Chó Dữ Lâu Năm - Chương 57

Cập nhật lúc: 2026-02-20 13:04:39
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc nhắn tin trong nhóm buổi tối hôm đó, Đào Hoài Nam cứ tưởng mấy bạn cùng lớp chỉ đùa. Thế nên khi họ gọi điện báo đến đầu làng và bảo hai đứa đón, Đào Hoài Nam thực sự giật hoảng hốt.

Dẫn đầu là Quý Nam và Thạch Khải, tổng cộng năm "đội sổ" rảnh rỗi tài xế nhà Quý Nam lái chiếc xe bảy chỗ chở đến tận nơi.

Lúc , Đào Hoài Nam và Trì Sính đang ăn cơm trong gian bếp nhỏ. Chú thím Hoàng nấu riêng cho hai đứa, để chúng ăn đồ của đầu bếp nấu cho khách trọ, mà là những món chính tay thím Hoàng làm.

Chú Hoàng dùng bếp lò nướng chim bồ câu và bánh bao. Đào Hoài Nam xổm ngay cạnh bếp, bóc ăn ngon lành. Lớp vỏ bên ngoài cháy đen, khiến tay Đào Hoài Nam đen nhẻm, miệng cũng lem nhem như mèo mướp.

Trì Sính xách chiếc ghế đẩu từ ngoài , thấy bộ dạng lấm lem của Đào Hoài Nam liền trêu: "Trông cứ như con khỉ vầy bùn ."

Đào Hoài Nam chẳng bận tâm, sờ soạng xé một miếng thịt dày nhất ở phần ức, giơ cao tay đưa đến bên miệng Trì Sính: "Oa, thơm lắm nè."

Trì Sính cúi xuống c.ắ.n lấy miếng thịt, đặt ghế đẩu xuống cạnh Đào Hoài Nam, bảo ăn cho đàng hoàng.

Thím Hoàng còn hầm thêm một con cá sông. Hôm qua trong làng đục băng bắt cá, chú Hoàng cũng mua vài con, chọn con to nhất để hầm cho hai đứa. Mùa cá tươi hiếm, nhất là loại cá to lớp băng suốt cả mùa đông thế , thịt tươi béo. Đào Hoài Nam hít hà mùi cá thơm phức bốc lên từ nồi lớn bếp, xé thịt chim bồ câu ăn.

Chú thím Hoàng cực kỳ quý . Hai ông bà chỉ mỗi Hoàng là con trai, con gái Hoàng thì còn nhỏ, nghỉ hè bận rộn với đủ loại lớp học thêm, lớp múa, lớp vẽ, một năm chẳng về thăm ông bà mấy . Hiếm khi trong nhà hai đứa trẻ, tuy lớn xác một chút nhưng trong mắt già thì vẫn chỉ là trẻ con.

Đứa nhỏ ăn trò chuyện rôm rả với thím Hoàng. Lúc điện thoại reo, tay bẩn đến mức cầm máy , kịp thì bên gọi sang máy Trì Sính.

Đào Hoài Nam ăn uống lem nhem thế tiện ngoài đón khách, nên Trì Sính một . Đến lúc tới nơi thì Đào Hoài Nam rửa ráy sạch sẽ, tay và mặt trắng trẻo, chỉ là kịp lau khô nước.

"Các cũng khéo chọn giờ thật đấy?" Đào Hoài Nam vẩy vẩy nước tay .

"Mau lau khô , kẻo lát nữa da nẻ hết bây giờ." Thím Hoàng vội vàng đưa khăn giấy cho Đào Hoài Nam: “Da dẻ tụi nhỏ non nớt, đừng để dính nước mà gió."

Chú Hoàng sắp xếp phòng cho đám trẻ, tiện đường ghé qua bếp chào Đào Hoài Nam một tiếng.

bạn tinh mắt thấy đồ ăn bên cạnh bếp lò, liền hỏi: "Hoài Nam bé nhỏ đang ăn vụng cái gì đấy?"

Trì Sính bước tới quệt giọt nước còn đọng cằm Đào Hoài Nam. Cậu đáp: "Nhiều món ngon lắm."

Đám con trai kịp về phòng cất đồ lao tranh , chớp mắt xử lý gọn hai con chim bồ câu nướng.

"Bọn họ ăn hết phần của tớ !" Đào Hoài Nam ngoắt sang hướng Trì Sính mách lẻo.

Chú Hoàng ha hả, bảo: "Lát nữa chú nướng thêm cho."

Đào Hoài Nam cố ý làm vẻ tủi , mếu máo với Trì Sính: "Tớ để dành cho mà. Tớ xé hết những chỗ khó ăn , chỉ còn thịt đùi với thịt ức, là để dành cho đấy. Thế mà bọn họ cướp sạch , xem bọn họ kìa."

Trì Sính an ủi: "Không ."

"Nhìn cái nết keo kiệt của nó kìa.” Quý Nam trêu: “Đồ kẹt xỉ."

Đào Hoài Nam mặc kệ họ, ghé sát tai Trì Sính thì thầm: "Bên trong tớ còn giấu cho một con chim cút nhỏ đấy."

Lúc nãy thím Hoàng giúp giấu, bọc giấy bạc vùi trong tro nóng. Trong mắt Trì Sính hiện lên ý , Đào Hoài Nam chọc cho vui vẻ, đưa tay nhéo má một cái.

Đào Hoài Nam keo kiệt thật, chỉ là đùa giỡn với bạn bè, tính ham chơi nổi lên thôi. cuối cùng con chim cút nhỏ giấu kỹ cũng cướp mất, làm Đào Hoài Nam tức xì khói.

Đám nam sinh cấp ba cứ như lũ thổ phỉ, thấy cái gì là cướp cái đó. Nồi cá hầm to tướng mà thím Hoàng nấu riêng, vốn dĩ hai đứa ăn hết vì con cá nặng gần năm cân, mà đám bạn chia ăn sạch sành sanh, chẳng còn chút gì.

Cá to ít xương dăm, Đào Hoài Nam thể dùng bánh chấm nước cá ăn ngon lành. Các món khác cũng thoát khỏi kiếp nạn "cướp bóc". Trận càn quét khiến chú thím Hoàng cũng kinh ngạc, trông cứ như lũ trẻ bỏ đói lâu năm .

Chuyện truyền đến tai Hoàng và Đào Hiểu Đông khiến cả hai đều bật .

"Thằng Nam bây giờ quan hệ rộng ghê nhỉ, cả một băng em cơ đấy." Anh Hoàng .

Đào Hiểu Đông đang xăm hình cho khách, kim : "Dù thì bây giờ Tiểu Trì cũng đỡ đ.á.n.h ."

"Lẽ nên tống cổ hai đứa nó về đó sớm hơn, ông bà già ở nhà thích mê tơi. Giờ thêm một đám nhóc nữa, thôi cũng thấy náo nhiệt." Một thợ xăm trẻ ngang qua, tiện tay búng trán Hoàng một cái. Anh Hoàng đá một cước tiếp: "Ông cụ bảo mai làm nguyên con dê, nướng một nửa, hầm một nửa cho tụi nó."

"Nghĩ đến thôi thấy ồn ào .” Đào Hiểu Đông : “Lần đúng là kiếm chuyện cho chú Hoàng, hai đứa đủ mệt, giờ thêm cả một tiểu đội thế , lớn xác mà quậy banh nóc."

"Cho tụi nó quậy , bình thường quậy cũng chẳng ai chơi cùng, rảnh rỗi quá hóa rồ đấy mà."

Hai thiết như em ruột thịt, mấy lời khách sáo cần , nhiều thành xa cách. Vốn dĩ cho hai đứa nhỏ chơi là để giải tỏa, dĩ nhiên càng vui càng .

Bình thường Đào Hoài Nam ngày nào cũng Trì Sính dắt lung tung vui lắm , nay đột nhiên thêm một đám ồn ào theo, nhiều lời dám lung tung, nhiều việc cũng dám làm bừa nữa.

Buổi tối, Đào Hoài Nam chuẩn tắm. Ngày nào tắm xong chui chăn ấm cũng sướng rơn cả . Trì Sính bảo tắm , Đào Hoài Nam cứ lề mề chờ đợi.

Đợi đến khi Trì Sính thu dọn xong xuôi thể cùng tắm, Đào Hoài Nam mới vung vẩy bộ đồ ngủ tay về phía nhà vệ sinh.

"Nhanh lên, nhanh lên, nhanh..."

Cửa phòng tắm đột ngột đẩy làm Đào Hoài Nam giật thon thót. Người ở cửa thò đầu : "Anh Trì? Cho mượn cái sạc điện thoại với?"

Quý Nam ở phòng ngay bên cạnh. Phòng họ hai , phòng ba . Lúc Quý Nam sang mượn sạc, chẳng mặc gì ngoài chiếc quần lót.

"Nhanh lên, lạnh c.h.ế.t tao !"

Trì Sính lấy sạc cho . Đào Hoài Nam ở cửa nhà vệ sinh hỏi: "Đi chơi xa mà nhớ mang sạc ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-57.html.]

"Quên xe ." Thạch Khải cũng lượn lờ sang chơi, kẹp cổ Quý Nam. Quý Nam tiếp: "Hình như phòng bọn mày ấm hơn phòng tao ."

Trì Sính đưa sạc cho . Ở trong phòng nên cởi áo khoác, lúc Trì Sính chỉ mặc mỗi chiếc áo thun chuẩn tắm.

Quý Nam nhận lấy, ngẩng đầu thoáng qua buột miệng: "Vãi, mày dị ứ..."

Thạch Khải siết cổ kéo , ngắt lời: "Vãi cái gì mà vãi, lạnh c.h.ế.t , nhanh lên, mày cởi truồng mà chịu lạnh giỏi nhỉ?"

"Tao mặc quần lót còn gì?" Quý Nam Thạch Khải lôi , tay cầm dây sạc vung vẩy.

"Sao khóa cửa thế?" Đào Hoài Nam hỏi.

"Chưa ngủ nên khóa.” Trì Sính tới khóa cửa : “Giờ khóa ."

Đào Hoài Nam mò mẫm bật đèn nhà vệ sinh, chui giục: "Tắm thôi tắm thôi, nhanh nào."

Trước đây hai cũng tắm chung, nhưng bây giờ cảm giác khác , tắm chung bây giờ thú vị hơn nhiều.

...

Đám nhóc quậy phá đến đây ngoài ăn uống chơi bời thì chẳng làm gì khác, sướng như tiên.

Bọn họ chơi còn hoang dã hơn Đào Hoài Nam nhiều, nghịch ngợm vô cùng, đến là náo loạn đến đó. Lúc Đào Hoài Nam Trì Sính kéo trượt băng chậm rãi, cứ sợ bọn họ tông , hễ thấy tiếng đến gần là vội vàng tránh né.

Khi Trì Sính mua sữa đậu nành, Đào Hoài Nam dám một tại chỗ, sợ đứa nào ngứa tay kéo trượt mất. Thế là túm lấy vạt áo Trì Sính, trượt theo để cùng mua sữa.

Hôm nay, ông cụ bán sữa đậu nành dẫn theo một đứa trẻ, chừng mười ba, mười bốn tuổi.

Đào Hoài Nam vốn ở đó vì thằng bé xổm quá yên lặng. Mãi đến khi ai đó sờ cổ chân, mới giật kêu lên một tiếng ngắn.

Trì Sính lập tức , thấy Đào Hoài Nam hoảng hốt lùi hai bước.

"Không , đừng sợ.” Trì Sính nắm lấy cánh tay : “Là một đứa bé thôi."

Đào Hoài Nam gật đầu "ừ" một tiếng, : "Tại tớ thấy tiếng gì cả."

Ông cụ đưa ly sữa cho , liếc xuống đất bình thản : "Nó ."

"A..." Đào Hoài Nam áy náy : “Vậy cháu cũng làm em giật ạ?"

Đào Hoài Nam xổm xuống, làm động tác xin về phía đứa bé. Người mù và câm điếc nếu dùng điện thoại thì chỉ thể giao tiếp một chiều: dùng thủ ngữ, dùng lời .

"Không , dọa .” Ông cụ múc ly sữa thứ hai, rót từ phích nước nóng hổi cốc giấy, bốc khói nghi ngút: “Nó mà sợ thì ."

Đào Hoài Nam chớp chớp mắt đầy khó hiểu dậy. Trì Sính nắm tay , khẽ bóp nhẹ lòng bàn tay.

"Cháu cũng thấy ?" Ông cụ ngước lên , giọng mang nhiều cảm xúc, thậm chí còn nhẹ, hất cằm về phía chân: “Cháu còn may mắn hơn nó, nó thấy, thấy."

Đào Hoài Nam há miệng, một lúc lâu vẫn thốt nên lời.

Lát , Đào Hoài Nam xổm xuống, nhẹ nhàng sờ đứa bé, chạm mu bàn tay khô nứt nẻ. Đứa bé rụt tay , một lát đưa , như tò mò, như quậy phá, nó vỗ một cái khá mạnh lên tay Đào Hoài Nam, phát tiếng "bốp".

Đào Hoài Nam dắt mà vẫn mấy ngoái đầu hướng đó.

Trường hợp " điếc" như thế Đào Hoài Nam chỉ mới tới chứ từng gặp bao giờ. Hồi trai đưa khám mắt, từng thấy một đôi vợ chồng trẻ trong phòng khám lóc tuyệt vọng, rằng con họ "mù điếc bẩm sinh".

Khi trẻ hỏi: "Tôi làm mới nuôi nó lớn đây... Nuôi lớn sống nổi ? Nó sống kiểu gì đây?"

Bác sĩ khuyên họ hãy lạc quan, tương lai vẫn đáng mong chờ.

"Tương lai" là một từ ngữ quá trừu tượng, quá hư ảo.

Lúc đó Đào Hoài Nam hiểu, nhưng hôm nay, khi chạm bàn tay khô khốc nứt nẻ và tiếng vỗ tay vang lên , thực sự cảm thấy chấn động.

Suốt buổi hôm đó, cứ kìm mà hướng về phía đứa bé .

Đứa trẻ đó... làm mà lớn lên ?

Trì Sính bước tới xoa đầu . Đào Hoài Nam đang đội mũ trượt tuyết, nắm c.h.ặ.t t.a.y Trì Sính, đầu tiên cảm thấy may mắn đến nhường nào.

Nếu đứa bé cũng một đôi tai thính nhạy, thể thấy âm thanh, thì cuộc sống của nó sẽ dễ dàng hơn bây giờ bao nhiêu, nhiều, nhiều.

Đào Hoài Nam dùng tay khẽ sờ lên tai .

Hôm đó, nhóm Quý Nam mua hết mấy phích sữa đậu nành của ông cụ để ông đưa cháu về sớm, sữa đó họ để mời uống miễn phí.

Dáng của đứa bé cũng vẹo vọ, vai nghiêng lệch, vài bước vung tay, động tác kỳ dị và thiếu tự nhiên. Mọi đều sang Đào Hoài Nam. Cùng là những thấy ánh sáng, nhưng một lớn lên vui vẻ ngây thơ, còn một sống như cái xác hồn. Nhìn thì thấy Đào Hoài Nam may mắn hơn nhiều, ít nhất còn đôi tai.

trong đám Đào Hoài Nam may mắn thì cũng thật nực .

Có nam sinh tới nhéo tai Đào Hoài Nam, bảo: "Các đều là thiên thần nhỏ."

Đào Hoài Nam mỉm đáp: "Tớ cũng thấy thế."

Loading...