Chó Dữ Lâu Năm - Chương 9
Cập nhật lúc: 2026-02-03 11:02:36
Lượt xem: 50
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nói xong câu đó Đào Hoài Nam định bỏ , suýt thì va bàn , may mà Điền Nghị nhanh tay ôm ngang hông kéo . Anh nắn tay nắn bụng , cưng nựng như một con búp bê lớn.
Dù là bạn bè của trai các bậc cha chú xung quanh, chẳng ai là quý Đào Hoài Nam. Cậu ngoan quá mà, đến nhà ai cũng quấy , cứ đưa cho món đồ chơi nhỏ là yên một chỗ mân mê, chẳng bao giờ làm phiền lớn.
Đã trắng trẻo, mềm mại còn thơm mùi sữa, đúng chuẩn đứa trẻ xinh xắn mà lớn ai cũng mê.
Kể ông trời cũng bất công thật, đứa bé đáng yêu nhường , sở hữu đôi mắt to tròn đen láy, long lanh , mà mù.
Trì Khổ bên ngoài thấy hai lớn gì, cũng chẳng cái đồ mít ướt Đào Hoài Nam khoe với hai ông là hai đứa lắm. Thực tế thì cả cái cuối tuần hai đứa với câu nào, mạnh ai nấy sống.
Lẽ tối Chủ nhật đưa về trường , nhưng Đào Hoài Nam ỉu xìu chịu . Đào Hiểu Đông nỡ ép em nên gọi điện xin phép sáng mai mới đưa đến.
Cô chủ nhiệm cũng quá khắt khe với hai đứa vì chúng khá ngoan, nên đồng ý ngay.
Tối ngủ, Đào Hoài Nam ôm chặt lấy một cánh tay của trai, áp má lên đó, nhất quyết chịu buông. Chó Golden bên cạnh giường , thỉnh thoảng gác đầu lên ngửi ngửi. Đào Hiểu Đông em ôm tay, rảnh rỗi nên cứ vỗ về nhè nhẹ em.
Nuôi một đứa trẻ đúng là tốn nhiều tâm sức, nhưng nhiều lúc cái cục kẹo nhỏ xíu cứ ỉ ôi lớn lên từng ngày bên cạnh , lòng thấy mềm mại và yên bình lạ lùng. Dường như sự nỗ lực, bon chen kiếm sống bên ngoài của đều trở nên ý nghĩa.
Trì Khổ từ phòng nhà vệ sinh, mới một lúc mà ba . Đào Hiểu Đông tiếng nó , bèn ngoái đầu ngoài.
Trì Khổ từ nhà vệ sinh bước , đụng ngay mặt Đào Hiểu Đông đang ở cửa phòng ngủ.
"Sao thế?" Đào Hiểu Đông hỏi.
Trì Khổ im lặng một lúc, Đào Hiểu Đông hỏi: "Đau bụng ?"
"Không ạ." Trì Khổ mới chịu mở miệng, ngập ngừng một lúc lâu mới ngượng ngùng bồi thêm một câu: "Gối bẩn ."
"Bẩn thì bẩn chứ ." Đào Hiểu Đông bật : “Bẩn mà mày cứ làm gì?"
Vừa sang phòng nó, tiện tay bật đèn lên. Trì Khổ lẽo đẽo theo im thin thít. Đào Hiểu Đông thấy cái gối tháo vỏ chỉ còn trơ ruột, dở dở : "Đừng bảo là mày tự giặt đấy nhé?"
Trì Khổ gì, Đào Hiểu Đông nhất thời cũng cạn lời.
Lát hỏi: "Sao bẩn?"
Trì Khổ mặt chỗ khác, tránh ánh mắt của , đáp: "Chảy m.á.u cam ạ."
"Thế mà bảo?" Đào Hiểu Đông đặt tay lên trán nó bảo ngửa đầu một chút, mũi hết m.á.u : “Sao chảy máu?"
"Em ."
Mũi Trì Khổ từng bố nó đ.á.n.h hỏng, tổn thương sống mũi. Đào Hiểu Đông hỏi thêm vài câu, trẻ con chảy m.á.u cam cũng chuyện lớn lắm, hồi bé cũng , do mao mạch yếu thôi. Trường hợp của Trì Khổ thì chỉ thể dưỡng từ từ, hạn chế va chạm mạnh, nó còn nhỏ, dần dần sẽ khỏi. Hồi mới đến mũi dãi cứ lòng thòng suốt, giờ thì hết .
"Trẻ con trẻ cái, ai bắt mày giặt mà giặt." Đào Hiểu Đông búng nhẹ trán nó một cái. Dù quen với việc Trì Khổ thiết với ai, nhưng nó thế vẫn thấy thằng bé sống gồng quá.
Nhất thời hai chẳng gì với . Đào Hiểu Đông là cởi mở, chuyện với ai cũng , nhưng đấy là với lớn. Gặp đứa trẻ con tréo ngoe như Trì Khổ, cũng bó tay chịu c.h.ế.t.
Cuối cùng Đào Hiểu Đông xoa đầu nó bảo: "Ngủ ." Rồi tắt đèn ngoài.
Một đêm trôi qua, chuyện gì đến cũng đến, dù học cũng vẫn .
Được cái là " lạ quen", trường Đào Hoài Nam còn bám rịt lấy trai như đầu nữa, cũng nhè, chỉ là khi cứ nhắc nhắc mãi: "Thứ Sáu nhất định đến đón em đấy nhé."
Đào Hiểu Đông nựng cằm em một cái: "Quên làm ."
Đào Hoài Nam nhắc: "Cả ông Mười nữa."
"Nhớ , ngày nào làm chả mang nó theo." Đào Hiểu Đông bóp bóp hai má phúng phính của em đến méo xệch: “Không đem cho ai mà lo."
Đào Hiểu Đông đưa em tận chỗ . Chỉ đợt đầu mới đưa tận nơi thế , vài tuần nữa là chỉ đưa đến cổng trường thôi. Anh , Đào Hoài Nam im lặng, một lúc đầu sờ sờ góc bàn phía , đó là vị trí dán báo danh của Trì Khổ.
Sờ thấy , vươn tay xa hơn chút nữa, sờ thấy hộp bút của Trì Khổ.
Trì Khổ mím môi sờ soạng bàn .
Đào Hoài Nam định vươn tay thêm chút nữa thì cô giáo gọi tên, nhắc ngay ngắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-9.html.]
Bất ngờ gọi tên, Đào Hoài Nam giật , chớp mắt ngơ ngác một chút lên. Quay lên mà vẫn thẳng đơ, vai căng cứng, trông căng thẳng. Suốt cả tiết học chữ nổi, Đào Hoài Nam dám đầu nào nữa.
Hai ngày chuyện , giờ bắt chuyện khó ơi là khó. Cộng thêm vụ cô giáo nhắc nhở buổi sáng, Đào Hoài Nam im thin thít ghế suốt cả buổi sáng. Đến giờ chơi mới dám sờ sờ, cho đến khi một chạm cánh tay Trì Khổ, mới yên tâm rụt tay về, vững hơn hẳn, còn nhấp nhổm nữa.
Học xong các tiết buổi sáng là đến giờ xếp hàng ăn cơm. Đến nước thì dù khó mở lời đến Đào Hoài Nam cũng nhịn nữa, gọi lí nhí: "Trì Khổ."
Thực Trì Khổ ngay cạnh đợi sẵn .
Không thấy tiếng trả lời, Đào Hoài Nam gọi thêm tiếng nữa, mắt mở to tròn xoe, bắt đầu hoảng .
Một tiếng, hai tiếng, nếu gọi tiếng thứ ba mà vẫn thấy đáp chắc chắn Đào Hoài Nam sẽ òa lên mất. Cậu sợ bỏ một lắm, đường nào mà .
"Trì..." Giọng Đào Hoài Nam run run cất lên, Trì Khổ đưa tay nắm lấy cổ tay kéo sang một bên.
Đào Hoài Nam vội dùng tay sờ nó, sờ thấy con thêu cổ tay áo, lúc mới thở phào nhẹ nhõm, dễ chịu hẳn.
Trì Khổ dắt cửa xếp hàng, Đào Hoài Nam hì hì: "Tớ cứ tưởng đợi tớ, mất chứ."
Trì Khổ đưa hàng, Đào Hoài Nam túm lấy áo nó, giật giật, ghé sát thì thầm: "Cậu hả?"
Được đằng chân lân đằng đầu, Trì Khổ lười chẳng buồn .
Túm thì cần gì quan tâm nó chuyện , Đào Hoài Nam vui vẻ như chuyện gì, ngoan ngoãn nối đuôi đoàn tàu nhỏ xếp hàng ăn cơm.
Lũ nhóc mù đều đang tập tự , chỉ mới một tuần thôi nhưng so với tuần mới tiến bộ hơn nhiều. Nhà ăn chỉ học sinh lớp một, đông. Mấy củ cải nhỏ lớp một xếp một khu, từng bàn từng bàn hầu như đều đang bưng bát tự mò mẫm xúc ăn, chỉ còn vài đứa tự ăn thì cần đút.
Đào Hoài Nam ăn chậm. Trì Khổ ăn xong từ đời nào , đang bên cạnh ngẩn . Sáng nay Đào Hoài Nam ăn cơm ở nhà mới đến, uống một cốc sữa to tướng nên trưa cũng chẳng đói lắm, chỉ là mắc tiểu quá. Cả buổi sáng dám lộn xộn, cũng chẳng dám vệ sinh.
Cố ăn hết nửa bát cơm, Đào Hoài Nam ghé tai Trì Khổ nhỏ: "Trì Khổ, thôi? Tớ buồn tè..."
Bình thường đợi mấy bạn cùng phòng ăn xong bà bảo mẫu mới dắt cả lũ về, hai bạn vẫn còn nửa bát cơm ăn xong.
Trì Khổ nhảy xuống ghế, Đào Hoài Nam cũng bám theo nó tuột xuống. Bà bảo mẫu hỏi ăn xong , Đào Hoài Nam vẫn dám to, túm áo Trì Khổ nấp lưng nó. Một đứa chịu , một đứa dám , hai em nhà đúng là làm khó bà.
Cứ im ỉm thế thì đợi ăn xong hết, thế thì còn lâu.
Cuối cùng Trì Khổ lên tiếng : "Đi vệ sinh ạ."
Bà bảo mẫu đôi khi quên mất là nó thấy , cứ coi nó như trẻ khiếm thị, hỏi: "Thế để bà dắt con nhé?"
Trì Khổ lắc đầu, bà sực nhớ nó sáng mắt, bèn cho hai đứa .
Trên đường Trì Khổ dắt về, trong cái đầu nhỏ nghĩ gì mà Đào Hoài Nam cứ lắc lắc tay Trì Khổ, miệng tươi như hoa bảo: "Sao thế hả."
Trì Khổ chẳng thèm mấy lời nịnh nọt , kiểu lấy lòng với nó vô dụng.
Vừa là Đào Hoài Nam quên sạch cái vụ chiến tranh lạnh cuối tuần ở nhà , trai ở đây thì Trì Khổ là nhất, là một.
Hai đứa nhỏ cũng thật thú vị, cái kiểu tay trong tay rời nửa bước chỉ tồn tại trong trường thôi, cuối tuần bước khỏi cổng trường là trở mặt ngay.
Cứ về đến nhà là Trì Khổ chẳng thèm đợi Đào Hoài Nam nắm tay để dắt nữa, Đào Hoài Nam cũng chẳng tí là "Trì Khổ ơi Trì Khổ ". Chiến tranh lạnh cứ thế kéo dài đến thứ Hai, trường học hết một buổi sáng là đấy.
Lần nào Đào Hiểu Đông gọi điện cho cô giáo cũng bảo hai em như hình với bóng, nhưng thấy tận mắt bao giờ , những gì với những gì thấy ở nhà cứ như hai thế giới khác .
Thoáng cái sang hè, Đào Hoài Nam và Trì Khổ học hơn hai tháng .
Chữ nổi kha khá, thơ cũng thuộc mấy bài. Đào Hoài Nam giờ dáng một học sinh tiểu học , Trì Khổ thì khỏi bàn, cô giáo khen với Đào Hiểu Đông mấy là nó thông minh lắm.
Đào Hiểu Đông còn lo lắng như hồi đầu nữa, giờ chỉ thấy buồn . Trẻ con đúng là sinh vật hài hước nhất trần đời.
Chiều thứ Sáu Đào Hiểu Đông rảnh việc nên đến trường sớm, trong phòng giám sát lớp học đợi. Đào Hoài Nam trong lớp nóng quá gọi Trì Khổ kêu nóng, Trì Khổ gấp một tờ đề thi to tướng ném cho bảo tự quạt. Qua màn hình chỉ thấy động tác chứ tiếng.
Lúc đó Đào Hoài Nam phe phẩy quạt bảo: "Trì Khổ ơi tối nay cùng ăn kem nhé."
Kết quả là tối hôm đó, mỗi đứa ôm một bát kem, còn chẳng thèm cùng . Đào Hoài Nam ở bàn ăn, chân gác lên lưng ông Mười, còn Trì Khổ ngoài ban công mở cửa sổ ăn một .
Trước bất nhất, thái độ hai đứa nhỏ ngoắt 180 độ khiến Đào Hiểu Đông đau cả bụng với tình bạn "plastic" .
Đào Hoài Nam ngậm thìa hỏi cái gì, Đào Hiểu Đông bảo em ho quá đấy.