Tôi là một đóa hoa tàn tạ, phát triển chỉnh, Tầm Dã là chú chó nhỏ mà mang về. Chó nhỏ quá bé, sự che chở sẽ thể vượt qua mùa đông, chỉ thể biến dị, trở thành một thực nhân hoa, ăn mòn nguy hiểm xung quanh , để đuổi theo cái đuôi mà vui đùa, hạnh phúc qua vô ngày đêm.
Tôi mang về một chú chó con, đầy thương tích, thật đáng thương, lộ chiếc bụng mềm mại, hứa với , sẽ trở thành chú chó hoang của , mãi mãi ở bên . Tôi tin mãi mãi, nhưng vẫn giữ .
Cậu tên là Tầm Dã, một cái tên , đặt tên là Dã, là mong hoang dã mà sinh trưởng. Nói trắng , là đừng dễ dàng c.h.ế.t như , nhưng con , ai cũng sẽ chết.
Mẹ qua đời , bà giải thoát khỏi cõi trần, bà tự do, những mối thù mà bà kịp trả, vẫn nhớ.
Lần đầu tiên chú chó nhỏ cắn , bồi thường một nửa gia sản thừa kế của mới bảo vệ , đập vỡ đầu Ôn Kì, xé rách váy của tiểu tam, hấp tấp như , gây chuyện cho , nhưng là chú chó nhỏ của .
Tầm Dã ngẩng đầu , mặt vẫn còn vết thương, đang chờ đợi lời khen của . Vì xoa đầu .
“Ngoan.”
Chú chó nhỏ ngoan ngoãn hình như coi là một đóa bạch hoa yếu ớt, nhe răng trợn mắt chắn mặt , những lời ngốc nghếch là sẽ bảo vệ mãi mãi.
Tôi cần bảo vệ . Ôn Kì quá ngu, chơi đùa cũng chẳng gì thú vị.
Tầm Dã quá đơn thuần, thế giới nhiều cách khiến một biến mất vĩnh viễn, để Ôn Kì cho Tầm Dã chơi đùa.
Tôi thích vẻ đắc ý mặt , sẵn lòng nuông chiều . Dù cho như , sẽ gây một vài rắc rối cho .
Năm mười bốn tuổi bắt đầu tiếp quản sản nghiệp của ông ngoại. Thường thì dậy xử lý công việc, còn Tầm Dã vẫn cuộn giường mà ngủ, phòng riêng của , nhưng bao giờ đến đó.
Tầm Dã sẽ gặp ác mộng, cần ở bên cạnh .
Tôi vạch trần, vô đêm và gọi là “”, nuông chiều ôm lấy eo , cuộn tròn , ôm chặt lấy . Trong giấc mơ, cũng quên bảo vệ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cho-hoang-bao-ve-doa-hoa-kieu-diem-nzbj/ngoai-truyen-1-chu-cho-nho-duoc-hoa-an-thit-bao-ve-on-du.html.]
Ngày suýt chết, mơ thấy .
Thực từng với ai, hận thù là động lực duy nhất giúp sống tiếp, sớm chán ghét thế giới .
Tranh giành qua , cuối cùng cũng chết, chỉ hận quá do dự, trực tiếp liều c.h.ế.t đến cùng.
Mẹ đến đón , bà đưa tay về phía , dịu dàng như . Tôi theo bà, nhưng thấy tiếng .
Chú chó nhỏ của , Tầm Dã của , thật đáng thương, thật đau lòng. Chú chó nhỏ che chở, sẽ sống bao lâu.
Vì rút tay , với .
“Con nữa.”
Nếu , chú chó nhỏ của quá đáng thương, cũng sẽ chết, hứa sẽ ở bên , cả đời.
Thiếu một năm, một tháng, một ngày, một giờ, một phút một giây, chú chó nhỏ cũng chịu.
Mẹ dịu dàng xoa đầu , biến mất.
Tôi tỉnh dậy, thấy Tầm Dã, quá nhiều, ôm quá chặt, xương cốt của gần như gãy rời.
Tôi bắt đầu an ủi .
Tầm Dã mười tám tuổi, sở hữu một khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, đôi mắt dài hẹp, trông khó gần.
Lông mày rậm, sống mũi cao, môi mỏng, vẻ ngoài bất kham, phục bất kỳ ai của đều do nuông chiều mà .