Chó Dữ Lâu Năm - Chương 89

Cập nhật lúc: 2026-02-27 09:24:16
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trì Sính buông một câu " thể nào tha thứ", Đào Hoài Nam ngây ở cửa, gì đó, há miệng nhưng chẳng thể thốt nên lời.

Trì Sính rốt cuộc vẫn là Trì Sính, dịu dàng nhất là , mà tàn nhẫn nhất cũng là .

Lát Đào Hoài Nam lầm lũi về phòng , lúc nãy vội vàng chạy quên mang thẻ phòng, về đến nơi mới phát hiện . Thế là lau sạch nước mắt mặt, sang phòng trai.

Anh Thang mở cửa, thấy là thì hỏi: "Tối nay định ngủ với ?"

"Em ngủ với , chèn ép em thôi." Đào Hoài Nam bước : “Em quên thẻ phòng, xuống lễ tân xa quá, Thang gọi điện xuống giúp em với."

Thang Sách Ngôn trêu : "Sao em giống hệt trai em thế, quên quên ."

Đào Hoài Nam hì hì hai tiếng, xuống mép giường đợi. Đào Hiểu Đông từ nhà tắm , cởi trần, lau tóc hỏi: "Sang đây làm gì thế?"

"Quên mang thẻ phòng ạ." Đào Hoài Nam đáp.

"Anh Khổ tắm xong ?" Đào Hiểu Đông đúng là ông nghiêm túc, còn trêu em trai: “Mày tắm cho nó đấy ?"

"Anh tự tắm." Đào Hoài Nam nhớ chuyện ban nãy, nhớ những lời Trì Sính và sự khó xử của chính , đó rầu rĩ đáp: “Em chỉ tiếng nước thôi."

"Tay dính nước chứ?" Đào Hiểu Đông bên cạnh : “Lát nữa sang xem ."

"Không, dính nước ạ." Đào Hoài Nam .

Thang Sách Ngôn gọi điện xuống lễ tân nhờ lên mở cửa. Đào Hoài Nam bèn cửa phòng đợi, Đào Hiểu Đông cùng , sang phòng Trì Sính chơi một lúc.

Trì Sính bây giờ nhiều hơn , ngày nào cũng chuyện với trai một lúc, dù cũng lớn , như hồi bé lầm lì ít . Hiểu Đông lúc nãy bỏ đồ ăn ngay là để nhường gian cho hai đứa, nhưng cái dáng vẻ tiu nghỉu của Đào Hoài Nam, sang chỗ Trì Sính ngó nghiêng một vòng, rõ ràng là hai đứa chuyện xong xuôi.

Hiểu Đông ngoài miệng , nhưng trong lòng thầm nghĩ, hai thằng nhóc đúng là phiền phức thật.

Hai đứa giận dỗi bao nhiêu năm nay, Hiểu Đông kẹp ở giữa làm cũng khó xử, bay bay về Bắc Kinh bao nhiêu chuyến mà chẳng nào đưa Trì Sính về nhà, trông chờ hai đứa tự giải quyết mâu thuẫn xem là vô vọng .

Đào Hoài Nam về phòng, đóng cửa , tựa lưng cửa một lúc.

Bên ngoài mưa vẫn tạnh, mưa to gió lớn ngớt, khiến cảm thấy bất an. Đào Hoài Nam giờ còn sợ mưa, cũng giật vì tiếng sấm bất chợt, nhưng trời mưa cũng bao giờ khiến thấy dễ chịu.

Trong đầu cứ văng vẳng mấy câu của Trì Sính, suy nghĩ mãi. Đây là Trì Sính với nhiều nhất kể từ khi gặp , Đào Hoài Nam cất giữ từng câu từng chữ .

Trận mưa đến thật đúng lúc, vốn dĩ chuyến thể kết thúc thuận lợi, nhưng vì trận mưa bão mà nhiều công việc trở nên khó khăn, máy bay về cũng thể cất cánh đúng giờ.

Ngày cuối cùng nhóm Trì Sính xong việc, lẽ chiều nay họ sân bay , nhưng máy bay hoãn, ba họ kẹt đây về .

Mưa bao giờ mới tạnh, gió vẫn rít gào. Bên ngoài đường dây nào đó gặp sự cố, nhà khách mất mạng, những việc cần dùng mạng đều chịu c.h.ế.t, sóng điện thoại cũng chập chờn lúc lúc .

"Tuần sếp bay , khi sếp chốt xong thì đợi tháng sếp về, lúc đấy thì hỏng bét hết." Phàm Quả bệ cửa sổ đung đưa chân, gót chân gõ tường cộp cộp: “Em dự án, em tiền."

"Không nhận tiền ?" Quách Nhất Minh đang dựa giường nhắn tin WeChat, sóng yếu mãi mới gửi một tin.

"Em vẫn nữa.” Phàm Quả thở dài: “Em thật nhiều tiền, em làm tỷ phú."

Cậu "tỷ phú" làm hai ông trong phòng phì , Phàm Quả mơ cũng làm tỷ phú, tên WeChat của cũng là "Đại Tỷ Phú".

"Mày cần tiền làm gì?" Quách Nhất Minh hỏi.

Bố Phàm Quả đều là công chức, nhà gọi là túng thiếu nhưng cũng chỉ là gia đình bình thường, tuy bao giờ để thiếu thốn gì. thằng nhóc từ lúc lên đại học nghĩ đủ cách kiếm tiền, suốt ngày mơ làm tỷ phú.

"Em mua nhà, em mua xe.” Ngón tay Phàm Quả gõ gõ lên bệ cửa sổ: “Mua biệt thự cho bố em."

Quách Nhất Minh vẫn , khuyên: "Không vội ."

Quách Nhất Minh tính tình , nhưng ít , là điển hình của trai kỹ thuật hiền lành, dáng cao to, quen sẽ thấy trầm tính. Anh và Trì Sính đều ít , nếu chỉ hai ở với thì khi cả buổi chiều chẳng câu nào.

Phàm Quả thì ngược , nhiều, đôi khi cũng tùy hứng. Bình thường ở trường trong những quen Phàm Quả chỉ hợp với nhất, vì Quách Nhất Minh chiều , khác đều từng nổi cáu với . Trì Sính thì với ai cũng thế, bản tính khí nóng nảy, nhưng giận ai bao giờ, vì thực chẳng để tâm đến cái gì cả.

Phàm Quả ở trong phòng ỉ ôi than vãn, sáng nay sếp mắng, sếp gọi cho Trì Sính mà chỉ gọi cho , trút giận lên đầu .

Tiếng gõ cửa vang lên, Phàm Quả nhảy từ bệ cửa sổ xuống mở cửa.

Ngoài cửa là Đào Hoài Nam, Phàm Quả "hi" một tiếng, chào hỏi: "Anh nhỏ đến ."

"Em nhỏ.” Đào Hoài Nam bất lực nhấn mạnh nữa: “Anh gọi em là cái khác ."

"Thì em là em trai Trì mà, em lớn hơn nên chỉ thể gọi là nhỏ.” Phàm Quả hì hì: “Thế gọi em là Nam Nam nhé."

Đào Hoài Nam : "Gì cũng , đừng gọi nhỏ là , em quen."

"Sao quen?" Phàm Quả đóng cửa , về bệ cửa sổ : “Chẳng em cũng gọi Trì thế ?"

Mấy ngày nay Đào Hoài Nam cũng quen với , lúc bịa chuyện nữa, chỉ : "Chính vì em gọi như thế, nên mỗi gọi em cứ tưởng đang gọi ."

Đây là phòng của Trì Sính, Đào Hoài Nam đến tìm . Trì Sính chuyện, Phàm Quả quá nhiều, dẫn đến việc Đào Hoài Nam đến đây chẳng với Trì Sính câu nào, buôn chuyện với Phàm Quả.

Hai kẻ tung hứng, chuyện trời biển.

Trì Sính nghiêng giường, tay chống đầu, nhắm mắt.

Đào Hoài Nam thỉnh thoảng liếc về phía , sang trả lời câu hỏi của Phàm Quả.

"Em cứ Trì làm gì?" Phàm Quả : “Em thấy ."

"Cái mồm mày đấy.” Quách Nhất Minh mắng: “Nói năng suy nghĩ chứ."

Đào Hoài Nam xua tay, bảo " ".

Trì Sính mở mắt một cái, Đào Hoài Nam ngủ , hỏi: "Anh nhỏ ngủ ?"

" thấy thật .” Phàm Quả : “Anh mở mắt trừng trừng kìa."

"A..." Đào Hoài Nam đành trừ: “Em tưởng ngủ ."

Đào Hoài Nam ở phòng họ cả buổi chiều, Trì Sính đó ngủ thật, Quách Nhất Minh cũng ngủ, chỉ còn Phàm Quả vẫn tràn đầy năng lượng ngừng.

Đào Hoài Nam cũng tiếp chuyện nổi nữa, thở dài trong lòng, dậy : "Em về đây, ngủ một lát ?"

"Anh mà ngủ á? Các ban ngày ngủ chứ ban ngày chẳng bao giờ ngủ."

Đào Hoài Nam mò lấy điều khiển, chỉnh cửa gió điều hòa hướng lên , cho nó thổi qua thổi , đó chào tạm biệt Phàm Quả, về phòng .

Lời với Trì Sính vẫn , Trì Sính từ đầu đến cuối lên tiếng, trong phòng luôn khác. Đào Hoài Nam sấp giường , úp mặt gối.

Cậu nhắm mắt là những lời của Trì Sính hiện lên, thuộc lòng đến mức thể làu làu trong tim, mỗi nghĩ đến tim thắt đau nhói.

Trì Sính mở miệng là "em trai", từ thì thiết, nhưng giữa hai họ, đây là từ xa cách nhất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-89.html.]

Trên họ ràng buộc bởi nhiều tầng quan hệ: “ em" là tầng xa nhất. Nếu họ vẫn luôn chỉ là em, thì chuyện đơn giản hơn nhiều .

Anh nhỏ chừa đường lui cho , x.é to.ạc tấm màn che đậy, để cho chút thể diện nào, phơi bày tất cả sự mất kiểm soát, tham lam, d.ụ.c vọng của ánh sáng. Đào Hoài Nam như đống xương dính thịt thối rữa, ánh mặt trời thiêu đốt, đau đến thở nổi.

Đào Hoài Nam áp chặt điện thoại tai, một đoạn ghi âm, dán sát giọng hơn, ... ôm .

Nhóm Trì Sính đặt vé tàu cao tốc sáng sớm hôm , tàu đến một thành phố khác, đổi xe. Máy bay thực sự đợi nữa, mưa mãi ngớt, cứ đợi thế thì dự án bên hỏng hết.

Đào Hoài Nam còn cơ hội ở riêng với Trì Sính nữa, mạng sửa xong ba họ bận tối mắt tối mũi, gọi video bàn phương án, bên video cứ nổi nóng ầm ĩ.

Phàm Quả liên tục "mai về mai về".

Đào Hoài Nam sang mấy , ngoài cửa cũng thấy tiếng bên trong, bận rộn như thế, gõ cửa làm phiền.

Đêm đó Đào Hoài Nam ngủ , bên ngoài mưa vẫn rơi, khiến trong căn phòng yên tĩnh càng thêm cô đơn.

Hiểu Đông dậy sớm, đưa nhóm Trì Sính ga tàu. Hôm qua lấy chìa khóa xe , hôm nay dậy là đưa họ ngay.

Trì Sính về chẳng bao giờ mới gặp , Đào Hiểu Đông : "Tháng Mười Bắc Kinh triển lãm."

"Tháng Mười chắc em ở Bắc Kinh.” Trì Sính khoác vai, : “Phải công tác hai tháng."

"Thế mặc kệ, dù Tết mày cũng về nhà." Đào Hiểu Đông cất đồ của cốp xe, với : “Mày về là quậy đấy."

Trì Sính ghế phụ, gì, chỉ .

Mùa hè trời sáng sớm, năm giờ sáng trời sáng rõ. Không khí trong lành mát mẻ, nhiệt độ dễ chịu.

Phàm Quả vẫn tỉnh ngủ hẳn, tối qua hai giờ sáng mới ngủ, giờ lên xe nhắm mắt gà gật.

Tiếng gậy dò đường gõ lên bậc thềm: “cộp cộp" vang vọng từ xa, từ tòa nhà, xuống thềm về phía họ. Đi vội, tiếng xe nổ máy liền gọi "Hiểu Đông".

Cách cửa kính xe thấy tiếng gậy gõ xuống đất, cũng thấy gọi "Hiểu Đông".

Đào Hoài Nam mò mẫm lấy điện thoại trong túi, gọi cho trai.

Điện thoại thông, Trì Sính "đợi ".

"Sao thế?" Đào Hiểu Đông hỏi.

Trì Sính hất cằm về phía đó, Đào Hiểu Đông thấy em trai gọi điện thoại về phía . Điện thoại lúc mới reo, Đào Hiểu Đông bắt máy, Đào Hoài Nam : "Đợi em chút, đừng vội!"

Đứa bé mà thở hồng hộc, Đào Hiểu Đông : "Không , mày từ từ thôi, vội."

Đào Hoài Nam chạy tới, đến bên xe, Đào Hiểu Đông hỏi: "Sao thế?"

"Em chuyện với nhỏ.” Đào Hoài Nam vẫn thở hổn hển: “Anh nhỏ xuống xe một lát ?"

Đào Hiểu Đông Trì Sính, Trì Sính mở cửa xuống xe.

Đào Hoài Nam kéo sang bên cạnh vài bước, mắt thấy sắp đ.â.m xe bên cạnh, Trì Sính nắm khuỷu tay kéo về phía một cái.

Đào Hoài Nam theo hướng kéo dịch sang một bên.

Bãi đậu xe giờ vắng tanh, yên tĩnh quá. Đào Hoài Nam vẫn thở đều, họ giữa hai chiếc xe khách, đây quả là địa điểm tuyệt vời để chuyện riêng.

"Em ngủ quên mất..." Cậu hít sâu một , điều chỉnh nhịp thở, hướng về phía Trì Sính mặt : “Tối qua em cứ đợi mãi đợi mãi, trời sáng ngủ quên mất, suýt nữa kịp tiễn ."

Trì Sính , "ừ".

Đào Hoài Nam thở đều cũng do chạy, thực cũng hồi hộp.

"Anh nhỏ em hỏi một câu..." Đào Hoài Nam bước lên một bước, ngẩng mặt lên, dùng giọng chỉ hai thấy, hỏi mặt Trì Sính: “Anh ... hiện giờ đang yêu... đương ?"

Trì Sính khẽ nhướng mày, rũ mắt .

Đào Hoài Nam chờ đợi , lông mi run rẩy tố cáo sự hoảng loạn trong lòng .

"Người... yêu.” Những lời Đào Hoài Nam quá khó khăn, gần như dán sát Trì Sính, dùng để hỏi: “Bây giờ ?"

Trì Sính vẫn gì, chỉ dùng ánh mắt quét qua mặt .

Đào Hoài Nam cả đêm ngủ bao nhiêu, lúc sắc mặt trông tiều tụy, nhưng ánh mắt thần.

"Hỏi cái làm gì." Trì Sính .

"Những lời em đều , mấy ngày nay em đều suy nghĩ về chuyện đó." Đào Hoài Nam siết chặt gậy dò đường, từng câu từng chữ: “Em thực sự... kiềm chế bản , em lẽ... thể làm một em trai an phận mặt ."

Lông mày Trì Sính dần nhíu .

"Cho nên?"

"Cho nên bây giờ yêu ?" Đào Hoài Nam kiên trì hỏi nữa.

Trì Sính trả lời câu hỏi của , im lặng lên tiếng. Anh lên tiếng là câu trả lời , Đào Hoài Nam thở phào một dài, giọng run: "Nếu ..."

"Tôi cũng liên quan đến , Đào Hoài Nam." Trì Sính ngắt lời , chậm rãi : “Cậu là em trai , mới tha thứ cho . Nếu em trai , càng chẳng gì để với về chuyện ."

Đào Hoài Nam nhắm mắt , tay nắm gậy dò đường bất giác run lên.

Cậu mặc kệ Trì Sính gì, kiên trì hết câu của : "Anh... cần tha thứ cho em."

Trì Sính vài giây, mở miệng hỏi: "Cậu chấp nhận tiếp tục cắt đứt với ?"

"Vâng, em chấp nhận." Đào Hoài Nam gật đầu : “Vốn dĩ em cũng định để tha thứ cho em."

Cậu xong câu , trong gian chật hẹp, chỉ còn tiếng hít thở của .

"Thế thì hiểu nổi ." Một lát Trì Sính : “Mấy năm nay cứ tưởng giữa chúng sự ngầm hiểu, cần nhắc những lời ."

Đào Hoài Nam vốn dĩ chuẩn kỹ càng mới những lời , cho nên bất kể Trì Sính gì lúc đều lọt tai.

"Bây giờ thà làm em trai , cũng cần sự tha thứ của , thật hiểu nổi." Trì Sính sờ sờ miếng da môi khô nứt c.ắ.n rách, tiếp: “Nếu hiểu sai, thì trong lòng vẫn còn tơ tưởng cái khác?"

Đào Hoài Nam ngẩng đầu, Trì Sính cúi , tay lành lặn chống lên đùi, ghé sát mặt Đào Hoài Nam.

"Cậu..." Trì Sính khẽ hỏi: “Vẫn còn yêu ?"

Đào Hoài Nam Trì Sính đang ở ngay mắt, mở to mắt , nhưng vẫn thấy gì.

"Em..."

"Tôi nhận nổi." Đào Hoài Nam mở miệng, lời Trì Sính chặn , thẳng dậy, : “Cậu tự cần tha thứ, chúng cứ như , theo ."

Trì Sính xong bỏ , cửa xe đóng sầm một tiếng "rầm", Đào Hoài Nam chôn chân tại chỗ, lâu mới khẽ thở dài một tiếng.

Loading...