Chó Dữ Lâu Năm - Chương 87

Cập nhật lúc: 2026-02-27 09:24:14
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đào Hoài Nam vội vàng câu "ngủ ngon", Trì Sính ở cửa hồi lâu, như đ.á.n.h giá, như suy ngẫm. Đào Hoài Nam thấy ánh mắt , cũng thấy đang cau mày.

Sự im lặng hồi đáp khiến nửa phút tiếp theo trở nên khó khăn.

Đào Hoài Nam thăm dò hỏi: "... Sao thế ạ?"

Trì Sính vẫn chằm chằm , ánh mắt nặng nề, lúc ánh mắt như biến thành sợi dây hữu hình, xuyên qua Đào Hoài Nam.

"Ngủ ngon." Trì Sính cuối cùng cũng đáp .

Ngón tay Đào Hoài Nam cử động, bàn tay nắm gậy dò đường siết chặt thả lỏng, hắng giọng : "Thế em về đây... nghỉ sớm nhé."

Trì Sính "ừ" một tiếng.

Đào Hoài Nam bèn bước , tầm mắt của Trì Sính, tiếng gậy "cộp cộp" rời . Cậu men theo tường, gậy dò đường thường xuyên va chân tường ốp đá, mỗi va chạm vang lên tiếng "cốp" giòn tan.

Lịch trình còn ba ngày nữa, ba ngày ai từ đến sẽ về đó.

Thiết của nhóm Trì Sính phát hết từ , hôm công ty gửi gấp một xe nữa đến. Đương nhiên công ty hỗ trợ công, bộ quá trình nhóm Trì Sính đều phim theo, về sẽ dựng thành phim ngắn công ích để tuyên truyền. Sự ủng hộ công ích tích cực nâng cao hình ảnh doanh nghiệp nhất, mượn danh nghĩa viện trợ của bệnh viện 3, cái hiệu quả hơn bất kỳ quảng cáo nào, doanh nhân khôn lắm.

Tất nhiên chuyện liên quan đến nhóm Trì Sính, họ cũng của công ty, chỉ là sinh viên phát thiết đơn thuần. Đây cũng là điều khoản Trì Sính đàm phán trong hợp đồng, nếu sản phẩm phát triển thành công, mỗi năm sẽ yêu cầu hạn mức năm nghìn sản phẩm để phát miễn phí, vì điều kiện kèm theo mà giá bán ban đầu ép xuống khá nhiều. Học viện đó đề nghị phần chi phí do viện chi trả, gắn tên học viện dự án công ích, Trì Sính đồng ý.

Gắn tên học viện vấn đề gì, chi phí Trì Sính lấy, biến cái thành dự án của học viện. Mọi thứ làm, hợp tác đàm phán với công ty công nghệ đều đưa điều kiện kèm theo như , đều là xin cho trai.

Ban đầu Phàm Quả còn hỏi làm cái , sản phẩm cho khiếm thị so với các hướng khác họ thể làm thì kiếm quá ít tiền, đáng giá. Hơn nữa Trì Sính chỉ làm cái , còn làm từ thiện, Phàm Quả hỏi tại , lấy giác ngộ cao thế.

Lúc đó Trì Sính trả lời để tâm lắm: "Chẳng tại cả, tao làm mười mấy năm ."

Người phim đặc tả Đào Hoài Nam nhiều , còn hỏi vài câu, đều liên quan đến và Trì Sính, Đào Hoài Nam đều xua tay lảng tránh, cho họ khai thác chuyện về Trì Sính. Kịch bản em trai mù và trai học sinh giỏi cảm động lòng thực sự quá ngượng ngùng.

Trì Sính càng thế, cho hỏi, lúc làm việc chẳng trả lời câu nào.

Sau đó phim chịu thua, bảo Đào Hoài Nam: "Anh trai cá tính quá."

Đào Hoài Nam gật đầu: "Thế đừng hỏi nữa, hỏi trai kìa, hỏi Phàm Quả , thích chuyện."

Phàm Quả ở cách đó xa hét lên: "Hỏi gì? Đến đây hỏi ! Tôi cái gì cũng !"

Đào Hoài Nam bảo: "Đấy xem nhiệt tình kìa, hỏi ."

Đào Hoài Nam đến cũng vô dụng, dù cũng là thạc sĩ tâm lý học đàng hoàng, hơn nữa khiếm thị. Những trẻ tuổi mới mắc bệnh mất thị lực hoặc sắp mất thị lực, thấy Đào Hoài Nam bình thản lạc quan và ung dung như , khỏi cảm thấy lẽ cũng đến mức tuyệt vọng.

Nếu họ chuyện, Đào Hoài Nam sẽ trò chuyện cùng họ.

Đối với bình thường, mất thị lực giống như ngày tận thế sắp đến. Mọi sinh hoạt hiện tại đều sẽ đổi. Họ hỏi Đào Hoài Nam: "Cậu thi đại học kiểu gì? Cậu còn học thạc sĩ á? Sau làm bác sĩ ?"

Đào Hoài Nam sẽ cho họ một cách khách quan về những bất tiện trong cuộc sống, nhưng phần lớn thời gian đều gì, đáng sợ đến thế.

Có một cô bé mười lăm tuổi vì chấn thương, mắt mất thị lực, mắt trái chỉ còn cảm nhận ánh sáng mạnh. Từ khi phẫu thuật mắt từng bước chân khỏi nhà, gần một năm .

Gia đình ngày nào cũng rửa mặt bằng nước mắt, chăm sóc cô bé thế nào, cũng sợ cô bé trụ nổi. Lần ép buộc đưa cô bé ngoài cho các chuyên gia xem mắt, như cầu mong phép màu hy vọng còn chuyển biến.

Chuyển biến chắc chắn là , nếu nhãn cầu teo thể còn làm phẫu thuật bỏ nhãn cầu. Cô bé thẫn thờ để bố dắt , mặt ngoài sự tê liệt thì chẳng còn gì khác.

Con gái đều là công chúa nhỏ của bố, bố trẻ trong một năm qua tim gan như nghiền nát.

Đào Hiểu Đông : "Có thể để cháu nó chuyện với em trai ."

Hôm đó Đào Hoài Nam chuyện với cô bé lâu, trong những mù hậu thiên, mù sớm như Đào Hoài Nam hiếm.

Cô bé cùng trong xe, ghế , trong xe chỉ hai . Đào Hoài Nam : "Cô đơn lắm ?"

Cô bé ban đầu vẫn gì, Đào Hoài Nam kể: "Anh bốn tuổi bắt đầu thấy, hồi bé sợ lắm, trẻ con đứa nào cũng sợ bóng tối mà."

Người cùng cảnh ngộ luôn dễ giao tiếp hơn, chỉ họ mới cảm giác thực sự của , tâm lý con kỳ lạ, gặp cùng cảnh ngộ sẽ thấy an ủi hơn bất kỳ lời nào.

Hai đều mở to đôi mắt vô hồn, nhưng như đang . Đào Hoài Nam : "Trong năm giác quan chúng mất một cái, từ nay đều thấy nữa, đáng tiếc."

Cô bé mím môi, cằm bạnh , nhưng phản kháng việc .

" chúng còn bốn cái, còn , còn thể dựa cái khác để cảm nhận, thế là hạnh phúc ." Đào Hoài Nam kể: “Anh từng gặp mấy điếc, họ thấy, cũng thấy, việc tiếp nhận và diễn đạt thông tin dựa thủ ngữ và chạm ."

Đào Hoài Nam kể cho cô bé chuyện về mù điếc, cô bé mà kinh ngạc, miệng .

Tóc cô bé dài xõa lưng, mặc chiếc váy cũ, da trắng, xinh. Đào Hoài Nam cũng , hai đứa trẻ xinh chuyện với , nhưng thấy .

"Nên chúng thấy, cũng đáng sợ đến thế, đúng ?" Đào Hoài Nam : “Không thấy lấy hết niềm vui của chúng , chúng còn nhiều nhiều thứ mà."

Cô bé mở miệng : "Em thấy vui, em thấy bầu trời sụp đổ ."

"Sẽ như đấy, thứ đều đáng sợ." Đào Hoài Nam phản bác lời cô bé, công nhận xong tiếp: “Sẽ một thời gian khó khăn, cảm thấy chịu đựng nổi."

"Em thực sự chịu nổi nữa, ngày nào em cũng tỉnh dậy, em sống nữa." Cô bé đỏ hoe mắt .

"Sẽ qua thôi.” Đào Hoài Nam xoa đầu cô bé, khẽ : “Em chúng mạnh mẽ đến thế nào , chúng đều giỏi, tuy sẽ vất vả hơn khác một chút."

"Em thực sự sống, em sợ ngoài, sợ khác thấy em. Em sợ bảo em mù, sợ bảo em đáng thương. Sống mệt mỏi quá ơi." Cô bé lau mắt, giữa hai mắt sống mũi cô bé còn một vết sẹo lành, di chứng của chấn thương đó.

Đào Hoài Nam : "Anh , em mệt. thì nỡ bỏ bố , ?"

Cậu nhắc đến "bố ", cô bé liền suy sụp, cúi giấu mặt , : "Em làm họ tổn thương. Bản em cũng đủ dũng cảm, em can đảm để c.h.ế.t, em vẫn sợ."

"Ra là dũng cảm, hiện tại mới là dũng cảm." Đào Hoài Nam với cô bé: “Không nỡ bỏ họ thì hãy yêu thương họ thật , bố em yêu em lắm."

Cô bé dù nức nở như , vẫn một câu: "Em cũng yêu bố lắm, yêu cả nữa."

"Anh cũng yêu các trai của .” Đào Hoài Nam , đầu về phía cửa sổ xe: “Nên chúng thực sự may mắn, đều là những đứa trẻ ưu ái, đúng nào?"

Hôm đó cô bé gục lên đùi lâu, bố cô bé ngoài xe lo lắng qua cửa kính.

Sau đó cô bé sờ mặt Đào Hoài Nam, Đào Hoài Nam để cô bé sờ, còn hỏi: "Tưởng tượng như thế nào ?"

Cô bé : "Mơ hồ lắm, chắc là mắt to."

Đào Hoài Nam một tiếng, bảo: "Mắt to thật mà."

Cô bé hỏi : "Anh 'xem' em trông thế nào ? mặt em chắc bẩn lắm."

Đào Hoài Nam : "Không cần , em xinh."

"Mù còn gì mà xinh." Cô bé .

"Chúng mù nhưng khác vẫn thấy mà?" Đào Hoài Nam : “Đến lúc đó họ nghĩ, mù mà còn hơn , oa thế là đau lòng lắm đấy."

Cô bé phì , lau nước mắt mặt, hỏi : "Anh kết hôn ?"

Đào Hoài Nam nghĩ ngợi, bảo: "Anh cho em một bí mật nhé, giúp bảo vệ nó."

Hai chụm đầu , Đào Hoài Nam một câu, vẻ mặt cô bé dần trở nên kinh ngạc, cuối cùng lấy tay che miệng.

Bố cô bé ngoài xe, biểu cảm sinh động lâu thấy mặt con gái, im lặng .

"Thế ... thế với khác ? Anh định với ?" Cô bé nín thở hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-87.html.]

"Anh ." Đào Hoài Nam : “Em giúp giữ bí mật một năm, đừng với ai, năm lúc sẽ gửi quà cho em."

"Anh sợ em kiên trì chứ gì?" Cô bé .

"Em đương nhiên làm .” Đào Hoài Nam : “Lúc khó khăn nhất qua , việc cần làm là chiến thắng bóng tối. Em càng sợ bóng tối, nó càng mạnh, em để ý nữa thì chẳng ai nuốt chửng em cả."

Hôm đó cô bé xuống xe, ôm chầm lấy bố .

Sau đó bố dẫn sang chỗ nhóm Trì Sính xin một thiết dẫn đường. Lúc Phàm Quả đeo tai dạy cô bé cách dùng, cô bé hỏi: "Ai là nhỏ ạ?"

Phàm Quả hỏi: "Anh nhỏ gì?"

"Thì là nhỏ ..." Cô bé diễn đạt thế nào, chỉ ngoài, cô bé hết câu, Trì Sính lấy tai từ tay Phàm Quả, cúi đeo cho cô bé.

"Anh là nhỏ ạ?" Cô bé ngẩng đầu hỏi.

Trì Sính ừ một tiếng, hướng dẫn cô bé cách dùng.

Cô bé nghiêm túc xong, "cảm ơn". Trước khi cô bé dùng điện thoại của bố kết bạn WeChat với Đào Hoài Nam, thì thầm với : "Anh nhỏ của giọng thật đấy."

Đào Hoài Nam bảo: "Đương nhiên ."

Chuyện của cô bé ngốn mất cả buổi chiều của Đào Hoài Nam, đợi bố trẻ đưa con gái thì trời cũng sắp tối. Đào Hiểu Đông khoác vai Đào Hoài Nam, bảo: "Bác sĩ Tiểu Đào hệ chữa lành của chúng ."

"Nghiêm túc chút , em là bác sĩ ." Đào Hoài Nam tựa đầu vai .

Vốn dĩ trời đang nắng, về chiều mây đen kéo đến, khi trời tối bỗng nhiên đổ mưa. Cơn mưa rào bất ngờ ập xuống làm Đào Hoài Nam ngơ ngác.

Lúc đó ăn tối xong, đang dạo một bên ngoài. Tai vẫn đeo tai , bài hát Giang Cực gửi nhóm.

Đào Hoài Nam gửi một biểu tượng like.

Mưa xối xả trút xuống, cho chút thời gian phản ứng nào, Đào Hoài Nam thậm chí kịp cất điện thoại đàng hoàng.

"Ôi trời ơi, bình thường nghịch điện thoại đành.” Giọng Phàm Quả ồn ào vang lên phía : “Cậu mù mà còn nghịch điện thoại?"

Phàm Quả thiếu EQ cuối cùng cũng giảm tránh một , thẳng toẹt . Thực hỏi là: Cầm gậy dò đường còn mỗi một tay rảnh, thế mà cũng ngăn nghịch điện thoại ? Nghiện đến thế cơ ?

Đào Hoài Nam tiếng bước chân của hai phía , nhưng còn Trì Sính. Cậu cất điện thoại, tháo tai , chủ động chào hỏi.

"Chạy nhanh lên, chạy ?" Phàm Quả hỏi.

"Tớ , hai chạy nhanh ." Đào Hoài Nam .

Quách Nhất Minh cởi áo sơ mi khoác ngoài đưa cho Đào Hoài Nam tự che, Đào Hoài Nam cũng từ chối, nhận lấy cảm ơn, hỏi: "Anh nhỏ của tớ cùng các ?"

Quách Nhất Minh bảo: "Tay Trì thương, đang xử lý ở bệnh viện, lát nữa về."

"Anh ?" Đào Hoài Nam hỏi ngay: “Tay làm ?"

"Bê đồ đập , đinh móc nữa." Phàm Quả : “Chảy nhiều m.á.u lắm."

"Không nghiêm trọng thế .” Quách Nhất Minh : “Nó quá đấy."

Đào Hoài Nam đầu hướng về phía bệnh viện, khi vẫy tay chào họ.

nửa đường, trai gọi , xe chở Trì Sính, nửa đường khéo thấy .

Đào Hoài Nam ướt sũng như chuột lột. Vừa lên xe hỏi Trì Sính: "Anh nhỏ tay làm thế?"

Trì Sính bảo " ".

Đào Hoài Nam như sờ thử, dám.

"Bê đồ va , sưng thôi." Đào Hiểu Đông .

"Nghiêm trọng ạ?" Đào Hoài Nam cau mày, cuối cùng vẫn nhịn , chùi tay ướt lên ghế xe cho khô, rụt rè đưa tay sang, chạm nhẹ cổ tay Trì Sính.

Ngón tay lạnh ngắt, Trì Sính tránh, tay để đùi động đậy.

Ngón tay Đào Hoài Nam lên , dám dùng lực, thương chỗ nào.

Chạm một lớp băng gạc Đào Hoài Nam dừng , thu tay về, hỏi: "Chụp phim ạ? Có thương xương ?"

"Không xương, giãn dây chằng thôi." Đào Hiểu Đông trả lời.

Đào Hoài Nam gật đầu, ướt lướt thướt một bên, hỏi thêm nữa.

Mưa đập nóc xe lộp độp.

Đào Hoài Nam thỉnh thoảng đầu về phía tay Trì Sính, tay , nhưng làm thấy .

Đào Hiểu Đông đưa khăn giấy bảo lau, Đào Hoài Nam ướt hết , cũng chẳng buồn lau.

Trì Sính tắt điều hòa hàng ghế , Đào Hoài Nam thấy tiếng cử động, hỏi: "Sao thế? Em giúp ."

Trì Sính , Đào Hoài Nam hỏi: "Tay cử động , nhỏ?"

"Được." Trì Sính đáp: “Không ."

"Nếu làm gì bất tiện em thể giúp .” Đào Hoài Nam với : “Anh cứ gọi em."

Đào Hiểu Đông hai đứa, gì, lên.

Đào Hoài Nam tự thấy thế vẻ thích hợp, giờ Trì Sính dùng ai cũng đến lượt dùng , khi gọi Phàm Quả còn thuận miệng hơn gọi .

"Ừ." Trì Sính từ chối, thậm chí còn bồi thêm một câu: “Không ảnh hưởng."

Đào Hoài Nam bất ngờ, nhưng cũng biểu hiện , nắm chặt cây gậy dò đường đặt bên chân.

Về nhà khách Đào Hoài Nam về phòng tắm , tắm xong quần áo, sang gõ cửa phòng Trì Sính.

Anh trai cũng ở đó, mở cửa cho .

Anh đang bọc túi nilon tay Trì Sính, tắm dính nước. Đào Hiểu Đông cho tắm, nhưng mùa hè nóng nực thế , tắm mà ngủ .

Đào Hiểu Đông buộc xong cứ thấy kín, sợ nước ngấm .

"Theo thì mày đừng tắm, thì để tắm cho." Đào Hiểu Đông tháo cái túi buộc , bảo: “Anh ngoài mua cuộn màng bọc thực phẩm, túi nilon ăn thua."

"Thôi xin , đến mức đấy ." Trì Sính làm cho buồn : “Anh cứ buộc đại ."

"Lại nhiễm trùng bây giờ, Thang dặn dính nước, nhiễm trùng thì phiền phức lắm." Đào Hiểu Đông bên cạnh: “Mày giơ cái tay lên, lát nữa cầm vòi hoa sen xả cho mày, thế cho nhanh. Mày còn ngại ?"

Trì Sính dở dở : "Em hai mươi lăm Hai ơi, tắm cho em?"

"Hồi bé tắm cho mày suốt còn gì, đầu mày đến nhà tắm bao nhiêu ghét chắc mày quên ." Đào Hiểu Đông .

"Em..." Đào Hoài Nam nãy giờ lưng, lúc yếu ớt mở miệng, chen hỏi: “Em tắm giúp ... ? Em thấy."

Đào Hiểu Đông và Trì Sính đều .

Điện thoại trong túi reo lên, Đào Hiểu Đông vứt túi nilon tay xuống, dậy : "Anh về phòng điện thoại."

Loading...