Chồng Tôi Là Đại Gia Khoáng Sản Thập Niên 90 - Chương 56: Tuyết Giáng Sinh

Cập nhật lúc: 2026-05-06 06:52:50
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tần Vệ Đông cuối cùng cũng lộ vẻ mặt pha trộn giữa sự mất kiên nhẫn và bực bội: “Chúng dư thừa, sẽ chiếm dụng nhiều ánh mắt và thời gian của em, ghét như .”

Trên đường về, tuyết rơi ngày càng lớn. Cây thông Noel khổng lồ cao tới 7 mét quảng trường sự tôn lên của những bông tuyết rơi lả tả, khoác lên lớp áo bạc trắng xóa, xinh động lòng , càng làm nổi bật bầu khí lễ hội thêm phần đậm đà.

Phương Lê trong xe, hà lòng bàn tay lạnh cóng, ủ lên tai. Tần Vệ Đông lấy từ ghế một chai sữa nóng bọc trong áo khoác đưa cho .

“Ủ ấm , uống .”

“Vẫn còn thù dai ?” Phương Lê nhận lấy sữa, vặn nắp, thổi thổi uống một ngụm: “Em chỉ cào nhẹ một cái thôi mà.. là cẩn thận, ai bảo cứ nhất quyết nể mặt em mặt Kiều Thời?”

Vết đỏ hàm của Tần Vệ Đông qua hai tiếng rưỡi đồng hồ vẫn còn chói mắt, một chút cũng giống như “cào nhẹ” một cái.

Phương Lê liếc một cái, cũng cảm thấy hình như làm quá đáng. Thực từ lúc khỏi buổi biểu diễn chút hối hận , dù cuối cùng Tần Vệ Đông vẫn đưa đến mà, đúng ?

Cậu đưa tay sờ sờ lên má Tần Vệ Đông: “Được , đừng giận nữa.. em xoa cho ..”

Từ gương chiếu hậu, những ngón tay thon dài của Phương Lê còn trắng hơn cả sữa. Dạo sắc mặt khá , gốc ngón tay sữa ủ ấm lên, đầu ngón tay vẫn còn lạnh ngắt, giống như bông tuyết gãi ngứa, khiến Tần Vệ Đông híp mắt .

Hắn một lời, là đang giận giận.

Phương Lê sớm quen với việc như . Cậu nhớ tiếng hát của ca sĩ chính Vatina nãy, lúc kết thúc ban nhạc hát một bài hát mà khi Phương Lê đến đây thường xuyên thấy, "New York New York".

Bài hát là ca khúc chủ đề của bộ phim "New York New York". Sau khi nam ca sĩ Mỹ Frank Sinatra hát nhanh chóng thịnh hành, gần như trở thành tác phẩm tiêu biểu của thành phố New York .

Phương Lê nhớ xe hình như cũng cuộn băng cassette , bấm máy CD xe để phát.

“I'll make a brand new start of it in old new york;

Tôi sẽ bắt đầu một khởi đầu mới ở New York cổ kính;

If i can make it there,I'll make it anywhere;

Nếu thể đến đó, sẽ làm nên sự nghiệp ở bất cứ ;

It's up to you,new york,new york Tất cả phụ thuộc bạn New York, New York..”

Phương Lê khẽ ngân nga theo điệu jazz trong máy CD. Cảm thụ âm nhạc của tuyệt, khi khác khó mà tìm quy luật của âm luật, thì những giai điệu đó trong lòng giống như nước chảy thành sông.

“Tối nay tuyết rơi lớn thật.”

Xe dọn tuyết do tòa thị chính cử đến chặn làn đường, gây tình trạng tắc nghẽn giao thông tạm thời. Phương Lê hạ cửa sổ xe xuống, đưa tay hứng một bông tuyết bên ngoài.

Cậu mới đưa , cửa sổ bên phía Tần Vệ Đông kéo lên, bông tuyết đó cũng Tần Vệ Đông rút một tờ khăn giấy lau khỏi lòng bàn tay: “Lạnh, đừng để cảm.”

“.. Anh cẩn thận quá , em cũng là đứa trẻ chút sức đề kháng nào…”

“Em quên lời dặn của bác sĩ ? Năm đầu tiên đặc biệt chú ý, chức năng tim của em vẫn đang trong giai đoạn hồi phục.”

Từng chữ bác sĩ Tần Vệ Đông đều nhớ kỹ. Phương Lê đôi khi cũng chút thắc mắc, tại nhiều chuyện mới xảy 3 ngày nhịn mà quên mất, còn trong đầu Tần Vệ Đông thể nhớ nhiều thứ như ?

, bàn với một chuyện.”

Phương Lê : “Brooklyn nhiều cơ sở dạy âm nhạc, phong cách đa dạng, tự do, còn một khóa học trong học viện cũng cho phép dự thính, từ ngày mai em qua đó dự thính các khóa học…”

“Dự thính?”

Phương Lê gật đầu: “Anh học quá bận, em ở nhà một chán, hơn nữa tiếng Anh của em bây giờ cũng hơn một chút , cần lúc nào cũng mang theo phiên dịch là ..”

“Ở nhà chán?”

, chán c.h.ế.t.”

Tần Vệ Đông nghĩ ngợi, : “Gần căn hộ nhiều trung tâm thương mại, em thời gian thể dạo, rủ Kiều Thời cùng, sẽ thanh toán cho các em.”

“Kiều Thời bận lắm, giống em cả ngày việc gì làm, cuộc sống của phong phú, hơn nữa em cũng thích dạo phố mà…”

Ham vật chất của Phương Lê nay đều quá nặng nề, cho dù là đến New York nơi cũng cửa hàng của các thương hiệu xa xỉ cũng , rõ ràng bây giờ chiếc áo khoác đang mặc cũng hề rẻ.

đó là do Tần Vệ Đông mua. Cậu chính là kiểu cho dù mua cho một chiếc áo khoác tám mươi tệ ở trong nước để mặc, cũng chẳng bận tâm.

Phương Lê một tay ôm đĩa hát, những nghệ sĩ đường phố đang ca hát cửa quán rượu nhỏ bên ngoài.

Cậu chỉ khi thấy âm nhạc, trong mắt mới sáng lên những tia sáng khác biệt. 2 năm nay, tia sáng đó ngày càng rực rỡ, dần dần khiến Tần Vệ Đông phớt lờ cũng phớt lờ .

Hắn đó là cảm giác gì, chỉ thích Phương Lê nhiệt tình với một thứ như .

Đến lầu căn hộ, bên ngoài tuyết đọng. Tần Vệ Đông bảo đợi một lát, xuống xe, vòng sang ghế phụ, mở cửa xe bế Phương Lê bên trong . Phương Lê kinh hô một tiếng: “Anh làm gì ?”

“Giày của em sẽ ướt.”

Tần Vệ Đông tiện tay xách luôn đĩa hát của lên, bên trong còn một cặp móc khóa, là hai chiếc guitar nhỏ màu bạc. Tần Vệ Đông liếc một cái, bế về phía cửa lớn của căn hộ.

Không làm , Phương Lê đột nhiên nhớ năm bọn họ thê t.h.ả.m nhất, cũng một trận tuyết lớn rơi xuống. Khác với New York tràn ngập khí lễ hội thế , trận tuyết đó khiến bọn họ tuyệt vọng.

Lúc đó Tần Vệ Đông mới 19 tuổi cũng cõng , lúc chẳng còn là gì nữa, Tần Vệ Đông quét sạch tuyết bậc thềm mới để lên.

Phương Lê cựa quậy trong lòng Tần Vệ Đông. Cậu gầy nữa thì vóc dáng cũng là một đàn ông trưởng thành, Tần Vệ Đông nhíu mày mắng : “Làm cái gì ?”

tay vẫn ôm vững vàng, hề buông lỏng chút nào. Phương Lê giống như một con sâu cựa quậy cựa quậy trườn lên phía Tần Vệ Đông.

Hai chân quấn lấy eo Tần Vệ Đông, vài bông tuyết dính mép của đôi bốt tuyết rơi xuống. Cậu mặt đối mặt hôn lên môi Tần Vệ Đông một cái.

“Em thề nãy là cuối cùng em đ.á.n.h mặt ..”

Tần Vệ Đông lạnh lùng hừ một tiếng, đại khái là độ đáng tin cậy trong lời của quá thấp.

“Vậy, đồng ý cho em dự thính ? Lần em với đấy.” Phương Lê vặn vẹo eo một cái.

Tần Vệ Đông hít hà một tiếng, mắng : “Đừng lộn xộn..!”

Ra khỏi thang máy, mở cửa phòng, thô bạo cởi đôi bốt dính tuyết của Phương Lê vứt xuống đất. Phương Lê bận tâm việc Tần Vệ Đông đưa phòng ngủ: “Anh , ngay cả Kiều Thời cũng hung dữ, em làm thực là vì cho , nhắc nhở học cách kiềm chế, em là đang suy nghĩ cho danh tiếng của đấy…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/chong-toi-la-dai-gia-khoang-san-thap-nien-90/chuong-56-tuyet-giang-sinh.html.]

Tần Vệ Đông bình luận gì về ngụy biện của : “Anh sẽ kiềm chế.”

“Anh thực sự sẽ kiềm chế?”

Phương Lê tỏ vẻ nghi ngờ. Tần Vệ Đông lấy sự kiên nhẫn lớn nhất của lúc để với : “Em thích âm nhạc, bất luận là đ.á.n.h đàn nhạc, là đến học viện âm nhạc dự thính, ca hát, đều thể tùy em… Đây là chuyện gì to tát, em cho , thể thử… ngăn cản em.”

“Thử?” Phương Lê nhướng mày một cái: “Thực em vẫn luôn hỏi, tại luôn thích em.. thích âm nhạc? Rõ ràng chiều em mà..”

Quả thực là , từ nhỏ đến lớn, chỉ cần là yêu cầu nhắc đến với Tần Vệ Đông hai , Tần Vệ Đông gần như từng đồng ý với .

Tần Vệ Đông , Phương Lê gặng hỏi: “Anh mà, rốt cuộc để tâm chuyện gì?”

“Anh thích em đặc biệt nhiệt tình với một việc…”

“Tại ?” Phương Lê hiểu.

Tần Vệ Đông , nên thế nào. Sự bực bội đó là vô cớ, đẩy cửa phòng ngủ : “Có xuống ? Anh xả nước tắm.”

Phương Lê chịu xuống, làm gì đạo lý phanh gấp lúc quan trọng nhất: “Anh cho em tại …”

Dưới sự thúc giục hết đến khác của , Tần Vệ Đông cuối cùng cũng lộ vẻ mặt mấy tự nhiên : “Đó là vị trí của .”

Phương Lê nghiêng đầu một cái: “Cái gì?”

Cậu vỗ nhẹ lên má Tần Vệ Đông một cái: “Nói mà..!”

Bị ép hỏi nhiều, Tần Vệ Đông cuối cùng cũng lộ vẻ mặt pha trộn giữa sự mất kiên nhẫn và bực bội: “Chúng dư thừa, sẽ chiếm dụng nhiều ánh mắt và thời gian của em, ghét như .”

Phương Lê phản ứng một lúc, mới phản ứng . Cậu nhất thời nên gì, chỉ thể dùng sức đ.ấ.m vai Tần Vệ Đông một cái: “Anh thực sự đủ đấy…! Chúng chỉ là âm nhạc…! Âm nhạc! Là một sở thích! Chứ là một con , trong đầu rốt cuộc nghĩ cái gì , chẳng lẽ em sẽ vì thích đ.á.n.h đàn ca hát mà lòng đổi ?”

Tần Vệ Đông lập tức sầm mặt xuống, giọng của cũng mang theo ý vị đe dọa: “Em dám…”

“Em dám cái đầu ý..!” Phương Lê thực sự cạn lời với đàn ông tính chiếm hữu quá mạnh . Theo lý mà tật nên cùng với việc lớn lên mà ngày càng hơn ? Bọn họ luôn trưởng thành mà, nhưng tại Tần Vệ Đông ngày càng nghiêm trọng hơn? Đặc biệt là khi nước ngoài, chẳng lẽ môn học bắt buộc ở nước ngoài cũng khóa học nắm chặt yêu trong lòng bàn tay ?

Phương Lê một loại cảm giác lực bất tòng tâm.. Tần Vệ Đông từ nhỏ như , sự tồi tệ của luôn ở lưng.

Hồi nhỏ Phương Lê tính tình , trai, nhà coi là tiền trong thị trấn, nhiều nữ sinh trong trường sẽ tặng hạc giấy tự gấp. Ban đầu nhận , đều cất trong cặp sách, lúc tìm, tìm thế nào cũng thấy, mới là mỗi ngày lúc ăn cơm, Tần Vệ Đông đều ném những con hạc giấy đó bếp lò đốt sạch.. cặn bã cũng còn.

Không chỉ những thứ , khi rời khỏi Trọng Tứ, điểm của cũng đổi. Con thỏ nhỏ Tần Vệ Đông dầm mưa bắt cho ở mỏ, cũng yêu thích vô cùng, bọn họ chuyển đến Tấn Dương, Tần Vệ Đông nhân lúc chú ý tặng cho Phùng Huy .

Đợi đến lúc Phương Lê đòi , chị gái của Phùng Huy nuôi , cũng ngại mở miệng đòi nữa.

Phương Lê đôi khi cảm thấy đây đều là những chuyện nhỏ nhặt, cộng thêm lười, tính toán, nhưng bây giờ dần phát hiện , chính là những chuyện nhỏ nhặt mà tính toán những năm qua dần dần tích tụ , nuôi dưỡng cho Tần Vệ Đông thói quen ..

Thứ bảy, tàu điện ngầm đến Học viện Âm nhạc Brooklyn, tiện lợi. Kiều Thời đ.á.n.h tiếng với bạn học của , đến đón là một cô gái dễ thương, tên là Ngô Hứa Hứa, nhà còn ở thành phố Kiến Kinh, chuyên ngành là biểu diễn kịch ca nhạc.

Ngô Hứa Hứa dẫn Phương Lê dạo quanh khuôn viên trường, vài tiết học về biên khúc. Giáo sư ở đây giảng bài vô cùng sinh động thú vị, đem những chỗ tự học cảm thấy tối nghĩa khó hiểu đều dùng ví dụ từ nhiều tác phẩm đạt giải để diễn đạt.

Phương Lê mặc dù khá chật vật, nhưng cũng ghi chép ít. Bọn họ còn dạo vài khu phố ở Brooklyn, nơi giống như một nơi tụ tập của nghệ thuật tiên phong, khiến Phương Lê hoa cả mắt.

Chuyện Tần Vệ Đông , ngăn cản , nhưng cũng đồng ý với , chỉ bảo lên tàu điện ngầm thì nhắn tin cho , xuống tàu điện ngầm cũng nhắn tin cho , mặc dù tổng cộng cũng chẳng mấy trạm.

Thời gian trôi qua nhanh, Phương Lê còn nhận một tin khác. Hai bài hát bán cho Lãng Triều Music khi nước ngoài lời, một bài đưa cho ban nhạc của bọn Đinh Hạo Dương, một bài đưa cho một nữ ca sĩ mới ký hợp đồng khác của công ty. Bài hát của ban nhạc phát hành trong đĩa hát .

Bài hát của bọn Đinh Hạo Dương là một trong những ca khúc chủ đề. Là album đầu tay, doanh bán trong các ban nhạc mới cùng thời kỳ tuy tính là xuất sắc nhất, nhưng cũng khá , ít nhất công ty ý định bồi dưỡng họ.

Trong đó vì bài hát lời thành một bản tình ca sâu lắng mang âm hưởng Hồng Kông, còn tích lũy 1 lượng fan nữ. Bọn họ cũng bắt đầu nhận các hoạt động biểu diễn thương mại, một trong hợp đồng còn chỉ định họ hát bài hát .

Phương Lê và Đinh Hạo Dương nhắn tin cho , thể cảm nhận sự vui sướng và phấn khích của Đinh Hạo Dương ở đầu dây bên . Đinh Hạo Dương album gửi qua cho , bảo mấy ngày nay chú ý nhận hàng, tiện thể nếu ở nước ngoài bài hát nào , nhất định đừng để rẻ cho bọn quỷ Tây, nhớ gửi về cho họ, bài hát của công ty chắc chắn sẽ thu mua.

Cuối cùng, Đinh Hạo Dương quên đùa với , đại diện Hàn của bọn họ từ khi nước ngoài, đ.ấ.m n.g.ự.c giậm chân thở vắn than dài trong văn phòng lâu.. bỏ lỡ một siêu tuyệt đối sẽ tỏa sáng rực rỡ, những mới công ty ký hợp đồng , luôn ai tướng mạo của một đại minh tinh như ..

Giáng sinh qua lâu, sắp đến năm mới của Trung Quốc . Cuối tuần Phương Lê cũng nhận đĩa hát Đinh Hạo Dương gửi cho . Trên bìa, Ngô Kha, Đinh Hạo Dương phía , Dương Tam Nhi đóng gói nhuộm tóc thành màu đen, để dài, uốn tóc mái, đeo kính râm ngoài cùng bên trái, trông cực kỳ ngầu.

Phương Lê cho đĩa hát máy CD, còn phát bài hát đầu tiên, điện thoại reo. Cậu gọi đến, là của Diệp Vân San, gọi Tần Vệ Đông qua .

Tần Vệ Đông cầm điện thoại, đầu tiên là lâu, đó : “Tết con về ..”

“Con ở bên .., sẽ tự chăm sóc bản ..”

“Ai cơ..?”

Phương Lê thấy Tần Vệ Đông nhíu mày một cái: “Mẹ, căn hộ chuẩn đồ dùng dư thừa, con gái ở đây cũng tiện..”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Đợi cúp điện thoại, Phương Lê hỏi : “Sao ?”

Tần Vệ Đông : “Có một em họ xa, còn bạn của em , đang học ở Boston, Tết năm nay về nước, bảo họ đến chỗ chúng ăn Tết..”

Phương Lê nghĩ ngợi, : “Vậy đến thì đến thôi, chúng chẳng còn hai phòng trống ? Bảo dì giúp việc dọn dẹp một chút là ..”

Tần Vệ Đông chậc một tiếng, lườm một cái: “Em đúng là khá vô tư đấy..”

Cũng vô tư, chỉ là Phương Lê Tần Vệ Đông khó xử với Diệp Vân San.

Diệp Vân San yêu , Phương Lê thể cảm nhận , nhưng tình yêu của Diệp Vân San và tình yêu của bọn họ luôn xung đột.

“Tết về ? Dì Diệp dạo gọi cho nhiều cuộc điện thoại..”

“Được..”

Phương Lê Tần Vệ Đông là lo lắng cho cơ thể . Chuyến bay đường dài khiến khó chịu lâu, suýt chút nữa hạ cánh bệnh viện. Bác sĩ khuyên trong vòng 1 năm tới nhất nên thực hiện các chuyến bay đường dài nữa.

Phương Lê : “Trước nhà, bây giờ , Tết về thì..”

Người Trung Quốc vẫn truyền thống, ngay cả như Phương Hoành Khánh, bất kể dẫn theo bà vợ nào, mỗi năm Tết đến cũng đều sẽ về quê, huống hồ là gia đình như nhà họ Tần.

Trong lòng Phương Lê luôn một nút thắt, Tần Vệ Đông bất luận lúc nào ở cũng ở bên cạnh , nhưng cũng luôn cảm thấy như ích kỷ.

“Nhà của tiên là em.”

Tần Vệ Đông , cúi đầu hôn Phương Lê một cái, coi như an ủi. Hắn cảm thấy đang lời tình tự gì, giống như đang trần thuật một sự thật. Hắn lấy điện thoại : “Ngày mai họ qua, tìm một khách sạn sắp xếp cho họ .”

Loading...