Chó Dữ Lâu Năm - Chương 78
Cập nhật lúc: 2026-02-26 15:34:11
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đào Hiểu Đông chỉ ngoài đúng hai tiếng đồng hồ, nếu trong hai tiếng đó sẽ xảy bao nhiêu chuyện, hôm đó bước chân khỏi cửa.
Đào Hoài Nam sốt cao li bì ba ngày, mê man bất tỉnh. Trong lúc mê man thi thoảng hét lên, lóc ngừng như gặp ác mộng. Đào Hiểu Đông bế lên, vỗ về lưng .
Trong cơn mê Đào Hoài Nam tỉnh táo, chỉ gọi "Anh nhỏ", lúc thì tuyệt vọng, lúc thì thì thầm, lúc thì đầy vẻ luyến lưu. Đào Hiểu Đông đỡ đầu nhẹ nhàng dỗ dành, vai trai rộng lớn vững chãi, cũng mang cảm giác an , nhưng rốt cuộc vẫn là nhỏ.
Đứa trẻ tỉnh rằng, làm gì còn nhỏ nữa, lẽ vĩnh viễn mất nhỏ .
Trong mơ kiểm soát tiếng , nhưng tỉnh thì thể. Từ lúc tỉnh Đào Hoài Nam nữa, cũng nhắc đến Trì Sính. Đào Hiểu Đông hiểu em, xoa đầu bảo Khổ vẫn liên lạc, đừng lo.
Đào Hoài Nam đờ đẫn gật đầu, : "Cảm ơn ."
Cổ họng phát tiếng, ba chữ "Cảm ơn " mấy cũng rõ. Cậu cúi đầu, lưng cong đó, mùi bệnh viện quá khó chịu, nhưng Đào Hoài Nam vẫn thấy nhiệt độ phòng quá ấm làm đầu óc ong ong, buồn nôn.
Đào Hiểu Đông trách mắng nhiều, cũng hỏi và Trì Sính rốt cuộc xảy chuyện gì.
"Trong lòng chuyện gì thì với , tính cho." Đào Hiểu Đông lưng Đào Hoài Nam, giúp dựa lưng, ôn tồn chuyện: “Anh em hiểu chuyện, trong lòng chất chứa nhiều tâm sự, đều ."
"Dù bận , ở bên bác sĩ Thang , cũng ảnh hưởng đến tình cảm em . Anh làm nhiều việc đều là để em sống , nếu thì thứ chẳng còn ý nghĩa gì nữa."
Đào Hiểu Đông một tay ôm Đào Hoài Nam, tay nắm lỏng cổ tay , vuốt ve mu bàn tay như hồi nhỏ chơi đùa với tay chân .
"Không chuyện gì là qua cả, vài năm nữa sẽ thấy chẳng là gì." Đào Hiểu Đông ôm em trai, tấm lưng gầy gò đơn bạc của thiếu niên dựa , Đào Hiểu Đông vò tóc , nhéo tai , : “Đừng suy nghĩ tiêu cực, bé cưng, đừng làm tổn thương chính ."
Đào Hiểu Đông hết câu, nhưng Đào Hoài Nam hiểu nửa câu . Cậu vốn nhạy cảm và thông minh, "cũng đừng làm tổn thương ".
tổn thương là thể tránh khỏi, cũng thể vãn hồi.
Đào Hoài Nam ôm lấy trai, vùi mặt vai , nhẹ bẫng như một đứa trẻ.
"Em xin ..." Đào Hoài Nam áp mặt vai , khàn giọng đau đớn và chân thành: “Em ... làm tổn thương ."
"Anh .” Đào Hiểu Đông xoa đầu : “Em thương các hơn ai hết."
Đào Hoài Nam nhắm nghiền đôi mắt chẳng thấy gì, hồi lâu nên lời.
Trong nhà mất thở của Trì Sính, còn ai lạnh lùng ít nhưng ánh mắt luôn dõi theo Đào Hoài Nam. Đào Hoài Nam cũng căng thẳng như nữa, còn cố tình ép thức, nhưng cũng thể ngủ ngon giấc.
Thang Sách Ngôn khẽ hỏi tìm một chuyện .
Đào Hoài Nam đang đến bác sĩ tâm lý, nhưng vẫn lắc đầu.
Cậu vẫn thỉnh thoảng từ chối giao tiếp, chuyện.
trong một tự nhốt xong, chủ động tìm Thang Sách Ngôn, lén Đào Hiểu Đông, hạ giọng thật thấp : "Anh Thang... tìm giúp em một bác sĩ ?"
Thang Sách Ngôn lập tức trả lời: "Đương nhiên là ."
Đào Hoài Nam mím môi, nhỏ: "Cảm ơn Thang. Xin ... để các lo lắng ."
Thang Sách Ngôn , vỗ vỗ bảo: "Không cần căng thẳng, chỉ là trò chuyện thôi."
Cậu Thang Sách Ngôn dắt tay đưa đến gặp bác sĩ, Đào Hiểu Đông chuyện nhưng tình nguyện theo. Đào Hoài Nam , Đào Hiểu Đông bèn giả vờ như .
Bác sĩ họ Tề, lớn hơn Thang Sách Ngôn vài tuổi, là đàn khác khoa hồi đại học.
Lần Đào Hoài Nam đến bất hợp tác, mắt và miệng nhắm nghiền, nửa lời. Lần gặp mặt, bác sĩ búng tay nhẹ bên tai , âm thanh lớn lắm, Đào Hoài Nam ngờ tới, phản ứng liền lùi sang bên một bước nhỏ.
Bác sĩ ôn tồn với Đào Hoài Nam: "Vào trong một lát nhé? Căng thẳng ?"
Đào Hoài Nam lắc đầu: "Không ạ."
Bác sĩ đưa trong, hiệu cho Thang Sách Ngôn chờ.
Tay bác sĩ to và ấm, đặt lên vai tạo cảm giác áp lực. Anh đỡ đẩy Đào Hoài Nam đến ghế sô pha, bảo: "Ngồi ."
Đào Hoài Nam sờ mép ghế xuống, tay đặt lên đùi.
"Tự nhiên , ở đây chỉ hai chúng thôi." Bác sĩ rót cho cốc nước đặt tay, điều giúp tay Đào Hoài Nam vật để cầm, giảm bớt sự lúng túng.
Bác sĩ đối diện, vài chuyện linh tinh, ánh mắt thỉnh thoảng dừng Đào Hoài Nam.
Đào Hoài Nam ngoài sự lúng túng ban đầu khi ở riêng với lạ trong một gian, tỏ quá căng thẳng.
Bác sĩ vòng vo một hồi, cuối cùng cũng chủ đề chính.
Anh dựa ghế sô pha, Đào Hoài Nam : "Vất vả lắm ?"
Đào Hoài Nam chớp mắt, lên tiếng.
Bác sĩ như hiểu , trấn an sự căng thẳng của , một câu: "Anh sẽ tạm thời giữ bí mật cho em."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-78.html.]
Đào Hoài Nam vẫn còn do dự, nhưng sự giằng xé từng của bác sĩ thấu. Anh , với Đào Hoài Nam: "Sợ hết hồn ?"
Giọng điệu thoải mái, chuyện cũng nhẹ nhàng, như thể đây chẳng chuyện gì to tát, như thể gặp nhiều , bảo Đào Hoài Nam: "Không , đừng sợ."
Từ đó, Đào Hoài Nam định kỳ đến chỗ bác sĩ Tề trị liệu tâm lý.
Bác sĩ giữ lời hứa, hứa giữ bí mật cho Đào Hoài Nam thì thực sự với Thang Sách Ngôn về nội dung trị liệu. Có lẽ sự cân nhắc của bác sĩ, điều khiến Đào Hoài Nam thực sự tin tưởng .
Đào Hiểu Đông hỏi vài , tò mò bí mật của Đào Hoài Nam, chỉ cần chú ý gì đặc biệt . Đào Hiểu Đông dù cũng hiểu tâm lý, sợ lỡ lời kích động em trai.
Còn đặc biệt hỏi một , mặt Đào Hoài Nam nhắc đến nhỏ .
Bác sĩ xua tay : "Cậu bé yếu đuối như nghĩ , nghĩ thế. Ngược tâm lý bé vững vàng, kiên cường hơn thường nhiều. Bình thường cần kiêng kị nọ , cần tránh né gì cả."
Lời bác sĩ rõ ràng lắm, Đào Hiểu Đông bảo: "Nó thỉnh thoảng thích chuyện, giống như đây, tự nhốt ."
"Có thể ghi chép ..." Bác sĩ ngừng một chút, đổi cách diễn đạt: “Ghi chu kỳ xuất hiện tình trạng . Bản bé vẫn luôn ghi nhớ, dù nhà cũng nên quan sát."
Đào Hiểu Đông , bác sĩ quen với Thang Sách Ngôn, Đào Hiểu Đông đến vài cũng quen, chuyện khách sáo. Đào Hoài Nam ngủ , Đào Hiểu Đông cũng vội gọi, ngoài phòng chuyện với bác sĩ một lúc.
Bác sĩ khá thích chuyện, còn hẹn tuần gọi cả Thang Sách Ngôn và Trần Lẫm ăn cơm. Trần Lẫm là bạn cùng phòng của Thang Sách Ngôn, hồi học quan hệ .
Đào Hoài Nam tỉnh dậy, tự mò mẫm , Đào Hiểu Đông lên tiếng nhắc: "Ở đây."
Đào Hoài Nam tự tới, Đào Hiểu Đông : "Cứ , vướng gì ."
"Cậu bé cần một cây gậy dò đường, thế nguy hiểm quá." Bác sĩ với Đào Hiểu Đông.
Đào Hiểu Đông Đào Hoài Nam bước chậm chạp, trả lời ngay. Đào Hoài Nam giờ thích gậy dò đường, tự cầm gậy dò dẫm thấy an .
"Cậu thể theo bé cả đời , bé còn tự lập nhiều, sắp lên đại học , cũng định theo ?" Bác sĩ : “Đến lúc buông tay thì buông, đừng nỡ."
Đào Hiểu Đông cũng , Đào Hoài Nam : "Không nỡ."
Đào Hoài Nam chủ động cầm gậy dò đường, chỉ là quen lắm, cứ va vấp suốt.
Không còn ai dắt tay nữa, cách dùng gậy học ở trường khiếm thị hồi bé quên sạch , học từ đầu.
Trước đường chẳng ai nhận mù, luôn là một trai chỉn chu, giờ cuối cùng cũng dán lên nhãn mác mù. Đi đường thạo, lúc gậy dò chướng ngại vật, thể sẽ ngã dúi dụi.
Cậu trai theo phía , nên lập tức trấn an: "Không , ạ."
Những vết thương nông tay lành gần hết, chỉ là sẹo lâu tan, bình thường xước tí da cũng lâu mới hết dấu, chắc hai tháng nữa mới mờ hẳn.
Học bằng gậy, tay chân sứt sẹo thêm một đợt nữa, cổ tay cũng trầy khi ngã. Đào Hoài Nam Thang xử lý vết thương, theo thói quen thổi thổi cổ tay.
Thang Sách Ngôn : "Như trẻ con ."
Đào Hoài Nam cũng , sờ sờ miếng bảo vệ đầu gối Thang chuẩn cho, khẽ : "Thổi thổi là hết đau."
Thang Sách Ngôn đang nghĩ gì, nắm lấy cổ tay thổi một cái, hỏi: "Hiệu nghiệm thế cơ ?"
"Vâng.” Đào Hoài Nam gật đầu: “Hiệu nghiệm lắm."
Những lúc chuyện, Đào Hoài Nam sẽ ghế học của Trì Sính, cả ngày trời.
Có lúc thẳng thớm ngay ngắn, lúc xổm bó gối ghế.
Cậu còn sợ ngủ nữa, chỉ là vẫn ngủ . Lúc ngủ cũng cái ghế , thỉnh thoảng ngược , lưng dựa mép bàn, mặt hướng về phía lưng ghế.
Cậu bao giờ né tránh nhắc đến Trì Sính trong nhà, trai cũng tránh mặt .
Anh trai và Trì Sính liên lạc, Đào Hoài Nam thỉnh thoảng thấy gọi điện cho Trì Sính. Cậu cố ý lén, cũng cố tình tránh .
Anh bảo Trì Sính trúng tuyển , tên một trường đại học, Đào Hoài Nam khẽ "oa" một tiếng, bảo: "Tốt quá ."
Đào Hiểu Đông xoa đầu và mặt , gì.
Đào Hoài Nam học khoa Tâm lý tại một trường đại học trọng điểm trong thành phố.
Điểm trường Y còn thiếu xa, Đào Hiểu Đông cho trường giáo d.ụ.c đặc biệt, nộp từng lá đơn xin, cộng thêm bác sĩ Tề nhờ quen giúp, cuối cùng Đào Hoài Nam nhận học.
Bác sĩ Tề thậm chí còn hứa với : "Học thạc sĩ thì sang trường Y trực tiếp hướng dẫn em."
Đào Hoài Nam ngạc nhiên về phía , bật lắc đầu.
"Đừng lắc đầu.” Bác sĩ Tề búng trán một cái: “Đừng nản lòng, bí mật nhỏ của chúng em quên đấy."
"Em quên, nhớ kỹ lắm ạ." Đào Hoài Nam nghiêm túc .
"Thế thì , lời giữ lời em cũng thế, là tiêu đời đấy." Bác sĩ .
Đào Hoài Nam nhếch mép , gật đầu: "Em sẽ làm ."