Chó Dữ Lâu Năm - Chương 55
Cập nhật lúc: 2026-02-20 13:04:37
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
"Phải .” Đào Hiểu Đông gật đầu phụ họa: “Anh Khổ càng lớn càng nhõng nhẽo."
Đào Hoài Nam thừa trai đang mỉa mai nên thèm đáp , quấn cái chăn bông to sụ theo chân Trì Sính về phòng.
"Uống t.h.u.ố.c ?" Trì Sính hỏi.
"Uống ."
Vừa nãy Đào Hoài Nam tha chăn mất nên giờ giường chiếu lạnh ngắt. Cậu xuống co rúm vì lạnh.
Trì Sính kéo gần. Đào Hoài Nam tự nhiên gác cả hai chân lên đùi Trì Sính. Cách một lớp quần ngủ vẫn cảm nhận lạnh, Trì Sính trách: "Lại tất."
Đào Hoài Nam đang cảm cúm nên dám hôn bậy bạ, mặt cũng dám ghé sát, cách một xa xa vọng : "Tất dày quá, mang khó chịu lắm."
Trì Sính cũng mắng nữa, hiếm khi thấy chịu yên, gợi chuyện để nữa, vì hễ mở miệng là dứt.
Thực Đào Hoài Nam chẳng cần lo lây bệnh cho Trì Sính, ai cũng dễ ốm như . Trì Sính khỏe như trâu . Lúc đeo khẩu trang ho sù sụ thì Trì Sính vẫn thở đều đều, giải đề ngon lành, khiến Đào Hoài Nam ghen tị c.h.ế.t . Cùng lớn lên mà khác biệt một trời một vực thế , thật bất công.
Thi cuối kỳ xong, Đào Hoài Nam như thả hổ về rừng. Trì Sính định chấm bài thi cho mà cũng chịu, tay đè chặt lên xấp đề thi của , nhất quyết cho Trì Sính động . Trì Sính bảo đừng quậy, sang một bên chơi.
"Đừng chấm nữa, đừng chấm nữa.” Đào Hoài Nam giữ chặt gạt tay Trì Sính : “Đừng đụng nó."
"Làm bài ?" Trì Sính nhướng mày hỏi.
"Tớ thấy cũng mà." Đào Hoài Nam leo tót lên đùi Trì Sính , lưng tựa cạnh bàn: “Nghỉ hè đừng quan tâm chuyện đó nữa, chơi với tớ , chơi với tớ!"
Trì Sính buột miệng: "Cậu thì chơi cái gì."
"Dù cũng đừng sách, đừng chấm bài, cũng đừng học nữa.” Đào Hoài Nam dán lòng Trì Sính, lắng nhịp tim của : “Chơi với tớ mà."
Trì Sính bèn đẩy bàn, trượt ghế , cúi đầu hỏi: "Chơi thế nào?"
Đào Hoài Nam ườn đó suy nghĩ hồi lâu mà chẳng nghĩ trò gì.
Cậu nghĩ nhưng trai nghĩ . Đào Hiểu Đông tâm lý vô cùng, thương hai đứa em vất vả suốt một học kỳ cấp ba nên ngay ngày hôm tống cổ cả hai du lịch. Chút nguyện vọng cỏn con của nhóc con, trai dư sức đáp ứng.
Quê của Hoàng ở một tỉnh lân cận, là một làng du lịch nhỏ, non xanh nước biếc tuyệt vời. Tuy bây giờ là mùa đông sông ngòi đều đóng băng nhưng vẫn khối trò để chơi. Đào Hoài Nam ít khi xa nên cái gì đối với cũng mới mẻ. Cảnh quan trọng, vui là .
Thời gian Đào Hiểu Đông bận tối mắt tối mũi, chắc chắn thể cùng. Có Trì Sính theo nên cũng yên tâm, huống hồ là về quê Hoàng, chú thím Hoàng ở đó lo liệu.
Đợt cảm cúm của Đào Hoài Nam cũng nhẹ, gần khỏi hẳn . Bác tài xế phía kể chuyện vui hồi còn lính ở vùng , Đào Hoài Nam chăm chú, thỉnh thoảng đầu về phía cửa sổ ho khẽ vài tiếng.
Trong cốp xe chất đầy đồ đạc, vài bộ quần áo và hai cái chăn lông mỏng để đắp, một cái lót một cái đắp cho đỡ lạnh lưng. Dù xe nhà nên mang vác cũng tiện, bác tài đưa hai đứa đến nơi, khi nào về sẽ sang đón.
Chú thím Hoàng mong ngóng hai đứa từ sáng sớm. Đào Hiểu Đông và Đại Hoàng là em chí cốt bao năm nay, hai ông bà thiết với Đào Hiểu Đông là lẽ đương nhiên. vì Đào Hoài Nam ít ngoài, đường sá xa xôi nên họ dịp gặp hai đứa nhỏ.
Người lớn tuổi thường thích trẻ con, kiểu lầm lì ít như Trì Sính thì cũng thường thôi, chứ hoạt bát khéo mồm như Đào Hoài Nam thì các cụ cưng hết nấc.
Thím Hoàng chuẩn một bàn đầy thức ăn, Đào Hoài Nam ăn món nào khen món nấy, mà khen xã giao , thấy ngon thật lòng. Vừa ăn trò chuyện rôm rả, bữa cơm kéo dài đến tận hai tiếng đồng hồ.
Mùa khách du lịch đến đây đông. Mấy năm Hoàng về quê xây hai tòa nhà nhỏ cho bố mở dịch vụ homestay. Chẳng ham hố kiếm tiền, chủ yếu là cho ông bà việc làm cho vui cửa vui nhà.
Tầng một là giường sưởi đất (bếp lò sưởi giường), tầng là giường thường hoặc đệm điện. Hai đứa ở tầng một, giường sưởi đốt nóng hầm hập, chăn nệm đều là đồ mới tinh chuẩn riêng cho hai đứa. Chăn nhỏ Đào Hoài Nam mang theo chẳng cần dùng đến, thò tay sờ trong chăn, thấy nóng rẫy cả tay. Đào Hoài Nam ồ lên thích thú, chốc chốc sờ thử.
Trì Sính vốn là con nhà nông, ngủ giường sưởi với chẳng gì lạ lẫm, chỉ mấy đứa trẻ thành phố mới thấy ho.
Trong phòng một nhà vệ sinh nhỏ, lúc tắm nước bốc lên nghi ngút nên thấy lạnh. tắt nước nóng, trong lúc Đào Hoài Nam loay hoay lau thì cái lạnh ập đến khiến da gà da vịt nổi hết cả lên.
Dép lê ướt, sàn nhà trơn, Đào Hoài Nam thấy đường, dù Trì Sính dắt cũng chẳng nhanh . Trì Sính dứt khoát lấy khăn tắm quấn quanh , bế thốc về giường. Đào Hoài Nam chui tọt trong chăn, ban đầu thấy nóng, đó dễ chịu đến mức sấp gối rên ư ử.
Trì Sính lấy một chiếc quần lót đưa cho , Đào Hoài Nam tự mò mẫm mặc trong chăn. Trì Sính lấy cả đồ ngủ đưa cho nhà vệ sinh, ban nãy mải lo cho Đào Hoài Nam nên còn kịp tắm.
Đào Hoài Nam đó lim dim mắt, điện thoại bên cạnh rung lên bần bật từng hồi. Cậu mò lấy , hóa là Quý Nam đang spam trong nhóm chat của lớp.
Dạo nhóm chat hoạt động sôi nổi lắm, nghỉ hè nên cả đám bắt đầu xõa, hôm qua còn rủ đ.á.n.h bóng nữa.
Trong nhóm đang rủ rê ngày mai chơi, còn tag cả tên Đào Hoài Nam và Trì Sính .
Hoài Nam và Trì ? Hai ?
Đào Hoài Nam nhắn: "Hoài Nam , Trì cũng ."
Nam ca ngầu nhất: Hai đứa bây là chúa tuân thủ tổ chức.
Đào Hoài Nam: "Bọn tớ du lịch , ở đây lắm."
Có gửi tin nhắn thoại cợt: "Cậu mà cũng thấy ?"
Nam ca ngầu nhất: Có tiếng ? Không thì ngậm miệng .
Đào Hoài Nam chẳng hề để tâm, trả lời : "Anh nhỏ của tớ thấy là , thấy cũng như tớ thấy thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-55.html.]
Lúc Trì Sính tắm xong , Đào Hoài Nam vẫn đang chat chit, cằm tì lên gối, đầu gật gù theo từng lời . Tóc ban nãy dính chút nước, giờ vẫn còn ẩm ướt.
Trong chăn ấm quá, dễ chịu đến mức chuyện mà mắt cũng chẳng buồn mở, cứ nhắm mắt ư hử tán gẫu. Hai cánh tay để trần bên ngoài láng mịn, bộ đồ ngủ vứt bên cạnh vẫn thèm mặc.
"Mặc đồ ngủ ." Trì Sính nhắc.
"Không mặc ." Đào Hoài Nam nhiệt độ ấm áp chinh phục , da thịt tiếp xúc trực tiếp với lớp nệm nhung mềm mại thế sướng quá mất.
"Mặc .” Trì Sính đặt bộ đồ ngủ ngay cạnh gối : “Cảm lạnh bây giờ."
Đào Hoài Nam miệng thì " ", nhưng thì cứ ì đấy, chẳng chịu mặc.
Thím Hoàng chuẩn cho hai đứa hai cái chăn, mạnh ai nấy đắp. Thường thì em lớn tướng thế chẳng ai đắp chung chăn, bọn con trai mới lớn ngủ nết lắm, một cái chăn đủ cho hai thằng giành giật.
Đào Hoài Nam thấy nên , đợi Trì Sính leo lên giường xuống, đưa tay sờ sang phát hiện hai đắp chung chăn, lập tức chịu, tung chăn của lên chui tọt sang bên Trì Sính.
Trên chỉ mặc mỗi chiếc quần lót, cả trắng bóc lộ .
"Cậu im ." Trì Sính đắp chăn cho , chăn đơn rộng lắm, hai đắp thiếu.
"Cậu sờ bụng tớ .” Đào Hoài Nam hì hì ưỡn bụng dán bụng Trì Sính: “Tớ sấp nãy giờ, nóng hổi luôn, sưởi ấm cho ."
Trì Sính tiện tay sờ một cái, mu bàn tay chạm cảm nhận nóng, bật .
"Nóng ?" Đào Hoài Nam tít mắt: “Sưởi cho nè."
Cậu trèo lên Trì Sính, n.g.ự.c kề ngực, bụng kề bụng, chân quấn lấy chân. Lúc sấp ban nãy Đào Hoài Nam tính toán lát nữa sẽ chơi trò , nên mới ép xuống giường như ép bánh nướng. Giờ bụng là Trì Sính, mỗi nhịp thở đều cọ xát mềm mại .
"Hết lạnh chứ?" Đào Hoài Nam , ghé sát mặt mặt Trì Sính: “Vui ?"
Trì Sính chọc , ánh mắt cũng đượm ý , nhéo nhéo lưng : "Sao cứ như thằng ngốc thế hả."
Thằng ngốc ôm lấy cổ , nụ rạng rỡ vô cùng.
Ban đầu chỉ là áp sát , đó Đào Hoài Nam bắt đầu lặng lẽ hôn lên Trì Sính.
Vốn dĩ chỉ định áp bụng chơi đùa thôi, nhưng cái tuổi mười bảy mười tám vốn tò mò về bản , về tình cảm và cả d.ụ.c vọng. Khao khát chạm , gần gũi là bản năng.
Môi trường xa lạ càng kích thích khao khát , khiến làm những việc mà bình thường dám làm.
Mỗi nhịp thở dường như đều lạc điệu, mỗi cái chạm nhẹ nhàng cũng nhuốm màu sắc khác lạ, khiến các dây thần kinh da như dòng điện xẹt qua tê rần theo từng cú chạm.
Hàng mi Đào Hoài Nam run rẩy, khẽ gọi tên "Trì Sính".
Không là "Anh nhỏ", cũng " Khổ".
Bàn tay Trì Sính siết lấy eo nóng rực, cả hai đều nóng bừng. Tư thế áp sát thế khiến họ còn bí mật nào mặt , tâm tư đều phơi bày rõ rệt.
Đào Hoài Nam chống tay hai bên, khi hôn thế cúi đầu xuống thấp một chút. Chiếc cổ mảnh khảnh tạo thành một đường cong mong manh mà tuyệt , lớp da mỏng manh, xương bả vai nhô lên như đôi cánh nhỏ.
Trì Sính chủ động như , sự ngây thơ như Đào Hoài Nam. Đứa trẻ ngây thơ làm việc theo bản năng, còn Trì Sính dường như từ khi sinh ban tặng sự ngây thơ .
Con sinh mệnh, mệnh của Trì Sính thứ đó.
Vì thế, Trì Sính đẩy Đào Hoài Nam khi đang hôn say đắm và động tình.
Đào Hoài Nam cau mày bướng bỉnh, cúi đầu xuống nữa.
Giữa hai lông mày Trì Sính hằn lên một vết nhăn, giọng cảnh cáo gọi: "Đào Hoài Nam."
Đào Hoài Nam nghiêng đầu một chút, cũng hạ thấp giọng trả treo: "Đào Hoài Nam đây."
Không đợi Trì Sính lên tiếng, biểu cảm của Đào Hoài Nam kiên định, như thể hiểu, hoặc như thể chuyện quá đỗi đơn giản. Cậu sờ lên mặt và môi Trì Sính, thắc mắc hỏi: "Chẳng Đào Hoài Nam là của ?"
Yết hầu Trì Sính trượt nhẹ, ánh mắt chằm chằm gương mặt Đào Hoài Nam.
Đôi mắt vốn dĩ linh động giờ đây luôn cố định tại một điểm, khiến biểu cảm của lúc nào cũng vẻ ngơ ngác.
Đào Hoài Nam dùng ngón tay nhẹ nhàng lướt qua môi Trì Sính, cúi đầu, hôn lên chính ngón tay .
Trì Sính nhắm mắt , giật dây tắt đèn.
Họ đang ở một nơi xa nhà, trong một ngôi làng xa lạ, và một nữa làm chuyện mà bản năng mách bảo là ưa thích.
Vô vàn cảm giác sung sướng tuôn trào từ bàn tay họ như phép thuật.
Thế giới phép thuật thật kỳ diệu, mỗi nụ hôn mở một chiếc hộp bí ẩn, bên trong chứa đựng sự mê đắm, sự trưởng thành, tình cảm và cả d.ụ.c vọng.
Bóng đèn dây tóc kiểu cũ cố tình lắp để tạo cảm giác hoài cổ, tắt đèn vẫn còn thấy dây tóc đỏ rực tàn dư. trong đôi mắt Đào Hoài Nam, ngay cả chút ánh sáng tàn dư cũng tồn tại, bóng tối của thuần khiết, vô biên vô tận.
Bóng tối vô tận như một dòng sông ngầm chảy mãi ngàn năm.
Anh trai là hòn đảo của , còn Trì Sính là con thuyền nhỏ.