Chó Dữ Lâu Năm - Chương 80
Cập nhật lúc: 2026-02-26 15:34:13
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Mùa đông năm đó Trì Sính về, Đào Hiểu Đông thậm chí nhân chuyến công tác tạt qua Bắc Kinh một chuyến, nhưng Trì Sính vẫn về cùng , bảo tìm việc làm thêm, hẹn .
Tết đến Trì Sính chuyển khoản cho Đào Hiểu Đông một khoản tiền, bảo là tiền mừng tuổi.
Đào Hiểu Đông chuyển cho một khoản, kèm lời nhắn: Của và Thang cho đấy, nghỉ nhớ về ngay!
Lúc Trì Sính chẳng mang theo gì, Đào Hiểu Đông nhét cho cái thẻ, trong đó một khoản tiền lớn. Hôm giao thừa Đào Hiểu Đông gọi video cho Trì Sính, Đào Hoài Nam vốn đang bên cạnh, video kết nối lẳng lặng dậy về phòng, ở góc mà dù Đào Hiểu Đông điện thoại thế nào cũng thấy .
Trong video Trì Sính với Đào Hiểu Đông: "Chúc năm mới vui vẻ, cho em gửi lời thăm Thang."
"Vui cái nỗi gì.” Đào Hiểu Đông mắng : “Người bảo giao thừa đoàn viên, mày tròn mà vui với vẻ."
Trì Sính tiếp lời, chỉ .
Tắt video, Đào Hoài Nam từ trong phòng , xuống cạnh . Đào Hiểu Đông hỏi: "Sao với nhỏ một câu?"
Đào Hoài Nam lắc đầu: "Anh gặp em."
"Chưa chắc ." Đào Hiểu Đông .
Các khi hai đứa rốt cuộc cãi kinh khủng thế nào, Đào Hoài Nam , Trì Sính càng . Đào Hiểu Đông chỉ hai đứa chắc chắn cãi to lắm, nhưng tưởng tượng nổi là to đến mức nào.
Đào Hoài Nam lắc đầu, nhỏ: "Anh còn chẳng về, vẫn còn hận em đấy."
Đào Hiểu Đông cất công sang Bắc Kinh mà đón về, Trì Sính thực sự quyết tâm về. Đào Hiểu Đông bảo: "Anh em với hận thù cái gì."
Đào Hoài Nam gì, im lặng.
Thành phố cấm đốt pháo hoa, nhưng vẫn lén đốt, Đào Hoài Nam tiếng đùng đoàng xa xa vọng , nhớ đến những tràng pháo hoa thật thật giả giả Trì Sính từng đốt cho xem.
Bộ loa phát tiếng pháo hoa ngoài ban công giờ vẫn trong tủ phòng họ, lẽ hỏng .
Mỗi Đào Hiểu Đông đến Bắc Kinh đều ghé trường thăm Trì Sính.
Trì Sính cao thêm, cũng vạm vỡ hơn . Tóc cắt ngắn, thích mặc đồ tối màu, trai cao gầy giờ lột xác thành hot boy cực ngầu, kiểu lạnh lùng bất cần.
Đào Hiểu Đông trêu: "Chắc hút gái lắm nhỉ? Có yêu ?"
Trì Sính khoác vai, mặt : "Yêu đương gì."
"Yêu cũng chẳng , lớn mà." Đào Hiểu Đông vỗ vai : “Anh quản chuyện ."
Trì Sính vẫn đầu , cái tính khó chịu thích chuyện .
Hồi hai em hẹn thi xong sẽ chuyện, vì nhiều lý do mà cuối cùng , cũng chẳng cần thiết nữa. Giờ hai em ngầm hiểu ý , chẳng ai nhắc chuyện cũ.
Đào Hiểu Đông là khéo léo, giao tiếp bên ngoài bao giờ để ai phật lòng, năng chừng mực, những lời nên tuyệt đối . Trì Sính ngoài, và dù cũng là trai.
Hai đứa nhỏ giận lâu thế , ở nhà Đào Hoài Nam cấm cho nhắc đến Trì Sính, giờ ngoài, mặt Trì Sính, Đào Hiểu Đông vẫn dỗ dành.
Đây là đầu tiên Đào Hiểu Đông nhắc đến Đào Hoài Nam với Trì Sính.
Giọng điệu vẫn bình thường như đang chuyện phiếm, chỉ là tiện mồm nhắc tới: "Cũng chẳng hai đứa bây rốt cuộc làm , khuyên nữa, góc độ suy nghĩ của nó đôi khi khác . Giận thì giận, nhưng thể nhà cũng về."
Trì Sính rõ ràng chuyện , khuấy cốc cà phê, đầu cửa sổ, tiếp lời.
Đào Hiểu Đông : "Trong nhà chỉ nó, còn nữa mà, nào, giận nó là nhận cả nữa ?"
Trì Sính cau mày bảo " ".
"Không thì về nhà chứ, nhà thiếu chỗ , nghỉ lễ cứ ở lì trường làm gì." Đào Hiểu Đông : “Về nhà để ý đến nó thì kệ nó, nhà nhiều phòng thế, hai đứa mỗi đứa một phòng."
Trì Sính uống một ngụm cà phê khuấy tung lên, mặt chút cảm xúc, chỉ một câu: "Anh mãi mãi là của em."
Cái tính nết của Trì Sính, Đào Hiểu Đông dù hai đứa xảy chuyện gì, nhưng cũng Trì Sính khó dỗ.
Quả thực là dỗ , kỳ nghỉ đông và hè năm thứ hai, Trì Sính vẫn về. Lần nào Đào Hiểu Đông đến Bắc Kinh, Trì Sính cũng gặp ngay, nếu giờ còn sân bay hoặc ga tàu cao tốc đón .
Anh thì vẫn nhận, nhưng nhà thì về.
Cuối mùa đông năm thứ hai, Đào Hoài Nam tái phát bệnh cũ.
Cậu bắt đầu chuyện, thời gian dài, lặp vài .
Đào Hoài Nam tích cực tìm bác sĩ, tự . Bác sĩ Tề và vẫn giữ liên lạc, từ khi lên đại học nếu tiết Đào Hoài Nam thường xuyên đến bệnh viện của , bác sĩ Tề cho phép. Không với tư cách bệnh nhân, chỉ là cho đến xem, giúp gì thì giúp, Đào Hoài Nam mới bệnh viện của mấy tư vấn viên khiếm thị.
Các tư vấn viên khiếm thị đều bận, nào Đào Hoài Nam đến lịch của họ cũng kín mít. Rất nhiều bệnh nhân đến tư vấn chỉ định tư vấn viên khiếm thị, lẽ vì họ thấy, khiến cảm thấy thoải mái hơn về mặt tâm lý.
Lần đến, chào hỏi : "Bác sĩ Tề năm mới vui vẻ."
"Chào em, trai em lì xì ?" Bác sĩ Tề đang gõ bàn phím, trong văn phòng mấy bác sĩ đang ở đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-80.html.]
Đào Hoài Nam bảo " ạ", đó tự tìm chỗ đợi.
Lát bác sĩ Tề tranh thủ một cái, hỏi: "Đi một ?"
Đào Hoài Nam gật đầu, rầu rĩ : "Hình như rắc rối ."
Bác sĩ Tề vẫn ung dung, như thể chẳng gì to tát: "Biết , lát nữa ."
Cũng may, rắc rối lớn lắm. Vài gợn sóng nhỏ, nhanh chóng êm xuôi.
Năm hai đại học, Đào Hoài Nam nhận học bổng. Khoa quan tâm , nào thi cũng in riêng một bộ đề cho , nhờ giáo viên trường khiếm thị chấm giúp.
Đề thi giống hệt các bạn, Đào Hoài Nam dựa thực lực giành học bổng loại một của khoa, tám nghìn tệ, về nhà đưa hết cho trai.
Năm đó còn tham gia giải chạy marathon do hội mù tổ chức, bốn mươi hai cây , Đào Hoài Nam cố gắng hết sức, cuối cùng cũng chỉ chạy một nửa.
Tình nguyện viên đưa cho chai nước, Đào Hoài Nam mồ hôi nhễ nhại, cổ họng khô khốc như bốc khói.
Năm đó còn học guitar ở tiệm đàn nhỏ cổng trường do một cặp đôi làm chủ. Chàng trai sạch sẽ, mặc áo sơ mi kẻ caro bên cửa kính yên lặng gảy đàn, thi thoảng đ.á.n.h sai nốt ngượng ngùng.
Người qua đường ngoài cửa kính ngắm một lúc, lấy điện thoại chụp nụ chữa lành của trai.
Năm đó Đào Hoài Nam còn bất ngờ nhận lời tỏ tình của một cô gái.
Tan học Đào Hoài Nam thu dọn đồ đạc xong, đeo ba lô lên vai, đang quờ quạng tìm gậy dò đường bên bàn. Cô gái mang theo mùi hương thoang thoảng, đưa gậy tay .
Đào Hoài Nam "cảm ơn".
Cô gái học cùng khoa khác chuyên ngành, gặp trong các giờ học chung. Cô gái cùng cổng trường, dũng cảm lời thích.
Đào Hoài Nam bất ngờ, ngẩn một lúc cảm ơn, : "Xin , ? Tớ thích con trai."
Cô gái còn bất ngờ hơn , mắt tròn mắt dẹt, hồi lâu thốt nên lời, lát mới lí nhí hỏi: "Thật đùa đấy? Không bịa để từ chối tớ chứ?"
"Thật mà.” Đào Hoài Nam trả lời thản nhiên: “Tớ con trai thích con trai dễ nhận lắm, tớ tưởng con gái cái chuẩn lắm chứ."
"Làm gì !" Cô gái tuy từ chối nhưng cũng thấy thất bại, dù xu hướng tính d.ụ.c hợp thì gì mà thất bại: “Cậu chắc chắn chứ? Đã bạn... trai ?"
Đào Hoài Nam nghĩ ngợi : "Bạn trai thì , nhưng tớ thực sự chỉ thích con trai, chắc chắn đấy."
Tâm lý con gái thật kỳ diệu, và cũng đáng yêu. Giây còn là cô gái nhỏ e thẹn, giây biến thành bà chị, còn cổ vũ: "Cậu dũng cảm thật, thẳng thắn thế."
Từ lớp học đến cổng trường, một đoạn đường ngắn ngủi thành sự chuyển biến tâm lý, lúc chia tay Đào Hoài Nam chào tạm biệt, cô bạn còn động viên , bảo sẽ ngoài, sẽ giữ bí mật giúp .
"Nói cũng .” Đào Hoài Nam ôn hòa: “Bây giờ đều cởi mở mà."
Căn nhà cũ cách bệnh viện của Thang và trường của Đào Hoài Nam đều xa, họ chuyển sang nhà Thang ở. Hiểu Đông còn nhà khác, nhưng gần bằng nhà Thang.
Đồ đạc nhà cũ để nguyên, chỉ mang theo quần áo.
Đào Hoài Nam còn mang thêm một cái gối.
Lúc lục tủ soạn quần áo, Đào Hiểu Đông lôi một xấp chăn cũ của Đào Hoài Nam.
Đào Hiểu Đông đưa cho Thang xem, bảo: "Hồi bé nó đắp cái chăn sát là ngủ ."
Thang Sách Ngôn : "Nhiều đứa trẻ thói quen khi ngủ, đứa thì sờ tai, đứa thì c.ắ.n đồ, cũng đứa như Tiểu Nam nhận chăn gối."
Chăn cũ Đào Hoài Nam lâu đắp, cứ tưởng vứt , hóa đều cất trong tủ phòng họ.
Đào Hoài Nam sờ sờ, cảm giác vẫn quen thuộc, chạm nó nhớ bao nhiêu ký ức ngày xưa.
"Mang theo ? Lúc mất ngủ đắp khi đỡ hơn đấy?" Đào Hiểu Đông hỏi.
Đào Hoài Nam vẫn mất ngủ, bệnh khác khỏi, riêng cái thì .
"Không mang , để ở đây ạ." Đào Hoài Nam sờ sờ, lông chăn rụng trụi lủi, cũ lắm . Cậu ôm cái gối trong lòng, cúi đầu cọ cọ má đó.
Đào Hoài Nam hồi nhỏ ngủ nhận chăn, giờ nhận gối.
Lúc ngủ , lúc ngủ say, sấp đè gối bụng, nửa đêm cấn tỉnh, tỉnh dậy lật , kéo gối lên ôm. Có hôm ngủ tướng quá, cả chéo theo hướng cái gối, chân tay gác lên, đầu cũng rướn tới, ngủ y hệt con lười treo cây.
Trì Sính hơn hai năm , Đào Hoài Nam nếu mơ, ngủ mơ màng, tỉnh dậy vẫn buột miệng lầm bầm gọi tên .
Phải tỉnh táo hẳn mới nhớ , từ lâu còn ai đáp lời nữa .
Đào Hoài Nam ôm gối dậy, ngẩn một lúc thật lâu.
Ngẩn xong xếp hai cái gối ngay ngắn, thành thạo gấp chăn, dậy mặc quần áo rửa mặt. Sau đó học tan học một đều làm , như ngày.
Cuộc sống dường như chẳng khác gì đây.
nghĩ kỹ , rõ ràng thứ đều đổi.