Chó Dữ Lâu Năm - Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-02-03 11:02:35
Lượt xem: 52

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Quen nuôi nấng bảo bọc ở nhà, đột ngột rời xa gia đình để sống tập thể, lũ trẻ sẽ cần một thời gian dài để thích nghi. Đôi mắt là cửa sổ đầu tiên để con giao tiếp và phản hồi với thế giới bên ngoài, một khi sợi dây liên kết cắt đứt, thứ khác đều trở nên khó khăn hơn gấp bội.

Buổi tối khi ngủ dỗ dành, sáng mở mắt là như mưa.

Tỉnh dậy thấy đang ở nhà, thấy tiếng bố , đó là một điều tuyệt vọng bao.

Đào Hoài Nam kiên cường hơn các bạn nhiều. Sáng hôm chỉ khẽ quệt nước mắt một chút thôi, nữa. Dù so với các bạn khác, vốn quen với việc thường xuyên xa trai vài ngày. Lần trai lâu nhất là hơn nửa tháng, sang nhà Điền Nghị ở cùng thím Điền và ông Mười.

Thế nên so với những đứa trẻ khác, tất nhiên cũng nhớ , nhưng đến mức tuyệt vọng như trời sập.

Huống hồ còn Trì Khổ ở đây nữa.

Hôm qua nắm tay Trì Khổ cả ngày, tối ngủ cũng nắm tay ngủ, chẳng đến lúc nào ngủ say mới buông tay .

Đào Hoài Nam dậy sớm, sực nhớ đang ở trường, cúi đầu thầm một lúc, nhảy xuống khỏi giường , chân đất mò mẫm sang giường Trì Khổ. Sờ thấy giường , lặng lẽ leo lên, bên mép giường.

Trì Khổ tỉnh, nó vốn ngủ say. Mở mắt thấy Đào Hoài Nam đang lưng về phía lau nước mắt, Trì Khổ xích trong một chút.

Nghe thấy tiếng động, Đào Hoài Nam nghiêng đầu ngóng, gì đó, há miệng ngậm .

Mối quan hệ giữa hai đứa giờ đây chút vi diệu, mà với trẻ con thì hóa giải cái sự vi diệu thế nào. Vốn dĩ quan hệ chẳng gì, một câu cũng với . hôm qua hai đứa dính lấy cả ngày, còn nắm tay nữa chứ, giờ Đào Hoài Nam còn ghét nó nữa .

cũng mở lời . Cái kiểu tâm trạng lớn gọi là ngượng ngùng, còn với trẻ con là sự bứt rứt khó tả. Rõ ràng chẳng bạn mà cứ bám lấy buông, cứ dính lấy , ngại c.h.ế.t .

Bà bảo mẫu rón rén , tay cầm bốn bộ quần áo. Thấy hai đứa dậy mà quấy , bà khen khẽ: "Chà, ngoan quá ."

Nghe tiếng bà, Đào Hoài Nam mím môi, m.ô.n.g nhích nhích lùi phía cho đến khi chạm Trì Khổ mới thôi.

Bà đưa tay xoa đầu , hiền từ thì thầm: "Nhát gan như mèo con ."

Ở trường nhiều thứ học: cách tự rửa mặt, tự mặc quần áo, tất cả đều dạy từ từ. Mấy củ cải nhỏ các bà bảo mẫu xâu thành chuỗi bốn đứa một, tay nắm áo , làm thành đoàn tàu nhỏ đến phòng vệ sinh.

Trì Khổ thì cần dạy, trong lúc lũ nhóc mù còn tập hợp xong đội hình thì nó rửa mặt đ.á.n.h răng xong xuôi . Đào Hoài Nam tạm thời buông tay nó , làm theo lời bà bảo mẫu mò mẫm tự vệ sinh cá nhân.

Buông tay cũng chỉ là tạm thời thôi, khỏi phòng vệ sinh, đoàn tàu bốn toa nối đuôi về phòng, Đào Hoài Nam túm chặt lấy áo Trì Khổ, rời nửa bước.

Cứ thế, cuộc sống nội trú của chúng bắt đầu.

Bảo trường khiếm thị khác trường thường thì là dối, khác biệt chắc chắn là , nhưng cũng đến nỗi quá lớn. Môn học đầu tiên chúng làm quen là chữ nổi Braille, đây là bước đầu tiên để tiếp cận tri thức. Trên nền tảng đó cũng các môn học tương tự như tiểu học bình thường: Toán, Tiếng Việt, Ngoại ngữ, Âm nhạc, Thể dục, Mỹ thuật, Thủ công đều đủ cả.

Ngoài cái tính nhát gan thì Đào Hoài Nam thích nghi khá , các bạn khác trong lớp cũng ít dần . Hai ngày đầu các cô giáo còn nhẹ nhàng dỗ dành, sang đến ngày thứ ba thì còn kiên nhẫn thế nữa, bắt đầu đặt quy tắc cho lũ trẻ, dần dần trở nên nghiêm khắc hơn.

Bàn ghế của Đào Hoài Nam và Trì Khổ cũng tách , nhưng vẫn một một , Đào Hoài Nam chỉ cần đầu là sờ bàn của Trì Khổ.

Từ thứ Hai đến thứ Sáu, năm ngày đối với lũ trẻ mà dài đằng đẵng.

Tối thứ Năm, Đào Hoài Nam giường, tay nắm chặt chiếc khăn gối buộc thành một dải dài, thầm nhớ trai.

Dải khăn là do bà bảo mẫu buộc cho. Thấy hai đứa tối nào cũng thò tay qua khe chắn giường nắm tay vất vả quá, bà bèn kiếm cái khăn gối luồn qua khe chắn, để mỗi đứa cầm một đầu.

Mỗi tối khi ngủ, Đào Hoài Nam đều nắm lấy một đầu khăn, khi thấy tiếng động gì nữa giật giật nhẹ, nếu Trì Khổ ngủ cũng sẽ giật trả lời.

Ngày mai là về nhà , chiều mai trai sẽ đến đón.

Đào Hoài Nam , cầm dải khăn giật nhẹ hai cái.

Trì Khổ cử động, Đào Hoài Nam gọi khẽ: "Trì Khổ."

Giọng nghèn nghẹn tiếng , Trì Khổ bên đáp: "Cậu đừng đấy."

Giọng nó lúc nào cũng hung dữ, Đào Hoài Nam bĩu môi: "Tớ nhớ ."

Trì Khổ thèm để ý đến , Đào Hoài Nam cũng quen , để ý thì thôi. Cậu buông dải khăn , lật sang một bên.

Bên Trì Khổ nhắm mắt , buồn ngủ rũ . Một góc khăn chèn đầu, Đào Hoài Nam cứ động đậy là nó cảm nhận ngay.

Đào Hoài Nam lật nhắm mắt một lúc, lát trở , cầm lấy dải khăn nắm hờ trong tay.

Thứ Sáu tan học là Đào Hiểu Đông đến đón ngay. Các bạn nhỏ lớp một xếp thành đoàn tàu , Đào Hoài Nam dù chẳng thấy gì nhưng vẫn hướng mặt về phía cổng lớn, trong lòng nôn nao yên.

Từng đứa một đón , đến lượt Đào Hoài Nam, Đào Hiểu Đông kẹp ngang hông em trai bằng một tay xoay một vòng . Đào Hoài Nam , tay bám cánh tay , mấy đầu ngón tay cứ cào cào chiều thích thú lắm.

Đào Hiểu Đông đặt em lên cổ . Đào Hoài Nam cưỡi cổ , hai tay ôm lấy đầu , véo véo tai . Đào Hiểu Đông một tay giữ chân em, tay đặt lên vai Trì Khổ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-8.html.]

Đào Hoài Nam sướng rơn , gọi "Anh ơi" rối rít.

Đào Hiểu Đông nghiêng đầu c.ắ.n nhẹ cánh tay bé xíu của em, bóp bóp cổ Trì Khổ, hỏi xem cái cục nợ phiền phức chọc tức nó .

"Em nhé." Đào Hoài Nam cao thanh minh lí nhí.

Trì Khổ ở lắc đầu.

Trẻ con đúng là loài sinh vật kỳ lạ nhất quả đất, chúng nhạy cảm tinh tế, tâm tư tuy dễ đoán nhưng đôi khi lớn cũng chịu c.h.ế.t hiểu nổi.

Hai đứa nhỏ từ lúc học về chiến tranh lạnh, Trì Khổ cứ tránh xa , Đào Hoài Nam chuyện với nó thì nó lờ đáp, riết Đào Hoài Nam cũng im luôn.

Về đến nhà là hai đứa y hệt như hồi học, năm ngày nắm tay ở trường cứ như từng tồn tại. Đào Hoài Nam chỉ chơi với ông Mười, thỉnh thoảng tiếng Trì Khổ thì nghiêng đầu ngóng, thấy nó ý định dừng thì .

Đào Hiểu Đông dở dở , nhưng lớn cũng chẳng cần can thiệp sâu chuyện trẻ con làm gì, chúng cách giải quyết riêng của chúng. Cuối tuần Đào Hiểu Đông cố ý dành thời gian cho em trai, Điền Nghị rủ sang ăn cơm, dắt cả hai đứa theo.

Anh Điền Nghị là bạn của trai, vẫn còn đang học.

Đào Hoài Nam thích giọng của Điền Nghị, chuyện lúc nào cũng hề hề, thường trẻ con yêu quý.

Anh bế Đào Hoài Nam xoay hai vòng máy bay, kêu nặng quá.

"Thế là gầy nhiều đấy." Đào Hiểu Đông em trai xót xa: “Đi học cái sụt hết cả cân."

"Không , qua một thời gian là , mới học đứa nào chả thế, nóng trong mà." Điền Nghị nắn nắn bắp tay núng nính của Đào Hoài Nam trêu đùa.

Khẩu phần sữa mỗi ngày một cốc to giờ cắt giảm, cô giáo cho uống nhiều thế. Sữa ở trường loãng, vị nhạt thếch, chẳng ngon lành gì.

Sáng Đào Hoài Nam ăn nhiều, thích ăn trứng. Cậu quen uống sữa , giờ uống ít nên đến tầm trưa là thấy đói.

Lải nhải kể khổ với trai một hồi, thím Điền vội vàng pha ngay hai cốc sữa mang , bảo: "Mau tiếp tế cho bé Nam nhà nào."

Đào Hiểu Đông ngả gọi với: "Trì Khổ!", bảo nó uống sữa.

Trì Khổ ngửa cổ uống một cạn sạch, tự mang cốc bếp tráng. Thím Điền đang trong bếp bảo cần rửa, định lấy hoa quả cho nó ăn thì nó lắc đầu ngoài tiếp.

"Thằng bé thế?" Điền Nghị hạ thấp giọng hỏi Đào Hiểu Đông: “Lúc nào cũng thế ?"

Đào Hiểu Đông "ừ" một tiếng: "Không thích chuyện."

"Thế thì thích quá mức ." Điền Nghị mà thấy bình thường chút nào.

Đào Hiểu Đông giải thích thêm, Trì Khổ vẫn luôn như , họ quen . Điền Nghị dù cũng ít gặp thằng bé, nào gặp cũng thấy cái bộ dạng lầm lầm lì lì nên trong lòng gờn gợn.

"Nó đừng giống cái nòi nhà nó nhé." Điền Nghị cứ nghĩ đến cái nhà họ Trì là đau cả đầu, hồi Đào Hiểu Đông mới mang nó về, Điền Nghị gặp đầu can ngăn bảo , ánh mắt thằng bé thiện chút nào.

"Không đến mức đấy ." Đào Hiểu Đông gạt .

Điền Nghị là em nối khố bao năm với Đào Hiểu Đông, chuyện gì cũng lo nghĩ cho bạn, thì thầm bảo: "Cẩn thận nuôi ong tay áo, nuôi cáo trong nhà."

Đào Hiểu Đông bảo chuyện đó .

Trước mặt Đào Hoài Nam, Điền Nghị cũng tiện nhiều. Tâm tư lớn đừng để trẻ con thấy, trẻ con cứ nên giữ lấy sự ngây thơ trong sáng.

Đào Hiểu Đông liếc Trì Khổ đang ngoài sân, : "Nó phòng tâm lý nặng quá thôi, cũng từng đối xử như bình thường bao giờ, cứ từ từ ."

Điền Nghị cũng ngoài, thêm gì nữa.

Đào Hoài Nam nãy giờ hai chuyện về Trì Khổ, trong đầu nghĩ gì, đôi mắt to tròn bất động, vẻ chăm chú lắm.

Đào Hiểu Đông cố ý : "Hai đứa nó , cũng chẳng chơi với bao giờ."

Điền Nghị đáp: "Nhìn là ."

Đào Hiểu Đông đá mắt hiệu, Điền Nghị hiểu ý ngay. Hai lớn mắt sáng cố tình trêu chọc đứa nhỏ mù, Điền Nghị bảo: "Để xem thế nào , nếu thằng Nam thích thì đem trả nó về."

Đào Hoài Nam thế lưng thẳng đờ , chớp chớp mắt.

"Sao thế ạ..." Đào Hoài Nam cạy cạy cái viền hoa sô pha: “Trì Khổ làm ạ..."

Hai lớn đắn , Điền Nghị bồi thêm: "Nó cũng chẳng chuyện, hai đứa chơi với cũng hợp, là đổi đứa khác ."

Đào Hoài Nam mím môi, vẻ mặt vui: "Không hợp ạ."

Nghe lớn bàn tán một hồi, chốt là đòi đem cho, Đào Hoài Nam tụt xuống khỏi đùi Điền Nghị, miệng mấp máy gì đó, ngẩn một lúc lâu mới rặn một câu: "Hai đứa em lắm đấy."

Loading...