Chó Dữ Lâu Năm - Chương 56

Cập nhật lúc: 2026-02-20 13:04:38
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đào Hoài Nam tỉnh giấc trong vòng tay Trì Sính. Hai chiếc chăn đơn xếp chồng lên ở giữa, mỗi đắp một nửa.

Đào Hoài Nam mặc đồ ngủ, nửa đêm thấy lạnh cứ rúc mãi Trì Sính. Chăn đơn hẹp quá đủ đắp, cứ trở là gió lùa . Đêm ở nông thôn miền Bắc lạnh thấu xương, đầu thò ngoài một chút là mũi lạnh buốt. Trì Sính sợ cảm lạnh nên đành kéo chiếc chăn sang đắp chung.

Nhiệt độ trong chăn và bên ngoài chênh lệch rõ rệt, buổi sáng thế khiến chẳng dậy chút nào.

Đào Hoài Nam co ro trong chăn, bàn tay đặt Trì Sính từ lúc nào luồn trong áo ngủ, sờ soạng eo Trì Sính.

Đào Hoài Nam là một mù, nhiều chuyện . Nắm giấy ăn dùng tối qua thể vứt bồn cầu xả , nhưng những vết đỏ chi chít tai và bên cổ Trì Sính do mút mát thì thể xóa sạch ngay . May mà đang là mùa đông, mặc nhiều quần áo, cổ áo dựng lên cũng che bớt phần nào.

Vệ sinh cá nhân xong xuôi, cả hai đều sảng khoái, sạch sẽ. Có thể thấy tiếng nấu nướng lạch cạch từ gian bếp nhỏ ngoài sân, thi thoảng còn tiếng trò chuyện vụn vặt thường ngày của chú thím Hoàng. Hít thở bầu khí lạnh lẽo nhưng trong lành, khác hẳn mùi khói bụi lẫn trong ấm của hệ thống sưởi trong thành phố.

Hai chen chúc đ.á.n.h răng rửa mặt. Gội đầu xong, Trì Sính bật máy sấy nấc to nhất nhanh chóng sấy khô tóc cho Đào Hoài Nam.

Thu dọn xong xuôi, Trì Sính đang quấn dây máy sấy, Đào Hoài Nam ôm eo Trì Sính tìm môi . Trì Sính giơ tay cất máy sấy tủ, đồng thời cúi đầu xuống, phối hợp với nụ hôn của Đào Hoài Nam.

Họ trao một nụ hôn buổi sớm còn vương vị kem đ.á.n.h răng.

Khi hôn, trong cổ họng Đào Hoài Nam thường kìm mà phát tiếng, thi thoảng bật tiếng ư hử ngắn ngủi mềm mại, giống như loài động vật nhỏ đang vuốt ve dễ chịu. Đêm qua Trì Sính thậm chí còn dùng một tay bịt miệng , hiệu cho "suỵt".

Lúc hôn thế , Trì Sính sẽ tùy ý đặt một tay lên eo hoặc m.ô.n.g . Khi Đào Hoài Nam hôn đến mê mẩn, động tình sẽ khẽ rên rỉ chút gấp gáp, bàn tay Trì Sính đặt sẽ vỗ vỗ trấn an.

Vừa mới ngủ dậy vẫn còn lạnh, chen chúc trong nhà vệ sinh hôn vài phút, cuối cùng cũng nóng lên.

Đào Hoài Nam cố ý ưỡn cọ Trì Sính, giở trò lưu manh một chút. Trì Sính ấn vai xoay một vòng, bắt Đào Hoài Nam lưng , đẩy ngoài.

Chú thím Hoàng chuẩn xong bữa sáng, gọi hai đứa sang ăn.

Ngay từ đầu trong điện thoại, Hoàng dặn dò cần lo lắng quá cho hai đứa, ban ngày cứ để tụi nó tự chơi, làm gì thì làm, cũng cần lớn theo, theo nhiều tụi nhỏ mất tự nhiên.

Thế nên chú thím Hoàng cũng bảo sẽ dẫn bọn họ chơi, chỉ chỉ dẫn chỗ nào cái gì, để hai đứa tự .

Đào Hoài Nam đội mũ kín mít, đôi bốt tuyết lót lông dày sụ, Trì Sính dắt ngoài. Trì Sính cố tình dắt những chỗ ven đường tuyết, Đào Hoài Nam giẫm lên tuyết kêu rào rạo, thích thú vô cùng.

Đi đến bức tường rào ch.ó trong sân, bên trong vọng tiếng ch.ó sủa ầm ĩ. Khách du lịch khá đông, xe cộ cũng nhiều, Trì Sính dẫn đường lớn mà len lỏi những con đường nhỏ trong làng.

Đào Hoài Nam bảo: "Cậu tìm chỗ nào , chụp ảnh ?"

Dạo Trì Sính chiều hết mực, cũng từ chối, chỉ : "Chỗ , lát nữa hẵng chụp."

Thế là Đào Hoài Nam tiếp tục giẫm tuyết. Với một đứa trẻ thấy ánh sáng, nhiều việc trở nên đơn giản hơn, cũng chẳng cầu kỳ gì nhiều, chỉ cần đến một ngôi làng nhỏ chơi cũng đủ làm vui vẻ.

Trì Sính dẫn hồ chơi trượt băng. Bình thường Đào Hoài Nam rón rén cẩn thận, huống hồ là cái trò khó giữ thăng bằng .

"Cậu cứ bước nhanh vài bước, đừng nhấc chân lên mà trượt về phía , dùng quán tính ." Lúc đầu Trì Sính nắm tay làm mẫu hai : “Cứ trượt đại , ."

Đào Hoài Nam xua tay lia lịa: "Tớ dám ."

"Sợ cái gì.” Trì Sính vỗ vỗ chân : “Đồ nhát gan."

Băng đóng dày. Ban đầu Đào Hoài Nam đang băng nên sợ sụt xuống, chơi hăng cũng chẳng sợ nữa. Xung quanh nhiều trẻ con đang trượt băng, đứa thì giày trượt, đứa thì xe trượt tuyết.

Đào Hoài Nam vẫn đôi bốt tuyết, bản nó cũng độ chống trượt nhất định. Vốn dĩ trượt giỏi, thế càng trượt.

Vừa nhát gan vụng về, Trì Sính dạy mãi nên đành bỏ cuộc. Nhìn Đào Hoài Nam run rẩy dám buông tay , bật bảo: "Ngồi xổm xuống ."

"Làm chi?" Đào Hoài Nam cũng hỏi .

Cậu cứ suốt, vui vẻ lắm.

"Bảo thì cứ ." Trì Sính .

Đào Hoài Nam nắm c.h.ặ.t t.a.y Trì Sính xổm xuống. Trì Sính dặn " cho vững, đừng lên", đợi Đào Hoài Nam kịp gì, trực tiếp kéo Đào Hoài Nam chạy lùi về phía .

Đào Hoài Nam thất thanh kêu "a" một tiếng, Trì Sính kéo trượt vùn vụt mặt băng, hét bảo dừng .

Một đứa nhóc bên cạnh trượt ngã, mặc áo bông dày cộp nên ngã cũng chẳng đau, thấy Đào Hoài Nam kéo như thế bèn lè lưỡi trêu: "Lêu lêu lêu, lớn tướng tự trượt băng."

Lúc dừng , Trì Sính bảo: "Trẻ con nó cho kìa."

Đào Hoài Nam càng tợn, dừng cũng chẳng thèm dậy, dứt khoát bệt m.ô.n.g xuống mặt băng. Cậu đến mức thở hổn hển, đó ngước mặt lên về phía Trì Sính. Nhìn thì thấy , chỉ là thói quen hướng về phía tiếng của thôi.

Ban nãy đeo khẩu trang, thở làm lông mi đóng một lớp sương, giờ tuy tháo khẩu trang nhưng sương vẫn tan, che mờ một phần đôi mắt , trông đáng thương đáng yêu.

Trì Sính lấy điện thoại , chụp cho một tấm.

Đào Hoài Nam Trì Sính chụp ảnh , vẫn đó lắc lắc tay Trì Sính, hỏi: "Hồi bé chơi băng lắm ?"

Trì Sính chụp thêm một tấm nữa, cất điện thoại túi : "Cũng tàm tạm, ngày nào cũng đ.á.n.h đòn thì tâm trí mà chơi."

Nhắc đến chuyện đ.á.n.h đòn, Đào Hoài Nam mím môi, nụ tắt ngấm: "Đánh trẻ con đúng là đồ bệnh hoạn."

Trì Sính nắm tay bắt đầu chạy, Đào Hoài Nam dọa hét lên, đó lớn: "Từ từ, từ từ , tớ vững! Mòn m.ô.n.g bây giờ! Anh nhỏ!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-56.html.]

Mặt băng trơn láng, sáng nay Trì Sính còn bắt mặc hai lớp quần bông, làm mà mòn m.ô.n.g , chỉ giỏi nhõng nhẽo. Trì Sính mặc kệ , kéo Đào Hoài Nam chạy nhảy tung tăng mặt băng. Đào Hoài Nam phấn khích thấy kích thích, chơi đến toát cả mồ hôi.

Xung quanh mấy phụ đưa con chơi, nhận mắt Đào Hoài Nam vấn đề, cứ í ới gọi "Anh nhỏ": “Anh nhỏ", ai cũng tấm tắc khen tình cảm em nhà thật.

Lúc Đào Hiểu Đông gọi điện tới, Đào Hoài Nam đang nghỉ một cái lốp xe cũ chơi xong vứt , Trì Sính bên cạnh, tay cầm một ly sữa đậu nành nóng.

Mua ở ven hồ, chỉ là bột đậu nành pha với nước sôi, bình thường cho cũng chẳng thèm uống, thế mà ở đây mười tệ một ly còn xếp hàng mua.

"Anh Đông hả?" Đào Hoài Nam đón lấy ly sữa từ tay Trì Sính, thổi thổi cho bớt nóng: “Nhớ tụi em chứ gì?"

"Ừ.” Đào Hiểu Đông hỏi qua điện thoại: “Vui hai ông tướng?"

"Vui lắm ạ.” Đào Hoài Nam uống một ngụm sữa, đưa cho Trì Sính: “Anh Khổ dắt em trượt băng."

"Gớm, mày mà cũng trượt băng cơ ?" Đào Hiểu Đông thừa hiểu em : “Mày mà dám á?"

Đào Hoài Nam bóc mẽ, hề hề: "Anh Khổ trượt em, thả em lên băng kéo chơi, coi em như con ."

"Anh đoán ngay mà." Đào Hiểu Đông khẩy: “Cái gan thỏ đế của mày, đố dám buông tay đấy."

Đào Hoài Nam cùng Trì Sính uống chung ly sữa đậu nành tán gẫu với trai, cho đến khi uống cạn ly sữa mới cúp máy.

Buổi chiều, Trì Sính dẫn dạo chỗ khác. Có một ngôi nhà xây dựng độc đáo, bên hông nhà cầu thang dài dốc dẫn thẳng lên mái nhà. Đó cũng là một homestay, ở phía Đông ngôi làng. Trì Sính dắt tay Đào Hoài Nam leo lên, Đào Hoài Nam sợ, một tay nắm c.h.ặ.t t.a.y Trì Sính, một tay bám rịt lấy lan can.

Đứng mái nhà thể xa hơn, thấy cả ngọn núi nhỏ và rừng cây phía Đông.

Đào Hoài Nam hít hít mũi: "Tớ ngửi thấy mùi gà hầm."

"Đói hả?" Trì Sính hỏi.

Đào Hoài Nam lắc đầu: "Không đói, chỉ là ngửi thấy thôi."

Trì Sính bảo chẳng ngửi thấy gì cả.

Đào Hoài Nam : "Mũi tớ thính mà, tai cũng thính nữa, tớ trừ đôi mắt thì cái gì cũng ."

Trì Sính "ừ" một tiếng, đáp cho lệ: "Cậu thì giỏi ."

Cả một ngày trời Trì Sính chụp cho Đào Hoài Nam nhiều ảnh, lúc chỉ là tiện tay chụp đại một tấm. Đào Hoài Nam ăn ảnh, chụp thế nào cũng thấy .

Buổi tối, Đào Hoài Nam sấp giường sưởi. Hôm nay thì ngoan ngoãn lắm, tắm xong là mặc đồ ngủ đàng hoàng ngay. Cậu đó nhờ Trì Sính tả xem mỗi bức ảnh trông như thế nào để chọn vài tấm đăng lên WeChat.

Chọn tới chọn lui là ảnh một , chẳng tấm nào chụp chung hai .

Cuối cùng Đào Hoài Nam miễn cưỡng chọn hai tấm đang nắm tay Trì Sính, vẻ mặt vui lắm: "Tớ đăng ảnh chụp chung với cơ, là hình tớ ."

Trì Sính bảo: "Mai chụp."

Đào Hoài Nam nhờ Trì Sính đăng hộ, miệng lầm bầm: "Lần cứ đến trang tải lên là máy im re, loay hoay mãi tớ chẳng đăng ."

Trì Sính giúp chọn ảnh xong, hỏi: "Viết gì ?"

Đào Hoài Nam : "Viết là 'Tớ và Tiểu Trì'."

Tổng cộng ba bức ảnh. Đào Hoài Nam đội mũ, mặc áo bông to sụ, nụ rạng rỡ của thiếu niên khiến tông màu xám trắng của mùa đông dường như cũng bừng sáng, nhuộm thêm chút cảm giác ấm áp.

Tớ và Tiểu Trì.

Giờ đầu tiên thả tim cho Điền Nghị tăng ca.

Anh còn bình luận: Hai đứa bây du hí sướng thật, chẳng rủ trai cùng gì cả.

Đào Hoài Nam trả lời bất tiện, nhưng vẫn mò mẫm dùng chức năng chuyển giọng thành văn bản để rep : Ha ha, Đào Tiểu Đông bận mà lị.

Bạn bè trong lớp là "thánh lướt mạng", bình luận và tim bay tới tấp.

Trong nhóm chat tag tên , hỏi Đào Hoài Nam: "Hai đấy?"

Đào Hoài Nam: "Hôm qua tớ mà."

hỏi: "Chỉ hai thôi ?"

Đào Hoài Nam: " , chỉ hai đứa tớ thôi."

Vốn dĩ nghỉ hè, đám học sinh cá biệt đang chán c.h.ế.t , đứa nào khởi xướng: "Hay là bọn cũng ? Dù cũng xa lắm."

Lời kêu gọi hưởng ứng nhiệt liệt, đám con trai ở nhà yên chân, đứa nào nhà quản lỏng bắt đầu xem vé xe, đứa nào quản nghiêm cho thì than vắn thở dài.

Trì Sính xuống chuẩn ngủ, Đào Hoài Nam đưa tay sờ sờ , cũng tắt điện thoại, lật ngửa .

Nằm im nghĩ thấy vẫn còn thiếu thiếu cái gì, ngóc đầu dậy nghiêng hôn Trì Sính một cái, : "Ngủ ngon nhé Tiểu Trì."

Trì Sính nhắm mắt : "Bây giờ bắt đầu lớn nhỏ đấy."

Đào Hoài Nam ngay ngắn nhắm mắt , khóe miệng vương nụ chìm giấc ngủ.

Loading...