Chồng Cũ Bị Biến Nhỏ Giả Ngoan Bán Trà - Chương 20

Cập nhật lúc: 2026-04-24 12:00:17
Lượt xem: 30

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Qua tín hiệu, Phong Thanh thấy giọng quen thuộc xen lẫn ý : “Tôi chính là Tần Ngôn.”

 

Ngọn lửa giận trong lòng kịp bùng lên cao nhất “soạt” một tiếng rụt . Đóng kịch quá lâu, chỉ cần dính đến Tần Ngôn, liền quen thuộc mà nhớ đến mấy chữ “hiền lương thục đức”.

 

“Vừa nãy lấy điện thoại của em, Tần , gì chứ?” Phong Thanh cố giả vờ bình tĩnh, hỏi đến là chân thành.

 

“Không .”

 

Tốt lắm, giọng điệu vẫn như thường ngày, xem nãy ý là do sốt đến hồ đồ .

 

“Ừm.” Không hiểu , Phong Thanh thấy ấm ức cực kỳ, nhưng dám thẳng. Cậu Tần Ngôn dỗ dành, chẳng càng mất mặt .

 

“Cậu hết sốt ?”

 

Phong Thanh hít mũi, vùi đầu đầu gối, giọng buồn buồn:

“Chưa.”

 

“Vậy thì cứ ở bệnh viện thêm vài ngày.”

 

“Được…” Phong Thanh nghĩ chắc đầu sốt đến nhão , gan cũng to ít.

 

“Tần , thích ?” Nếu Tần Ngôn trong lòng, sẽ rút lui.

 

Cậu thích thích còn để ý đến kẻ khác.

 

Đối phương dường như ngờ hỏi thế, ngừng vài giây trả lời: “Không .”

 

Phong Thanh tin: “Tần cần gạt em, em đều thấy hết . Hai hôm và Tạ Khanh đến…”

 

Cậu thật sự tên khách sạn, dùng tay áo lau nước mắt trào : “… cái nơi đó.”

 

Lần Tần Ngôn chút do dự: “Tin tức đó là giả, xem chính là tin giải trí? Toàn là bịa đặt thôi.”

 

Phong Thanh: “ em thấy ảnh hai cùng .”

 

Tần Ngôn: “Khách sạn đó vốn là nơi ở thường xuyên. Tạ Khanh là bạn , từ nơi khác trở về, cũng ở đó.”

 

Phong Thanh chớp mắt, ấm ức liền tan biến, khóe môi nhếch lên, hai chân quẫy loạn, kiếm chuyện : “Tần , nếu rảnh thể đến thăm em ? Em ghét bệnh viện lắm.”

 

Nói xong nghĩ đến tính tình lạnh nhạt của Tần Ngôn, vội vàng bổ sung: “Nếu bận quá đến cũng .”

 

Như từ chối cũng quá mất mặt.

 

Không ngờ Tần Ngôn đáp: “Được.”

 

Cúp máy , Phong Thanh vẫn thấy thật, Tần Ngôn thế mà đồng ý thật!

 

hai ngày , đến lúc sắp xuất viện vẫn thấy . Gương mặt vốn tươi tắn bỗng tối sầm.

 

Cậu bĩu môi, ủ rũ thu dọn đồ:

“Miệng đàn ông, quỷ lừa , ngay mà!”

 

“Biết cái gì?” Tần Ngôn phong trần mệt mỏi từ ngoài . Hôm nay mặc tây trang, bên ngoài áo sơ mi khoác một chiếc áo măng-tô đen.

 

Phong Thanh lâu gần Tần Ngôn như . Không đúng, hình như ngoại trừ hôm bàn thỏa thuận và ngày làm giấy kết hôn, hai bao giờ gần gũi trong tình trạng tỉnh táo thế .

 

Nếu tim đập trong kỳ sốt kỳ mẫn cảm là do tin tức tố, thì bây giờ cả hai đều ăn mặc chỉnh tề mà tim vẫn nhảy khỏi lồng ngực, nhất định là…

 

Cậu động lòng .

 

Tất cả đều tại Tần Ngôn quá trai.

 

Phong Thanh tiền đồ mà nuốt nước bọt, ngửa đầu, nở nụ kìm , ngẩn ngơ gọi: “Tần .”

 

“Ừm, mấy hôm bận quá, rảnh, hôm nay đưa về.”

 

Phong Thanh gật đầu lia lịa:

“Vâng!”

 

Dì Lâm làm xong thủ tục xuất viện trở về thì thấy đôi vợ chồng nhỏ đang gần chuyện.

 

Bà mỉm bảo hai cứ về , bà sẽ như thường lệ buổi chiều tới dọn dẹp, khéo léo từ chối việc Phong Thanh đưa bà về.

 

Phong Thanh ở ghế phụ trong xe Tần Ngôn, căng thẳng nắm chặt dây an .

 

Tần Ngôn tâm trạng của , chủ động : “Tạ Khanh là cháu xa bên nhà ba nhỏ của , học cùng một trường đại học, quan hệ thiết hơn bạn bè bình thường một chút.”

 

Là họ hàng ? Không đúng, Tần Ngôn đây là đang giải thích với ?

 

Tim Phong Thanh đập loạn lên:

“Thế tại gọi là Tạ Khanh?”

 

Chuyện trùng hợp , tuy khi chắc Tần Ngôn thích ai thì tự thuyết phục , nhưng vẫn kìm tò mò.

 

Tần Ngôn ung dung lái xe hòa dòng : “Đó là nghệ danh, để vẻ thôi.”

 

“Ra vẻ?”

 

“Ra vẻ phong cách cổ điển.”

 

Phong Thanh bừng tỉnh, thì chỉ là trùng hợp thuần túy. Cậu thả ngả ghế, dòng xe ngoài cửa sổ, khóe mắt cong lên nhịn .

 

Còn về chuyện chiếc áo len, Phong Thanh dám thuận thế mà hỏi tiếp, sợ đáp án .

 

Hơn nữa hôm đó hình như còn quên rõ với cô lễ tân là ai, nên Tần Ngôn vứt cái áo rõ nguồn gốc cũng là chuyện bình thường.

 

Phong Thanh tự an ủi , đến khi Tần Ngôn đưa về tận lầu thì lấy hết can đảm :

“Tần , nhà còn nhiều phòng trống, ở khách sạn lẽ thoải mái bằng ở nhà… , dọn về ở ?”

 

Nói xong Phong Thanh thấy hôm nay điên , dám thốt mấy lời .

 

Tần Ngôn vài đầy bất ngờ, lắc đầu: “Tôi quen việc trong gian của thêm khác.”

 

Câu đó làm mặt Phong Thanh đỏ bừng, gượng gạo : “Thế, thế em đây! Tần , tạm biệt!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/chong-cu-bi-bien-nho-gia-ngoan-ban-tra/chuong-20.html.]

 

Tần Ngôn khẽ gật đầu: “Ừm.”

 

Phong Thanh chờ xe rời , hối hận vò tóc, gấp cái gì chứ, lẽ để Tần Ngôn lên nhà một lát.

 

Cậu trở về nhà, giày, ánh mắt dừng ghế sofa, nhớ tới và Tần Ngôn từng lộn xộn ở đó, lập tức thụp xuống, cả nóng bừng.

 

Cậu vỗ mặt, kéo suy nghĩ càng lúc càng tệ về , âm thầm nghĩ, tặng áo len thì còn thể làm gì cho Tần Ngôn đây.

 

Cậu nghĩ mấy ngày, mà vẫn nghĩ .

 

đó biến cố ngoài ý , Tần Ngôn bắt đầu đưa dự đủ loại tiệc tùng.

 

phận của Tần Ngôn, ít phu nhân vây quanh Phong Thanh, nhưng thật sự quen với sự nhiệt tình , vài thì nụ mặt cũng cứng ngắc.

 

Những khác chắc cũng nhận thuộc tính “ngốc nghếch” của , nên chỉ giữ phép lịch sự, chứ còn nhiệt tình như , điều ngược làm Phong Thanh thở phào nhẹ nhõm.

 

dần dần cũng quen vài , đều là những Omega chỉ làm “bình hoa” ngoan ngoãn. Họ truyền cho ít kinh nghiệm, khiến Phong Thanh đặc biệt cảm kích.

 

Mấy còn thường xuyên tụ tập đ.á.n.h mạt chược, thời gian một tháng đó là quãng thời gian Phong Thanh vui vẻ nhất khi ở cạnh Tần Ngôn, ít nhất là từ bề ngoài.

 

(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)

Trong mắt Phong Thanh, thái độ của Tần Ngôn đối với dường như dịu nhiều.

 

Ngoài những gặp trong kỳ phát tình và mẫn cảm, thỉnh thoảng các buổi tiệc, hai còn thể cùng một bàn ăn cơm.

 

Đó là một chuyện nhỏ thôi, nhưng khiến thấy như gia đình ở bên , hạnh phúc lắm.

 

Chỉ tiếc, sự hòa hợp kết thúc giữa tháng Mười Hai.

 

Hôm đó ăn sáng xong, ngoài trời tuyết vẫn rơi dứt, bò bên cửa sổ sát đất ngắm những bông tuyết chao nghiêng.

 

Chẳng bao lâu , tiếng mở cửa vang lên, Phong Thanh thoáng ngẩn .

 

Giờ kỳ mẫn cảm, Tần Ngôn sẽ đến, mà dì Lâm thì buổi chiều mới sang.

 

Trong lúc ngơ ngác, thấy ngày đêm mong nhớ bước , từ cao xuống: “Đang nghĩ gì ?”

 

Phong Thanh ngẩng đầu, ngây ngốc : “Em như đang .”

 

Tiếng đột ngột vang lên bên cạnh, Phong Thanh mới thấy bên cạnh Tần Ngôn còn một đàn ông Beta ngoài sáu mươi.

 

Tần Ngôn giới thiệu: “Đây là bác sĩ Vương, vẫn ở bên cạnh ông nội.”

 

Phong Thanh vội vàng dậy, đỏ mặt chào hỏi, chờ đến khi bác sĩ Vương bắt mạch cho , mới bừng tỉnh, hóa là để kiểm tra xem m.a.n.g t.h.a.i .

 

Bác sĩ Vương : “Mùa đông mệt mỏi, phu nhân nên vận động nhiều hơn, ít suy nghĩ lo lắng.”

 

Phong Thanh vội hỏi: “Cháu, cháu t.h.a.i ?”

 

Bác sĩ Vương lắc đầu.

 

Phong Thanh xoa bụng, ngẩng lên Tần Ngôn, hiểu trong lòng bỗng thấy chột . Như lời các Omega khác từng , nhiệm vụ của bọn họ chính là sinh con cho Alpha nối dõi.

 

Nếu mang thai, Omega sớm muộn gì cũng sẽ bỏ rơi.

 

và Tần Ngôn độ xứng đôi tận 99%, mức cực kỳ hiếm thấy.

 

Một tháng bọn họ cũng làm hơn chục , nửa năm , lẽ thể thai.

 

Đợi Tần Ngôn rót , Phong Thanh nhỏ giọng hỏi: “Bác sĩ Vương, cơ thể cháu vấn đề nên mới thụ t.h.a.i ? Hay là ông kê cho cháu ít t.h.u.ố.c dễ t.h.a.i ?”

 

Bác sĩ Vương ngạc nhiên : “Sao cháu nghĩ thế? Cơ thể cháu vấn đề gì cả. Hơn nữa, chuyện con cái thể cưỡng cầu, duyên đến thì nó sẽ tự nhiên đến.”

 

trong đầu Phong Thanh chỉ là chuyện mang thai, một lát nhịn hỏi: “Hay là do cơ thể Tần ?”

 

Bác sĩ Vương sững , bật lắc đầu: “Hắn cũng vấn đề gì. từng một phương t.h.u.ố.c dân gian, chỉ khi cha thật sự yêu , đứa trẻ mới chịu đến.”

 

Không hiểu dạo Phong Thanh nghĩ ngợi.

 

Như lúc , hiểu ngầm rằng, Tần Ngôn vẫn hề thích , nên bọn họ mới con.

 

Sau khi bác sĩ Vương rời , lòng Phong Thanh bất giác bứt rứt.

 

Khi Tần Ngôn chuẩn , nhanh chóng đóng cửa , nắm c.h.ặ.t t.a.y áo , ngẩng đầu van nài: “Tần , thể thích em một chút ?”

 

Phong Thanh tại hỏi , nhưng thật sự nhịn nổi nữa.

 

Những lời của các Omega cứ lặp trong đầu , dường như nếu sinh con, sinh một Alpha khỏe mạnh, thì đó chính là một tội to lớn.

 

Ánh mắt Tần Ngôn rũ xuống, trong con ngươi chỉ sự lạnh lùng.

 

Hắn gạt tay , : “Cuộc hôn nhân của chúng chỉ là tạm thời. Cho dù m.a.n.g t.h.a.i , sang tháng Sáu năm chúng cũng sẽ ly hôn.”

 

Đến khi Phong Thanh hồn thì Tần Ngôn rời . Cậu vốn tưởng thái độ dịu hơn trong tháng là vì chút hứng thú với .

 

Giờ , hóa chỉ là ảo tưởng của .

 

Cậu gọi điện giải thích, nhưng liên lạc .

 

Cậu tới công ty của , hẹn thì thể .

 

Cậu chờ đợi nửa tháng đến kỳ mẫn cảm, mà Tần Ngôn đến.

 

Đến kỳ phát tình, cũng chỉ tới khi mất ý thức, rời khi tỉnh . Phong Thanh thậm chí ngủ đây .

 

Nụ lạc quan bề ngoài của , trong nửa tháng hao mòn bởi sự tự giày vò. Cậu trở nên đa nghi, đôi khi mất kiểm soát cảm xúc, còn thể vô cớ bật .

 

Thậm chí còn cảm nhận thứ cảm giác từng , sự tự ti.

 

Trong buổi sáng tỉnh táo ở kỳ phát tình, Phong Thanh chợt nhớ tới lời một Omega từng trong nhóm các phu nhân…

 

Khi địa vị cân xứng mà lỡ thích Alpha của , điều đó chỉ khiến sự tự ti của ngày càng nặng thêm.

 

Cậu thể vì tiền, vì quyền lực mà ở cạnh Alpha của , nhưng tuyệt đối thể vì yêu.

 

Bởi vì họ là một đám Alpha yêu. Nếu yêu họ, đau khổ chỉ .

 

Loading...