Chó Dữ Lâu Năm - Chương 92
Cập nhật lúc: 2026-02-27 16:45:58
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiểu Đào buồn ngủ , mơ mơ màng màng sắp .
Trong lúc nửa tỉnh nửa mê cứ cảm thấy chỗ nào đó đúng, nhưng mơ màng quá cũng chẳng buồn chia nơ-ron thần kinh mà suy nghĩ. Đợi đến lúc sắp ngủ hẳn đột nhiên một ý nghĩ lóe lên trong đầu, ban đầu Đào Hoài Nam còn để ý, quan tâm, đợi nó xoay mòng mòng trong đầu nữa, Đào Hoài Nam bỗng mở choàng mắt.
Cậu trợn tròn mắt dậy, cuống cuồng tìm điện thoại.
Điện thoại giờ cài mật khẩu, ấn nút quẹt cái là mở. Điện thoại vẫn dừng ở khung chat với Trì Sính, Đào Hoài Nam run run ngón tay chạm cùng, giọng nữ máy móc vô tình cho : "Chó con."
Suýt nữa thì tắt thở, ngón tay Đào Hoài Nam run lẩy bẩy.
Cái ý nghĩ đúng cuối cùng cũng rõ ràng, khi tháo tai ban nãy, âm thanh tai phản hồi cho là sai.
... Đó âm thanh phản hồi của việc xóa tin nhắn, đó rõ ràng là âm thanh ngắn báo gửi thành công.
A a a!
Biết rõ là quá thời gian , Đào Hoài Nam vẫn cố chấp nhấn giữ tin nhắn đó, tìm chữ "thu hồi". Thu hồi chắc chắn là , gần mười phút trôi qua.
Đào Hoài Nam ném điện thoại lên giường, hai tay ôm mặt, tuyệt vọng vò mặt , vò thành một đống.
A a a a...
Lải nhải chuyện nửa đêm, nếu bắt buộc gửi nhầm một câu trong đó, Đào Hoài Nam nhất chính là câu .
Từ "chó con" giữa họ ý nghĩa quá khác biệt, mỗi Đào Hoài Nam tự niệm cũng dám đường hoàng miệng, đều một nửa nuốt một nửa.
Đây là sự ràng buộc ban đầu giữa và Trì Sính, vốn là lời ngây thơ của trẻ con lúc buồn, nhưng mài giũa qua bao nhiêu năm tháng thành một sợi xích thể chặt đứt. Đầu xích Đào Hoài Nam, đầu xích Trì Sính.
Nó là bí mật, là ước định, là một mối quan hệ lệ thuộc.
Là nỗi nhớ nhung sâu kín ai trong lòng Đào Hoài Nam, bao giờ dám nhắc mặt Trì Sính, sợ Trì Sính nhớ chặt đứt luôn sợi xích .
Thế thì hết hy vọng.
Vì hai chữ "chó con" gửi nhầm , Đào Hoài Nam im lặng tiếng suốt mấy ngày.
Cậu dám gửi gì cho Trì Sính nữa, so với việc Trì Sính bảo tha thứ cho , Đào Hoài Nam càng sợ Trì Sính trả hai tiếng "chó con" .
Để trả , quả đào lông nhỏ đó dám nhảy nhót gửi tin nhắn lung tung nữa, gần như là tâm lý bịt tai trộm chuông, túng .
"Anh Trì, điện thoại kêu."
Phàm Quả giơ điện thoại của Trì Sính lên lắc lắc.
Trì Sính bảo: "Đưa đây."
"Dạ!" Phàm Quả chân trần qua sàn, đưa điện thoại cho Trì Sính, về sô pha bên .
Trì Sính mở khóa xem, là một trong những nhóm chat công việc, tin nhắn liên quan đến . Trì Sính khóa màn hình ném sang một bên, mặt cảm xúc tiếp tục gõ code.
"Quê tuyết rơi kìa.” Phàm Quả lướt điện thoại, thấy tin tức tuyết rơi, : “Rơi to thế!"
Trì Sính lúc làm việc phân tâm, chuyện với thường cũng trả lời. Phàm Quả quen thế , dù thì Trì dù làm việc cũng chẳng mấy khi bắt chuyện. Phàm Quả nhớ Quách Nhất Minh, Quách so với Trì đúng là bình dị dễ gần.
"Năm nay về nhà ?" Phàm Quả hỏi.
Trì Sính chắc là chẳng thấy gì, ngón tay gõ bàn phím lạch cạch ngừng nghỉ.
Sếp dẫn đàn ngoài ăn cơm , đưa hai theo. Sếp chỉ để ý đến hai lúc làm việc, hai thực sự lòng . Trì Sính ngoài cái đầu thì chỗ nào cũng khiến ghét, Phàm Quả thì phiền thật sự. phiền thì phiền, sếp họ bình thường thích để ý đến hai , nhưng chuyện chính sự thì luôn bênh vực , để học trò chịu thiệt, dù cũng trẻ, miệng phiền, thực cách thế hệ với học trò.
Bên ngoài lạnh thấu xương, đàn còn ngoài đỡ rượu, hai họ thảnh thơi ở trong khách sạn, Phàm Quả thấy sướng lắm.
Anh Trì để ý , Phàm Quả một lúc, chụp trộm Trì Sính một bức ảnh, gửi cho Đào Hoài Nam.
Đào Hoài Nam lát nữa một ca tư vấn, hẹn lúc hai giờ, đang đợi đến.
Điện thoại reo, Đào Hoài Nam khá bất ngờ khi Phàm Quả nhắn tin cho .
ảnh gửi đến, Đào Hoài Nam thấy.
Cậu trả lời: Gửi gì thế?
Phàm Quả kêu "Má ơi!", trả lời ngay: Xin xin !
Phàm Quả: Xin nhỏ! Đầu óc em chập mạch! Anh Trì làm việc để ý em, em chán quá gửi ảnh cho !
Cậu xong thu hồi ảnh ngay, bù thêm một cái sticker [ nhỏ rơi lệ], nghĩ sticker cũng thấy, cũng thu hồi nốt.
Đào Hoài Nam nhanh tay lưu ảnh khi thu hồi.
Đào Hoài Nam trả lời: Không .
Đào Hoài Nam: Đừng gọi tớ là nhỏ nữa!
Phàm Quả: Xin Nam Nam!
Đào Hoài Nam đáp: Haha, bảo mà, gì .
Vừa giả bộ bình tĩnh chat chit với Phàm Quả, lập tức gửi hai tấm ảnh lưu cho Phan Tiểu Trác.
Phan Tiểu Trác: ?
Đào Hoài Nam gửi luôn tin nhắn thoại: "Trong ảnh là cái gì thế! Mau cho tớ ! Tiểu Trác!"
Phan Tiểu Trác: Cậu trộm ảnh ở đấy?
Đào Hoài Nam: "Người khác gửi nhầm, mau !"
Bên Phàm Quả vẫn đang nhiều nhắn tin với , Đào Hoài Nam đều trả lời t.ử tế.
Tin nhắn bên Phan Tiểu Trác cuối cùng cũng đến, Đào Hoài Nam mở : Khách sạn, phòng suite lớn, một đàn ông t.h.ả.m chơi máy tính, máy tính để giường. Trên tường treo bức tranh dài, phòng trang trí , trông đắt tiền.
Đào Hoài Nam: Cậu cái gì thế hả!
Phan Tiểu Trác: Thế cái gì?
Đào Hoài Nam: Người đàn ông !
Phan Tiểu Trác: Không thấy, lưng . Tóc ngắn, áo đen, quần xám, vẻ khá cao, gầy, hết .
Đào Hoài Nam: Tấm thứ hai !
Phan Tiểu Trác lát hỏi: Sticker cũng ?
Tấm thứ hai là sticker, Đào Hoài Nam thất vọng, cứ tưởng cả hai tấm đều là ảnh.
một tấm cũng đủ , mãn nguyện!
Vì chuyện mà Đào Hoài Nam tiếp chuyện Phàm Quả nửa tiếng đồng hồ, đến lúc sắp đến giờ hẹn mới bảo chuyện tiếp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-92.html.]
Phàm Quả chán nản nhảy từ sô pha xuống, đến chỗ Trì Sính, bên cạnh : "Anh Trì! Em đúng là não!"
Trì Sính thuận miệng đáp: "Mày chẳng thế suốt ."
Phàm Quả hỏi: "Anh nhỏ Nam Nam giận nhỉ? Em thật sự cố ý, em ngứa tay quá."
Tay Trì Sính dừng , đầu : "Mày làm gì ?"
Phàm Quả mếu máo: "Em ngứa tay, tiện tay chụp cái ảnh gửi cho , em quên mất xem ảnh."
Trì Sính cau mày, , ban đầu gì.
Phàm Quả bên cạnh ủ rũ, Trì Sính tiếp tục làm việc, Phàm Quả : "Đầu óc em chập mạch ."
"Cậu chấp nhặt mấy cái đó ." Trì Sính một câu , đó tiếp tục gõ phím, Phàm Quả tưởng sẽ nữa, Trì Sính thản nhiên buông một câu: “Mày dùng não chút . Cũng đừng gửi ảnh tao, đừng ngứa tay."
"Biết ạ!" Phàm Quả áy náy dậy, về sô pha xổm.
Tuy Trì Sính bảo đừng ngứa tay, nhưng tính Phàm Quả vốn thế, vẫn tìm Đào Hoài Nam chuyện.
Tính cách Đào Hoài Nam dễ mến, lúc nào cũng tủm tỉm, nổi nóng. Hồi ở bên nào Phàm Quả chuyện với cũng tiếp chuyện t.ử tế, Phàm Quả thực sự thích .
Đào Hoài Nam ghét chuyện với , huống hồ Phàm Quả chuyện kiểu gì cũng nhắc đến Trì Sính. Đào Hoài Nam thể nhiều tin tức về Trì Sính từ chỗ .
Mặc dù quả đào lông dám nhắn tin riêng cho nữa, nhưng cũng ảnh hưởng đến sự sôi nổi trong nhóm chat gia đình.
Có hôm Đào Hiểu Đông bảo trong nhóm là đợt thể Bắc Kinh một chuyến.
Đào Hoài Nam nhắn một chữ "Oa".
Đào Hiểu Đông bảo: "Mày oa cái gì mà oa? Ngốc nghếch."
Đào Hoài Nam lát nhắn : Dù cũng là ghen tị.
Đào Hiểu Đông: @Trì Sính, em trai em ghen tị, Bắc Kinh.
Đào Hoài Nam gọi điện ngay lập tức, vội vàng : "Anh thu hồi ngay!"
"Sợ cái gì.” Đào Hiểu Đông : “Không ."
"Nhanh lên! Không kịp bây giờ!" Đào Hoài Nam xong cúp máy luôn, Đào Hiểu Đông lời em thu hồi .
"Chó con" là một sự cố, vì nó mà Đào Hoài Nam buộc ngoan ngoãn hơn nhiều, đừng là gửi cái gì, trò chơi xóa xóa nửa đêm cũng dám chơi nữa, sợ gửi nhầm.
Ngoan ngoãn nửa tháng, đến gần cuối tháng Mười Một, đoán chừng nữa , mới bắt đầu nhắn tin riêng trở .
Trì Sính vẫn trả lời, nhưng cũng từng bảo đừng làm phiền, đừng gửi mấy cái .
Có hôm Đào Hoài Nam tan học ở trường, bệnh viện cũng việc gì, liền bắt xe đến thẳng cửa hàng của trai.
Anh trai đang giảng bài cho thợ xăm trong tiệm, giảng về lực tay, về cách tô màu. Đào Hoài Nam bên cạnh ké cho vui, điện thoại trai trong túi reo lên.
Đào Hoài Nam thò tay túi móc , Đào Hiểu Đông liếc , bảo: "Nghe ."
Đào Hoài Nam máy giúp quen , trượt luôn, "Alo".
Giọng Trì Sính vang lên ở đầu bên , cảm xúc gì, hỏi: "Anh Hai ?"
"Anh nhỏ!" Đào Hoài Nam kêu khẽ một tiếng, vội vàng chào hỏi.
Trì Sính chậm một nhịp mới "ừ" một tiếng.
"Anh tìm Hai ạ?" Đào Hoài Nam che điện thoại một góc .
Trì Sính hỏi: "Anh Hai đang bận ?"
Đào Hoài Nam căng thẳng, tiếng thở gấp, nhỏ với : "Đang giảng bài cho , tìm việc gì ạ? Em gọi nhé?"
"Không cần." Trì Sính .
"Anh..." Đào Hoài Nam tuy căng thẳng nhưng nỡ cúp máy. Cậu nắm chặt điện thoại, ghế tròn, nhanh chóng nghĩ chủ đề trong đầu.
Trì Sính cũng cúp máy.
"Anh về ? Vẫn đang công tác ạ?" Đào Hoài Nam hỏi.
Trì Sính : "Chưa về."
Giọng điệu nhiệt tình, cũng chẳng xa cách lắm, cứ bình bình. Tim Đào Hoài Nam đập thình thịch, Trì Sính chuyện qua điện thoại thế , nỡ cúp máy chút nào.
Không nỡ cũng cúp, Trì Sính đời nào tán gẫu với , trả lời mấy câu là nhiều .
Cúp máy nửa ngày, Đào Hoài Nam vẫn hồn.
Cậu nhét điện thoại Hiểu Đông túi , tự ghế sô pha khu nghỉ ngơi .
Vòng bạn bè tin mới, tin đầu tiên là Phàm Quả đăng.
Cậu đăng hai tấm ảnh, còn kèm theo chú thích.
Hai đứa trẻ cha thương yêu, đợi lầu giữa trời băng tuyết, thấy rõ thạc sĩ coi trọng bằng tiến sĩ! Tin chặn sếp hihi.
Đào Hoài Nam lưu ảnh, gửi cho Phan Tiểu Trác.
Phan Tiểu Trác cần , tự giác trả lời đáng tin cậy: Đợi tí, đang sắp xếp ngôn từ.
Đào Hoài Nam: Ngồi đợi!
Hai phút , Phan Tiểu Trác trả lời hai tin.
Ảnh 1, một nam sinh đội mũ trắng mặc áo bông ngắn quần bò, nhăn mũi làm mặt quỷ, .
Ảnh 2, nhỏ của , góc nghiêng, mặc áo khoác bò đen, quần thể thao giày thể thao, đội mũ, bậc thềm điện thoại, cúi đầu, tay cầm cái que nhỏ vẽ vẽ đất, ánh nắng, trai.
Đào Hoài Nam cố gắng tưởng tượng, hình ảnh đó trông chắc chắn sẽ mang cảm giác ấm áp trong mùa đông, ánh nắng mùa đông là ấm áp nhất.
Cậu like cho Phàm Quả một cái.
Like xong còn gửi cho Phàm Quả cái lì xì hai trăm tệ.
"Quả Nhi, đừng chịu rét bên ngoài nữa, uống cốc sữa ."
Phàm Quả trả lời: A a a a a cảm ơn nhỏ! Anh yêu cầu gì , cứ !
Nói xong nhận lì xì.
"!!!"
"Nhiều quá! Anh cần em làm gì ? Em làm gì cũng !"