Chống Lại Định Mệnh: Tuyến Thể Đẫm Máu Của Alpha - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-04-21 13:35:09
Lượt xem: 14

Editor: Trang Thảo.

 

Khi phu nhân sai đến mời thiếu gia sảnh , đang ép tường.

 

Những nụ hôn dày đặc rơi xuống, răng nanh khẽ mài nơi gáy . Tôi , do bản năng của một Alpha, đ.á.n.h dấu . Đáng tiếc Omega, chỉ là một Beta thấp kém.

 

Tôi rủ mắt, dòng lệ lạnh lẽo lăn dài. Anh nếm vị mặn, đầu ngón tay mềm mại lau nước mắt cho , trầm giọng hỏi bên tai: "Hửm? Sao ?"

 

Tôi sụt sịt mũi, trả lời.

 

Anh khẽ , cẩn thận để dấu răng làn da yếu ớt của . Anh sợ đau. Anh ngậm lấy vùng cổ tuyến thể , giọng kiên định và nghiêm túc: "Hứa Niệm, bất kể em Pheromone , cũng sẽ yêu em trọn đời."

 

"Mau sảnh , phu nhân tìm chắc chắn việc quan trọng."

 

Tôi giúp thiếu gia chỉnh cà vạt. Anh nắm lấy tay , hôn nhẹ lên khóe môi, ánh mắt tràn đầy tình cảm: "Vậy lát nữa em qua đó nhé."

 

Tôi sửa sang quần áo xộc xệch, dùng nước lạnh rửa mặt cho bớt đỏ, đợi đến khi tỉnh táo mới về phía sảnh để hầu hạ thiếu gia. Tôi liếc vị khách một cái cúi đầu, siết chặt bước chân, lưng .

 

Phu nhân bất mãn lườm , càng cúi đầu thấp hơn.

 

Người đến là con út nhà họ Thẩm, Thẩm Bạch, một Omega cấp cao. Cậu và Cố Thành đều là những nhân vật săn đón nhất trong giới thượng lưu. Nhà họ Cố và nhà họ Thẩm đều là những đại tộc kinh doanh lẫy lừng ở kinh thành, việc hai nhà gần đây thường xuyên qua thể hiện rõ ý định thông gia.

 

Nhớ cái thoáng qua lúc nãy, Thẩm thiếu gia diện mạo tinh xảo, làn da mịn màng, vóc dáng mềm mại, từng cử chỉ đều toát lên khí chất quý tộc. Pheromone của một Omega cấp cao mang theo phong tình vạn chủng, ánh mắt lúng liếng khi thiếu gia long lanh đến mức khiến cũng thẩn thờ.

 

Trên bàn ăn, những cao quý trò chuyện vui vẻ, lễ tiết và phong độ thiếu một chút nào. Tôi siết chặt ngón tay, cảm nhận những vết chai sần thô ráp nơi lòng bàn tay, ngơ ngẩn tấm lưng rộng vững chãi của thiếu gia.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/chong-lai-dinh-menh-tuyen-the-dam-mau-cua-alpha/chuong-1.html.]

Trang Thảo

Tôi là một Beta thiếu gia nhặt về.

 

Năm tuổi sáu tuổi, còn nhớ rõ. Người sinh vứt bỏ ở bãi rác vì là một Beta vô dụng, trong khi trong nhà hai chị gái Beta và một đứa em trai Alpha chào đời.

 

Tôi là kẻ dư thừa. Vì khi t.h.u.ố.c ngủ hết tác dụng, tỉnh dậy ở bãi rác xa lạ, sớm xứng đáng yêu thương.

 

Sau đó là một năm lưu lạc. Không nơi nào nhận lao động trẻ em, cũng ai bụng đến mức thu nhận một đứa trẻ Beta nhỏ thó. Tôi cuộn trong chiếc chăn len nhặt từ đống rác, trốn trong những ống cống chật hẹp để ngủ suốt một năm, cho đến một ngày ông lão ở bãi rác gõ tỉnh: "Thằng nhóc, mày ở địa bàn của tao một năm , ăn của tao uống của tao, giờ thì cút ."

 

Tôi cùng chiếc chăn len ném khỏi bãi rác. Tôi ôm chăn, ngơ ngác đường phố rộng lớn xa lạ. Những tòa nhà cao tầng phồn hoa nơi nào là nhà của . Tôi nhận thậm chí còn rác để ăn, và là kẻ còn chẳng bằng cả rác rưởi.

 

Tuyết lớn bay lả tả. Tôi quấn chặt chiếc chăn nhưng ngăn nổi cái lạnh thấu xương. Thùng rác trong thành phố đều sạch sẽ, tranh nổi với những kẻ lang thang già đời, lạnh đói.

 

Chân tê dại vì lạnh, mất hết cảm giác, cũng chẳng đến . Cho đến khi một luồng ánh sáng trắng chói mắt chiếu , mới sực tỉnh, thậm chí còn cảm nhận chút ấm thoáng qua. Tiếng còi xe chói tai vang lên, đổ rầm xuống đất.

 

Sau khi tỉnh dậy, thứ đầu tiên thấy là đôi mắt của thiếu gia. Thuần khiết, ngây thơ và vô cùng dịu dàng. Tôi gần như chìm đắm đó, từng thấy đôi mắt nào như . Tôi chớp mắt.

 

Tay chạm lên trán . Dù làm bên cạnh ngăn cản, vẫn để tâm, chỉ lo lắng hỏi: "Cậu thấy đỡ hơn chút nào ? Hình như hết sốt ."

 

Hóa ngất đầu xe là vì phát sốt và hạ đường huyết. Anh : "Tôi cần một bạn chơi cùng."

 

Tôi thiếu gia nhặt về, từ đó một gia đình. Một Beta thấp kém như trở thành hầu cận của thiếu gia, sống trong căn phòng nhỏ sát phòng ngủ của . Dù chỉ là phận tớ, cũng sống những ngày tháng mà đây mơ cũng dám nghĩ tới.

 

Việc yêu thiếu gia lẽ định sẵn từ đầu. Kẻ cứu luôn nảy sinh tình cảm với cứu , huống hồ đó là một thiếu gia dịu dàng và ưu tú như .

 

Chúng cùng ăn cùng ở, cùng lớn lên. Mọi việc của thiếu gia từ lớn đến nhỏ đều do xử lý. Họ đều thiếu gia một hầu trung thành nhất, lấy đó làm niềm tự hào, lặng lẽ gửi gắm tâm tư thầm kín từng chi tiết chăm sóc .

 

Cho đến năm đó, kỳ mẫn cảm đầu tiên của thiếu gia tìm đến.

Loading...