Chó Dữ Lâu Năm - Chương 79

Cập nhật lúc: 2026-02-26 15:34:12
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đào Hoài Nam tích cực phối hợp với bác sĩ, cũng nỗ lực thích nghi với cuộc sống.

chuyện lúc nào cũng như ý , cứ lạc quan tích cực là sẽ kết quả . Tình trạng của vẫn cải thiện, chu kỳ im lặng thậm chí ngày càng ngắn , thời gian im lặng càng kéo dài hơn.

Đào Hoài Nam chuyện suốt bốn ngày liền, sáng ngày thứ năm, quỳ một gối mặt trai, từ từ áp mặt đùi , thất thần : "... Anh ơi em yêu lắm."

Mắt Đào Hiểu Đông đỏ hoe, đỡ lấy mặt Đào Hoài Nam, ngón cái nhẹ nhàng vuốt ve, mà tim tan nát.

Đào Hiểu Đông là ruột, Thang Sách Ngôn là bác sĩ, bí mật của Đào Hoài Nam phát hiện chỉ là vấn đề thời gian.

Có vài tháng trời, Đào Hiểu Đông hủy hết công việc, ngày nào cũng chỉ ở bên em trai.

Đào Hoài Nam một tay cầm gậy dò đường, một tay trai nắm. Anh trai sẽ chậm hơn một bước, để tự dò đường, chướng ngại vật nguy hiểm thì kịp thời kéo . Anh đưa dạo, đưa đưa cơm trưa cho Thang, thậm chí cứ thế dắt tay đến lớp. Đưa chỗ , cửa hoặc góc nào đó đợi, tan học đón về.

Anh trai là một ông phong cách, nhiều bạn trong lớp cứ lén .

Trong những lúc im lặng, Đào Hoài Nam nhiều. Bày tỏ tình yêu với trai, trò chuyện với bác sĩ Thang. Khi chuyện với họ Đào Hoài Nam đều vui vẻ, các cũng thấy nhẹ nhõm hơn. Thỉnh thoảng dùng điện thoại ghi âm giọng , ghi xong đeo tai , xóa .

Bạn cùng bàn cấp ba Phan Tiểu Trác thường xuyên nhắn tin cho , Đào Hoài Nam khi hai ngày mới trả lời.

Phan Tiểu Trác học Quản lý thư viện ở một trường trong tỉnh, bé đáng thương thi trượt nguyện vọng 1 ngành Kinh tế, chuyển sang Quản lý thư viện. Ở nhà đắn đo cả tháng trời, cuối cùng quyết định thi .

Phan Tiểu Trác nhắn qua WeChat: "Cậu ?"

Đào Hoài Nam hôm đó trả lời, hôm Phan Tiểu Trác hỏi: "Ổn ?"

Ngày thứ ba Đào Hoài Nam mới đáp: "Tớ vẫn ."

Phan Tiểu Trác hỏi: "Đỡ hơn ?"

Đào Hoài Nam bảo: "Chưa, nhưng , đừng lo. Bạn cùng phòng chơi với ?"

Phan Tiểu Trác đáp: "Chẳng ai chơi với tớ, tớ vẫn độc hành, chắc đang tớ lập dị lưng, tớ cũng chịu thôi."

Đào Hoài Nam , bảo : "Cậu giao lưu nhiều lên chứ, Tiểu Trác. Chủ động chuyện với , tưởng chảnh đấy."

Phan Tiểu Trác: "Haiz để , tớ chẳng gì với họ."

Anh trai thỉnh thoảng gọi điện cho Trì Sính sẽ mở loa ngoài, Đào Hoài Nam bên cạnh im lặng lắng .

Trì Sính ngày nào cũng bận, vẫn ham học như xưa. Trì Sính ít khi chủ động gọi cho Đào Hiểu Đông, vốn chủ động gọi điện, nhưng gọi là máy. Người điện thoại của sẽ thấy lạnh lùng, chỉ thiết mới vốn tính như .

Trì Sính nhắc đến Đào Hoài Nam, Đào Hoài Nam cũng cho trai nhắc đến . Mỗi sắp đến , Đào Hoài Nam đều xua tay hiệu đừng .

Trì Sính yêu quý trai, trai ấm áp, Đào Hoài Nam hy vọng thường xuyên gọi điện cho .

Thời gian im lặng của Đào Hoài Nam ngày càng dài, chu kỳ cũng chẳng quy luật gì. Có lúc bình thường nhiều ngày, đột nhiên một ngày năng gì nữa.

Đào Hoài Nam với : "Hiểu Đông, em xin ."

"Đừng xin , đừng câu đó." Đào Hiểu Đông ôm , vuốt mạnh lưng : “Đừng xin với ."

" vốn dĩ em với mà.” Đào Hoài Nam chậm rãi, cằm tì lên vai , kể chuyện ngày xưa: “Hồi bé bảo em sẽ làm khổ cả đời, là cục nợ, em buồn lắm, còn lén nữa."

Đào Hiểu Đông nỡ những lời , nhưng cũng ngắt lời .

"Hồi bé thấy họ ác, vì thấy cũng đáng thương mà, em thế. Tại họ em như , em mù, buồn tủi ."

"Sau lớn hơn chút, thấy tủi nữa. Thấy họ đúng thật, nhỏ đều em làm khổ, tuy đôi lúc cũng thấy áy náy, nhưng phần lớn thời gian nghĩ đến chuyện đó, ba chúng bao, em cố gắng thêm chút nữa, cố gắng cần các chăm sóc, thì cũng chẳng cả."

", em làm khổ bọn ." Đào Hiểu Đông hôn lên trán : “Em là đứa em ngoan nhất."

"Giờ ngoan nữa .” Đào Hoài Nam mặc áo len, mang cảm giác ấm áp, vai , nheo mắt : “Anh xem bây giờ , chẳng , việc cũng chẳng làm ."

"Anh làm việc, chỉ ở bên em thôi. Anh Thang cũng cho làm, hai em dính lấy cả ngày, sướng thế còn gì." Đào Hiểu Đông thì thầm với .

"Vâng ạ.” Đào Hoài Nam ôm một cái, chậm rãi : “Nếu kiếp , em làm trai của . Đổi em chăm sóc mỗi ngày, dỗ dành ôm , dành hết những gì nhất cho ."

Đào Hiểu Đông nhắm chặt mắt, nín lặng vài giây, khàn giọng : "Mình cứ sống kiếp , bé cưng , chuyện kiếp để kiếp tính."

...

Ngày sinh nhật Trì Sính, Đào Hoài Nam tiết học cả buổi sáng.

Anh trai học cùng , về nhà bếp nấu mì cho . Anh học theo cách làm của Trì Sính ngày xưa, vẫn những nguyên liệu , trình tự , nào Đào Hoài Nam cũng khen ngon, nhưng rốt cuộc vẫn hương vị .

Điện thoại để bàn , chuông reo Đào Hoài Nam cầm lên. Máy hút mùi trong bếp kêu ù ù, trai thấy tiếng chuông, cũng thấy Đào Hoài Nam gọi.

Đào Hoài Nam máy hộ , bình thường cũng giúp.

Giọng ở đầu dây bên khiến động tác của Đào Hoài Nam khựng .

"Gọi em ? Em cầm máy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-79.html.]

Đào Hoài Nam giọng , chỉ thấy quen thuộc, quen thuộc, như thể vẫn luôn ở đây.

"Tiểu..." Đào Hoài Nam ngừng một chút, : “Sinh nhật vui vẻ, năm mới bình an mạnh khỏe."

Đầu dây bên im lặng thật lâu, Đào Hoài Nam chỉ một câu , mang điện thoại bếp đưa cho .

"Có điện thoại ?" Đào Hiểu Đông thấy Đào Hoài Nam đưa điện thoại, màn hình, đó Đào Hoài Nam, kẹp điện thoại vai chuyện với Trì Sính.

Giọng điệu Trì Sính vẫn bình thường, như chút d.a.o động nào.

Sáng nay Đào Hiểu Đông gọi định chúc mừng sinh nhật Trì Sính, mải nấu mì nên quên béng mất, cúp máy xong Đào Hoài Nam nhắc bên cạnh: "Chưa chúc sinh nhật vui vẻ."

Đào Hiểu Đông "" lên một tiếng: "Anh quên mất."

Đào Hoài Nam nhẹ, bảo: "Thế gọi bổ sung ."

Đào Hiểu Đông bảo: "Lát nữa gọi, để múc mì ."

"Gọi bây giờ .” Đào Hoài Nam lên khóe mắt đuôi mày đều cong cong, trông thật dịu dàng: “Không tưởng quên sinh nhật ."

Đào Hiểu Đông , xoa đầu , : "Được, gọi ngay đây."

Đêm đó Đào Hoài Nam mơ, trong mơ Trì Sính, trai, ông Mười. Đó là một giấc mơ , tỉnh dậy khóe miệng Đào Hoài Nam vẫn vương nét , chiếc gối ngày xưa của Trì Sính, thỏa mãn xoa xoa mép gối.

Sáng nay tiết, cần dậy sớm. Đào Hoài Nam dậy vươn vai thở hắt một thoải mái, Thang khi làm ngó một cái, Đào Hoài Nam chào: "Chào buổi sáng Thang."

"Dậy hả?" Thang Sách Ngôn đáp: “Nhìn tóc rối kìa."

Đào Hoài Nam sờ sờ tóc, ngây ngô.

Chẳng vì mùa đông năm nay tuyết rơi nhiều, ngày nào Đào Hoài Nam đường cũng giẫm lên tuyết kêu rào rạo, vì cuộc điện thoại hôm sinh nhật Trì Sính, trong điện thoại tính cả câu Trì Sính với , cộng mỗi cũng chỉ một câu.

Chẳng rõ là vì lý do gì, tóm Đào Hoài Nam dần định hơn nhiều. Tuy vẫn còn tái phát, nhưng rõ ràng hơn .

Đào Hoài Nam nhắn tin cho Phan Tiểu Trác: "Tiểu Trác, dạo tớ khỏe lắm!"

Phan Tiểu Trác nhắn ngay: "Thật á? Tốt quá!"

Đào Hoài Nam thấy thở hồng hộc, hỏi: "Cậu chạy gì thế?"

Phan Tiểu Trác chạy trả lời: "Đổi phòng học đột xuất mà bạn cùng phòng bảo tớ, đến nơi mới , xa tít mù tắp!"

"Cậu tẩy chay .” Đào Hoài Nam : “Xem vẫn quan hệ với bạn bè."

"Tớ thử , thất bại !" Phan Tiểu Trác chạy giảng đường: “Thôi nữa Hoài Nam, tớ học đây, cuối tuần tớ đón đến trường tớ chơi nhé?"

Đào Hoài Nam bảo: "Ok."

Thực Đào Hoài Nam chẳng gì để tham quan, đằng nào cũng thấy. vẫn , trai ủ trong lớp áo bông dày sụ mũ, để Phan Tiểu Trác dắt .

Anh trai cuối cùng cũng cần lúc nào cũng kè kè bên cạnh nữa, từ lúc Đào Hoài Nam thể tự học, tan học tự bắt xe về, thỉnh thoảng trai đón.

Học kỳ đầu Đào Hoài Nam học lắm, nhưng may là kỳ đầu môn đại cương, chuyên ngành. Các bạn trong lớp đều bụng, cho Đào Hoài Nam nhiều tài liệu ôn tập và vở ghi chép, cho xong nhớ thấy chủ động bảo giảng cho .

Đào Hoài Nam chân thành cảm ơn từng bạn giúp đỡ , còn mang quà cho .

Trường cho phép ở ký túc xá, Đào Hoài Nam mang nhiều đồ ăn đến ký túc xá nam của lớp, chia cho . Các bạn nam lẽ ít tiếp xúc với khiếm thị, chăm sóc cẩn thận, nên cư xử thế nào với mù, cảm thấy mong manh. Có định dắt tay , Đào Hoài Nam xua tay, giơ gậy dò đường lên hiệu, : "Tớ cái , cảm ơn ."

hỏi: "Lần đến học cùng trai ?"

Đào Hoài Nam gật đầu: " , là trai tớ."

"Anh trai thật đấy, khí chất ngời ngời, chuẩn men." Bạn học khen.

Đào Hoài Nam hề khiêm tốn nhận lời khen, bảo: "Anh là thợ xăm."

"Thảo nào, ngầu thế." Bạn học giường , cúi xuống chuyện phiếm với Đào Hoài Nam.

Đào Hoài Nam ghế, gậy dò đường dựng bên cạnh, uống nước bạn đưa.

"Thế cứ học cùng suốt thế ? Từ bé đến lớn luôn?" Một bạn đang chơi game : “Anh tuyệt vời thật, tớ mà ông thế chắc mơ cũng tỉnh, tớ chỉ đá đ.í.t tớ thôi."

Đào Hoài Nam công nhận : "Anh tớ thật mà."

Nói xong , một tay cầm cốc, một tay đỡ đáy cốc, xoay xoay nhẹ cốc trong lòng bàn tay: " cùng tớ lớn lên là một khác, giống như , luôn ở bên cạnh tớ."

"Cậu còn một nữa á? Nhà ba em ?" Bạn học ngạc nhiên.

" , còn một trai nữa."

"Anh đấy cũng với như ? Cậu rơi hũ nếp ?" Bạn học hỏi.

Đào Hoài Nam trả lời chút do dự: "Đương nhiên. Anh cũng là nhất."

Loading...