Chồng Cũ Bị Biến Nhỏ Giả Ngoan Bán Trà - Chương 30
Cập nhật lúc: 2026-04-26 03:09:38
Lượt xem: 33
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Thần sắc ngây thơ của Tần Ngôn trong một cái chớp mắt biến mất, dù chỉ mang gương mặt tám tuổi nhưng khí thế của Tần tổng vẫn lộ rõ.
Hắn bất chợt gãi đầu: “Thanh Thanh, em thật thông minh.”
Phong Thanh bẹp ghế sofa: “Thôi , thông minh, mà là cố ý giấu, để lộ cho thấy.”
Tần Ngôn nuốt nước bọt, bước lên một bước, chột hỏi: “Thế thể xem như tự thú, em nương tay chút ?”
“Đương nhiên, là loại tình cảm ?” Phong Thanh chìa tay : “Một triệu.”
“Hả?”
“Tôi là cứu mạng đấy, từng còn ít chắc.”
Phong Thanh thật sự ngốc, ban đầu giữ lẽ vì bụng, nhưng đến nước , vẫn là tính bằng lợi ích.
Tần Ngôn thản nhiên: “ tiền.”
Phong Thanh khựng : “Gì cơ?”
Tần Ngôn: “Gần đây mới mở công ty, phần lớn tiền đầu tư hết đó , vốn lưu động gần như chẳng còn.”
Phong Thanh sầm mặt, thầm nghĩ: [Phen lỗ to .]
Tần Ngôn ngượng ngùng : “ thể lấy bản thế chấp cho em.”
Phong Thanh: “…”
Cậu im lặng lấy từ ba lô cuốn sổ và cây bút, mở đưa cho : “Chúng giấy nợ.”
Tần Ngôn tỏ vẻ tiếc nuối: “Thanh Thanh, em thật sự cân nhắc ?”
Phong Thanh lạnh lùng: “Từ chối cân nhắc.”
Ánh mắt quấn quít của Tần Ngôn khiến Phong Thanh run rẩy, trong lòng lẩm nhẩm: [Không đ.á.n.h trẻ con, đ.á.n.h trẻ con.]
Cầm tờ giấy nợ, gương mặt Phong Thanh rạng rỡ như xuân về: “Yên tâm, đạo đức nghề nghiệp, cho đến khi bình phục, sẽ luôn cung cấp tin tức tố giúp hồi phục.”
Đôi mắt Tần Ngôn sáng lên, ngờ bây giờ vẫn thể ngủ cùng Phong Thanh.
“Tôi sẽ thả tin tức tố trong phòng , đảm bảo đủ cho dùng cả đêm.” Phong Thanh chậm rãi thêm câu .
Nhìn sắc mặt Tần Ngôn biến đổi, khẽ ngâm nga điệu nhạc về phòng.
Đi nửa chừng, chợt nghĩ tới chuyện gì, nghi ngờ hỏi: “Sao để Hoắc Kha đến ăn cơm?”
Tần Ngôn lập tức thẳng, nghiêm nghị: “Để cảm nhận sự hòa thuận của ba chúng , tiện thể bỏ ý định theo đuổi em.”
Hắn kết luận: “Đối phó tình địch thì đ.á.n.h trúng chỗ hiểm.”
Khuôn mặt Phong Thanh tới giữa chừng cứng đờ, khó khăn đầu , cất nụ , thầm mắng bản lắm miệng hỏi thêm câu .
Dưới lầu, Tần Ngôn nhẹ nhàng thở phào, tuy Phong Thanh truy cứu thêm nhưng tuyệt đối là tức giận.
Ban đầu định lộ phận ngay, chỉ cần từ ngày mai là đang dần hồi phục là . khi chạm ánh mắt Phong Thanh, Tần Ngôn dối nữa.
Một lời dối dùng vô lời dối để che đậy, Tần Ngôn tương lai của và Phong Thanh bắt đầu bằng dối trá.
“Ồ, Tần thiếu hứng thú ghê.”
Sau lưng Tần Ngôn bỗng vang lên giọng nhàn nhạt.
Nếu lấy đồ thì Tạ Thần Phong bỏ lỡ màn kịch .
Cô khoanh tay n.g.ự.c hỏi: “Nếu đoán nhầm, Tần thiếu dạo đem t.h.u.ố.c chuẩn cho đổ , đúng ?”
Tần Ngôn ngẩng đầu, gương mặt non nớt nhưng lộ vẻ lạnh nhạt: “Nếu cô sớm hồi phục trí nhớ, thì chắc chắn sẽ lén cho Thanh Thanh, đúng .”
Quả thật , Tạ Thần Phong bĩu môi.
Vừa định , cô chợt xoay , nhíu mày nghiêm túc: “Anh từ sớm tác dụng phụ của t.h.u.ố.c giải chính là dùng tin tức tố?”
Tần Ngôn trả lời thẳng, chỉ : “Tôi sách y của ông Vương, thấy qua câu .”
Tạ Thần Phong im lặng hồi lâu, cuối cùng chỉ bình luận: “ là đồ điên.”
Tần Ngôn ngước lên lầu: “Nếu Phong Thanh, thật sự đời còn niềm vui gì nữa.”
Hắn ngừng một lát, khuôn mặt mang theo nụ hạnh phúc: “Ít nhất bây giờ chắc chắn, Phong Thanh vẫn thích , cho dù em chịu tha thứ.”
Tạ Thần Phong mím môi, thật sự hiểu. Lần Tần Ngôn dùng tính mạng để đổi lấy một sự thật, nhưng sự thật quan trọng đến ?
Nếu Phong Thanh thích Tần Ngôn, thì tin tức tố của cũng sẽ giúp hồi phục, đồng nghĩa khả năng cao là vẫn sẽ c.h.ế.t.
Không trách nửa tháng khi cô định báo tin cho Tần gia thì Tôn Thần ngăn cản, e rằng hai bọn họ sớm bàn bạc kỹ .
Cuối cùng cô nhịn hỏi: “Lỡ như Phong Thanh thích thì ?”
Tần Ngôn thản nhiên: “Cái c.h.ế.t với mà chẳng đáng sợ.”
Coi như thể tiếp tục trò chuyện, Tạ Thần Phong lưng về ngủ bù.
Đối với một làm nghề y, mạng sống quan trọng hơn tất thảy.
…
Hơn nửa tháng , sắp đến Tết Dương lịch, Tần Ngôn hồi phục đến tầm mười lăm tuổi.
Phong Thanh đón bà Dương về cùng đón năm mới, nhưng bà từ chối, chỉ ăn Tết âm lịch.
Phong Thanh chút bất lực, nghĩ , nhất định đón bà sang, về nhà chẳng cũng .
Đang nghĩ thì Tạ Thần Phong khéo ở bên, Phong Thanh liền rủ cô về quê chơi, Tạ Thần Phong đồng ý ngay.
Thế là đến khi Tần Ngôn và Tôn Thần tăng ca về muộn biệt thự, trong nhà hề một bóng .
Tạ Thần Phong còn bụng, cố tình dán một mảnh giấy lên tủ lạnh, cho Tần Ngôn , cô với Phong Thanh và Tinh Tinh, một nhà ba đón năm mới .
Tôn Thần: “Wow.”
Tần Ngôn trừng một cái, gọi điện cho ban quản lý khu nhà của Phong Thanh.
Xác nhận nhà Phong Thanh bật đèn, kéo Tôn Thần đang định về phòng : “Cậu lái xe, thôn Tam Sơn.”
Một năm ba trăm sáu mươi lăm ngày tăng ca nghỉ, Tôn - nhân viên quèn - Thần cuối cùng cũng lộ vẻ u oán: “Tần tổng, thôn Tam Sơn ở ?”
Tần Ngôn nghiêm túc lắc đầu: “Không , tra bản đồ.”
Thế là trong đêm đông lạnh giá, Tần tổng cùng trợ lý Tôn Thần bắt đầu hành trình tìm .
Ba tiếng , xe dừng ở con đường đất phía làng , mà bản đồ thì chỉ rõ đây chính là thôn Tam Sơn.
Tôn Thần nuốt nước bọt, liếc bình xăng, ước chừng còn chạy một tiếng, cẩn thận : “Tần tổng, chắc chúng đến mức lạc đường chứ.”
Lần tới thôn Tam Sơn là ban ngày, cảnh vật rõ ràng, còn giờ trời đen đặc như mực, đèn đường, ngoài con đường mờ mịt phía thì chẳng thấy gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/chong-cu-bi-bien-nho-gia-ngoan-ban-tra/chuong-30.html.]
Tần Ngôn bình tĩnh hỏi ngược : “Cậu đoán xem?”
Tôn Thần quả quyết gật đầu: “Vậy chắc do vấn đề định vị.”
Một lúc , trong màn đêm yên tĩnh, : “Tần tổng, chúng thể gọi cho Tạ Thần Phong, nhờ cô chia sẻ vị trí thời gian thực.”
“Không .” Tần Ngôn gạt phắt : “Cô sẽ coi đây là trò kể với Phong Thanh.”
Tôn Thần , tình cảnh bây giờ càng giống trò hơn, mà Tần tổng, đây đầu làm trò !
Giờ thì còn xoắn xuýt cái gì nữa?
Anh sợ Tần Ngôn tức giận sẽ trừ tiền thưởng, nên với tư cách là một cấp điều, : “Hôm nay giao thừa, chắc chắn sẽ đốt pháo hoa, chỗ nào ánh sáng thì cứ đến đó.”
Tần Ngôn khen ngợi: “Ý kiến đấy.”
Một tiếng , lúc mười một rưỡi, Tôn Thần đang ngủ say thì giọng điệu lạnh lùng của Tần Ngôn làm cho giật tỉnh giấc.
“Tôi nhớ là thành phố Vân cấm đốt pháo hoa pháo nổ.”
Tôn Thần buồn ngủ đói bụng: “…”
…
Cùng lúc đó, Phong Thanh và Tạ Thần Phong đang lén chơi pháo bông trong sân, hứng thú vô cùng.
Phong Tinh Triệt Tạ Thần Phong giao cho nhiệm vụ trọng đại, bé đang “tách tách” chụp ảnh.
Khi Tạ Thần Phong xem ảnh chụp xong thì nhịn hôn một cái lên má bé, hào phóng khen ngợi: “Tinh Tinh giỏi quá!”
Phong Tinh Triệt ngượng ngùng một chút, cũng hôn một cái lên má Tạ Thần Phong: “Dì thích là .”
(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)
Tạ Thần Phong lập tức bùng nổ tình mẫu tử, ôm lấy bé “tách tách” chụp thêm một loạt, chọn vài tấm , vui vẻ đăng ngay lên WeChat.
Cảnh tượng làm Phong Thanh và Dương Di Ngọc buồn bất đắc dĩ. Sau đó, bà Dương và Tinh Tinh chịu nổi cơn buồn ngủ nên cùng ngủ.
Còn dư hai lớn liếc một cái, Tạ Thần Phong lấy vài chai bia từ cốp xe, Phong Thanh bếp hâm nóng đồ ăn thừa.
Hai kê một chiếc bàn nhỏ ngay cửa bếp, cứ thế ăn uống, trò chuyện về đời sống, thuận tiện chia sẻ mấy chuyện “tám nhảm” của .
Gần mười hai giờ, Tạ Thần Phong đồng hồ, nghi ngờ: “Sao họ vẫn đến nhỉ?”
Phong Thanh uống đến đỏ mặt, hừ lạnh một tiếng: “Thần Phong, tin , đàn ông chẳng ai hồn, lúc trân trọng, mất mới tiếc.”
“Dựa cái gì mà theo ý họ, cuộc sống của để cho bọn họ phá hoại nữa!”
Lý thuyết đầy nhưng thực chiến bằng Tạ Thần Phong cực kỳ đồng tình: “Chuẩn, sách y học của khó học , cơm khó ăn rượu khó uống chắc, dựa cái gì mà để họ làm loạn nhịp sống bình thường của !”
“Hay lắm!”
“Cạn ly!”
…
Sáng hôm , khi tỉnh , Phong Thanh và Tạ Thần Phong nhớ chuyện tối qua, suýt chút nữa lăn lộn.
Rửa mặt xong, Tạ Thần Phong khó tin: “Không thể nào, chẳng lẽ bọn họ thấy tờ giấy để ?”
Phong Thanh bất lực: “Sao cô chắc chắn họ sẽ đến ?”
“Với khí thế Tần Ngôn đang theo đuổi bây giờ, cơ hội thế mà tới, thì chỉ thốt một từ.”
“… Đồ ngu?”
“Chúng đúng là tâm linh tương thông.”
Bà Dương và Tinh Tinh vẫn còn ngủ, Tạ Thần Phong dạo, Phong Thanh bèn cùng.
Đang cảm khái khí quê nhà thật trong lành, ngẩng đầu lên liền thấy một chấm đen ở phía xa, Tạ Thần Phong nheo mắt: “Hình như một chiếc xe ở đó, trông quen quen.”
Phong Thanh cũng theo, nhưng cận nhẹ nên chẳng thấy rõ: “Có lẽ xe nhà ai đỗ ven đường thôi.”
Chờ một lúc, Tạ Thần Phong thu tầm mắt: “Sao cứ cảm thấy chiếc xe đó giống của Tần Ngôn.”
Phong Thanh: “…”
Hai im lặng tới, càng gần thì Phong Thanh cũng xác định đó đúng là xe của Tần Ngôn.
đến tận đây , Tần Ngôn thôn?
Đến gần xe, cả hai đồng loạt khoanh tay n.g.ự.c chằm chằm trong, nơi Tần Ngôn và Tôn Thần đang ngủ say sưa.
Tạ Thần Phong: “Oa.”
Phong Thanh: “Họ đang dã ngoại gió sương ngoài trời ?”
“Cũng thể là đang trải nghiệm cảnh đêm nông thôn.”
“Tự dưng thấy chán .”
“Tôi cũng thế.”
“Hay về , coi như thấy gì.”
“Được đấy.”
Nửa tiếng , Tần Ngôn và Tôn Thần tiếng gõ cửa kính làm tỉnh giấc, ngoài thấy một bác nông dân chất phác đang líu ríu gì đó, còn hiệu.
Tần Ngôn thì thấy ngôi làng quen thuộc xa.
“…”
Lại nửa tiếng , Tần Ngôn và Tôn Thần ăn mặc chỉnh tề, tóc tai gọn gàng, hai tay xách quà biếu, gõ cửa nhà Dương Di Ngọc.
Bà Dương thấy đến chúc Tết sớm quả thật bất ngờ.
Tần Ngôn với thái độ : “Dì ạ, cháu coi là đến chúc Tết , chỉ xem như đến thăm dì, cũng cảm ơn dì chăm sóc đó.”
Nghe , bà Dương khó mà từ chối, đành tìm chuyện để : “Cháu đến sớm thế, từ trong thành chạy qua đây chắc trời còn sáng nhỉ.”
Tần Ngôn nghiêm nghị đáp: “Dậy sớm chút cũng , trời sáng cũng chẳng hề gì, chủ yếu là vì cháu thể hiện tấm lòng với dì.”
Sau một đêm ngủ xe, Tôn Thần cực kỳ kinh ngạc, với độ dày mặt của Tần tổng càng nhận thức mới.
Phong Thanh và Tạ Thần Phong thì dựa cửa bếp bóc hạt dưa, bóc trêu.
Phong Thanh: “Mồm mép như bôi mật.”
Tạ Thần Phong: “Đổi trắng đen.”
Phong Tinh Triệt ngây thơ nổ lực gặm hạt dưa chen lời: “Con sâu làm rầu nồi canh!”