Chó Dữ Lâu Năm - Chương 71
Cập nhật lúc: 2026-02-26 03:46:44
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chỉ còn vài chục ngày nữa là đến kỳ thi đại học, bao nhiêu việc cần đưa lịch trình.
Nào là điền hết tờ khai đến tờ khai , nào là khám sức khỏe, nào là Đào Hoài Nam bắt đầu nộp đơn đăng ký. Lúc điền biểu mẫu lớp là Phan Tiểu Trác điền hộ, hoặc tối mang về nhà Trì Sính giúp điền.
Lẽ đây là lúc trai quan tâm chăm sóc nhất, nhưng Đào Hiểu Đông dạo lặn mất tăm. Đào Hoài Nam gọi điện nào cũng bảo công tác thì bận việc, tóm là về nhà.
"Anh giấu em chuyện gì , Đào Hiểu Đông?" Đào Hoài Nam ngập ngừng hỏi qua điện thoại.
"Anh thì chuyện gì mà giấu.” Giọng Đào Hiểu Đông khàn đặc, qua điện thoại cũng thấy chuyện khó khăn: “Bận thôi, mấy hôm nữa xong việc về thăm mày."
"Anh bận cái gì thế?" Đào Hoài Nam cho cúp máy, cứ gặng hỏi mãi.
"Cửa hàng dạo bận, sự kiện.” Đào Hiểu Đông khàn khàn bên đầu dây, giọng thô khô: “Bận xong đợt là về nhà ngay. Mày nhớ ?"
"Còn hỏi.” Đào Hoài Nam nhíu mày, tay mân mê mép vải ghế sô pha: “Em chả nhớ ?"
Đào Hiểu Đông im lặng một lúc, đó : "Anh cũng nhớ mày."
"Anh nhất đừng giấu em chuyện gì.” Đào Hoài Nam bảo : “Anh giấu em ."
"Không gì .” Đào Hiểu Đông lặp nữa, hắng giọng : “Học bài , cúp máy đây."
Đào Hoài Nam là một đứa trẻ nhạy cảm, thế giới của chỉ xoay quanh vài đó, nên hiểu rõ từng một, giọng là tâm trạng thế nào, câu nào đúng là nhận ngay.
Thế nên trực giác mách bảo Đào Hiểu Đông đang giấu giếm điều gì đó, nhưng Đào Hiểu Đông kín miệng như bưng, cạy cũng .
Điều khiến Đào Hoài Nam cứ canh cánh trong lòng, đợi đến khi Đào Hiểu Đông về nhà, tận tay sờ thấy mới yên tâm.
Buổi trưa ở lớp Trì Sính, Đào Hoài Nam sấp gối ôm mãi mà ngủ , mắt cứ chớp chớp chịu nhắm. Trì Sính liếc , đưa tay chạm nhẹ lông mi , hỏi: "Làm gì thế ngủ?"
Đào Hoài Nam chạm lông mi, chớp thêm hai cái, dùng lông mi quét qua ngón tay Trì Sính, nhếch mép : "Em buồn ngủ, ngủ ."
Đào Hoài Nam cũng trưa nào cũng ngủ, lúc chỉ đó một lúc. Thế nên Trì Sính mặc kệ , để đó. Đào Hoài Nam đặt tay lên đùi Trì Sính, ngón tay gõ gõ vô thức.
Hôm nay Thạch Khải về sớm, thấy Đào Hoài Nam im thin thít tưởng đang ngủ, rón rén xuống ghế . Mông kịp chạm ghế Đào Hoài Nam chào: "Em chào Khải."
Thạch Khải bật : "Hóa ngủ ."
"Em ngủ .” Đào Hoài Nam dậy, chuyện với : “Hôm nay về sớm thế."
Thạch Khải "ừ" một tiếng bảo: "Mày cứ , đây là . Trong sô cô la, Trì đưa cho mày ?"
Đào Hoài Nam bảo "".
"Lát nữa mang về mà ăn, sáng nay lấy cho mày đấy." Thạch Khải nhặt một mảnh lá khô dính áo Đào Hoài Nam: “Anh với Trì mày chẳng ai ăn."
Đào Hoài Nam : "Cảm ơn Khải."
Thực dạo Đào Hoài Nam cũng chẳng thiết ăn uống gì, trong lòng nặng trĩu tâm sự, đè nén đến mức thở nổi. Chuyện thi cử đè nặng, chuyện trai cũng đè nặng.
Sô cô la mang về lớp cho hết Phan Tiểu Trác, dạo Phan Tiểu Trác ít đùa giỡn với Đào Hoài Nam, Đào Hoài Nam thì cũng im lặng. điều đó ảnh hưởng đến tình bạn giữa hai , đôi bạn cùng bàn vẫn với .
Phan Tiểu Trác chăm sóc Đào Hoài Nam chu đáo, giúp lo liệu cái cái .
Có Đào Hoài Nam hỏi thẳng , tại Phan Tiểu Trác chủ động cùng bàn với , kèm học, còn chăm sóc nữa. Ban đầu Phan Tiểu Trác , đứa trẻ hướng nội thường giỏi bộc lộ suy nghĩ của . Sau đó Đào Hoài Nam gặng hỏi mãi, Phan Tiểu Trác mới bảo: "Lần đó ở nhà ăn giúp tớ."
Đào Hoài Nam khá bất ngờ vì vẫn còn nhớ, Phan Tiểu Trác : "Tớ làm đổ khay cơm của , hồn xong câu đầu tiên là ' ', lúc Quý Nam nổi giận cũng đỡ cho tớ."
Nhắc chuyện cũng ngại, Phan Tiểu Trác mặt chỗ khác, bảo: "Lúc đấy tớ sợ c.h.ế.t khiếp."
Chuyện qua lâu , giờ nhắc cũng chẳng thấy hổ nữa, Phan Tiểu Trác thì thầm than thở: "Trên sàn chả nước ở , xui xẻo thế , tớ dẫm chuẩn thế chứ..."
Đào Hoài Nam nhịn , hỏi: "Lúc đấy nghĩ gì thế? Chẳng năng câu nào, thực xin một tiếng là Nam hết giận ngay mà."
"Nghĩ gì chứ, tớ đơ luôn .” Phan Tiểu Trác giờ nhớ cảnh tượng lúc đó đầu óc vẫn ong ong: “Khay cơm rơi loảng xoảng, nhà ăn vang, ai cũng tớ, suýt nữa tớ bỏ chạy luôn ."
Đào Hoài Nam chọc bò bàn. Phan Tiểu Trác quả thực là chậm nhiệt, thiết đến mức mới thể thoải mái kể chuyện cũ. Đào Hoài Nam bảo: "Về còn dám đưa tiền thật, hai ông đấy thấy còn sợ, cũng gan thật đấy."
"Tớ sợ họ đến tìm tớ.” Phan Tiểu Trác mím môi, bản cũng thấy buồn : “Nhỡ lúc nào đấy họ nhớ đến đòi tiền tớ thì ."
"Hai họ bảo cần mà, còn cứ đưa." Đào Hoài Nam .
Phan Tiểu Trác: "Nhỡ hối hận thì , cửa lớp gọi tớ đòi tiền thì làm thế nào?"
Đào Hoài Nam một trận, bảo: "Hai ông đấy mà thấy chắc phát điên mất."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-71.html.]
"Tớ mới điên đây , mở miệng là đòi tớ bốn nghìn!" Phan Tiểu Trác nhỏ.
Đào Hoài Nam ngớt, đó hai đứa con trai cùng ngặt nghẽo, bàn bàn đều , tưởng hai đứa hâm.
Phan Tiểu Trác hỏi : "Cậu vui hơn ?"
Đào Hoài Nam gật đầu bảo vui , lát : "Tớ cũng vui, Tiểu Trác. Tớ chỉ nhớ trai tớ thôi."
Đào Hoài Nam mê tín, nhưng dạo mơ nhiều quá. Không vì Đào Hiểu Đông mãi về nên cứ lo lắng yên, mơ thấy trai, mơ thấy hồi bé ôm , và cả những chuyện nữa.
Những giấc mơ đó khiến phiền lòng, Đào Hoài Nam chỉ Đào Hiểu Đông về cho thấy một cái.
Một tuần Hiểu Đông mới về, cùng Thang.
Hôm đó Đào Hoài Nam ở nhà đợi suốt, sô pha chốc chốc sờ đồng hồ, cuối cùng hành lang cũng vang lên tiếng bước chân hai , Đào Hoài Nam bật dậy.
Trực giác của mù chuẩn, vì ngoài đôi mắt thì giác quan khác của họ đều nhạy bén, họ thể bắt dấu vết nhỏ nhất.
Trên mặt Đào Hoài Nam biểu lộ gì, vẫn như thường lệ, nhưng lòng cứ chìm dần xuống.
Giọng điệu cố tỏ tự nhiên của Hiểu Đông, tiếng gọi "Anh" đầy do dự của Trì Sính đó là sự im lặng gượng gạo, lời giải thích và đùa giỡn mang theo ý của Thang, tất cả đều bình thường.
Đào Hoài Nam sờ mặt trai, khẽ hỏi: "Sao gầy thế?"
Hiểu Đông bảo cảm.
Tóc trai còn nữa, là mái tóc dài lãng t.ử trai, buộc lên làm điệu, giờ đỉnh đầu trọc lóc.
Anh Thang bảo hai giận đòi chia tay, Đào Hiểu Đông bỏ .
Tim Đào Hoài Nam thắt , nhưng vẫn nắm tay Thang, "Anh để tâm đến lắm".
Trì Sính chuyện với trai, Đào Hoài Nam thấy họ với câu nào. Anh trai tóc tai còn, cũng gầy , miệng đóng vảy một mảng lớn thế , bình thường Trì Sính chắc chắn sẽ hỏi. hôm đó Trì Sính hỏi câu nào, Đào Hiểu Đông cũng chủ động gì, tất cả đều mang một vẻ cố ý khó nhận . Chắc chắn họ giao tiếp bằng ánh mắt, tất cả những điều qua mặt Đào Hoài Nam.
Lần đó khi trai và Thang , Đào Hoài Nam sô pha lâu lời nào.
Trì Sính dọn dẹp xong tới, chạm vai , Đào Hoài Nam giật , run b.ắ.n lên.
Trì Sính ngạc nhiên : "Sao thế?"
Đào Hoài Nam vẫn hồn, nãy suy nghĩ nhập tâm quá, thấy tiếng bước chân của Trì Sính. Đào Hoài Nam hít sâu hai , : "Em để ý."
Trì Sính xoa đầu .
Đào Hoài Nam nắm lấy tay , áp má lòng bàn tay , nhắm mắt : "Hiểu Đông chuyện giấu em."
Trì Sính "ừ" một tiếng.
"Anh thế..." Lông mi Đào Hoài Nam run rẩy từng hồi, với Trì Sính: “Em sợ lắm."
Đào Hoài Nam gan bé tẹo, để tâm nhiều, nhưng vài ít ỏi tuyệt đối xảy chuyện gì. Bản thể ốm đau tai nạn, nhưng họ thì .
Đào Hiểu Đông lâu như mới về, về đến nơi thì gầy rộc , tóc tai cũng chẳng còn.
Chuyện quá đáng sợ, Đào Hoài Nam kìm suy diễn đủ loại khả năng, cái nào cũng thể dọa c.h.ế.t khiếp.
"Có hóa trị ?" Đào Hoài Nam hỏi Trì Sính.
Trì Sính nghĩ ngợi một chút bảo: "Không giống lắm, với khám sức khỏe mà."
"Em thấy giống lắm.” Đào Hoài Nam nhớ cảm giác khi sờ mặt Đào Hiểu Đông, gầy nhiều và tiều tụy: “Nếu tại tóc rụng hết."
Thực Trì Sính cũng nhíu mày suốt, Đào Hoài Nam thấy, nhưng ngay từ lúc trai bước nhà Trì Sính nhận chuyện. Đào Hiểu Đông lắc đầu hiệu cho hỏi, Trì Sính cũng tìm cơ hội chuyện riêng với .
Đào Hiểu Đông kín miệng lắm, chuyện thì chắc chắn moi . Anh cho , thì Đào Hoài Nam giả vờ như . Khi hai em gọi điện thoại, Đào Hiểu Đông khôi phục vẻ cợt nhả như xưa, Đào Hoài Nam cũng hùa theo .
Trong nhà một nhóm chat bốn , gồm bốn thành viên gia đình, Đào Hiểu Đông thỉnh thoảng thấy cái gì ho gửi nhóm. Thường thì chẳng ai thèm để ý đến , hai đứa nhỏ học, học cả ngày thời gian, Thang thì càng khỏi , giờ làm việc đến điện thoại cũng sờ tới.
Có hôm buổi sáng Đào Hiểu Đông nhắn tin trong nhóm, Đào Hoài Nam chat với câu câu chăng.
Trước giờ học Đào Hoài Nam nhắn một câu: "Vào học , Hiểu Đông làm việc chăm chỉ nhé!"
Nói xong tháo tai , điện thoại rung lên.
Đào Hoài Nam đeo tai , mở thấy tin nhắn thoại của Đào Hiểu Đông: "Để hẵng ạ, tình hình của em cũng , làm xong chỗ hình chắc em cũng làm nổi cái khác nữa , hết cách ."
Đào Hoài Nam nín thở, đầu ngón tay run rẩy kiểm soát, nữa, nhưng phát hiện tin nhắn trai thu hồi.