Chồng Tôi Là Đại Gia Khoáng Sản Thập Niên 90 - Chương 65: "Cuộc Sống Mới"

Cập nhật lúc: 2026-05-06 06:53:04
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Phương Lê hề sợ hãi chút nào, hét điện thoại: “Tôi chính thức thông báo cho , về nước ! Hơn nữa cũng...”

Điện thoại chỉ đổ chuông đúng một tiếng bắt máy, giống như vẫn luôn túc trực canh giữ , cho dù tính theo múi giờ thì ở Mỹ lúc mới chỉ là năm rưỡi sáng.

Phùng Huy hai câu rằng tìm thấy Phương Lê , đang ở chỗ Thích Giản, đó liền đưa điện thoại cho Phương Lê:

“Này, Tần Vệ Đông tìm .”

Phương Lê thở hắt một , cũng ý thức rằng, nhát d.a.o sớm muộn gì cũng tránh khỏi, Tần Vệ Đông sớm muộn gì cũng sẽ phát hiện về nước, mà ở Tấn Dương chẳng nào, ngoại trừ chỗ của Thích Giản , ngay cả bản Phương Lê cũng chẳng nghĩ còn thể nữa, càng đừng đến chuyện giấu giếm Tần Vệ Đông.

Cậu do dự một chút, vươn tay nhận lấy điện thoại.

“Alo...”

Cậu cứ tưởng ở đầu dây bên , Tần Vệ Đông sẽ mắng c.h.ử.i xối xả sấp mặt, hoặc nếu như đường dây điện thoại mà thể thò tay qua , chắc Tần Vệ Đông sẽ trực tiếp thò tay sang bóp c.h.ế.t mất...

Không ngờ chỉ mới một chữ, đầu dây bên im lặng chừng mấy giây đồng hồ, thấy tiếng Tần Vệ Đông thở dốc, dường như là đang thở phào nhẹ nhõm.

“Lê Lê,”

Giọng Tần Vệ Đông khàn đặc: “Tim em thấy khó chịu ? Anh bảo Phùng Huy mua t.h.u.ố.c cho em , em mang theo, mau uống t.h.u.ố.c .”

Phùng Huy xách một cái túi nilon lên: “Tần Vệ Đông bảo mua đấy, lô t.h.u.ố.c trong nước khác , vài loại t.h.u.ố.c nhập khẩu đến bệnh viện ở Kinh Thị mới , sai điều chuyển .”

Trong lòng Phương Lê chợt nhói lên một cái chua xót, và Tần Vệ Đông tính , ngần năm trời quả thực từng xa , ít nhất là từng bất kỳ ai trong hai họ chủ động rời .

“Tôi thấy khó chịu, đến đây cũng mệt, cần ngày nào cũng uống thuốc.”

Giọng của vẻ tinh thần vẫn , lúc con d.a.o sắc lơ lửng treo đầu Tần Vệ Đông suốt 2 ngày qua mới coi như hạ xuống, : “... Là .”

Phương Lê mím môi: “Chỗ còn nhiều lắm, đang đến chỗ nào?”

Tần Vệ Đông : “Anh sai ở mặt, dù thế nào nữa, cũng nên đối xử với em như . Lê Lê, đặt khách sạn cho em ở trong nước , em nghỉ ngơi một tuần , tuần sẽ mời bác sĩ đến kiểm tra cho em, nếu cả, sẽ đặt vé máy bay cho em về, ?”

Nghe Tần Vệ Đông , sự bực bội trong lòng Phương Lê trào dâng.

“Chuyện là thông báo đấy ?” Cậu châm chọc hỏi.

Giọng điệu của mang đầy gai góc, Tần Vệ Đông im lặng một chút: “Em ở chỗ Thích Giản tiện , ngoan, lời đến khách sạn , sẽ chuẩn thỏa thứ cho em.”

“Tôi ở chỗ Thích Giản thì làm ?”

Cậu cứ cố tình so đo chuyện cho bằng .

“Thích Giản là bạn của ...! Bạn của ! Chúng chẳng ngủ chung một giường...! Anh thể kiểm soát cái tính chiếm hữu c.h.ế.t tiệt đó của một chút ? Chẳng lẽ tất cả thế giới cứ thấy là sẽ nảy sinh tâm tư mờ ám với chắc?! Vậy dứt khoát lấy cái lồng chụp luôn cho xong!”

Phương Lê thực sự nổi giận , chuyện ca hát cũng , chuyện về nước cũng , Tần Vệ Đông căn bản chẳng hề chút phản tỉnh nào...! Cậu phẫn nộ đến mức rời bỏ , chẳng lẽ điều vẫn đủ để đại diện cho sự phản kháng mãnh liệt của ? Vậy mà Tần Vệ Đông ngay cả chuyện ở nhờ nhà bạn cũng thể chấp nhận nổi...!

Tần Vệ Đông : “Em đừng kích động... Múi giờ em về nước vẫn điều chỉnh , em mà kích động, lên cơn hen suyễn thì làm ...”

“Anh bớt giả vờ làm sói đuôi to ở đây !”

Hắn nhắc thì thôi, nhắc tới, Phương Lê tức giận tột cùng: “Đêm hôm đó...! Đêm hôm đó lúc đối xử với như nghĩ đến chuyện lên cơn hen suyễn thì làm ?! Tần Vệ Đông, cho , chịu đủ , bắt đầu từ cái thái độ cao cao tại thượng của , đối xử với cứ như đối xử với món đồ tư hữu trong ví tiền của .

Lúc lời thì ngoan ngoãn phục tùng trăm bề, một khi lời , trong đầu chỉ nghĩ cách làm để ép bắt buộc lời ! Tôi sống cái kiểu cuộc sống như thế , hiểu ?!”

Tần Vệ Đông kiềm chế giọng điệu của : “Chuyện đêm hôm đó xin em, Lê Lê, em cứ về đây , .”

Phương Lê trong giọng điệu của Tần Vệ Đông mang theo ý vị kiên nhẫn sắp cạn kiệt, đổi là bình thường, lẽ sẽ cúi đầu, nhưng bây giờ, chẳng hề sợ hãi chút nào nữa.

“Anh xin , là đồng ý cho ca hát? Cho tự do làm những việc làm?”

Tần Vệ Đông trả lời trực diện , giữa hai hàng lông mày của tràn ngập sự mệt mỏi, day day trán, : “Lê Lê, em cứ về đây , chuyện chúng đều thể thương lượng.”

Hừ... Phương Lê lạnh một tiếng: “Tôi câu trả lời , cũng đừng dùng cái mớ nhảm đó để lừa phỉnh nữa, cúp máy , sẽ về .”

Kể từ lúc Phương Lê bỏ , 2 ngày nay Tần Vệ Đông lo lắng cho đến mức cả đều vô cùng bồn chồn lo âu, kìm nén, : “Lê Lê, vì hành vi đêm đó của mà một nữa xin em, chỉ cần em về đây, em đ.á.n.h thế nào cũng , đảm bảo sẽ im nhúc nhích.

em ở trong nước một , em chẳng mang theo chút hành lý nào, dì giúp việc, cũng ở đó, em làm mà thích nghi ? Ai sẽ chăm sóc em? Em về , em cái gì cũng thể cho em...”

“Anh tưởng thứ là gì? Căn hộ cao cấp? Đồng hồ hàng hiệu?”

Phương Lê Tần Vệ Đông như , lập tức cảm thấy cuộc điện thoại đúng là dư thừa, Tần Vệ Đông vẫn mang cái bộ dạng c.h.ế.t tiệt đó, căn bản sẽ đổi, cũng thể nào đổi ...!

“Tần Vệ Đông, nghĩ rằng, rời khỏi thì sống nổi nữa đúng ?”

Phương Lê nghiến răng : “ đừng quên...! Hồi đầu lúc chúng ở bên , vẫn chỉ là một thằng thợ mỏ sạch bách chẳng đồng cắc nào...! Những ngày tháng như thế ngày xưa thể sống , bây giờ cũng sống ...!”

Tần Vệ Đông đang cực lực kiềm chế , cực lực kiềm chế lắm , nếu theo cái tính khí của , sớm bảo Phùng Huy trực tiếp nhốt Phương Lê khách sạn , điện thoại bàn trong văn phòng đang reo liên tục, Tập đoàn Trung Thịnh đang ở trong thời kỳ thăng tiến quan trọng nhất, bây giờ thể dứt ...!

“Phương Lê, mặc kệ em làm loạn, nhưng mà, một tuần , sẽ đặt vé máy bay, em về đây.”

Tần Vệ Đông đưa tối hậu thư, Phương Lê lời phán quyết của ở đầu dây bên , tức đến mức tóc tai cũng dựng cả lên...!

Quả nhiên là như ! Tần Vệ Đông cái tên khốn nạn từ đầu đến chân quả nhiên vẫn nhịn mà bộc lộ bộ mặt thật của ...! Hắn chính là một kẻ chuyên chế độc tài như đấy! Những lời xin đó là đ.á.n.h rắm hết!!

Cậu nắm chặt điện thoại, hét lớn: “Tần Vệ Đông! Anh tưởng kiếm tiền là ghê gớm lắm ?! Mấy năm nay đúng là nể mặt quá ...! Tôi cho , bắt đầu từ ngày hôm nay, bớt dùng cái giọng điệu chuyện với !”

“Phương Lê!” Tần Vệ Đông gầm gừ gọi tên .

Phương Lê hề sợ hãi chút nào, hét điện thoại: “Tôi chính thức thông báo cho , về nước ! Hơn nữa sẽ bao giờ Mỹ nữa! Cái chuỗi ngày ch.ó má mà ban cho, đếch thèm! Ông đây theo đuổi cuộc sống mới của ! Cuộc sống mới...! Anh ? Cả đời thấy nữa! Từ nay về , cứ ở nước Mỹ của , mà kiếm đống tiền lớn của ! Cút !”

Một chữ "cút" của Phương Lê mắng đến mức kinh thiên động địa, suýt chút nữa làm chấn động rớt cả bụi trần của căn phòng cũ nát nhỏ bé xuống, dứt khoát cúp điện thoại, hầm hầm lửa giận ném cho Phùng Huy.

Phùng Huy còn kịp đỡ vững, trong căn phòng lớn lắm, hai đàn ông trọn vẹn bộ quá trình lúc đều vô cùng kinh ngạc, há hốc mồm như thể cằm sắp rớt xuống đất.

“Nhìn ông đây làm gì?”

Phùng Huy mắng đến mức miễn cưỡng hồn : “Phương, Phương Lê, ở Mỹ... cũng mắng Tần như thế ...?”

Phương Lê bực dọc hừ một tiếng: “Tôi thèm mắng ? Là đáng mắng! Cái tên từ nhỏ đáng mắng ! Mấy năm nay đúng là nể mặt quá, để leo lên đầu lên cổ , kiếp, cho lên 2 ngày, còn chịu xuống nữa!”

Phương Lê nghiêm túc "phản tỉnh" bản , mấy năm nay, sai lầm lớn nhất của chính là quá chiều chuộng Tần Vệ Đông ! Cái gã đàn ông đó thể chiều ! Đổi là 5 năm , cho Tần Vệ Đông một vạn lá gan cũng dám đối xử với như !

“Mặc xác , bây giờ thực sự vô cùng cảm ơn cái gì nhỉ, cái đại dương gì ?”

Thích Giản thăm dò : “... Thái, Thái Bình Dương?”

! Chính là Thái Bình Dương! Mẹ nó, nhất là gộp tất cả các đại dương với , để bay qua đây mới ! Cái đồ khốn nạn !”

Phương Lê mắng c.h.ử.i một trận sảng khoái, cục tức kìm nén mấy ngày nay mới xuôi một chút, đói lắm , bàn tiếp tục ăn mì, ăn hai miếng, Phùng Huy cũng từ trong sự khiếp sợ nãy bình tĩnh , nghĩ đến phận và giá trị con của Tần Vệ Đông hiện nay... ước chừng dám mắng như , cũng chỉ một Phương Lê mà thôi.

Anh xuống, hỏi: “Phương Lê, với Tần rốt cuộc là cãi chuyện gì? Không chứ, hai đều sống với ngần năm , hồi đó xảy chuyện lớn như , cãi ầm ĩ với nhà họ Tần, thà từ bỏ tiền đồ rộng mở, cũng đưa , tình sâu nghĩa nặng sang Mỹ, bây giờ sự nghiệp của đang làm ăn lớn, chuyện gì đáng để hai cãi thành thế .”

Phương Lê c.ắ.n sợi mì, khựng một chút.

Phùng Huy : “Đôi khi cũng thông cảm cho một chút, Tập đoàn Trung Thịnh đang ở trong thời kỳ quan trọng nhất, dựa dẫm Tần Chính Vanh, thể liều mạng thì chỉ dựa chính bản ...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/chong-toi-la-dai-gia-khoang-san-thap-nien-90/chuong-65-cuoc-song-moi.html.]

“Tôi , chẳng lẽ những năm qua thông cảm cho , ủng hộ ?”

Phương Lê đặt đũa xuống, vẻ mặt của là bực bội là hụt hẫng: “Những năm qua, làm gì cũng ủng hộ , thực sự đủ lời , thôi bỏ ... với cũng hiểu, các đều hiểu.

Bởi vì các ở bên cạnh ... các chỉ thấy thành công, đúng, làm việc gì cũng giỏi, năng lực của mạnh, thừa nhận, nhưng cũng những việc làm, nhưng những việc làm, một việc cũng cho phép... trong mắt , thậm chí nó chẳng đáng một xu...”

Phương Lê thở dài một : “Phùng Huy, hai chúng từ lúc nào biến thành như thế ...”

Tuy đây Tần Vệ Đông cũng cái tính khí , nhưng ít nhất... quá đáng đến mức , nếu hôm đó Tần Vệ Đông nổi giận hung dữ với như , lẽ những ngày tháng như thế , Phương Lê vẫn thể tiếp tục sống lay lắt qua ngày.

thì cũng chẳng thiếu thứ gì, dù thì Tần Vệ Đông quả thực cho cuộc sống nhất, cho dù giữa bọn họ bình đẳng cho lắm... nhưng đôi khi con , một khi tỉnh mộng , thì khó để tiếp tục giả vờ ngủ nữa.

Nếu đổi là một khác, vì tiền, vì cuộc sống vật chất ưu ái mà Tần Vệ Đông hiện nay thể mang , lẽ vẫn thể tiếp tục nhẫn nhịn, nhưng ở chỗ Phương Lê, điều căn bản là thành lập.

Tình cảm của và Tần Vệ Đông sớm cách nào để truy tìm nguồn gốc nữa , nhưng điều duy nhất thể xác định là, bao giờ vì Tần Vệ Đông tiền , là con trai của Tần Chính Vanh mà ở bên cạnh , thì lúc chia tay, bất kỳ điều gì trong cũng sẽ là thứ cân nhắc.

Phùng Huy thấy Phương Lê quyết tâm, : “Thôi bỏ , về thì cũng về , sự , nhưng thực sự đến khách sạn ?”

“Không .”

“Haiz,” Phùng Huy cũng hết cách , đành rút từ trong ví một tấm thẻ ngân hàng đưa cho , còn ba ngàn tệ tiền mặt.

“Đừng , đây là chồng bảo đưa đấy, cũng thật là to gan, về nước mà chẳng mang theo 1 đồng nào, đúng , còn những đồ đạc ở khách sạn nữa, sai mua cho những đồ dùng trong tuần , quần áo giặt gì đó, đều bảo trợ lý đưa đến khách sạn , lát nữa bảo mang qua đây cho .”

“Tôi cần.”

Phương Lê cầm đũa chọc chọc thức ăn trong bát, nhắm mắt làm ngơ với cả tiền và thẻ: “Anh đừng tưởng chỉ kiếm tiền, cũng .”

Phùng Huy thực sự c.h.ử.i thề : “Tôi hai các còn khó đối phó hơn thế? Hai sang Mỹ mấy năm nay chọc tức c.h.ế.t mấy gã Tây lông nào ?”

Phương Lê chẳng thèm để tâm đến lời trêu chọc của , : “Dù thì cũng cần, mà nhận, chuyến coi như uổng công dằn vặt , sẽ càng kiêu ngạo phách lối hơn cho xem.”

Phùng Huy : “Được, , hai cứ giận dỗi ...”

Tiền và thẻ, Phương Lê sống c.h.ế.t cũng nhận, Phùng Huy cũng dám ép , nực , mà Tần Vệ Đông còn dám ép, dám ép chắc? Phùng Huy đành cất tiền , khi lén lút nhét cho Thích Giản, bảo Thích Giản nhân lúc Phương Lê dễ chuyện, thì đưa cho .

Dạo cũng bận, dặn dò Thích Giản, Phương Lê mà chuyện gì thì báo cho đầu tiên.

Đặc biệt là cơ thể khỏe gì đó, lập tức với , Phương Lê mà xảy chuyện gì ở chỗ , cái trạng thái đó của Tần Vệ Đông, ước chừng thể ăn tươi nuốt sống mất.

“Không thể để cục cưng của còn trẻ tuổi mà làm góa phụ ...”

Phùng Huy ghé đầu qua hôn , đùa với , Thích Giản lườm một cái, đẩy Phương Lê vẫn còn ở bên trong.

Phùng Huy đành thôi , cái cơn giận của Phương Lê hôm nay, kẻo lát nữa cháy lan sang , : “Cục cưng , em cũng khuyên nhủ Phương Lê , bảo đừng làm loạn mù quáng nữa, mau về thôi, về đó chồng núi vàng núi bạc, ở đây giành vợ với thì tính là chuyện gì chứ...”

Thích Giản nhảm, đỏ mặt đẩy ngoài đóng cửa , Phùng Huy mỉm , lái xe về công ty.

Nghỉ ngơi mấy ngày, cái cảm giác lệch múi giờ của Phương Lê cũng đỡ hơn một chút, ban ngày Thích Giản làm, Phương Lê điện thoại của Tần Vệ Đông, dứt khoát rút luôn dây điện thoại , dù thì Tần Vệ Đông cũng chỉ là mấy lời nhảm đó, mắt thấy tai cho thanh tịnh.

Phương Lê ở nhà một , kể từ khi bà nội mất, cơ bản chẳng còn nào nữa, khi nước ngoài bên cạnh chỉ Tần Vệ Đông, bây giờ tự về nước, thì thực sự chỉ còn một , ở nhà suy nghĩ 2 ngày, dùng tiền ít ỏi còn trong túi mua một chiếc điện thoại di động, mua thêm một cái thẻ sim.

Thực về nước cũng là chẳng mang theo gì, ít nhất, mang theo danh của Dương Dược Trình, lục lọi tấm danh nhăn nhúm từ trong túi áo , điện thoại đó, chút động lòng, bây giờ tạm thời thoát khỏi sự quản thúc của cái gã Tần Vệ Đông đó, lẽ thực sự thể thử xem ...

Lúc Phương Lê gọi điện thoại cho Dương Dược Trình, Dương Dược Trình và vợ cũng mới về đến Tấn Dương 2 ngày, đang ở công ty nhận điện thoại của Phương Lê, Phương Lê bây giờ đang ở Tấn Dương, kích động đến mức trực tiếp bật thẳng từ lưng ghế lên ngay ngắn, lập tức hỏi Phương Lê thời gian đến công ty , qua đón cũng .

Phương Lê , dùng điện thoại bàn gọi cho Thích Giản một cuộc, khỏi cửa.

Lãng Triều Music mấy năm nay lăng xê nổi tiếng ít ngôi , trong giới cũng khá tiếng tăm, công ty trong một tòa nhà văn phòng, chiếm trọn nhị tầng, khỏi thang máy, thể thấy tường hai bên dán nhiều ảnh của các nghệ sĩ trực thuộc, Phương Lê ở Mỹ quá lâu, nhiều đều quen .

thấy quen ở bên trong, Đinh Hạo Dương của ban nhạc Đông Nam Tây Bắc bọn họ.

Cô tiếp tân thấy một , đợi cô mở miệng hỏi thăm, mới phát hiện con trai xinh đến mức tưởng, cô sửng sốt một chút, hỏi mẫu công ty mời đến chụp poster .

Phương Lê còn kịp lên tiếng, thấy gọi : “Phương Lê!”

Là Dương Dược Trình, Dương Dược Trình thấy , vô cùng mừng rỡ, lập tức dẫn Phương Lê đến văn phòng của , sai rót hai tách : “Tôi thực sự ngờ về nước nhanh như ! Là xin nghỉ học ở trường để về ?”

Phương Lê quanh văn phòng của một chút, tủ bày mấy chiếc cúp, ước chừng là của nghệ sĩ trong tay giành .

“Hôm đó giải thích rõ ràng với , ở Mỹ là du học sinh..., là... cùng... nhà sang đó.”

“Ồ ồ, , học sinh cũng , học vấn thành vấn đề.”

Dương Dược Trình cầm một bản hợp đồng ký kết từ bàn lên, lúc Phương Lê gọi điện thoại cho , sai in một bản:

“Đây là hợp đồng ký kết, xin giới thiệu với về công ty chúng , chúng là công ty âm nhạc và công ty nghệ sĩ triển khai dịch vụ quản lý sớm nhất ở Tấn Dương, chúng thương hiệu âm nhạc của riêng .

Nếu ký hợp đồng với công ty chúng , chúng cũng sẽ bao trọn gói việc sản xuất và phát hành đĩa nhạc, cũng bao gồm cả việc cung cấp dịch vụ quản lý nghệ sĩ cho , những nghệ sĩ mà chúng lăng xê nổi tiếng xin giới thiệu với một chút...”

Dương Dược Trình tuôn một tràng nhiều, Phương Lê nhớ hết , giới thiệu hợp đồng cho Phương Lê.

Phương Lê xem lướt qua, hợp đồng dài đến hơn mười trang, những điều khoản chi chít, Phương Lê cũng hiểu lắm, thấy trong đó một điều khoản liên quan đến thời hạn ký kết.

“10 năm, lâu như ?”

Dương Dược Trình giải thích với : “Rất nhiều công ty ký đều bắt đầu từ 10 năm, công ty bồi dưỡng một mới đầu tư nhiều, mà một mới, thông thường mất hai đến 3 năm mới thể mày mò một định vị, phong cách phù hợp với .

Đối với nghệ sĩ mà , cũng lợi cho sự phát triển định của , nhưng điều kiện của , nếu ký hợp đồng, tỷ lệ ăn chia của hợp đồng 10 năm dành cho sẽ cao hơn so với ký ngắn hạn, công ty cũng sẽ tập trung những tài nguyên nghiêng về phía , sẽ đo ni đóng giày tạo album âm nhạc cho , điều cứ yên tâm.”

Thấy Phương Lê chằm chằm hợp đồng, Dương Dược Trình cũng đoán ý của , sợ Phương Lê cảm thấy trong hợp đồng quá nhiều điều khoản bá vương? bây giờ trong giới đều như cả, nghĩ đến việc nhất định con trai , Dương Dược Trình : “Nếu chỗ nào hài lòng, cứ với , sẽ xin chỉ thị của lãnh đạo cấp ...”

Thực Phương Lê căn bản xem hiểu lắm, nhưng Đinh Hạo Dương cũng ở công ty .

Cậu : “Cảm ơn, thể mang về xem một chút ?”

“Chuyện ...” Dương Dược Trình chút do dự.

Phương Lê tưởng là hợp đồng mang ngoài, dù thì cũng chẳng kinh nghiệm làm việc gì, : “Không , nếu tiện thì thôi ...”

Cậu về hỏi miệng Đinh Hạo Dương là .

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Cậu lên, Dương Dược Trình tưởng định , vội vàng : “Được chứ! Cậu cứ mang , mang về xem một chút, bất kỳ vấn đề gì thì cứ gọi điện thoại cho , chúng hẹn một thời gian nhé...? Ngày mốt, 8 giờ sáng ngày mốt, thế nào? Chúng thể bàn bạc thêm ở công ty, thấy ?”

Phương Lê gật đầu: “Được.”

Tác giả lời :

Phương Tiểu Lê: (Tức nổ phổi) Mẹ nó, đúng là nể mặt quá !

Bọn họ sẽ chia tay , ngần năm , mà chia tay , nhưng Phương Tiểu Lê vẫn để Tần cẩu nhận thức sâu sắc sai lầm !

Phương Tiểu Lê cho rằng bản nên phản tỉnh: Mẹ nó, mấy năm nay sai lầm duy nhất của ông đây chính là quá chiều chuộng ! Được đằng chân lân đằng đầu! (Lược bỏ một vạn chữ tiếng Trung hoa mỹ)

Phương Tiểu Lê cho rằng Tần Vệ Đông nên phản tỉnh: "(Lấy cuốn sổ nhỏ ) Điều 1: ¥%... Điều 2:...%#¥...... Điều 3: ¥¥%¥#%......&& Điều 100000086: &¥¥% Lời tác giả chứa hết !

Vô cùng cảm ơn ủng hộ , sẽ tiếp tục cố gắng!

Loading...