Sau khi con chim lớn biến mất, lớp bảo vệ mặt Thương Thư Thư còn hiện thêm vài giây nữa, khẽ lóe lên, nữa tan biến gian xung quanh.
Khi Thương Thư Thư hồn , cảnh tượng mắt trở về thành một mảnh sa mạc trơ trụi.
Không còn con chim đỏ rực, cũng còn lớp màn bảo hộ rực rỡ chứa đầy nguyên tố lửa.
Tuy kịp theo con chim cùng lúc bên trong, nhưng Thương Thư Thư gần như hiểu cách để bước nơi .
Hóa , bên trong lớp bảo hộ , cần dùng một chút nguyên tố hỏa làm vật dẫn.
Trước đó, Thương Thư Thư loanh quanh ở đây lâu, thực cũng thử dùng linh khí để dò đường.
Chỉ tiếc là linh khí trong tay đều là linh khí mang thuộc tính, do Chuyển Linh Thảo và Sinh Linh Hoa tạo . Khi , Thương Thư Thư cũng nghĩ tới chuyện chuyển chúng thành linh khí mang thuộc tính hỏa mới dùng.
Không ngờ chỉ một khác biệt nhỏ như , khiến và Thỏ Lớn lãng phí từng thời gian ngoài lớp bảo hộ.
Thương Thư Thư thật sự nên gì cho .
Quả nhiên là do làm yêu tinh quá “ thẳng”, đến cả cách dò đường đơn giản thế cũng nghĩ .
Mấy trăm năm sống đời coi như uổng phí !
Thương Thư Thư lắc lắc đầu, âm thầm than thở một phen, mới giơ hai cái móng nhỏ lên, bắt đầu bấm tay niệm chú, chuẩn chuyển hóa một ít linh khí mang thuộc tính lửa để dẫn đường.
Trước đây, Thương Thư Thư cũng chẳng mấy khi dùng tới phép chuyển hóa linh khí thành thuộc tính lửa, nhưng dù cũng từng chuyển hóa linh khí thuộc tính.
Có kinh nghiệm sẵn, tốn quá nhiều công sức tạo một luồng linh khí đỏ rực mang thuộc tính hỏa.
Có luồng linh khí , Thương Thư Thư khẽ vung móng, bao bọc nó quanh và Thỏ Lớn, giống hệt cách con chim đỏ rực làm đó. Một lớp “áo giáp” đơn giản bằng nguyên tố hỏa nhanh chóng hình thành, mang theo lớp bảo hộ bước tới , tiếp xúc với lớp bảo hộ vô hình .
Lần , khi đưa móng chạm thử, cảm giác khác .
Trước , dù sờ thế nào, mặt vẫn trống rỗng, chẳng chạm thứ gì.
Giờ đây, nhờ lớp bảo hộ nguyên tố hỏa, móng nhỏ của Thương Thư Thư cuối cùng cũng xuyên qua lớp che giấu vô hình , nhẹ nhàng chạm màn bảo hộ đỏ rực.
Ngay khi tiếp xúc, gian mặt lập tức rung nhẹ, đó lớp màn bảo hộ đỏ rực liền phá vỡ sự che giấu, nữa hiện rõ ràng mắt Thương Thư Thư.
Nhớ tốc độ biến mất nhanh của lớp bảo hộ khi nãy, Thương Thư Thư dám chần chừ, trực tiếp dùng linh khí thuộc tính hỏa nơi đầu móng chạm màn bảo hộ.
Có nguyên tố hỏa dẫn đường, lớp bảo hộ cuối cùng cũng chấp nhận hai “vị khách lạ” là Thương Thư Thư và Thỏ Lớn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/chu-chuot-hamster-nho-thuong-tuong-nuoi-da-thanh-tinh-roi/chuong-86-nui-lua-khong-lo.html.]
Một móng của Thương Thư Thư ấn chặt lên màn bảo hộ, móng còn thì túm chặt một nhúm lông đùi Thỏ Lớn.
lúc , bề mặt màn bảo hộ bỗng xuất hiện những gợn sóng như mặt nước. Ngay đó, Thương Thư Thư thấy một tiếng “bốp” khẽ, như thể một lớp màng mỏng phá vỡ.
Bề mặt trơn nhẵn móng đột ngột biến mất. Thương Thư Thư kịp trở tay, cả lao thẳng về phía , đầu cắm bên trong lớp bảo hộ đỏ rực. Thỏ Lớn, vẫn còn túm lông, cũng ngơ ngác kéo theo, cả hai cùng loạng choạng nhảy thế giới lớp bảo hộ che chở.
Đến khi Thương Thư Thư dựa Thỏ Lớn phía , lảo đảo vững , ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy của lập tức trợn tròn, cả con chuột sững sờ.
Trước mắt , bầu trời cao xa, một ngọn núi lửa khổng lồ sừng sững ngay trung tâm khu vực.
Trên sườn núi, dòng dung nham đỏ rực mang theo những tia lửa chói mắt cuồn cuộn chảy xuống, đổ một hồ dung nham chân núi, b.ắ.n lên từng đợt sóng lửa rực cháy.
Nhìn từ xa, ngọn núi lửa chẳng khác nào một vách đá khổng lồ treo đầy những thác nước đỏ rực, khắp nơi là “giọt nước” dung nham tung tóe.
Cùng lúc đó, từ đỉnh núi lửa mọc lên một cây đại thụ đỏ rực che kín cả bầu trời. Những cành cây khô nhưng rậm rạp vươn dài bốn phía.
Những tán lá hình ngọn lửa sum suê rủ xuống từ tán cây, kéo dài tới tận hồ dung nham chân núi, tiếp tục lan khắp mặt đất phía xa.
Không chỉ , xung quanh đại thụ và hồ dung nham còn mọc lác đác vô linh thực thuộc tính hỏa loài Thương Thư Thư từng thấy, loài từng gặp, mật độ thưa dần theo mức độ nguyên tố hỏa yếu .
Những linh thực kéo dài từ mép hồ dung nham, lan tới tận chân Thương Thư Thư và Thỏ Lớn.
Đồng thời, từ trong đám linh thực, vài con thú hoang đỏ rực ló đầu , cảnh giác quan sát hai kẻ mời mà đến là Thương Thư Thư và Thỏ Lớn.
Số lượng thú hoang nhiều, tới mười con, nhưng chủng loại đa dạng.
Thương Thư Thư chỉ liếc sơ qua thấy một con sói sa mạc, một con cáo tai to, một sinh vật đầu mọc sừng dài trông như dê nhưng đuôi giống ngựa, còn một con bò mọc bốn chiếc sừng… cùng vài loài chim bay mà gọi tên.
Trong đó cả thú ăn thịt lẫn thú ăn cỏ.
Thế nhưng, bất kể là loài nào, tất cả đều chung sống yên trong khu vực đỏ rực , và cùng một điểm giống : cảnh giác cao độ với hai sinh vật từ bên ngoài xông .
Khung cảnh mắt vượt ngoài tưởng tượng của Thương Thư Thư.
Sinh ở vùng quê thời kỳ pháp thuật suy tàn, Thương Thư Thư nay từng thấy cảnh tượng hùng vĩ đến .
Càng từng thấy những cây đại thụ và linh thực đỏ rực thế .
Nghĩ mới thấy, mấy trăm năm sống đời, tích góp hạt giống linh thực suốt từng thời gian, cuối cùng cũng chỉ giữ hơn hai mươi hạt linh chủng trong túi gian của .
Còn nơi thì , chỉ cần liếc mắt qua, ít nhất cũng tới mấy trăm loại linh thực mọc tự do khắp nơi.