Editor: Trang Thảo.
Giường chiếu xộc xệch, khuôn mặt ửng hồng, ánh mắt u ám của thiếu gia dừng .
Tôi là một Beta, ngửi thấy bất kỳ mùi Pheromone nào, cũng ảnh hưởng bởi chúng, thiếu gia đang gặp chuyện gì. Tôi hoang mang định chạy ngoài, nhưng thiếu gia một tay ôm chặt lấy. Anh siết chặt vai , bàn tay to lớn bóp mạnh khiến đau điếng.
“Thiếu gia, phát sốt ư?”
Tôi lo lắng mắt , nhưng chỉ dùng ánh mắt nặng nề cúi đầu hôn xuống. Tôi c.h.ế.t lặng. Dù trong mơ từng mộng thấy cảnh bao nhiêu , cũng từng nghĩ nó sẽ thực sự xảy . Tôi quên mất sự khác biệt giữa chủ tớ, quên mất việc đẩy , cứ thế đờ tại chỗ.
Nụ hôn thậm chí giống một nụ hôn, mà là những cú gặm nhấm theo quy luật. Thiếu gia dựa bản năng c.ắ.n lên gáy , mạnh, đau, nhưng chỉ bịt chặt miệng, để phát một tiếng động nào.
Chuông báo động trong phòng đột nhiên vang lên. Bác sĩ và làm lao , kéo sang một bên ném . Tôi ôm lấy chiếc gáy đang rỉ máu, ngơ ngác tất cả.
Sau mới , đó là kỳ mẫn cảm của thiếu gia. Nồng độ Pheromone trong phòng quá cao kích hoạt chuông báo động, bác sĩ tiêm t.h.u.ố.c ức chế mới khiến các triệu chứng biến mất. Khoảnh khắc đó, thực sự nhận thức sự khác biệt giữa một Beta thấp kém với những Alpha và Omega cao cao tại thượng.
Tôi Pheromone. Khi kỳ mẫn cảm của Alpha đến, chẳng giúp chút nào. Tôi thậm chí còn mùi Pheromone của . Nghĩ đến đây, thất thần cúi đầu. Alpha và Omega mới là trời sinh một cặp.
Sau đó, phu nhân gọi đến chuyện: “Trước khi tìm Omega của nó, cho phép giúp nó vượt qua kỳ mẫn cảm.”
Ý là ? Giống như một lời sỉ nhục, nhưng mạng của là do thiếu gia cứu. Sự sỉ nhục đáng là gì, huống hồ trong lòng còn len lỏi một tia mừng thầm.
Thiếu gia khi tỉnh cúi hôn lên trán , đó vuốt ve vết sẹo gáy . Ánh mắt lấp lánh : “A Niệm, đó là em, sẽ chịu trách nhiệm với em.”
Bốp...
Tiếng vỗ bàn cắt ngang dòng suy nghĩ, bừng tỉnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/chong-lai-dinh-menh-tuyen-the-dam-mau-cua-alpha/chuong-2.html.]
“Xin , Thẩm thiếu gia.” Thiếu gia kéo cà vạt, gương mặt còn vẻ dịu dàng thường ngày, giọng mang theo chút kiên nhẫn: “Tôi sẽ thông gia với nhà họ Thẩm, cho dù thực sự là Omega độ tương thích cao nhất với chăng nữa.”
Tim đập liên hồi như đ.á.n.h trống. Gương mặt trắng bệch của đối diện cứng đờ trong giây lát khôi phục nụ . Lão gia mắng con bất hiếu, còn ánh mắt phu nhân như ăn tươi nuốt sống . Tôi sợ hãi run lên một cái. Thiếu gia vẫn nể mặt bất kỳ ai, kiên quyết dậy, khẽ bên tai : “Đi thôi.”
Tôi cúi chào lão gia và phu nhân mới theo thiếu gia rời khỏi đó. Vừa phòng, ôm chầm lấy. Anh nhẹ nhàng vuốt ve lưng như để trấn an.
“Em vì chuyện ?” Anh hôn lên tai : “Tin , chỉ thuộc về em.”
Chẳng bao lâu , thiếu gia lão gia gọi thư phòng. Tôi đợi ngoài cửa. Ngay cả như cũng thể thấy tiếng gầm rống của lão gia. Tiếng thủy tinh ném cửa vang lên loảng xoảng.
“Sự kết hợp giữa Alpha và Omega là định mệnh, là vận mệnh mà mày thể trốn thoát. Đừng mơ nữa.”
Tôi những lời đó mà tâm hồn thất thần. Chưa kịp thấy tiếng thiếu gia trả lời thì quản gia gọi . Phu nhân tìm .
Bà bàn trang điểm xa hoa, hầu gái phía đang chỉnh trang cho bà. Tôi cúi đầu một bên, dám vượt quá giới hạn nửa bước.
"Tiểu Niệm , đến nhà chúng cũng mười lăm năm nhỉ."
"Vâng, thưa phu nhân." Tôi khẽ đáp.
Trang Thảo
"Mấy năm nay cũng vất vả cho , Thành Chu trải qua bao nhiêu kỳ mẫn cảm đều làm khổ . Cũng tại nó cứ nhất quyết là mới , nếu thể thảnh thơi hơn một chút."
Tôi giật , cố đoán ý phu nhân, thận trọng lên tiếng: "Phu nhân quá lời , đây đều là việc hầu nên làm. Ơn tình của lão gia, phu nhân và thiếu gia đối với , kiếp bao giờ quên."
Phu nhân đầu , môi đỏ mỉm dịu dàng, thiết với : "Sau cần vất vả như nữa. Công t.ử nhà họ Thẩm độ tương thích Pheromone với Thành Chu là trăm năm khó gặp. Alpha sinh vốn nên ở bên Omega, ?"
Lòng thắt , gượng : "Phu nhân đúng ạ."
"Thành Chu sắp đính hôn , thấy Tiểu Niệm cũng nên nơi chốn. Nhiều năm như , thích Beta nào ? Tôi thấy Tiểu Hồng trong phòng cũng ."