Hừ! Đàn ông.
Sau khi suy nghĩ một lúc, bật đèn bàn, lấy chiếc váy hai dây đây mặc, đang đặt trong giỏ đồ bàn đầu giường mặc chân.
Tôi đưa một tay dùng sức nắm lấy vải váy. Trong ống kính, ngón tay thon thả, gầy guộc, nắm chặt vải ở vị trí đùi buông .
Đoạn video chỉ vỏn vẹn ba giây, thêm chút filter gửi qua cho .
[Làm đây? Tay em khống chế , sờ múi bụng của chồng cơ~]
"Khốn kiếp!"
Tôi thấy một tiếng gầm nhẹ phát từ phía giường của Duy Lạn.
Trong lòng vui như nở hoa, đến mức đổ vật xuống giường. Vì kiềm chế phát tiếng động, đôi chân chiếc váy hai dây bao bọc cứ kích động quẫy đạp trong trung như đuôi cá.
Forgiven
Ngày hôm , nhận hàng chuyển phát nhanh. Vì sang trường khác lấy nên đổ mồ hôi đầm đìa, dứt khoát thuê một phòng theo giờ. Khi ở gói hàng xem, ôi chao… Chiếc váy khá , là một chiếc váy công chúa bồng bềnh màu trắng sữa, dài đến ngang đùi, độ bóng, nhưng quá lố, chất liệu .
Không lẽ mặc chiếc váy thể biến thành công chúa thật ?
Tôi ý nghĩ của chính chọc , nhưng công nhận, kích cỡ chiếc váy vặn suýt soát, suýt nữa thì kéo khóa. Khi , eo càng thêm nhỏ.
Nhỏ hơn nữa ? Tôi cảm thấy sắp thở nổi đây.
lúc , cửa phòng gõ. Tôi vội vàng mở cửa. Là bạn .
Cô thấy mặc như thế thốt lên mấy tiếng cảm thán “ôi trời”: "Cậu ..."
"Đừng nhảm nữa, mau chụp cho tớ vài tấm ."
Cô mang theo tóc giả và đội cho . Vì quá ngứa tay, Du Hi cầu xin, cuối cùng đồng ý để cô trang điểm nhẹ nhàng cho .
Cuối cùng chúng chụp ảnh từ phía , ảnh góc nghiêng và cả ảnh khoe dáng. Sau khi chỉnh sửa nhẹ nhàng, một cô gái tóc dài ngang eo lò. Kể cả là kỹ cũng nhận .
Du Hi đến mức sắp chảy cả nước miếng: "Huhu, Tiểu Dạng, quá mất."
Tôi xua tay: "Bình thường thôi, cũng xinh lắm. Lại đây, tớ chụp cho vài tấm."
Thế là Du Hi cũng vài tấm ảnh lung linh.
Sau khi quần áo trong phòng vệ sinh xong, cuối cùng hít sâu mấy , suýt nữa thì nghẹt thở c.h.ế.t mất.
Khi ngoài, Du Hi đang cầm hộp váy xem. Không xem thì , tìm kiếm mạng xong thì cô giật : "Ôi trời, chồng giàu ghê nha. Chiếc váy hơn hai mươi nghìn tệ đó."
"Cái gì?" Tôi kinh ngạc: "Chỉ cái thứ thôi á?"
Tôi lập tức thấy chiếc váy trở nên bình thường.
Ban đầu định đăng lên mạng bán cho xong, nhưng giờ lo chia tay sẽ nảy sinh rắc rối, bèn gói ghém cẩn thận cho hộp, đó đặt thùng carton chuyển phát.
Mác quần áo vẫn tháo. Sau nếu chuyện chia tay, sẽ gửi trả cho , tránh rắc rối cần thiết và lộ phận thật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/choi-lon-roi-yeu-qua-mang-be-cong-trai-thang/chuong-2.html.]
Sau khi chỉnh sửa ảnh xong, lập tức gửi cho Duy Lạn vài tấm.
Chắc đang bận nên xem ngay . Khi và Du Hi rời khách sạn, đang mua xiên que chiên ở khu ẩm thực, điện thoại rung lên, lấy xem thì thấy trả lời tin nhắn.
Du Hi ghé xem, to: "Vợ quá... Ối chà~ Tớ thực sự thể tưởng tượng gương mặt trai của hot boy Duy thể câu . Tiểu Dạng, mau bảo hot boy Duy gửi tin nhắn thoại thử xem!"
Tôi: "..."
Hừ, nhưng vẫn chiều lòng cô . Thế là cầm điện thoại lên, lén lút gửi tin nhắn cho : [Em giọng chồng, giọng s.e.x.y lắm, nào em cũng ba trăm ~]
Những lời "thảo mai" thế thành thạo. Tôi khỏi cảm thán, việc Duy Lạn "cưa đổ" thật sự là điều quá đỗi bình thường, ha ha ha.
Anh nhanh chóng gửi một tin nhắn thoại: "Vợ ."
Mặc dù chỉ vài chữ, còn lạnh lùng, nhưng giọng Duy Lạn trầm ấm và cuốn hút, là hơn cả giọng của các diễn viên lồng tiếng trong mấy bộ drama radio mà Du Hi lén buổi tối.
Mắt cô sáng rực, nhưng đặt trọng tâm chỗ khác: "Trời ạ, gọi là vợ kìa! Ngọt xỉu, còn ngọt hơn cả việc tớ ăn hết hai trăm cân sầu riêng nữa chứ."
Nghe cô , cứ thấy như thể ngửi thấy một mùi hôi nồng nặc. À, là mùi đậu phụ thối bên cạnh đây mà.
Sau khi cất điện thoại, lớn tiếng gọi: "Chủ quán, cho cháu một suất!"
Tôi định mua về để "khử độc" cho Duy Lạn một phen. Thế mà và Du Hi - đang than giảm cân - ăn hết sạch đường về.
Hai chúng là bạn học cấp ba, còn là hàng xóm. Cô mới là học ở ngôi trường ghi địa chỉ .
Sau khi ăn xong xiên que và đậu phụ thối, hai đứa đường ai nấy .
Nhân tiện đến, Duy Lạn quả thật nổi tiếng, ngay cả học sinh trường bên cạnh cũng đến danh hiệu hot boy của .
Trước đây nhiều đến trường xem bóng rổ, tất cả đều là vì Duy Lạn. Cũng vì chuyện mà mấy em của Duy Lạn đau lòng mặt khi trật chân, vì họ mất ít cơ hội các cô gái xinh vây quanh chiêm ngưỡng.
Khi về đến ký túc xá, ngoài dự đoán, Duy Lạn đang ở trong phòng.
Chẳng nhà ở ngay Bắc Kinh ? Sao về nhà dưỡng thương , cứ ở trong ký túc xá làm gai mắt thế? Thật là đáng ghét!
chỉ dám lẩm bẩm trong lòng, chứ chẳng khi nhắn tin nhờ mua cơm, vẫn ngoan ngoãn đường vòng, mua về đúng món thích ăn nhất đó ?
Tôi đặt hộp cơm gói cẩn thận lên bàn : "Của , chín mươi lăm tệ."
Ánh mắt Duy Lạn lướt qua tay một cách kín đáo, cầm điện thoại lên : "Cảm ơn, gửi tiền cho ."
Tôi mở xem, là một trăm tệ. Lần nào nhờ mua đồ cũng làm tròn . Tôi một mà vẫn giữ thói quen nên mặc kệ luôn. Chứ lẽ nào tự động bớt tiền, bảo bữa cơm chỉ chín mươi tệ thôi ? Thế thì lỗ quá chứ.
Tôi về chỗ của .
Anh thấy thùng hàng ghế hỏi: "Mua gì đấy?"
Tôi mặt đỏ, tim đập, bình thản trả lời: "Giày."
Duy Lạn khẽ nhíu mày, ánh mắt dán cái thùng bưu phẩm đó.
Trong lòng khẽ thịch một tiếng, vội vàng ném thùng hàng xuống gầm bàn. Đây chỉ là thùng carton bình thường thôi mà, tuy chất lượng hơn bình thường một chút nhưng làm gì logo gì nổi bật!