Editor: Trang Thảo.
Anh tựa lưng giường, đôi mắt trầm tĩnh như đại dương đang dịu dàng , khóe môi khẽ nở nụ . Tôi bịt miệng, suýt chút nữa thì hét lên, môi run rẩy thốt nên lời. Tôi lao đến ôm chầm lấy nhưng dám chạm , vì lúc , trong mắt giống như một con búp bê sứ dễ vỡ.
Phải hồi lâu , mới rặn một câu: "Thiếu... thiếu gia, tỉnh . Để em gọi bác sĩ!"
Anh đột ngột kéo lấy cánh tay đang hoảng loạn của , giọng khàn đặc nhưng vô cùng dịu dàng: "Chào , thể cho là ai ?"
Anh mất trí nhớ.
Tin tức như tiếng sét giữa trời quang giáng xuống, khiến mặt cắt còn giọt máu.
"Não bộ bệnh nhân chịu tổn thương hai liên tiếp, vùng sọ não ảnh hưởng nên mất trí nhớ là chuyện khả năng xảy . Còn khi nào khôi phục ký ức thì khó ."
Gương mặt phu nhân mừng lo. Thiếu gia tĩnh lặng giường bệnh, ngữ khí ôn hòa: "Bà là , còn vị là..."
Ánh mắt hướng về phía . Tôi ngẩn ngơ , nhưng trong đôi mắt còn tình yêu, còn sự xót xa, chỉ lòng thiện cảm lịch sự dành cho một lạ.
Phu nhân liếc một cái, giọng điệu đổi hẳn: "Một Beta, hầu của nhà chúng thôi."
Tôi định xông tới cho về tất cả chuyện giữa chúng , nhưng khựng . Tôi phu nhân trân trối, đôi đồng t.ử run rẩy, cuối cùng đành cúi đầu một góc khuất, vị trí phù hợp nhất với , vị trí của một kẻ tớ.
Bên ngoài phòng bệnh, phu nhân quan sát bằng ánh mắt sắc lạnh, giọng cứng nhắc: "Đây chính là ý trời. Hứa Niệm, cho hai cơ hội, nên sớm rời . Nếu , bảo đảm mạng sống của ."
Trang Thảo
Nghĩ đến chiếc xe tải nọ, run b.ắ.n lên. Tôi phu nhân với ánh mắt ngấn lệ: "Cho thêm chút thời gian ? Tôi sẽ hé môi nửa lời mặt thiếu gia, đợi hồi phục hẳn sẽ ngay."
Tôi ở bên cạnh thiếu gia, tận hưởng những ngày tháng bầu bạn cuối cùng. đó là hạnh phúc ngọt ngào, mà là sự thống khổ và dày vò. Thẩm Bạch bắt đầu lui tới phòng bệnh thường xuyên sự hộ tống của phu nhân. Tôi ép chứng kiến thiếu gia mỉm dịu dàng với vị hôn phu danh nghĩa. Hai họ trò chuyện dường như bao giờ hết đề tài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/chong-lai-dinh-menh-tuyen-the-dam-mau-cua-alpha/chuong-6.html.]
Tôi từng thiếu gia lẩm bẩm: "Pheromone của thật đặc biệt."
Pheromone, là Pheromone c.h.ế.t tiệt!
Ban đêm, vụng trộm lau nước mắt. Nếu như thiếu gia gặp đầu tiên là mà là Omega định mệnh , lẽ vẫn sẽ yêu đó, và họ sẽ nhận lời chúc phúc của tất cả . Sự tồn tại của chính là một sai lầm, giống như việc cha vứt bỏ ở bãi rác . Ở thế giới , luôn là kẻ dư thừa.
Thỉnh thoảng thiếu gia cũng tò mò hỏi chuyện, chỉ kể cho những chuyện vặt vãnh quan trọng, đem mười lăm năm yêu sâu đậm chôn vùi trong những giọt nước mắt thầm lặng.
Không lâu , thiếu gia xuất viện nhưng vẫn cần tĩnh dưỡng thêm. Tôi theo về nhà họ Cố. Phu nhân lệnh mười ngày rời . Tôi vẫn sống trong căn phòng nhỏ sát phòng ngủ của thiếu gia, nhưng giờ đây chúng còn là tình thiết nhất mà thực sự trở thành chủ tớ.
Tôi thường dậy thật sớm, thẫn thờ gương mặt khi ngủ của . Đó là lúc duy nhất thể ngắm thật lâu. Tôi khắc sâu dáng hình tâm khảm.
Hôm đó, khi đang lặng lẽ thu dọn hành lý trong phòng ngủ, một bàn tay đột ngột đặt lên vai khiến giật b.ắ.n . Tôi vững, ngã nhào lòng phía . Cảm giác ấm áp quen thuộc ập tới, hoảng loạn dậy nhưng cánh tay rắn chắc ôm ngang eo.
"Đừng cử động."
Giống như vô trong suốt mười lăm năm qua, vùi đầu gáy mà hít hà. Tay bám chặt cánh tay run rẩy. Lẽ nào nhớ ?
"Hứa Niệm, em mùi Pheromone của ."
Tôi chớp mắt, cố nén dòng lệ trong: "Thiếu gia, chúng lớn lên bên từ nhỏ, chuyện bình thường."
"Phải ?" Anh áp sát tai , thì thầm khẽ khàng khiến vành tai đỏ bừng nóng hổi: "Em là Beta, em mùi Pheromone của là gì ?"
Tôi im lặng đáp, nhưng trong lòng vang vọng giọng khàn khàn , dần dần trùng khớp với giọng bên tai lúc : "A Niệm, mùi Pheromone của là hương hoa ngọc lan. Hoa ngọc lan đại diện cho tình yêu chân thành nhất, kiếp chỉ yêu em."
Người phía vuốt ve làn da gáy : "Thật kỳ lạ, mùi Pheromone của vùng tuyến thể của em đậm đặc đến mức dường như nhớ kỹ em mãi mãi. Ngay cả việc ôm em cũng mang cho cảm giác vô cùng quen thuộc."
Tôi hoảng loạn gạt tay thiếu gia , cúi mặt : "Thiếu gia xin tự trọng, những lời đường mật hãy để dành cho vị hôn phu của thì hơn."