Nếu thì cũng nhỏ xíu, là một hình vẽ, chú ý thì thấy. Vả , Duy Lạn mà mua đồ online ? Hẳn cái thùng dùng để đựng chiếc váy mua .
Tôi bình tĩnh , khỏi thở dài. là đêm lắm ngày gặp ma, Duy Lạn chỉ làm một vài hành động thôi mà chột .
Sau chuyện , nhất định sẽ làm chuyện nữa.
Thật cũng từng hối hận, chỉ là lúc đó thể rút chân khỏi vũng lầy nữa.
Nhớ đó về ký túc xá, cửa phòng đóng kín, bên trong vọng tiếng của các bạn cùng phòng: "M* nó, ... thích con trai ? Thôi xong, đừng để ý đến tao nha."
Tôi lườm trắng mắt. Cậu cũng nên xem trông thế nào , đây là mê trai đấy.
Ngay đó thấy một bạn cùng phòng khác : "Không đến nỗi , Lạc Dương trong lòng ."
lúc , cái giọng mà luôn thấy là cực kỳ dễ lạnh lùng vọng từ bên trong: "Thật kinh tởm."
Rắc… Có thứ gì đó vỡ tan. Ồ, là "filter" hình ảnh mà dành cho Duy Lạn vỡ tan tành.
Tôi vốn định hùng hổ đẩy cửa xông , nhưng cuối cùng nhụt chí xuống lầu, buồn bã bãi cỏ bên cạnh suốt mười phút.
Cứ tưởng rằng ở chung ký túc xá, mặc dù quan hệ của và thiết nhưng ít cũng thể chuyện. Không ngờ là loại như .
Từ ngày hôm đó, hai bạn cùng phòng cứ thấy là vô thức né tránh, nhưng đối với Duy Lạn thì nịnh nọt hết lời. Tôi cho rằng tất cả chuyện đều do Duy Lạn gây .
Cuối cùng, uất hận vô cùng, quyết định làm ghê tởm một phen cho bõ tức. Chuyện đến nước , cung giương thì tên thể đầu.
Tôi những tự kiểm điểm xem hành động của quá đáng , mà ngược còn thấy thiệt.
Chẳng tình yêu Plato chỉ chú trọng giá trị cảm xúc thôi ? Tôi đau lòng c.h.ế.t, cảm thấy cho quá nhiều tình cảm .
Tôi cầm điện thoại, mở tài khoản phụ, nhắn tin cho : [Chồng ơi, em xem ảnh "cái đó" của .]
Vừa gửi xong, mới chợt tỉnh táo , vội vàng bấm thu hồi tin nhắn.
Á á á, lố bịch quá mất.
Mặt đỏ bừng lên.
Tôi vội vàng úp điện thoại xuống bàn.
Tôi cẩn thận liếc sang bên cạnh. Chỉ thấy trai góc nghiêng góc c.h.ế.t đang dán mắt màn hình điện thoại, khẽ nhíu mày, biểu cảm khó tả.
Tôi thấy tin nhắn của nữa, nhưng trả lời, khả năng cao là xem, hoặc thấy nhưng chọn cách lờ .
Tôi quen , thậm chí còn đau khổ nghĩ rằng trả thù mà còn luồn cúi, cái vụ làm ăn lỗ vốn sẽ bao giờ làm nữa.
Thực chân của Duy Lạn gần như khỏi hẳn. Anh tháo bột về và bắt đầu tập vật lý trị liệu nhẹ nhàng.
Tôi và bàn đến chuyện gặp mặt, đây là đề nghị của Duy Lạn. Tôi đồng ý một cách hề giả dối, nhưng trong lòng thì đang tính toán xem khi nào sẽ "đá" .
Hiện tại chúng chuyện đang nhiệt tình. Thỉnh thoảng còn lén thấy đột nhiên nhếch mép một cách tà mị.
Forgiven
Hừ hừ!
Hai bạn cùng phòng về. Vì chuyện đây nên thiện cảm với họ, hầu như chẳng chuyện bao giờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/choi-lon-roi-yeu-qua-mang-be-cong-trai-thang/chuong-3.html.]
Còn Duy Lạn, đồ ý tứ cứ gọi giúp đỡ, cũng hận bản thể dứt khoát hơn. Mỗi đối diện với đôi mắt sắc lạnh của , chữ "ừ" tự động bật khỏi miệng .
"Lạc Dương, phiền lấy giúp cái quần lót, nó trong hộp đựng đồ ở tầng thứ hai của tủ quần áo." Giọng Duy Lạn vọng từ phòng vệ sinh.
Hai bạn cùng phòng khác đang chơi game, thấy tiếng động thì về phía . Tôi lạnh lùng quét mắt qua. Nhìn cái gì mà , thấy trai bao giờ ?
Tôi bước đến lấy chiếc quần nhỏ cho Duy Lạn, cầm giũ một cái.
Vãi chưởng, to thật.
Lần nào cũng cảm thán một . Không tự ti , nhưng chiếc quần mà cho mặc là tuột xuống luôn.
là vận động viên thể thao, danh bất hư truyền.
Chậc chậc chậc.
Tôi bước đến, dùng ngón tay móc cạp quần một cách khó chịu gõ cửa. Cửa phòng vệ sinh mở một khe nhỏ. Tôi đưa quần , ánh mắt tự chủ liếc bên trong.
Duy Lạn nhận lấy, : "Muốn xem ? Tôi hào phóng lắm đấy."
Vừa , định mở cửa phòng vệ sinh , giật , vội vàng tránh xa: "Đồ thần kinh."
Duy Lạn nhếch khóe môi, đóng cửa phòng vệ sinh , nghĩ tên cứ ghét bỏ bản một cách khó hiểu, nhưng thường nhát gan đến đáng yêu. Chỉ là thích con trai thôi ? Rốt cuộc là thích thằng nào?
Anh khẽ nhíu mày, đáy mắt trở nên tối tăm khó lường.
Tôi về chỗ , bắt đầu làm bài tập. Xong xuôi là lên giường ngủ.
Mấy ngày nay đang chuẩn chia tay . Tiếp tục chuyện thì phí thời gian của , mà sợ Duy Lạn đột ngột đổi tình cảm. Rất nhiều vận động viên thể thao khá tệ, dễ sa chân lắm. Đến lúc đó, nếu thiếu cảm giác kích thích đó, đau lòng thì tác dụng gì chứ?
Sau khi xác định xong thời gian, chuẩn cho Duy Lạn một cú sốc lớn.
Tôi chụp một bức ảnh bán . Sau khi photoshop mạnh tay, tạo tám múi bụng, cơ đùi trông săn chắc cứng cáp.
Tôi thật sự chịu bản luôn, giường ngừng .
"Cậu đang làm gì thế?" Một bàn tay đột nhiên vén rèm giường của lên.
Tôi "úi" một tiếng, điện thoại rơi xuống, suýt nữa đập mặt . Duy Lạn theo bản năng điện thoại. Tôi vội vàng lật đè lên chiếc điện thoại, nghiêng đầu , lớn tiếng quát: "Cậu làm gì thế? Hết hồn!"
Giọng Duy Lạn còn lạnh lùng hơn cả : "Cậu đang nhắn tin với ai?"
Tôi bực bội đáp: "Liên quan gì đến ? Tôi đang nhắn tin với yêu, cũng quản ?"
Duy Lạn khẽ nhíu mày, hỏi: "Cậu đang hẹn hò ?"
Khóe miệng từ từ nhếch lên: "Đương nhiên ."
Sau đó kéo rèm giường mà vén lên xuống.
Duy Lạn rèm giường kéo , chiếc thùng rỗng đặt đất như cái bục kê chân, liếc qua tủ quần áo. Sau đó, mới chậm rãi thu ánh mắt, về chỗ của .
Hai bạn cùng phòng khác dám ho hé lời nào, cắm đầu làm việc của .
Ngày hôm , Duy Lạn nhắn tin hỏi liệu thể gặp mặt một chút , vì sắp bắt đầu luyện tập .
Còn thì trả lời thẳng thừng: [Chia tay , đồ tồi.]