Chó Dữ Lâu Năm - Chương 90
Cập nhật lúc: 2026-02-27 09:24:18
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
"Ôi trời ơi.” Phan Tiểu Trác kinh ngạc Đào Hoài Nam kể chuyện, nhai cơm nuốt xuống, trợn tròn mắt: “Kịch tính quá."
Đào Hoài Nam gục xuống bàn đối diện, ngón tay gõ gõ mặt bàn, vẻ mặt chán đời.
"Anh nhỏ của chẳng đổi tí nào.” Phan Tiểu Trác tay vẫn cầm thìa, múc một thìa cơm rang lên chẳng buồn ăn, cán thìa tì hổ khẩu: “Tớ mà bỏ chạy, kiên cường thật đấy."
Đào Hoài Nam vẫn bò đó, gì.
Cậu về mấy ngày , về xong cứ bận rộn suốt, chuyện trường lớp chuyện bệnh viện, hôm nay mới rảnh rỗi tìm Phan Tiểu Trác ăn bữa cơm.
Phan Tiểu Trác học thạc sĩ trái ngành, tiếp tục học Quản lý thư viện nữa, chật vật chuyển sang Tài chính. Cậu và Đào Hoài Nam giờ học cùng trường, nhưng khác cơ sở. Một đứa ở phía Nam một đứa ở phía Bắc, cách nửa cái thành phố, gặp còn vất vả hơn .
"Thế giờ tính ?" Mặt Phan Tiểu Trác cũng đầy vẻ lo âu: “Cậu định thế nào?"
Đào Hoài Nam áp má lên cánh tay, miệng ép chu , thuận miệng đáp: "Tớ tính ."
"Hay là ..." Phan Tiểu Trác nghĩ ngợi bảo: “Hay là cứ làm em trai , như ."
Đào Hoài Nam vùi mặt cánh tay, giao tiếp với nữa, cùng tần .
"Cậu thích ..." Phan Tiểu Trác đưa thìa cơm miệng, ăn : “Làm em trai ít nhất còn chuyện với ."
Về chuyện của Đào Hoài Nam và Trì Sính, chuyện duy nhất chỉ Phan Tiểu Trác, nhưng ngay cả cũng quá rõ. Cậu chỉ Trì Sính giận bỏ , ngày đó rốt cuộc xảy chuyện gì.
Đào Hoài Nam cũng chỉ thể kể chuyện Trì Sính với , nhưng suy nghĩ của hai cứ lệch pha. Đầu óc Phan Tiểu Trác cứng nhắc, đôi khi suy nghĩ kiểu trai thẳng, khiến tiếp lời thế nào.
"Thế còn thế nào nữa, câu nào về nhà, chẳng cũng thế ? Giờ nhỏ của cho làm em trai ngoan ngoãn chịu, nghĩ cái gì thế?" Phan Tiểu Trác hỏi.
Đào Hoài Nam hỏi càng thêm sầu não, úp mặt rầu rĩ đáp: "Cậu hiểu ."
"Tớ đúng là hiểu thật." Phan Tiểu Trác .
Trong mắt Phan Tiểu Trác, đây là Đào Hoài Nam bậc thang mà chịu xuống, tự đá đổ bậc thang.
Đào Hoài Nam dậy, mặt tay áo hằn lên một vết đỏ, kéo dài từ má đến khóe miệng, trông buồn .
"Cậu cứ nhận làm em trai , hòa hoãn tính .” Phan Tiểu Trác vẫn thấy đầu óc Đào Hoài Nam linh hoạt lắm: “Thân thiết thì dễ chuyện hơn mà?"
Đào Hoài Nam thở dài bất lực, mở miệng : "Giở trò tâm cơ, thì coi như xong hẳn luôn."
Hai chẳng ai bắt sóng của ai, chuyện tiếp nữa.
Bản chất học sinh giỏi của Phan Tiểu Trác giờ đổi, học thạc sĩ trái ngành cũng làm khó , học giỏi. Hai gặp thường ngoài ăn uống là học bài, ăn xong Phan Tiểu Trác định lôi Đào Hoài Nam đến thư viện, Đào Hoài Nam bảo .
"Học hành cho tịnh tâm, tớ thấy sầu đến chảy nước ." Phan Tiểu Trác .
"Tớ mang cái gì mà học với hành..." Đào Hoài Nam dở dở : “Cậu nghỉ ngơi một lúc ."
Phan Tiểu Trác cũng đang nghịch điện thoại, cảm giác cũng thực sự học lắm. Đào Hoài Nam hỏi đang làm gì, Phan Tiểu Trác "hả" một tiếng, ấp a ấp úng rõ ràng.
"Có bí mật ." Đào Hoài Nam .
Phan Tiểu Trác cất điện thoại , mặt sang chỗ khác bảo: "Không , làm gì ."
Đào Hoài Nam hỏi tiếp, chỉ bảo: "Tiểu Trác, bây giờ cởi mở hơn nhiều ."
"Bị lây đấy.” Phan Tiểu Trác : “Với tớ cũng chỉ chuyện để với thôi."
Đào Hoài Nam giờ cũng chẳng tính là cởi mở, tuy đến mức hướng nội, nhưng so với đứa trẻ mồm mép liến thoắng hồi nhỏ thì bây giờ còn thẳng thắn sảng khoái như thế nữa.
Nếu là Đào Hoài Nam hồi nhỏ, chắc nhảy bổ lên Trì Sính đu bám, ăn vạ lăn lộn, bám chặt lấy Trì Sính buông, đời nào để Trì Sính về Bắc Kinh như thế.
nếu là Đào Hoài Nam hồi nhỏ, hai họ cũng chẳng đến nông nỗi . Đào Hoài Nam phạm sớm lóc dỗ dành, lời ý gì cũng , tha thứ cho em thì em mãi cho xem.
Hồi nhỏ cũng chẳng đời nào để Trì Sính rời , Trì Sính một bước sợ đến thét, sẽ chuyện xa cách năm năm .
con rốt cuộc thể mãi làm trẻ con.
Đào Hoài Nam kết bạn WeChat với Trì Sính, kết bạn từ mấy ngày .
Gửi lời mời kết bạn, Trì Sính cũng đồng ý. Kết bạn xong Đào Hoài Nam chào một tiếng "Anh nhỏ", bên trả lời.
Đào Hoài Nam thỉnh thoảng gửi lời hỏi thăm, nhưng thực sự quá khô khan. Cách xa như , hỏi thăm cũng chẳng gì để hỏi, mặc ấm ăn ngon mấy câu quá ấu trĩ, vẻ gượng gạo. ngoài mấy câu đó thì đúng là chẳng còn gì khác để , Trì Sính cũng chẳng trả lời.
Trì Sính làm , bảo hai tiếp tục cắt đứt thì với Đào Hoài Nam thêm một câu nào.
Có hôm trai hỏi Đào Hoài Nam, liên lạc với nhỏ .
Đào Hoài Nam do dự một chút, bảo "".
Liên lạc một chiều cũng tính là liên lạc, đỡ để trai lo lắng.
Mỗi ngày Đào Hoài Nam đều chuyển giọng thành văn bản điện thoại gửi , gửi tin nhắn thoại trực tiếp, sợ Trì Sính tiện .
Có lúc cũng nhiều một chút, xong cũng dám gửi, chỉ là tự chơi, cuối cùng xóa hết.
Trò chơi chơi mấy năm nay , là trong ghi chú và tin nhắn SMS, giờ WeChat, thêm một chỗ để chữ.
Trong tai là bài hát của Giang Cực, thực thực sự thưởng thức âm nhạc của Giang Cực, ồn ào quá. Trong điện thoại lưu là những đoạn cắt hơn một phút, cắt bỏ phần dạo đầu và dẫn dắt dài dòng phía .
Trong tai là tiếng hát gào thét của Giang Cực, Đào Hoài Nam nương theo cái đuôi âm vỡ của , mic: "Anh nhỏ!"
"Anh nhỏ" xong xóa, : "Em làm đây!"
"Làm đây" cũng xóa, Giang Cực gào thét làm thấy phiền, Đào Hoài Nam chỉnh nhỏ tiếng tai , : "Nghe giọng thật xong em chẳng nổi nhạc nữa, em ghi âm nhỉ, em hối hận quá."
Lải nhải chuyện với điện thoại, còn nghiêm túc sửa chính tả, xóa "nắm con nhím", sửa thành " em".
"Chỉ giống một chút xíu thôi, kỹ thì giống." Đào Hoài Nam sấp giường, lẩm bẩm với điện thoại: “Anh nhất, ai bằng , chắc chắn em sẽ nhớ ghi âm."
Xóa.
"Nói chuyện với thế em sợ, mặt em năng chẳng , cứ lắp ba lắp bắp."
Xóa.
"Em đúng là đồ vô dụng!"
"Lẩm bẩm cái gì đấy bé cưng?" Đào Hiểu Đông nửa đêm dậy uống nước, Đào Hoài Nam hét câu "đồ vô dụng" to, để thấy, sang mở cửa phòng Đào Hoài Nam.
Tối om Đào Hiểu Đông cũng thấy gì, Đào Hoài Nam tiết kiệm điện nhất, buổi tối đến đèn cũng bật.
Đào Hiểu Đông bật đèn, thấy Đào Hoài Nam đang sấp giường nghịch điện thoại, hỏi: "Ai vô dụng? Sao giận dỗi thế?"
"Em.” Đào Hoài Nam dậy, xuống giường ôm một cái: “Hiểu Đông em yêu ."
Đào Hiểu Đông cũng ôm : "Anh cũng yêu mày. Làm gì đấy?"
"Em tự chơi thôi, gì." Đào Hoài Nam đẩy về ngủ: “Lát nữa làm Thang thức giấc bây giờ."
Đào Hiểu Đông về ngủ, Đào Hoài Nam cũng chơi nữa, tắt đèn ngủ.
Thời gian thấm thoat một tháng, Đào Hoài Nam dăm bữa nửa tháng gửi một tin nhắn, Trì Sính từng trả lời tin nào.
Nhóm chat bốn nhà họ hồi , Đào Hoài Nam tìm thấy nữa. Sau khi Trì Sính Đào Hiểu Đông và Thang Sách Ngôn vẫn chuyện trong đó, nhưng hai đứa nhỏ ai trả lời, khí gượng gạo quá, hai lớn cũng nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-90.html.]
Đào Hoài Nam hỏi trai còn giữ , Đào Hiểu Đông tìm nhóm, nhắn đó một câu: Đây .
"Á!" Đào Hoài Nam mắng : “Anh đừng lung tung!"
"Anh hai chữ thôi mà!" Đào Hiểu Đông và Thang Sách Ngôn đang chuẩn nấu cơm trong bếp, Thang nhét cái gì miệng , Đào Hiểu Đông nếm thử nuốt xuống, bảo nhạt.
Thang Sách Ngôn bảo: "Đã cho muối ."
"Bảo , thế mà cũng ngon." Đào Hiểu Đông .
Hai nếm qua nếm trong đó, Đào Hoài Nam kịp, tự một bên nghĩ xem nên gửi cái gì nhóm.
Nghĩ nghĩ chẳng chủ đề gì , cuối cùng chỉ gửi một cái sticker.
Chuyện vẫn kém trai một bậc, Đào Hiểu Đông thấy em khổ sở quá, vẫn giúp một tay, hôm gửi một tấm ảnh nhóm. Là khách hàng của tiệm họ, hình xăm mới Đào Hiểu Đông làm, một con rắn quấn quanh cổ.
Cậu trai lắm, ánh mắt thần, tiệm chụp cho ít ảnh.
Đào Hiểu Đông: Thằng nhóc trông cứ thấy giống Khổ ở điểm nào đó, Hoàng cũng bảo thế.
Đào Hiểu Đông: Lần triển lãm nó Bắc Kinh với , Khổ ở Bắc Kinh . @Trì Sính
Nửa phút Trì Sính trả lời: Có ở Bắc Kinh, bao giờ đến?
Đào Hiểu Đông: Tuần .
Trì Sính: Em đón .
Hiểu Đông là tuyệt nhất, hai cứ thế trò chuyện trong nhóm, câu câu chăng tán gẫu. Anh trai giờ một ngày làm việc ít, thời gian còn rảnh rỗi, khối thời gian.
Đào Hoài Nam mà thèm, nhấp nhổm tham gia, nhưng tìm thời cơ thích hợp.
Đào Hiểu Đông: @Đào Hoài Nam
Đào Hoài Nam trả lời ngay: Có em.
Hiểu Đông hỏi : Đang chuyện mày hó hé gì? Hôm nay bận ?
Đào Hoài Nam bảo: Không bận.
Ông chốc hỏi đứa chốc hỏi đứa , ai trả lời là tag tên. Anh Hoàng tới hỏi : "Làm gì đấy? Lát nữa với một chuyến."
Đào Hiểu Đông : "Nói chuyện với thằng em chút."
"Với mày thì gì mà ."
"Không tao .” Đào Hiểu Đông dậy vươn vai: “Càng lớn càng trái tính trái nết."
Từ hôm đó, nhóm coi như sống .
Hai ông cộng thêm Đào Hoài Nam, ba chuyện gì nhắn riêng, trong nhóm.
Đào Hiểu Đông và Thang Sách Ngôn ngày nào cũng hỏi mấy giờ tan làm đều hỏi trong nhóm, hỏi tối ăn gì cũng ở đây. Trì Sính ban đầu chủ động xuất hiện, cũng tham gia. Dù tham gia cũng , trai tag tên nhiệt tình quá. Lúc thì hỏi ăn cơm , lúc thì hỏi hôm nay học môn gì.
Trì Sính trả lời: Môn chuyên ngành, ngày nào cũng hỏi. Em học môn gì hiểu ?
Cậu thế Đào Hiểu Đông đương nhiên chống lưng, Thang Sách Ngôn bảo: Anh hiểu.
Đào Hiểu Đông trả lời ngay: Anh Thang của hiểu.
Đào Hoài Nam: Hahahahaha.
Trì Sính dù học ở , cũng chỉ là thạc sĩ. Một thạc sĩ trong mắt Thang vẫn đủ tầm, bình thường lọt mắt xanh của Thang thấp nhất cũng là tiến sĩ y khoa.
Anh Thang luôn là địa vị vững chắc nhất trong nhà , cũng lạ, bao giờ nổi giận, bình thường chuyện cũng ôn hòa, nhưng khí trường mạnh, đến Tiểu Trì cũng áp chế ngoan ngoãn.
Bốn cứ thế trò chuyện, ai với ai cũng tránh khỏi dăm ba câu.
Trì Sính tuy chuyện trực tiếp với Đào Hoài Nam, nhưng đều ở đây, câu Đào Hoài Nam câu , kiểu gì cũng nối . Trì Sính cũng tránh mặt , đến mức là lặn mất, bề ngoài vẫn giữ hòa khí.
Đào Hoài Nam sướng rơn, thế là mãn nguyện lắm , ngày nào cũng vui vẻ.
Có một hôm Hiểu Đông công tác, buổi tối ở nhà chỉ còn Thang và Đào Hoài Nam.
Trong nhóm đột nhiên hiện lên tin nhắn: Nhớ !
Anh Thang đang tỉa cành hoa ngoài ban công, Đào Hoài Nam bên cạnh. Điện thoại hai đều reo, Thang Sách Ngôn bảo: "Chắc là trong nhóm đấy."
Đào Hoài Nam cầm điện thoại lên, lúc Đào Hiểu Đông gửi thêm một tin: Em mang nhầm áo ngủ của , hôm nay mặc của em .
Đào Hoài Nam đeo tai , tin nhắn trong nhóm để trực tiếp, giọng nữ máy móc liền hai tin, đến "áo ngủ" thì Thang Sách Ngôn bỏ kéo xuống phắt dậy.
Điện thoại kêu, Thang Sách Ngôn : "Anh chịu trai em ."
Đào Hoài Nam nhận gửi nhầm, nhưng vẫn thích xem kịch bèn mở ngay, giọng nữ : "Em ngủ ."
Thang Sách Ngôn tới lấy điện thoại, Đào Hoài Nam ha hả.
Trì Sính: Anh, dừng.
Trì Sính: Anh nhầm chuồng .
Đào Hoài Nam: Hahahahahahahahahaha.
Đào Hoài Nam: Hiểu Đông đừng gửi nữa.
Thang Sách Ngôn đó gửi một tin nhắn thoại: "Có thấy hổ ? Thu hồi ."
Đào Hiểu Đông đằng nào cũng thấy , già đầu mặt dày mày dạn, cũng chẳng thu hồi nữa, gửi một cái: Hahahahaha vụ hỏng .
Đào Hiểu Đông: Xin các bé cưng nhé, sẽ tém tém .
Đào Hoài Nam: Cuối cùng cũng lộ bản chất Đào Hiểu Đông, chỉ nhớ Thang thôi, chẳng nhớ em với Khổ tí nào.
Anh thực sự quá mất mặt, Thang Sách Ngôn bất lực nhắn riêng cho hai câu là gì, đó tỉa hoa. Hai mở chat riêng, còn Đào Hiểu Đông ở trong nhóm hứng chịu sự chế giễu.
"Anh Trì nhắn tin với ai đấy?" Bạn cùng phòng mở cửa , thấy Trì Sính đang điện thoại , hỏi.
"Về ?" Trì Sính liếc một cái, : “Anh tao."
Trì Sính vắt khăn mặt cổ, xả nước xong. Anh cúi đầu điện thoại, trong nhóm trai và Đào Hoài Nam vẫn đang c.h.é.m gió.
Đào Hiểu Đông: Thôi đừng mày nữa, mãi dứt thế.
Đào Hoài Nam: Anh Thang chê mất mặt, cho em chuyện với nữa.
Đào Hiểu Đông: Thế bye bye nhé, tìm chat riêng đây.
Hai em cuối cùng cũng yên tĩnh, Trì Sính đặt điện thoại xuống, vẻ mặt dịu dàng.
Đứng dậy treo khăn mặt lên, điện thoại vang lên tiếng báo tin nhắn, Trì Sính mở xem.
Avatar của Đào Hoài Nam bao nhiêu năm nay vẫn đổi, là một quả đào lông nhỏ. Góc bên quả đào nhỏ hiện lên "2" màu đỏ.
Em cũng chat riêng.
Anh nhỏ thể để ý đến em chút ?