Chồng Cũ Bị Biến Nhỏ Giả Ngoan Bán Trà - Chương 37

Cập nhật lúc: 2026-04-27 02:54:29
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Dưới ánh đèn đường, từng bông tuyết chậm rãi rơi xuống, lạnh lan tràn khắp . Dù vẻ mặt đáng thương của Tần Ngôn chân thật đến cũng khiến Phong Thanh bớt cảnh giác.

 

Khi tận mắt thấy vợ và con trai tiện nghi cùng lên taxi rời , sắc mặt Tần Ngôn chợt trở nên lạnh lẽo vô tình, thu ánh sang kẻ đầu sỏ gây chuyện.

 

“Ông nội, đây chúng , ông đừng động đến Phong Thanh và Phong Tinh Triệt.”

 

Quản gia giương ô che cho Tần lão gia, ngăn tuyết rơi đầu ông. chỉ vài giây , ông giơ gậy lên đập mạnh bắp chân Tần Ngôn: “Còn vì cháu vô dụng , đến giờ vẫn dụ về.”

 

Tần Ngôn nhịn đau, mày nhíu chặt, giọng chút gắt: “Hôm nay vốn đang , là ông phá chuyện của cháu.”

 

“Chuyện của Phong Đại Sơn ?” Tần lão gia hừ lạnh, giọng điệu tràn đầy khinh bỉ: “Ngu xuẩn.” 

 

Nói xong, ông nhấc chân về phía xe, quản gia cũng theo .

 

Khi cửa xe đóng , quản gia thiếu gia đang bên ngoài, sắc mặt căng thẳng, bèn khẽ : “Trời lạnh thế , chúng cùng đón thiếu gia lên xe , gọi.”

 

“Không cần.” Tần lão gia lệnh cho tài xế lái xe , một lúc mới hỏi: “Lão Dương, ?”

 

Lão Dương mỉm lắc đầu: “Thiếu gia đây là trong nhà tỏ, ngoài ngõ tường.”

 

Tần lão gia trả lời, nhưng nét mặt vẫn đầy vẻ khinh thường.

 

Lão Dương tiếp lời: “ thiếu gia thật sự để ý đến Phong thiếu, cố tình điều tra, coi như là tôn trọng .”

 

Tần lão gia đồng ý với quan điểm : “Chuyện điều tra rõ mà hành động, đó là ngu xuẩn.”

 

Ông bực , đập mạnh đùi chỉ ngoài: “Ông xem kìa, lớn tướng mà còn bày đặt nũng nịu với !”

 

Lão Dương liếc thấy nụ thoáng qua mặt ông, liền vội vàng phụ họa mấy câu nịnh nọt.

 

Tần Ngôn cơn giận của ông nội hiểu nhầm thành làm nũng. Đợi xe của ông nội khuất, đầu lái xe đến đồn cảnh sát.

 

 

“Ba ơi?” Phong Tinh Triệt ngẩng đầu ba đang thất thần, bàn tay nhỏ nhắn kéo mặt , gọi thêm một tiếng.

 

Phong Thanh nhăn mặt vì véo đau, tỉnh : “Sao con?”

 

Phong Tinh Triệt rúc trong lòng ba hỏi: “Ba vui hả?”

 

“Không .” Phong Thanh xoa mặt: “Ba vui mà.”

 

Phong Tinh Triệt hiểu, bé cảm thấy khó hiểu, rõ ràng cảm xúc của ba giống khi vui vẻ thật sự.

 

Phong Thanh khẽ nắm lấy bàn tay nhỏ của Tinh Tinh, giải thích thêm. Thực , ngay khoảnh khắc thấy Tần Ngôn, mơ hồ dự cảm.

 

Triệu Hồng Lượng bóc phốt, chắc chắn liên quan chằng chịt với Tần Ngôn.

 

Mà điều đó khiến càng khó đối mặt với .

 

Biết ơn ?

 

Cậu chẳng gì cả, còn Tần Ngôn chẳng thiếu thứ gì.

 

Lấy báo đáp ?

 

Phong Thanh tự nhận, lòng độ lượng đến .

 

chuyện cứ như đang đuổi theo , khiến dừng .

 

Về đến nhà, tắm rửa xong, dỗ Tinh Tinh ngủ, ở phòng khách đợi suốt hai tiếng. Đến tận mười một giờ đêm, tiếng chuông báo thức mới khiến giật tỉnh dậy.

 

Cậu mơ màng nghĩ: [Tối nay Tần Ngôn chắc đến .]

 

Vừa định tắt đèn phòng khách, chuông cửa vang lên.

 

Phong Thanh đầu , môi mím , khẽ mắng một câu, cần hồi hộp đến thế .

 

khi mở cửa, vẫn vô thức đưa tay chỉnh mái tóc rối và kéo thẳng áo ngủ.

 

Ổ khóa xoay, tay nắm cửa rung lên, Phong Thanh ngẩng đầu, lời cảm ơn sắp thốt nghẹn nơi cổ họng khi thấy ngoài.

 

Nửa ngày mới thốt : “Diêu Phong?”

 

Tóc tai Diêu Phong rối bù, khoác một cái áo bông dày đỏ chói, trông mộc mạc buồn .

 

Khuôn mặt xinh nay gầy hơn , ánh mắt ngấn nước chằm chằm Phong Thanh.

 

Phong Thanh: “…”

 

Cậu nghi hoặc: “Giám đốc Diêu, đây là theo phong cách lang thang ?”

 

“Phong Tiểu Thanh!” Diêu Phong gần như sắp bật , trốn khỏi “địa ngục băng giá”, gặp quen thuộc, liền thụp xuống ôm lấy chân Phong Thanh, màng hình tượng mà nức nở: “Anh cứu em với!”

 

Phong Thanh giật , cơn buồn ngủ tan biến sạch, vội nhỏ: “Suỵt, nhỏ tiếng thôi, con đang ngủ.”

 

Diêu Phong “ồ” một tiếng, ngẩng đầu, méo miệng : “Phong Tiểu Thanh, thể cho em ở nhờ ?”

 

Phong Thanh vốn chẳng với Diêu Phong đến thế, liền kéo dậy, đổi chủ đề: “Cậu làm gì ở đây ?”

 

Diêu Phong sụt sịt, ánh mắt oán hận: “Vì chồng cũ của .”

 

“…” Phong Thanh ngẩn : “Gì cơ?”

 

Diêu Phong tức tối đóng cửa, chống nạnh kể hành trình “huy hoàng” mấy tháng qua: “Phong Tiểu Thanh, em là vợ cũ của Tần Ngôn! Không từ chuyện em từng theo đuổi , gọi điện cho nhà em, gửi em thẳng đến Ninh Cổ Tháp!”

(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)

 

“…”

 

“Anh xem, emnói mà còn giật ! Anh chỗ đó lạnh đến mức nào , chẳng gì cả! em xe dù về đấy!”

 

Phong Thanh xong, nên tin , chỉ thấy tội buồn . Cậu liếc cửa : “Nếu là vợ cũ của , thì hiểu, giữa giờ chẳng còn gì cả. Chuyện đưa chắc là do nhà thôi.”

 

“Không thể nào.” Diêu Phong quả quyết: “Nhà em biến thái đến thế!”

 

“Hơn nữa…” Diêu Phong chột sờ mũi: “Trước khi em đưa , nhà em nhắc, là ý của Tần Ngôn, vì em từng chọc giận .”

 

Nghe , Phong Thanh thật sự cảm thấy gì đó bất thường. khi Tần Ngôn xuất hiện, lâu Diêu Phong liền biến mất.

 

“Vậy thế nào?”

 

Diêu Phong chẳng tí khí phách nào, dù từng thích Phong Thanh thật lòng, nhưng nghĩ tới cái lạnh nơi đó liền ngay: “Tần Ngôn lời mà, giúp em , bảo tha cho em.”

 

Phong Thanh dở dở , bảo xuống nấu nước. Còn kịp bưng

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/chong-cu-bi-bien-nho-gia-ngoan-ban-tra/chuong-37.html.]

 

Chuông cửa vang lên.

 

Phong Thanh đoán chắc là đám vệ sĩ bên ngoài báo tin cho nào đó, đặt ly nước xuống, mở cửa với vẻ mặt bình tĩnh.

 

Vài giây , miệng , khẽ hít một : “Hoắc Kha, uống rượu ?”

 

Hoắc Kha quả thật say nhẹ. Mặt đỏ bừng, mắt lờ đờ, nhưng vẫn cố thẳng. Vừa thấy Phong Thanh, liền ngốc nghếch: “Uống !”

 

Rồi đầy nhiệt tình: “Anh Thanh, em nhớ quá!”

 

Phong Thanh: “…”

 

Rượu đúng là thứ hại .

 

Cậu định gọi điện cho Hoắc Chanh, trong nhà còn con nhỏ, tiện đưa say .

 

Nghe thấy tiếng động, Diêu Phong ở trong phòng khách lập tức vểnh tai lén, đến đoạn “nhớ quá” thì phắt đầu . Người ngoài cửa Tần Ngôn.

 

Mắt trừng to, bao nhiêu ái mộ với Phong Thanh tan trong tuyết lạnh, giờ hóa thành sự kính phục.

 

Có thể “đội nón xanh” cho Tần Ngôn, quả là thần nhân.

 

Phong Thanh hai bước, thấy Hoắc Kha vẫn ở ngoài, liền : “Vào .”

 

“Không !” Hoắc Kha lắc đầu, giọng ngà ngà: “Em là Alpha, là Omega, nửa đêm thể nhà!”

 

Phong Thanh chớp mắt, trong lòng dâng lên chút cảm xúc khó tả, với đúng là thể so sánh, nhất là với kiểu Alpha tự xem là trung tâm như Diêu Phong… 

 

Còn cái kẻ chuyên dùng mỹ nam kế để khiến rối trí .

 

“Bên ngoài lạnh lắm, , thì ấm trong nhà bay hết.” Phong Thanh mỉm thật.

 

Hoắc Kha ngốc nghếch hiểu sai ý, liền khờ , khép cửa, dán ở đó.

 

Khi thấy Diêu Phong đang lén thò đầu , lập tức sa sầm mặt, bước đến quát: “Alpha nào dám xông nhà của Thanh thế hả?”

 

Một cú “gậy ông đập lưng ông”, Diêu Phong vốn là , liền chống nạnh phản pháo: “Còn là ai! Anh Phong Tiểu Thanh là vợ cũ của Tần Ngôn ?”

 

Hai trừng mắt , chẳng ai chịu nhường ai.

 

Một ấm, một là kẻ say, Phong Thanh chỉ câm nín.

 

Cậu lấy điện thoại , còn tìm của Hoắc Chanh…

 

Chuông cửa vang lên.

 

Phong Thanh: “…”

 

Lần chắc chắn là Tần Ngôn . lòng tin của đang dần sụp đổ.

 

Cửa mở , , vẫn .

 

Tạ Thần Phong nghiêng đầu biểu cảm ngẩn ngơ của Phong Thanh, đưa tay chọc nhẹ mặt : “Sao thấy hình như hoan nghênh lắm nhỉ?”

 

“Không hoan nghênh.” Phong Thanh chỉ trong nhà, bất lực : “Chỉ là… tối nay đông thôi.”

 

Tạ Thần Phong mơ hồ , tiên thấy Hoắc Kha, nhớ chuyện , liền gượng.

 

Quay sang thấy Diêu Phong thì thật bất ngờ, dù cô với giới của Tần Ngôn, nhưng cũng nhận vài khuôn mặt, trong đó Diêu Phong ở mắt,  cô từng điều trị bệnh cho của , nên cũng tính là xa lạ.

 

Chỉ là ngờ thấy ở đây, trong bộ dạng… sa sút như .

 

Tạ Thần Phong thở dài cảm thán: “ là náo nhiệt thật.”

 

Phong Thanh gật đầu: “Tôi hiểu, như lớp hai .”

 

“Câu đùa cũ quá .”

 

Phong Thanh bật , day trán: “Thần Phong, Tần Ngôn bảo cô đến ?”

 

Tạ Thần Phong lắc đầu: “Tần lão gia đang ở biệt thự, ở đó chịu nổi, nên định chạy qua đây nương nhờ . Ai ngờ…”

 

Cô húc vai Phong Thanh, nháy mắt đầy ẩn ý.

 

Phong Thanh dở dở , cũng khá ngạc nhiên. Theo hiểu của , Tần Ngôn kiểu đến”.

 

Cậu ngẫm một chút, hỏi: “Khi cô rời , ở nhà ?”

 

Tạ Thần Phong ngạc nhiên: “Không, làm ?”

 

Phong Thanh định hỏi xem Tần Ngôn tái phát bệnh , nhưng kìm xuống. Giữa hai còn quan hệ gì, quan tâm làm gì chứ.

 

Hai vài bước, Hoắc Kha chắn ngang đường Tạ Thần Phong, giọng khàn khàn: “Tạ Thần Phong, chuyện dù là của cô, cũng nên năng nặng lời … xin .”

 

Tạ Thần Phong: “…”

 

Phong Thanh tò mò chen : “Lần là chuyện gì thế?”

 

Hoắc Kha vốn thật thà, say rượu càng thật, định thì Tạ Thần Phong nhanh tay kéo áo của , ngắt lời: “Tôi từ chối lời xin của !

 

Nói xong, Tạ Thần Phong cũng sững , khoan, ngắt lời của chứ?

 

Một suy nghĩ đáng sợ chợt lóe lên trong đầu, chẳng lẽ, mối quan hệ giữa cô và Phong Thanh còn bằng mối quan hệ giữa cô với cái tên khốn Tần Ngôn ?

 

Tạ Thần Phong ôm ngực, mặt nhăn nhó: [Sao tự dưng thấy đau tim quá trời?]

 

Hoắc Kha thấy Tạ Thần Phong ôm ngực, ánh mắt trống rỗng, liền nhíu mày. Hắn rõ tình trạng , là biểu hiện của chứng hồi hộp tim, xuống chứ nên .

 

Hắn nắm lấy cánh tay Tạ Thần Phong, kéo cô về phía sofa.

 

Phản ứng của Tạ Thần Phong dĩ nhiên là kháng cự, hai chẳng hiểu vì giằng co tại chỗ.

 

Phong Thanh hiểu chuyện gì đang xảy , định mở miệng thì cổ chân trẹo một cái.

 

Hoắc Kha theo phản xạ đẩy Tạ Thần Phong ngã xuống sofa, còn thì vội kéo Phong Thanh trong lòng.

 

Cùng lúc đó, cửa lớn “cạch” một tiếng mở từ bên ngoài. Tần Ngôn ôm bó hoa hồng, bước giữa gió tuyết với nụ môi, thấy vợ đang Hoắc Kha ôm chặt trong ngực.

 

Trên đỉnh đầu phát ánh sáng xanh lục Tần Ngôn: “…?”

 

Loading...