06 12:01:28
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nguyễn Đông đầu , Cầu Cầu mở cửa sổ, bưng bữa sáng đủ đến bàn ăn, phòng tắm xả nước nóng, lúc mới phát âm thanh máy móc vui vẻ.

[Thưa ngài Nguyễn Đông, mời ngài rửa mặt và dùng bữa.]

Giọng điệu của nó cao hơn bình thường một chút, vẻ khiến vui vẻ hơn, cách xưng hô cũng thêm tên Nguyễn Đông chữ “thưa ngài”, rõ ràng là do Nansi cài đặt.

Tâm trạng Nguyễn Đông lâu mới thư giãn, chút buồn dậy, đột nhiên phát hiện bên chân một đôi dép bông mềm mại.

Hắn mím môi, một tiếng, cố ý hỏi: “Sao ngươi đổi giọng ?”

[Là Nansi điện hạ đổi, ngài dặn , ngài chăm sóc cho ngài Nguyễn Đông.]

[Không uống nước quá nóng, uống nước quá lạnh.]

[Không chân trần sàn, uống dung dịch dinh dưỡng, ...]

Giọng của Cầu Cầu nhân hóa hơn nhiều, thao thao bất tuyệt những chương trình mà Nansi cài đặt. Nguyễn Đông đ.á.n.h răng , đến cong cả mắt.

Hắn một tiếng, khí chất uể oải lạnh lùng liền biến mất một cách thần kỳ. Vì mới ngủ dậy, khuôn mặt trắng nõn sạch sẽ ửng hồng, nước nóng từ hàng mi dài nhỏ xuống, con ngươi ẩm ướt, trông đáng yêu.

Giống như quen với vẻ tàn lụi của hoa tường vi, khi đầu , phát hiện tường vi biến thành một chú mèo con, đang ngây ngô đuổi theo cái đuôi của chính .

Vô cùng khiến mềm lòng.

Nguyễn Đông trong gương cũng gắn camera, Nansi đang ở đầu bên , thú đồng co rút .

Máy truyền tin cổ tay đột nhiên rung lên mấy , lau khô mặt, mở , phát hiện là mấy câu mã lộn xộn vô nghĩa.

[.]

[dshadjf]

Nguyễn Đông hiểu, xuống ăn cơm, trả lời : [? Máy truyền tin virus ?]

Hắn xiên một quả thanh mai mọng nước, c.ắ.n một miếng, đầy hương thịt thanh thoát. Nguyễn Đông mở to mắt, sự chú ý lập tức chuyển dời, tò mò nhai nhai nhai.

Móc đuôi màu vàng nóng chảy lắc lư trái trong ánh nắng.

Tay lau m.á.u của Nansi dừng , hồi lâu, cúi đầu hỏi : [Tâm trạng thế nào?]

Nguyễn Đông ăn hết những thứ từng thấy bàn, mới thời gian trả lời.

[Rất .]

[Ừm, nhớ em.]

Nguyễn Đông mím môi, kịp trả lời, thấy đối diện gửi đến một câu.

[Muốn l.i.ế.m em.]

?

Não Nguyễn Đông đơ một lúc, mặt vô thức nóng lên.

Mỗi họ quấn quýt đều là mặt đối mặt, cuộc trò chuyện qua máy truyền tin ngược khách sáo và ít ỏi. Nguyễn Đông kiếp mới mười chín tuổi, da mặt mỏng, lập tức tật giật bảo Cầu Cầu về góc, nghiêm túc trả lời.

[Làm việc cho .]

Nansi phát điên gì, gửi một loạt tin nhắn.

[Cổ của em thon, còn trắng hơn cả quả Tuyết Thanh, l.i.ế.m một cái là sẽ nóng lên đỏ ửng, .]

[Eo nhạy cảm, l.i.ế.m lên sẽ run, l.i.ế.m xuống sẽ hưng phấn, mỗi l.i.ế.m bẹn đùi em đều nhịn mà c.ắ.n em thương, xin .]

[Dưới xương quai xanh cũng nhạy cảm, khi ngậm lấy, em sẽ run ôm lấy .]

...... Hắn nên lập tức tắt máy truyền tin.

Tối qua mới , bây giờ cảm thấy hưng phấn thì thật thể thống gì.

Nansi dường như ma lực gì đó, quá quen thuộc với cơ thể của Nguyễn Đông, quen thuộc với bất kỳ phản ứng nào của .

Mặt đối mặt, Nguyễn Đông là đối thủ, cách một dòng điện, vẫn thể dễ dàng khơi dậy cơn thủy triều của ái tình nóng bỏng.

Tai Hùng trùng đỏ, đổi tư thế , tự lừa dối .

[Kéo rèm cửa, ghế sofa.]

“......”

Đầu bên truyền đến giọng điệu gần như lệnh, Nguyễn Đông c.ắ.n môi, cảm thấy cũng điên , mới gần như mơ hồ làm theo.

Hắn để ý, Cầu Cầu ở góc đột nhiên rơi trạng thái ngủ.

Cửa sổ sát đất từ từ đóng . Đèn sáng lên, bộ dạng ngoan ngoãn của Hùng trùng khiến yết hầu Nansi chuyển động, thở mơ hồ d.a.o động.

[Cởi .]

Thú đồng của Quân thư phóng đại, khớp ngón tay mọc gai ngược, đổi sắc mặt tiêm cho hai mũi t.h.u.ố.c ức chế, vẫn chằm chằm từng động tác của Nguyễn Đông camera.

Quần áo mềm mại rơi xuống đất.

Nguyễn Đông nhận lời khen.

[Nguyễn Đông ngoan.]

[Không dùng t.h.ả.m lông che.]

Xương quai xanh trắng sứ của Nguyễn Đông nổi lên một lớp mồ hôi mỏng, hương hoa cam lan tỏa, tay chút run rẩy.

[Nhẹ một chút, giống như làm đây.]

[Thông minh thật, lên , đừng run.]

[Thoải mái .]

Thật choáng, thật nóng.

Lòng bàn tay truyền đến từng đợt ẩm ướt.

Nguyễn Đông thất thần ngẩng đầu, đôi mắt đỏ hồng long lanh nước, vô thức trả lời: “Thoải mái...”

Trong đầu tưởng tượng cảm giác chạm lòng bàn tay của Nansi, co , kinh hãi phát hiện phản ứng của còn lớn hơn.

Nansi như thần giao cách cảm.

[Ngoan quá.]

[Có nhớ đến .]

[Ta cũng nhớ em.]

[Muốn xem bộ dạng run rẩy của em.]

—— Tít.

Nguyễn Đông đột ngột vứt máy truyền tin, nuốt xuống tiếng rên rỉ, hương hoa cam nồng nàn tức thì thấm đẫm tấm t.h.ả.m lông.

Lồng n.g.ự.c phập phồng, gắt gao vùi đầu vòng tay, tự lừa dối chịu ngẩng lên. Lớp mồ hôi mỏng manh nhuộm làn da cùng xương cốt thành một vầng sáng dịu dàng, ướt át, óng ánh và xinh .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/chu-cong-bo-nao-yeu-duong-thi-da-sao/chuong-47-cua-so-sat-dat-bi-go-nhe.html.]

Đầu bên ống kính.

Nansi theo dõi bộ quá trình, thở trầm xuống, thấy thất thần, mới khẽ một tiếng.

Hơi lạnh trong phòng thí nghiệm thổi tới.

Nansi quan tâm đến phản ứng của , tiêm thêm hai mũi t.h.u.ố.c ức chế, con ngươi co rút trả lời.

[Nguyễn Đông ngoan.]

[Ngoan thật.]

-

Ào ào.

Nhà chuyên Chủ công! Tất cả các thể loại chủ công! Nếu b cần làm bộ chủ công nào có thể liên hệ tui nha!

Tiếng nước vang lên.

Nguyễn Đông như nhân vật chính trong phim truyền hình cẩu huyết, mặt biểu cảm vòi nước nóng, dùng sức chà xát da, như thể làm thể rửa trôi cơn thủy triều của ái tình mất kiểm soát.

Vảy móc đuôi dính nước nóng, vội vàng lau khô, trốn tránh nhớ bộ dạng móc đuôi mở nửa giờ .

Mặc quần áo, chân trần sấy tóc.

Cầu Cầu khởi động lập tức bay đến nhắc nhở.

[Thưa ngài Nguyễn Đông, mời ngài giày.]

Nguyễn Đông liếc thấy đôi dép Nansi mua, cứng đờ, khuôn mặt mới bình thường ửng hồng.

Sấy khô tóc, Hùng trùng mặt biểu cảm giày, đến phòng khách, định xuống, thấy vết ướt nhỏ tấm t.h.ả.m lông.

“......”

Nguyễn Đông dùng sức túm lấy tấm t.h.ả.m lông, để Cầu Cầu tay, tự nhét tấm t.h.ả.m bẩn chiếc máy giống như máy giặt, nghiên cứu hồi lâu, mới nhấn nút khởi động.

Ngoài cửa sổ nắng , từ từ thở một , xoa mặt, đuổi hết những hổ khỏi đầu.

Hắn quấn quýt với Nansi .

Có gì mà ngại.

Sẽ hổ, lẽ chỉ vì tối qua họ mới xác định quan hệ.

Nguyễn Đông thầm niệm bình thường, cúi đầu nghiên cứu những bông hoa đặt ban công, chuyển sự chú ý. Nansi dường như cũng phản ứng của , gửi thêm tin nhắn nào nữa.

Cho đến khi bữa trưa giao đến, Nguyễn Đông một ăn hết một bàn thức ăn, cửa lớn cuối cùng cũng gõ.

Đã đến giờ kiểm tra sức khỏe.

Nguyễn Đông chậm rãi mở cửa, ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt màu nâu cọ của Quân thư.

—— Và, một chậu lớn... hoa tường vi tươi còn nguyên đất?

Nguyễn Đông sững sờ.

Chớp mắt, Nansi dễ dàng bê chậu hoa khổng lồ đó ban công. Trong đất rắc t.h.u.ố.c gì, một bụi tường vi đang nở rộ, vặn đặt góc ban công, khít khao.

Nansi phòng chứa đồ, lấy đóa tường vi khô héo bên trong, cẩn thận trồng đó, phun một ít thuốc.

Vài phút , đóa tường vi tàn lụi bung nở cánh hoa, ánh nắng, màu vàng úa cũng nhạt một chút.

Nansi đầu, đối diện với đôi mắt kinh ngạc của Nguyễn Đông.

Cậu bất giác : “Đây là t.h.u.ố.c mà tối qua cho trùng y tế khẩn cấp nghiên cứu, mỗi ngày phun nửa bơm, một tuần thể nở rộ .”

Nansi đề cập đến việc đám trùng y tế nghiên cứu gen khó hiểu, tức giận mà dám như thế nào, Nguyễn Đông, giọng nhẹ: “Em giữ đóa hoa , sẽ tìm cách để nó nở nữa.”

“Thích ?”

Nguyễn Đông đóa tường vi, im lặng hồi lâu, mới nhẹ nhàng gật đầu: “Thích.”

Giờ phút , thật sự thích.

Tâm trạng nhẹ nhàng như móng vuốt mèo, cào trái tim ngứa hạnh phúc, còn mang theo một chút chua xót kỳ lạ.

Nguyễn Đông từng trải qua cảm giác , bất giác ôm lấy ngực, trân trọng thở một .

Nansi đưa tay, lòng bàn tay nóng hổi nhẹ nhàng đặt lên mu bàn tay , cũng cảm nhận một niềm vui xa lạ trong lòng.

Cậu : “Thích là .”

“Coi như đây là quà xin của .”

Nguyễn Đông vô thức hỏi: “Anh xin gì chứ...”

Chưa hết lời, đột nhiên phản ứng , vành tai tức thì đỏ bừng.

Chưa kịp nổi giận, Nansi nắm lấy tay .

Quân thư cố ý Hùng trùng da mặt mỏng, trong mắt tràn ngập ý , kéo về phía : “Ta là, xin vì việc kiểm tra sức khỏe.”

“Nguyễn Đông, em nghĩ thành gì ?”

“......”

Nguyễn Đông câm nín theo , nhưng rằng cũng đang . Họ nhanh chóng bước xe huyền phù, Nguyễn Đông ngẩng đầu, thấy trong phòng chính một chiếc giường lớn và .

Màu sắc mềm mại ấm áp, và phong cách cơ khí lạnh lẽo một sự kết hợp kỳ lạ.

“Đây là mua sáng nay, em thích ...”

Chưa dứt lời.

Đùng một tiếng, Nguyễn Đông giằng tay Nansi , lao đầu chiếc giường mềm mại.

Nansi sững sờ, liền thấy Hùng trùng lắc lư móc đuôi chui chăn, lưng về phía liên tục xua tay: “Thích thích, mau đến buồng lái xem đường , cách xa .”

Vành tai hồng hồng ẩn hiện trong mái tóc mềm mại, như một con mèo, từng chút một lộ bộ mặt mới từng .

Nansi quên hết kỹ năng khi luyện tập, đưa tay che lấy lồng n.g.ự.c đang rộn ràng, một lúc , dịu dàng gật đầu: “Được... bên cạnh đồ uống mua, em khát thì uống.”

Nguyễn Đông gật đầu lia lịa.

Hắn đợi tiếng bước chân xa, mới ngẩng đầu xung quanh.

Nơi đây rõ ràng trở thành góc riêng của Nguyễn Đông, trải tấm t.h.ả.m chọn bừa tối qua, trong bình hoa dài cắm cây xanh, s.ú.n.g và t.h.u.ố.c trong tủ dọn , đó là các loại đồ ăn vặt khác .

Niềm vui xa lạ mà chắc chắn, cứ thế bao bọc lấy .

Nguyễn Đông quanh hồi lâu, vùi đầu chăn. Hắn ôm lấy trái tim, ép xuống niềm hạnh phúc sắp tràn , như thể đang giấu một viên kẹo từng , nỡ ăn hết, liền giấu .

Thực sự nhịn nữa, mới lấy , trân trọng nếm một miếng.

Hắn thành tiếng, lăn một vòng trong chăn, mong đợi nghĩ: Đừng đổi.

Hắn và Nansi, đều đừng đổi.

Họ nhất định sẽ đổi.

Loading...