"Không ?" Tôi nhướng mày, "Vậy vết thương ngón tay là thế nào? Tôi nhớ bánh kem ở lễ đính hôn là do chính tay đặt, đều dùng loại kem cao cấp nhất, mềm đến mức thể tan ngay trong miệng, làm thể cứa rách cái 'ngón tay kim cương' của ?"
Biểu cảm của Lâm Trạch đông cứng . Lục Yến cũng ngẩn , theo bản năng tay Lâm Trạch. Trên đó chỉ dán một miếng băng cá nhân, trông chẳng giống vết thương nặng nề gì.
"Em... em cẩn thận va cạnh bàn..." Lâm Trạch vội vàng giải thích.
"Ồ, cạnh bàn cơ đấy." Tôi tỏ vẻ đại ngộ, "Thế thì đúng là may quá , sớm va muộn va, cứ đúng lúc cắt bánh kem mà va. Va xong cái là đau đến mức bệnh viện ngay, tưởng mắc chứng bệnh nan y gì mà cứ chạm là vỡ tan tành chứ." Lời của nhanh sắc, chặn họng Lâm Trạch khiến á khẩu.
Mặt đỏ bừng lên, nước mắt chực trào, trông càng thêm đáng thương. Tiếc là ở đây, ngoại trừ gã khờ Lục Yến , chẳng ai thèm ăn cái bộ dạng đó của cả.
08.
Sắc mặt Lục Yến vô cùng khó coi. Anh Lâm Trạch, ánh mắt tràn đầy sự đấu tranh và hoài nghi. Tôi cũng lười tốn lời với bọn họ thêm nữa.
"Xem kịch đủ thì cút , cần nghỉ ngơi." Tôi trực tiếp lệnh đuổi khách.
Lâm Trạch c.ắ.n môi, cầu cứu về phía Lục Yến. Lục Yến hít sâu một , dường như hạ quyết tâm: "Tô Từ, chúng chuyện ."
"Chẳng gì để cả." Tôi nhắm mắt , bày bộ dạng từ chối giao tiếp.
"Tô Từ!"
"Cút." Lần lên tiếng là Tần Mặc. Giọng lớn nhưng mang theo cái lạnh thấu xương.
Toàn Lục Yến run lên, dám thêm nửa lời, kéo theo Lâm Trạch vẫn còn đang thút thít, xám xịt rời .
Phòng bệnh cuối cùng cũng khôi phục sự yên tĩnh. Tôi mở mắt, bắt gặp ánh mắt dò xét của Tần Mặc.
"Hình như ... biến thành một khác." Anh chậm rãi .
"Vậy ?" Tôi nhún vai bất cần, "Có lẽ đây chính là cái gọi là c.h.ế.t một mới triệt để tỉnh ngộ chăng."
Tần Mặc truy hỏi thêm nữa. Anh chỉ đến bên cửa sổ, kéo rèm . Ánh nắng ban trưa chiếu , ấm áp vô cùng.
"Đói ?" Anh hỏi.
Tôi xoa xoa bụng, thật thà gật đầu: "Đói."
Tần Mặc lấy điện thoại , bấm một dãy : "Gửi một suất bữa trưa thanh đạm đến phòng VIP 3." Giọng của vang lên trong căn phòng yên tĩnh, đặc biệt êm tai.
09.
Nửa giờ , bếp trưởng của một khách sạn năm đích đẩy xe thức ăn mang bữa trưa đến cho . Ba món mặn một món canh, dinh dưỡng cân bằng, tinh tế đến mức chẳng giống cơm bệnh nhân chút nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cho-gio-cung-cho-em/chuong-3.html.]
Tôi cắm cúi ăn, Tần Mặc bên cạnh lẳng lặng . Ánh mắt quá mức chuyên chú khiến chút tự nhiên.
"Tần tổng, ăn ?" Miệng đầy thức ăn, ú ớ hỏi.
"Không đói."
"Ồ." Tôi tiếp tục ăn.
Ăn xong, thỏa mãn ợ một cái rõ to: "Cảm ơn sự chiêu đãi của Tần tổng! Bữa cơm hết bao nhiêu tiền? Để ghi nợ."
Tần Mặc: "..." Hình như làm cho nghẹn lời.
Phải mất vài giây mới lên tiếng: "Không cần ghi."
"Thế , em ruột còn tính toán sòng phẳng nữa là." Tôi kiên trì, "Anh cứ yên tâm, chắc chắn sẽ trả ."
Tần Mặc , ánh mắt trở nên chút phức tạp: "Tô Từ."
"Hửm?"
"Trước đây, như thế ."
Lại là câu . Tôi bắt đầu thấy phiền .
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
"Tần tổng, con ai cũng sẽ đổi." Tôi , nghiêm túc , "Tô Từ đây c.h.ế.t , c.h.ế.t ngay tại lễ đính hôn, do chính tay cháu trai của g.i.ế.c c.h.ế.t. Tôi bây giờ là một mới."
Một kẻ còn vì bất cứ ai mà hạ cầu , chỉ sống vì chính bản .
Tần Mặc im lặng hồi lâu. Lâu đến mức tưởng sẽ gì nữa, thì đột nhiên hỏi: "Vậy cái ' mới' của , sắp tới dự định gì ?"
Tôi ngẩn . Dự định?
Trước đây, kế hoạch của đều xoay quanh Lục Yến. Bây giờ nhiệm vụ thất bại, Lục Yến cũng trở thành quá khứ. Tôi hình như thực sự chẳng dự định gì cả.
"Không nữa." Tôi thành thật trả lời, "Đi bước nào bước nấy thôi."
Có lẽ, tiên sẽ tìm một nơi để ở, đó kiếm một công việc, bắt đầu một cuộc đời mới. Thế giới tuy "máu chó", nhưng ít nhất cũng cái ăn cái mặc, hơn nhiều so với thế giới cạnh tranh khốc liệt đây của .
10.
Tôi viện ba ngày. Suốt ba ngày , Lục Yến hề lộ diện thêm nào nữa. Trái là Tần Mặc, ngày nào cũng đúng giờ đến "báo danh".
Anh thường tới buổi chiều, gì nhiều, chỉ sofa xử lý văn kiện hoặc sách. chỉ cần xuất hiện, bầu khí trong phòng bệnh lập tức trở nên khác hẳn. Các cô y tá phòng thường xuyên hơn, cô nào cô nấy mặt đỏ tim đập, ánh mắt cứ tự chủ mà liếc về phía . Tôi chứ, bọn họ đều đến để ngắm trai cả thôi.
Ngày thứ tư, làm thủ tục xuất viện. Lúc thanh toán, chuỗi dài dằng dặc hóa đơn, kìm mà hít một ngụm khí lạnh.