Chó Dữ Lâu Năm - Chương 93
Cập nhật lúc: 2026-02-27 16:45:59
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đào Hoài Nam dùng hai trăm tệ khiến Phàm Quả vui vẻ mặt, hớn hở mua sữa.
Về đến nơi nhét tay Trì Sính một cốc cà phê, Trì Sính ngẩng đầu , Phàm Quả bảo: "Nam Nam lì xì bảo mua sữa đấy, hai thú vị thật hahaha, em nghĩ sợ lạnh."
Trì Sính cầm cốc giấy bằng hai tay, nóng. Nhiệt độ nóng hổi của cà phê truyền lòng bàn tay, tạo nên sự chênh lệch nhiệt độ mạnh mẽ với mu bàn tay lạnh lẽo.
"Rốt cuộc quan hệ hai là thế, thật sự chẳng hiểu nổi." Phàm Quả cạnh Trì Sính, uống sữa của , chuyện phả khói trắng: “Trước em tưởng , thấy cũng , em còn xem ảnh đấy."
Phàm Quả nhớ đến những bức ảnh vòng bạn bè của Đào Hoài Nam, nhất thời khó hiểu: "Sao hai liên lạc?"
Trì Sính bao giờ kể chuyện của với khác, giờ cũng kể.
Cốc giấy cầm trong tay, nhiệt độ chẳng ăn nhập gì với thời tiết hiện tại. Trì Sính cúi đầu , cái đế giấy kraft bọc ngoài cốc giấy vẽ hình nhỏ. Khéo thật, đó vẽ hai chú ch.ó con.
"Kỳ quái.” Phàm Quả uống một ngụm sữa, lầm bầm : “Gượng gạo."
Từ hôm nay, Đào Hoài Nam bỗng trở nên to gan hơn hẳn.
Dường như tiếp thêm sức mạnh nhờ cuộc điện thoại , Trì Sính trong điện thoại thực sự coi là ôn hòa. Một tiếng "chó con" quá phận gây sự từ chối nào, những điều lo lắng đều xảy , và hình ảnh nhỏ trong cuộc điện thoại cùng với nhỏ ánh nắng mặt trời qua lời miêu tả của Phan Tiểu Trác, tất cả đều khiến Đào Hoài Nam mơ hồ cảm thấy sự bình yên.
Tin nhắn gửi cho Trì Sính dần nhiều lên, ngoài những lời chào hỏi giữ cách , thỉnh thoảng còn gửi vài lời lảm nhảm liên quan.
Cậu ngày càng hoạt bát trong khung chat, sự hồi đáp của Trì Sính ở một mức độ nào đó cũng thể hiểu là một sự dung túng im lặng. Bất kể ý định ban đầu của Trì Sính là gì, dù Đào Hoài Nam cũng hiểu như thế.
" nhỏ tuyết rơi !"
"A a a hôm nay em sắp muộn học , sáng Hai cứ bắt làm cơm, bắt em ăn xong mới , ăn xong thì muộn mất!"
"Không bắt xe bắt xe."
"Xem Trì của em làm việc bận rộn kìa, còn bận hơn cả em, mai làm sếp cho em nhé?"
Sếp liếc Trì Sính một cái, mỉa mai: "Cứ ting ting ting ting, dứt ."
Phàm Quả ở bên cạnh sắp chui máy tính , thấy thế vẫn còn phân tâm ha hả .
Sếp sắp bay sang Canada, Tết về , thời gian xách hai đến mặt trông chừng, sợ hai làm xong dự án. Hôm nay hiếm khi kiên nhẫn, sáng sớm gọi hai đến sắp xếp ý tưởng, điện thoại Trì Sính chốc chốc reo một .
Trì Sính "xin ", mở xem, chuyển điện thoại sang chế độ rung.
"Nhìn cái phong thái xem, thưa lãnh đạo!" Sếp đá ghế : “Mau tắt cái điện thoại của cho !"
Đào Hoài Nam muộn thật, vội vội vàng vàng chạy đến lớp, ngay cửa .
"Muộn hai mươi phút! Lần quá đáng thật ! Cũng may vì em đặc biệt nên các thầy cô bao giờ mắng em, cũng cho em trượt môn."
"Cửa lạnh, dạo lạnh lắm, nhỏ mặc nhiều chút."
Đào Hoài Nam đoán Trì Sính chắc để chế độ làm phiền với , nên gửi tin nhắn áp lực, coi đây như cái hốc cây mà xả, Trì Sính từng trả lời, Đào Hoài Nam cũng từng nghĩ sẽ trả lời.
Thế nên điện thoại đột nhiên rung lên Đào Hoài Nam còn định thoát xem là ai, đợi phản ứng là Trì Sính gửi đến, Đào Hoài Nam đơ ngay lập tức.
Nhất thời còn dám .
Căng thẳng nửa ngày mới run run bấm , Trì Sính chỉ gửi một chữ.
"Dừng."
Đào Hoài Nam ngẩn ngơ, cầm điện thoại hồi lâu thấy giáo viên đang giảng cái gì.
Đây là đầu tiên Trì Sính trả lời , kể từ khi kết bạn WeChat , đây là đầu tiên nhận tin nhắn của Trì Sính trong khung chat . Dù chỉ một chữ, nhưng Đào Hoài Nam vẫn vui.
Nhiều chuyện thể nghĩ sâu, Đào Hoài Nam thích suy diễn.
Suy nghĩ , tự suy diễn đến mức trái tim bay bổng lên trời.
"Dạo làm thế?"
Đào Hiểu Đông dựa sô pha, Thang Sách Ngôn gối đầu lên chân . Đào Hoài Nam ghế da nhỏ cùng hai phim, thỉnh thoảng sờ điện thoại một cái, nhắn gì cũng chơi gì, chỉ sờ lấy nắm trong tay, nắm một lúc đặt xuống.
Đào Hiểu Đông liếc , chớp mắt hỏi: "Hình như mất hồn ."
Thang Sách Ngôn vòng tay cào cào bụng , cho hỏi: "Đừng làm phiền."
Đào Hoài Nam "hì" một tiếng, nhắc : "Anh Thang cho làm phiền kìa."
"Lo xem phim của mày .” Thang Sách Ngôn nhắm mắt thiu thiu, : “Xem xong ngủ."
Đào Hiểu Đông đặt tay lên đầu nhẹ nhàng gãi, mát xa cho . Thang Sách Ngôn nhắm mắt : "Hai mấy ngày uống t.h.u.ố.c ."
"Em uống mà, thành tự giác ." Đào Hiểu Đông .
Đào Hoài Nam ngay: "Em cũng uống ."
"Ngoan." Thang Sách Ngôn thuận miệng khen.
Đào Hoài Nam cầm điện thoại lên, nắm trong tay, Đào Hiểu Đông lén , Đào Hoài Nam nếu kết nối tai thì chơi điện thoại bí mật, thấy gì khác cũng thấy hết.
Lát Đào Hoài Nam dậy về phòng , xem cùng hai nữa.
Tin nhắn của Trì Sính từ chữ "dừng" đó thì còn nữa.
điều chẳng ảnh hưởng gì đến Đào Hoài Nam, tiếng "dừng" thắp lên một ngọn lửa nhỏ trong lòng , nhiều ý nghĩ dám nghĩ, dám hy vọng xa vời.
nhỡ thì ?
Nhỡ còn cơ hội... thì mấy.
ngọn lửa nhỏ cháy bao lâu, suýt nữa thì tắt ngúm.
Một ngày sinh nhật Trì Sính, Đào Hoài Nam cũng như ngày, gửi cho Trì Sính mấy tin nhắn.
Nhớ cái gì cái nấy lung tung beng, mấy năm nay từng chuyện với ai như thế . Đào Hoài Nam bây giờ nhiều như , mới quen luôn bảo hướng nội, Đào Hoài Nam tuy đến mức hướng nội, nhưng quả thực cũng thích chuyện lắm.
Phan Tiểu Trác đến cơ sở bên nộp chút đồ, tiện thể tìm Đào Hoài Nam.
Đào Hoài Nam đợi ở cổng trường, cùng nộp. Phan Tiểu Trác ghét nhất mùa đông, đông kính cứ hấp mờ , phiền c.h.ế.t .
Hai trong quán cà phê, Phan Tiểu Trác đang dùng khăn giấy lau kính, điện thoại rung lên bần bật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-93.html.]
Cậu đặt kính xuống, cúi đầu điện thoại.
"Không ở trường."
"Sao thế?"
Giọng Phan Tiểu Trác chút ngạc nhiên: "Thế đang ở ?"
"Thế sớm..." Phan Tiểu Trác cau mày, chẳng rõ gì, đeo kính .
"Đừng đừng đừng..." Phan Tiểu Trác : “Cậu đợi tớ một tí ? Tớ nhanh lắm."
"Không phiền vất vả, nhanh lắm."
Đào Hoài Nam chuyện điện thoại, Phan Tiểu Trác bao giờ dùng giọng điệu chuyện với ai.
Mắt kính nhỏ biến , Đào Hoài Nam còn thừa nhận.
Cúp điện thoại xong Phan Tiểu Trác bảo: "Tớ Hoài Nam, xin xin , tớ tìm ."
Đào Hoài Nam hỏi gì, chỉ vẫy tay với : "Đi nhanh , vui vẻ nhé, Tiểu Trác."
Phan Tiểu Trác ngại ngùng, nhưng cũng kịp nhiều, vội vàng chạy .
Đào Hoài Nam một uống hết hai cốc cà phê.
Trong quán cà phê qua kẻ , mùa đông chỗ lúc nào cũng đông khách, lẽ vì ấm áp.
Tháng Mười Hai , mai là sinh nhật nhỏ, sinh nhật mùa đông, lúc trời lạnh.
Đào Hoài Nam chẳng gì tặng , mỗi đến sinh nhật Trì Sính chỉ thể canh đúng giờ để chúc mừng sinh nhật, lúc đó Đào Hoài Nam luôn ôm , cả buổi những lời chúc tụng. Trì Sính đang ngủ ngon đ.á.n.h thức, sẽ mất kiên nhẫn hôn lên môi , bảo " ".
Chớp mắt là chuyện của bao nhiêu năm .
Đào Hoài Nam gửi tin nhắn cho Phàm Quả, hỏi: Quả Nhi, còn ở bên ?
Phàm Quả trả lời ngay lập tức: Không ạ! Hahahaha hỏi đúng lúc thế!
Đào Hoài Nam: Sao thế?
Phàm Quả gửi cho một vị trí, gửi xong thu hồi ngay, đổi thành gửi chữ: Tớ đang đợi Trì ở nhà ga, ngay chỗ các !
Đào Hoài Nam ngạc nhiên hỏi: Các qua đây ?
Phàm Quả: Đi ngang qua! Sắp ! Anh Trì tìm Hiểu Đông , đợi về là luôn!
Đào Hoài Nam kịp gì nữa, cầm gậy dò đường của ngay.
Trì Sính về !
Dù chỉ là ngang qua, nhưng Đào Hoài Nam vẫn gặp , vô cùng vô cùng .
Trường học cách cửa hàng trai xa gần, bình thường taxi hai mươi phút, Đào Hoài Nam cứ cau mày suốt, nhỏ: "Phiền bác tài nhanh một chút ạ."
"Không nhanh cháu ơi, mặt đường tuyết, trơn lắm, xe đều chậm."
Tài xế chuyện với kiên nhẫn, những tài xế gặp đa đều bụng.
Quãng đường hai mươi phút, thời gian tăng gấp đôi. Trên xe Đào Hoài Nam gọi điện cho Hiểu Đông, Hiểu Đông còn Trì Sính về, Đào Hoài Nam bảo nếu nhỏ về thì giữ giúp em.
Hiểu Đông đồng ý.
lúc Đào Hoài Nam đến nơi vẫn gặp Trì Sính, nhỏ .
"Không giữ , nó vội lắm." Hiểu Đông với .
Đào Hoài Nam đó cúi đầu, ban nãy Đào Hoài Nam xuống xe ở ngã tư, bộ đến đây gấp, lúc thở vẫn đều.
Cậu lưng , tìm một góc vắng , chủ động gọi điện cho Trì Sính.
Trì Sính thế mà máy.
"Alo?"
Đào Hoài Nam hỏi: "Anh ạ? nhỏ."
Trì Sính bảo " ".
"Anh..." Đào Hoài Nam cũng hỏi gì, thất vọng đến mức nên lời.
Cậu gặp Trì Sính, nhưng quá muộn, nếu hỏi Phàm Quả sớm hơn một chút thì lẽ kịp .
Anh nhỏ ngang qua đây, tranh thủ thời gian đến thăm trai, nhưng gặp .
Đào Hoài Nam tư cách hỏi gì cả, nên im miệng, ngày hôm nay đều là tự làm tự chịu.
con lúc nào cũng lý trí, Đào Hoài Nam dọc đường tim như bay ngoài, nhưng cuối cùng chẳng nắm bắt gì. Đào Hoài Nam dây thần kinh nào chập, miệng nhanh hơn não thốt .
"Lần thể báo cho em một tiếng ? Anh nhỏ." Đào Hoài Nam hỏi.
Trì Sính lên tiếng, Đào Hoài Nam cau mày, khẽ : "Đừng để em chỉ chậm một chút xíu, em thể đến sớm đợi lâu, đợi bao lâu cũng ."
Nếu là bình thường Đào Hoài Nam chắc chắn sẽ những lời , bây giờ cảm xúc thất vọng nhấn chìm .
"Em ..."
Rốt cuộc vẫn mất lý trí , câu "Em gặp " hết, nuốt trở .
Trì Sính một lúc lâu gì, Đào Hoài Nam thấy chút tiếng thở của .
"Đào Hoài Nam." Khi Trì Sính gọi tên trong điện thoại, Đào Hoài Nam siết chặt điện thoại.
"Cậu làm gì thế hả?" Giọng Trì Sính trầm thấp, truyền đến bên tai.
Đào Hoài Nam nhắm mắt , thấy Trì Sính hỏi : "Cậu gặp ?"
"Em ." Đào Hoài Nam dù đây là cái bẫy, vẫn nhảy , khẳng định: “Muốn gặp ."
"Cậu để tâm ?" Trì Sính hỏi.
"Đừng tỏ tình cảm sâu đậm lắm.” Không đợi Đào Hoài Nam trả lời, : “Thứ tin nhất chính là cái ."