Chó Dữ Lâu Năm - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-02-03 11:02:33
Lượt xem: 65

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Kể từ đêm đó, hễ Đào Hiểu Đông về là Đào Hoài Nam ngủ phía trong, Trì Khổ ngủ phía ngoài.

Trì Khổ ngủ ngoan, lẽ do bố đ.á.n.h nhiều thành quen nên ban đêm ngủ sâu, bên ngoài xe chạy qua thôi nó cũng tỉnh. Đào Hoài Nam thì ngược , ngủ say như heo con, lăn lộn xoay đủ tư thế suốt cả đêm. Có khi lúc ngủ đầu còn gối ngay ngắn gối, sáng dậy đầu xuống cuối giường.

Đều là do nhà chiều hư cả, ngủ là cứ gác chân lên khác, cái cẳng chân múp míp thịt cứ nhấc lên là gác thẳng lên cạnh. Trì Khổ thỉnh thoảng nửa đêm gác đến tỉnh ngủ, ban đầu còn đẩy , về cũng mặc kệ, đằng nào thì lát nữa cũng gác lên tiếp.

Giường đôi mét rưỡi, Trì Khổ chỉ chiếm ba mươi phân, một mét hai còn là lãnh địa để Đào Hoài Nam tha hồ lăn lộn, ngang dọc chéo đủ kiểu.

Trời sáng bảnh Đào Hiểu Đông mới về, thức trắng đêm vẽ bản thiết kế, hai ngày nữa công tác.

Studio làm chung với bạn bè mới đang giai đoạn khởi đầu, việc ngập đầu, xã giao cũng nhiều, quan hệ nào cũng đích lo liệu. Lẽ hôm nay cũng chẳng về làm gì vì sáng còn việc, nếu là thì ngủ tạm ở tiệm . giờ em trai ở nhà, hai ngày về lòng cứ thấy lo lo, tạt qua xem một cái mới yên tâm.

Bác giúp việc ngủ say ghế, mở cửa cũng .

Đào Hoài Nam ngủ giường . Đào Hiểu Đông ở cửa phòng , thấy Đào Hoài Nam đang chéo ngoe, đầu đụng tường, chăn đắp một nửa, một cẳng chân thò đè nghiến lên bụng Trì Khổ. Trì Khổ đè đến mức thở cũng khó khăn, cứ hít từng thật sâu.

Đào Hiểu Đông bước tới, nhẹ nhàng nhấc chân Đào Hoài Nam , định bế cho ngay ngắn.

Tiếng sột soạt của quần áo làm Trì Khổ cảnh giác mở mắt, thấy đang bế Đào Hoài Nam thì ngẩn .

“Nó lấn chỗ thì mày lấn .” Đào Hiểu Đông thì thầm: “Hai đứa mỗi đứa một nửa chứ.”

Trì Khổ chớp mắt. Đào Hiểu Đông bế Đào Hoài Nam đặt lên gối, bé lơ mơ tỉnh, mở mắt đưa tay quờ quạng, sờ thấy cánh tay và cổ tay trai liền kêu khẽ một tiếng, hai tay vòng qua ôm chặt lấy cổ .

Trong cơn ngái ngủ, rướn lên, rúc mặt hõm cổ trai, phả nóng hổi hỏi: “Anh về ạ?”

Đào Hiểu Đông “Ừ” một tiếng, vỗ vỗ lưng em: “Ngủ tiếp .”

Đào Hoài Nam hừ hừ chịu buông tay, trai vắng hai ngày, nhớ c.h.ế.t. Đào Hiểu Đông định dậy thì cứ đu theo, cuối cùng bật đành bế bổng lên. Đào Hoài Nam quặp hai chân hông , ôm cứng ngắc.

Đào Hiểu Đông một tay đỡ em, tay kéo cái chăn đang trượt xuống n.g.ự.c Trì Khổ.

Đào Hoài Nam treo trai bế , Trì Khổ theo bóng lưng hai , nhắm mắt ngủ tiếp.

Trong một thời gian dài, Trì Khổ vẫn giữ nguyên trạng thái trong căn nhà : chuyện, cũng thiết với ai. Trừ tiếng “Anh” mà Đào Hiểu Đông bắt gọi lúc đầu, nó gọi thêm nào nữa, căn bản là gọi .

Bác giúp việc từng lén bảo với Đào Hiểu Đông rằng thằng bé nuôi , mau tống khứ cho rảnh nợ, lớn lên cũng chẳng gì, tính tình lầm lì sắt đá.

Đào Hiểu Đông xua tay, gì.

Năm Đào Hiểu Đông hai mươi lăm tuổi, cái tuổi hiếu thắng và sung sức nhất của đàn ông, ngợm toát cái khí thế ngang tàng của tuổi trẻ, chẳng ngán bố con thằng nào. Lúc mới bắt đầu chút tiếng tăm trong giới xăm hình, ý tưởng thì nhiều, tham vọng cũng lắm. Bao nhiêu tâm trí chia một nửa cho sự nghiệp, một nửa cho em trai.

Trì Khổ với , chuyện , nuôi , Đào Hiểu Đông chẳng mà nghĩ nhiều. Vốn dĩ nuôi nó cũng chẳng mong cầu nó báo đáp gì, cứ thuận theo tự nhiên thôi. Mà nếu đào sâu tâm tư, Đào Hiểu Đông cũng chẳng đặt quá nhiều kỳ vọng tình cảm nó. Nếu giờ nó mà dính , nũng nịu như mấy đứa trẻ bình thường, khéo Đào Hiểu Đông thấy phiền.

Trong cái nhà lớn, mà lớn thì suy nghĩ khác trẻ con.

Anh thấy Trì Khổ ngày nào cũng lạnh tanh cũng chẳng , nhưng trẻ con thì nghĩ thế. Đào Hoài Nam thất vọng tràn trề. Trì Khổ cứ lờ , từ chỗ ban đầu chia sẻ đồ ăn vặt và bắt chuyện, về Đào Hoài Nam cũng chẳng thèm với nó câu nào nữa.

Tình cảm con trẻ đáp , sự kỳ vọng trong lòng sẽ biến thành nỗi thất vọng theo chiều ngược . Cảm xúc của trẻ con đổi nhanh lắm, thích ghét đều đến dễ dàng.

Đông qua xuân tới, hàng cây dương già bên đường bắt đầu nhú lộc non, năm nay Đào Hoài Nam đến tuổi học.

Gần đây Đào Hiểu Đông đang chạy vạy lo thủ tục nhập học cho em, của Hoài Nam thì dễ, nhưng của Trì Khổ thì rắc rối. Hộ khẩu Trì Khổ vẫn ở quê, Đào Hiểu Đông tìm cách nhờ vả quan hệ để chuyển hộ khẩu cho nó đây.

Cho hai đứa cùng trường khiếm thị, về chuyện đúng là Đào Hiểu Đông tư tâm. Một trong những lý do mang Trì Khổ về chính là vì việc .

Đào Hoài Nam thể tự lập học, Đào Hiểu Đông thể cứ giữ khư khư em trai trong nhà cả đời, cần đến trường. Câu của bà nội Trì Khổ lúc : “Em trai mắt mũi ” quả thực đ.á.n.h trúng tim đen của Đào Hiểu Đông.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-6.html.]

Đào Hoài Nam cần một ở bên cạnh chăm sóc từ nhỏ, Đào Hiểu Đông tính toán như .

Anh cũng chẳng giấu giếm ý định với Trì Khổ. Lúc Đào Hoài Nam ngủ trưa, Đào Hiểu Đông gọi Trì Khổ sô pha chuyện: “Anh chuyện với mày chút.”

Trì Khổ gật đầu, xuống bên cạnh , cách một , lưng thẳng đơ, mắt cụp xuống .

Nó đến đây cũng mấy tháng , hai vệt đỏ ửng vì lạnh má hồi ở quê biến mất, những vết thương nhỏ cũng lành lặn, chỉ còn mấy vết sẹo cũ. da nó vẫn đen nhẻm, khác hẳn với đứa trẻ nuôi bằng sữa trắng bóc như Đào Hoài Nam.

“Để mày học trường khiếm thị cùng thằng Nam, thì . Trường đó dành cho trẻ mắt kém, mày thì .”

Trì Khổ ngẩng đầu, phản ứng gì.

“Mắt thằng Nam thấy, mày giúp để mắt đến nó một năm.” Đào Hiểu Đông nó, tiếp: “Đợi nó tự lập , quen với trường lớp , sẽ chuyển trường cho mày, lúc đó học thì học, vứt mày ở đó mãi , để lỡ dở tương lai của mày.”

Trì Khổ còn lớn hơn Đào Hoài Nam nửa năm tuổi, qua sinh nhật tới là lên chín. Đào Hiểu Đông làm lỡ dở nó, nhưng đợi chuyển ngoài chắc cũng mười tuổi . Bản Đào Hiểu Đông cũng thấy áy náy, cảm giác như đang gài bẫy một đứa trẻ con.

Chuyện quân t.ử cho lắm, nhưng cũng hết cách, để Đào Hoài Nam một ở nội trú trường khiếm thị năm ngày một tuần, Đào Hiểu Đông làm yên tâm nổi.

Không Trì Khổ hiểu , nó chỉ gật đầu. Vết thương gáy do bố đ.á.n.h lành, để một vết sẹo dài, tóc ngắn che hết , vẫn còn lộ một chút.

Đào Hiểu Đông đưa tay xoa đầu nó, ấn nhẹ lắc lắc mấy cái.

Đào Hoài Nam quá bài xích chuyện học, chỉ nỡ xa trai và ông Mười.

Chú ch.ó Golden im lặng bên cạnh, Đào Hoài Nam ôm cổ nó, tay vuốt ve dọc sống lưng. Con ch.ó khẽ vẫy đuôi, lông đuôi quét qua bàn chân bé.

Đào Hoài Nam co ngón chân , thủ thỉ: “Tớ học thì làm thế nào?”

Con ch.ó rạp xuống, dụi đầu bắp chân chủ nhỏ.

“Tớ học là bác giúp việc cũng đến nữa, thế thì làm đây.” Đào Hoài Nam im lặng một hồi, thật lâu mới tiếp: “Anh Điền đón nhỉ?”

Con ch.ó khẽ ngóc đầu dậy, c.ắ.n nhẹ gấu quần ngủ của Đào Hoài Nam.

Một một ch.ó bầu bạn sô pha, thời gian như trôi chậm , ánh nắng chiều tà hắt nhà kéo dài những vệt nắng, khung cảnh ấm áp nhưng cũng thật cô đơn.

Đào Hoài Nam thà ở nhà chuyện với ch.ó chứ thèm chuyện với Trì Khổ, vì Trì Khổ chẳng bao giờ lên tiếng, . Lâu lắm họ chuyện với , chẳng bạn bè, càng bạn .

Đào Hoài Nam thậm chí còn thấy ghét nó.

Trì Khổ cũng giống hệt như bao đứa trẻ khác mà từng gặp, chẳng ai chủ động chuyện với thằng mù cả, ai cũng sợ .

Đêm trai về, Đào Hoài Nam ôm chăn nhỏ sang, Trì Khổ xích ngoài nhường chỗ. Đào Hoài Nam mò mẫm trèo lên từ cuối giường, mặt tường.

Chỉ còn vài ngày nữa là hai đứa cùng học, ngoài miệng Đào Hoài Nam từng , nhưng trong lòng thực sự sợ. Phải đến một môi trường mới, gặp bao nhiêu lạ, gặp trai trong nhiều ngày liền.

Trì Khổ cũng xoay lưng với , Đào Hoài Nam thấy tiếng sột soạt.

Đào Hoài Nam vùi mặt gối, đôi mắt to tròn nhắm , hàng mi run rẩy. Cậu rút tay khỏi chăn, mu bàn tay khẽ quệt qua khóe mắt.

Trước khi ngủ bao nhiêu cảm xúc tủi ập đến, lăn qua lộn cả đêm, đến sáng dậy quên sạch sành sanh.

Lúc tỉnh dậy, một chân gác lên Trì Khổ, đầu thì cách cái gối cả quãng xa, ngủ chẳng cái nết gì. Cậu đưa tay dụi dụi mắt, thấy ngứa.

Trì Khổ cũng tỉnh, đưa tay đẩy cái chân đang đè lên xuống, đè trúng "chim" nó , đau c.h.ế.t .

Đào Hoài Nam vẫn tỉnh hẳn, đẩy một cái, chợt nhớ Trì Khổ chẳng bao giờ thèm để ý đến , bĩu môi dời chân xa tít, dùng sức quá đà làm chân đập mạnh tường một cái "cốp", đau đến đỏ cả mắt.

Loading...