Chó Dữ Lâu Năm - Chương 97
Cập nhật lúc: 2026-02-27 16:46:04
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
"Thôi bỏ .” Trì Sính dậy kiểm tra nhiệt độ nước nóng: “Còn nữa thì xem thèm quản ."
"Dù em cũng tìm trường .” Đào Hoài Nam trùm chăn kín mít vọng : “Em tìm cả ký túc xá của nữa."
"Đi tắm ." Trì Sính đẩy cửa nhà vệ sinh: “Đừng giở trò với , đến lúc mặc kệ thì bảo ác."
"Không cần lo.” Đào Hoài Nam hất chăn , về phía nhà vệ sinh : “Em đến đây chỉ vì gặp , để chăm sóc em."
Trì Sính xong gật đầu, bảo: "Được, thế tự ở đây , sáng mai tự về."
Đào Hoài Nam kịp phản ứng, thấy tiếng Trì Sính cửa, vội vàng chạy tới túm lấy tay : "Đừng đừng."
"Em mà, ." Đào Hoài Nam giữ c.h.ặ.t t.a.y Trì Sính: “Anh nhỏ đừng , em sợ."
"Cậu mà cũng sợ ?" Trì Sính khẩy: “Tự mò đến tận Bắc Kinh , còn gì mà sợ."
"Cái gì cũng sợ.” Đào Hoài Nam nịnh nọt : “Sợ mất."
Cậu dùng cả hai tay ôm lấy cánh tay Trì Sính, khiến mu bàn tay Trì Sính chạm da thịt n.g.ự.c . Đào Hoài Nam đang cởi trần, lúc đầu chỉ lo giữ Trì Sính , mới cảm nhận sự tiếp xúc da thịt, lập tức thấy chỗ da Trì Sính chạm nóng ran lên.
Đào Hoài Nam buông tay , Trì Sính dựa tường, lạnh lùng : "Tắm."
Đào Hoài Nam ngoan ngoãn tắm, nước cuối cùng cũng nóng, nước nóng xối lên , Đào Hoài Nam vuốt mặt, nhắm mắt thở phào nhẹ nhõm.
Mọi chuyện hôm nay đối với đều là món quà bất ngờ, một Trì Sính nóng nảy mất kiên nhẫn như thế , Đào Hoài Nam mơ cũng dám nghĩ tới.
tất cả đều nhờ cảnh hiện tại, Trì Sính ai để gửi gắm , lạnh lùng cũng , đành tự lo liệu việc. Điều nghĩa là giữa họ thực sự như xưa, trong lòng Đào Hoài Nam hiểu rõ.
Trì Sính chỉ là nhất thời phản ứng kịp, đợi bình tĩnh , những cảm xúc trong lòng trở về đúng vị trí, sẽ mãi như hôm nay. cả, Đào Hoài Nam bây giờ chẳng sợ gì hết.
Tắm xong , Đào Hoài Nam vẫn chỉ mặc mỗi cái quần dài. Thói quen sạch sẽ, cầu kỳ do nhỏ và Trì Sính nuôi chiều từ bé, hồi nhỏ đồ là Đào Hoài Nam cởi truồng, gió thổi lạnh sun cả "chim".
Trì Sính ném cho một cái hộp, Đào Hoài Nam bắt lấy, mở sờ thử, là quần lót.
Trì Sính gọi điện bảo khách sạn mang lên, ném cho Đào Hoài Nam xong liền tắm.
Đào Hoài Nam mặc quần lót , quần dài mặc nữa, gấp gọn để tủ đầu giường. Mặc quần lót chui trong chăn, tiếng nước chảy trong nhà tắm, đầu óc trống rỗng, trong sáng vô cùng.
Trì Sính cũng chỉ mặc quần lót, Đào Hoài Nam giường, tư thế ngoan, chỉ đôi mắt mở to tròn xoe, chuyển động theo hướng Trì Sính di chuyển.
"Ngủ ." Trì Sính .
Đào Hoài Nam gật đầu: "Sinh nhật vui vẻ, nhỏ."
Trì Sính để ý đến , qua kéo rèm cửa .
Qua đêm nay Đào Hoài Nam về nơi đến, cơ hội ở chung một phòng với Trì Sính như bây giờ sẽ còn lâu nữa mới .
Đào Hoài Nam nỡ ngủ, chớp chớp mắt lắng động tĩnh của Trì Sính.
Trì Sính tắt đèn, căn phòng tối om, Đào Hoài Nam gọi "Anh nhỏ".
"Nói." Trì Sính đáp từ giường bên .
"Em chỉ gọi thôi." Đào Hoài Nam .
Trì Sính nhắm mắt , một cánh tay che lên mắt, chăn chỉ đắp đến ngực, n.g.ự.c trái lộ một vết sẹo mờ.
Đêm đó Đào Hoài Nam ngủ ít, phần lớn thời gian chỉ đó lắng thở của Trì Sính, Trì Sính vẻ ngủ say, thở đều đặn yên bình.
Sáng sớm hôm , Đào Hoài Nam tự thu dọn xong xuôi, mặc quần áo chỉnh tề, im lặng đợi Trì Sính dậy.
Khi Trì Sính tỉnh dậy, Đào Hoài Nam đang đất cạnh giường, hai tay khoanh đặt lên mép giường, cằm tì lên tay, gần .
Trì Sính mở mắt, đầu sang thấy , cũng giật , đến mày cũng chẳng cau . Anh Đào Hoài Nam vài giây, đưa tay đẩy mặt .
"Anh dậy ạ?" Đào Hoài Nam .
Trì Sính dậy, xem giờ điện thoại.
"Hơn tám giờ .” Đào Hoài Nam ngáp một cái, : “Em đặt xe , chín rưỡi đến đón em, lát nữa dọn dẹp xong cứ về trường là ."
Trì Sính , Đào Hoài Nam dậy từ đất, xuống cạnh Trì Sính. Trì Sính mới ngủ dậy, nóng hổi.
"Cũng đặt xe cơ ?" Trì Sính nhướng mày : “Giỏi nhỉ."
"Biết chứ, bình thường học gọi xe em cũng đặt.” Đào Hoài Nam Trì Sính khen thật, nhưng vẫn trả lời đàng hoàng: “Bây giờ tiện lắm."
Trì Sính hất chăn xuống giường, về phía nhà vệ sinh: "Hủy ."
"Dạ?" Đào Hoài Nam phản ứng liền lắc đầu: “Thật sự cần đưa , đừng vất vả."
Trì Sính lệnh xong thêm lời nào nữa, lát Đào Hoài Nam thấy tiếng đ.á.n.h răng.
"Mai tiết ?" Trì Sính ngậm bàn chải hỏi .
Đào Hoài Nam bảo "".
"Tiết nào?"
"Chiều full tiết." Đào Hoài Nam dựa cửa nhà vệ sinh: “Dạo bận lắm nhỏ, em thực sự cần đưa, ở ga tàu nhân viên đưa em lên tận tàu, cần đợi kiểm vé, lắm."
Trì Sính chỉ lo việc , trả lời, rửa mặt xong mặc quần áo : "Điện thoại."
Đào Hoài Nam ban đầu đưa, do dự định tiếp, Trì Sính hờ hững hỏi: "Không tiện ?"
Vừa hỏi thế, Đào Hoài Nam ném ngay điện thoại cho : "Đây ạ."
Trì Sính cầm điện thoại Đào Hoài Nam, hủy chuyến xe đặt.
Đào Hoài Nam đành theo Trì Sính về trường, Trì Sính đưa về ký túc xá, bảo: "Ở đây đợi ."
Đào Hoài Nam dám gì nữa, nãy taxi hai tự về, nhỏ sắp nổi cáu .
"Cậu sang phòng Phàm Quả cũng , hôm nay nó ở nhà." Trì Sính cất máy tính túi, xách lên định .
"Không cần , em ở đây đợi ." Đào Hoài Nam .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-97.html.]
Trì Sính "ừ" một tiếng, mở cửa mất.
Đào Hoài Nam ghế của Trì Sính, gậy dò đường dựa sang một bên. Trên bàn cái cốc Trì Sính lấy cho khi , bên trong pha ca cao nóng Phàm Quả cho Quách Nhất Minh. Phòng chẳng ai uống thứ đó, Trì Sính moi một gói. Bình giữ nhiệt là của Trì Sính, Đào Hoài Nam cầm trong tay, mũi dí sát miệng cốc, nóng phả đầy mặt.
Lát Phàm Quả gõ cửa sang, gọi: "Nam Nam mở cửa! Tớ đây!"
Đào Hoài Nam mở cửa, Phàm Quả trùm chăn ôm máy tính sang, đặt phịch máy tính lên bàn Quách Nhất Minh: "Hai ổng còn lâu mới về, hôm nay thuộc về tớ. Mùi gì ngọt thế? Ca cao ?"
"Không , tớ uống." Đào Hoài Nam đẩy cốc về phía : “Cậu uống ?"
"Không, phòng tớ , cái là tớ cho bọn họ mà." Phàm Quả hỏi : “Cậu ăn gì ? Lát nữa tớ mang hết đồ ăn bên phòng tớ sang, phòng cái quái gì cũng ."
Đào Hoài Nam dở dở : "Cậu làm việc , đừng lo cho tớ."
"Anh Trì đá cửa phòng tớ, bảo tớ sang đây." Phàm Quả cắm điện máy tính, khoanh chân ghế Quách Nhất Minh: “Tớ làm nốt chỗ chơi với ."
"Cậu cứ làm việc .” Đào Hoài Nam : “Tớ tự chơi mà."
Hôm qua Đào Hoài Nam đến trường cũng liên lạc với Phàm Quả , hai chat chit WeChat nên khá . Phàm Quả tin đến, khoác vội cái áo bông chạy đón.
Thằng bé ngốc nghếch ý thức làm chủ nhà, tiếp đãi Đào Hoài Nam bằng nghi thức cao nhất, nằng nặc đòi đưa ăn. Đào Hoài Nam ăn, Phàm Quả mới đưa về ký túc xá của , về đến nơi lôi quần áo cho mặc, lấy đồ ăn cho , Đào Hoài Nam đều nhận.
Giờ Đào Hoài Nam ghế, Phàm Quả chốc chốc chạy về lấy cái cái , chẳng mấy chốc bàn chất đầy đồ, đồ ăn thức uống bày la liệt mặt Đào Hoài Nam.
Đào Hoài Nam dở dở : "Cậu làm việc t.ử tế , đừng lo cho tớ nữa."
"Tớ cũng chán mà.” Phàm Quả hì hì: “Cậu buồn ngủ ? Buồn ngủ thì ngủ một lát."
Đào Hoài Nam đúng là buồn ngủ, tối qua gần như ngủ . cái giường leo thang Đào Hoài Nam lên , lên bao giờ. Sau đó Đào Hoài Nam gục xuống bàn ngủ quên, Phàm Quả gọi dậy, bảo lên giường ngủ kẻo lạnh.
Đào Hoài Nam nghĩ ngợi, bảo: "Thế giúp tớ một chút nhé Quả Nhi, nếu tớ dẫm trượt bảo tớ tiếng."
"Được .” Phàm Quả bên cạnh thang: “Cậu cứ leo , đừng sợ."
Đào Hoài Nam leo lên cũng khá dễ dàng, lên đến nơi cởi áo khoác ngoài và quần dài, chỉ mặc áo len và quần giữ nhiệt bên trong, xuống giường Trì Sính. Má áp gối của Trì Sính, Đào Hoài Nam trải chăn , cuộn trong giường Trì Sính, ngủ một giấc thật dài.
Giường ký túc xá cứng, nhưng Đào Hoài Nam ngủ say, mộng mị gì.
Phàm Quả ở gõ phím lạch cạch suốt, đó cũng leo lên, dựng bàn nhỏ giường Quách Nhất Minh đối diện, thỉnh thoảng nhai bánh quy rộp rộp.
Giữa chừng Phàm Quả điện thoại, Đào Hoài Nam : "Ngủ ."
Trì Sính và Quách Nhất Minh về lúc chập tối, lúc họ về Đào Hoài Nam tỉnh.
Quách Nhất Minh và Trì Sính còn chút việc làm xong, về cũng chuyện mấy, Quách Nhất Minh chào hỏi một tiếng, bảo lát nữa cùng ngoài ăn cơm, Đào Hoài Nam bảo đói.
Phàm Quả cùng dự án với họ, cũng tham gia việc của họ, nhảy xuống lấy sạc dự phòng leo lên.
Đào Hoài Nam vẫn bên mép giường, thõng chân xuống đang nghĩ gì. Sau đó Phàm Quả gọi, mới lí nhí hỏi: "Tớ xuống kiểu gì đây ạ?"
"Thì như lúc lên .” Phàm Quả cũng tinh tế nhiều, cũng hề nhạo xuống giường: “Dẫm thang mà xuống."
Với một mù từng thấy, thể hình dung chi tiết cấu tạo của chiếc giường, cũng ước lượng cách giữa thang và giường, thậm chí động tác lật bám lan can dẫm thang cũng làm . Trong thế giới thấy, môi trường phục dựng qua tưởng tượng đại khái thực đều kỳ quái và méo mó.
Đào Hoài Nam thử một , thành công.
Phàm Quả bảo: "Cậu mạnh dạn lên, ."
Đào Hoài Nam giải thích thế nào, đây chuyện gan to nhỏ, mà là chạm tới .
"Xuống đây." Trì Sính tới, dừng chỗ Đào Hoài Nam, giọng bình thản vang lên.
Anh chạm chân Đào Hoài Nam, Đào Hoài Nam mím môi, Trì Sính nắm cổ chân kéo xuống một chút, hiệu cho xuống.
Đào Hoài Nam chẳng kịp nghĩ ngợi, theo bản năng trượt xuống, Trì Sính đỡ chân và eo , bế xuống.
"Oa.” Phàm Quả ở thò đầu xuống , cảm thán: “Anh Trì bế thế cứ như bế bạn gái nhỉ."
Đào Hoài Nam vẫn hồn động tác , Phàm Quả thế, chớp mắt, ngẩng đầu hỏi: "Bế... bao giờ ?"
Trì Sính đá đôi giày gần, về phía Quách Nhất Minh.
Phàm Quả ha hả: "Tớ làm !"
Đào Hoài Nam cũng , xỏ giày .
"Nhiều theo đuổi Trì lắm, cả con trai nữa hahaha.” Phàm Quả tám chuyện hăng say mặt em trai : “Có chặn ở ký túc xá đòi chuyện với Trì, Trì suýt đ.á.n.h với ."
Đào Hoài Nam ngạc nhiên hỏi: "Đến tận ký túc xá ạ?"
"Ừ, hồi năm nhất thạc sĩ.” Phàm Quả kể như chuyện : “Ông đó tự tin thái quá, cứ khăng khăng Trì cong, chả ổng kiểu gì, Trì của thẳng tưng."
Đào Hoài Nam lên tiếng, Phàm Quả định tiếp thì Trì Sính bảo: "Ngậm miệng ."
"Dạ.” Phàm Quả gật đầu, với Đào Hoài Nam: “ Trì thẳng thật đấy, đừng hiểu lầm, về nhà đừng kể với Hiểu Đông chuyện nhé."
Đào Hoài Nam đáp thế nào, Phàm Quả thở dài tiếp một câu: "Anh Trì kín miệng lắm, nếu uống say bọn hỏi, đến giờ bọn cũng chả yêu đương bao giờ ."
Trì Sính hắng giọng cảnh cáo.
Đào Hoài Nam vốn cũng định hỏi, cũng dám hỏi.
Phàm Quả một nửa thấy khó chịu, cho hết, hì hì bảo: "Sếp hỏi nó yêu đương bao giờ , hôn bao giờ , Trì say thật, bảo yêu , hôn . Hahahaha giấu kỹ thật, tiếc là hỏi tiếp thì nữa."
Đào Hoài Nam rũ mắt, hàng mi run rẩy hai cái như đôi cánh nhỏ.
Trì Sính ngẩng đầu Phàm Quả, Quách Nhất Minh bảo: "Quả Nhi, nữa Trì cáu thật đấy, khuyên mày nên lý trí chút."
"Không nữa nữa.” Phàm Quả ném vỏ bánh thùng rác bên : “Có tí chuyện mà cứ thần thần bí bí."
"Em thế nào mới yêu Trì, hình như chẳng ."
"Anh .” Đào Hoài Nam cúi đầu : “Anh lắm."
"Cậu cũng thấy .” Phàm Quả bảo: “Cậu khen qua loa quá đấy."
"Anh trai tớ bảo thế.” Đào Hoài Nam nhếch mép , chỉ tai : “ tớ ."