Chó Dữ Lâu Năm - Chương 5
Cập nhật lúc: 2026-02-03 11:02:31
Lượt xem: 67
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cái tên là do bà nội đặt. Từ lúc sinh nó vẫn làm hộ khẩu, mãi đến năm bốn tuổi, thôn bắt buộc làm, bà nội suy nghĩ cả buổi trời, thở dài thườn thượt bảo: “Thôi cứ đặt là Trì Khổ , sinh là để chịu khổ mà.”
Bà còn bảo tên cho dễ nuôi, cái mạng hèn gánh nổi cái tên cao sang.
Mạng hèn quả thực dễ nuôi, bao nhiêu năm nay Trì Khổ bố đ.á.n.h đập, giày vò như thế mà đến giờ vẫn còn sống nhăn.
Đào Hiểu Đông cau mày: “Ai đặt cho mày đấy?”
“Bà em.” Trì Khổ đáp.
Đào Hiểu Đông định gì đó nhưng thôi. Trẻ con chắc gì hiểu ý nghĩa của cái tên, khi nó cũng chẳng thấy tên vấn đề gì. Lúc ngang qua, thuận tay búng nhẹ trán nó một cái, bảo: “Nghe nghệ thuật phết.”
Đào Hiểu Đông bếp nấu cơm cho hai đứa, hai đứa nhỏ ngoài sô pha. Đào Hoài Nam im lặng một lúc, nhưng nhịn lên tiếng: “Tên chán thật đấy.”
Trì Khổ , trả lời.
Đào Hoài Nam lẽ quên béng vụ chuyện chọc tức đến mức bỏ chạy , bắt đầu lải nhải một : “Nghe thôi thấy đắng cả miệng. Khổ thì gì , gọi là Trì Điềm .”
*Khổ là đắng mà điềm là ngọt.
Cậu lải nhải mãi dứt: “Cậu thấy đắng ?”
Đào Hiểu Đông ngoái đầu , thấy Trì Khổ mặt vô cảm đó, chẳng trong lòng đang nghĩ gì.
Lúc bà nội thằng bé túm tay van xin mang nó , thật lòng Đào Hiểu Đông định nhận lời. Mang về là gánh vác cả một kiếp . Đào Hiểu Đông cha , đang đèo bòng thêm đứa em trai mù lòa, thực sự dư giả sức lực để nuôi thêm một đứa trẻ nữa.
Bà cụ lóc van xin mãi, bảo chỉ cần cho nó miếng cơm ăn là .
Đào Hiểu Đông dù lòng sắt đá đến cũng do dự, huống hồ nhà họ Đào xưa nay vốn dễ mủi lòng.
Anh gì, bà cụ càng van xin dữ dội, tiếng ai oán cầu khẩn ai mà chẳng xót xa.
Đào Hoài Nam đang bế trong lòng, một tay ôm cổ , mím môi, áp mặt tai , khẽ khàng gọi một tiếng “Anh ơi”.
Đào Hoài Nam tự mò mẫm ăn hết bát cơm bằng cái thìa lớn của , nhiều lúc xúc mãi mới vài hạt cơm đưa lên miệng. Cậu vẻ quen , hề tỏ vội vã cáu kỉnh, một tay giữ bát, tay cứ bình tĩnh xúc từng thìa đưa lên miệng.
Đào Hiểu Đông thỉnh thoảng gắp thức ăn bỏ bát cho em, thấy em ăn vất vả nhưng cũng ý định đút.
Hồi ở quê mấy ngày đó là đút, lúc hai em ăn thì Trì Khổ bưng cái bát tô xổm ở chân tường mà lùa cơm.
“Bao giờ đón ông Mười hả ?” Đào Hoài Nam hỏi.
“Anh nhờ thím Điền mang về quê chăm .” Đào Hiểu Đông rút tờ giấy lau hạt cơm dính cằm em trai.
“Em nhớ nó.” Đào Hoài Nam xúc cơm, há miệng thật to để đón cái thìa, xúc hơn nửa thìa đầy.
“Anh .” Đào Hiểu Đông liếc Trì Khổ chỉ đang ăn cơm trắng, gắp miếng thức ăn bỏ bát nó, tiếp với Đào Hoài Nam: “Hôm nào Điền về sẽ mang sang cho em ngay.”
Thực Trì Khổ ăn nổi nữa, nó vẫn còn buồn nôn, đầu óc choáng váng, vết thương đầu lành hẳn. Nó im lặng cố nuốt cho hết bát cơm, đó Đào Hoài Nam ăn.
Đào Hiểu Đông hỏi: “No ?”
Động tác gật đầu của Trì Khổ trông cứng nhắc.
Đào Hoài Nam bảo: “Em cũng no .”
“Em lo mà ăn phần em .” Đào Hiểu Đông mắng yêu: “Mới ăn mấy miếng.”
Đào Hoài Nam làm vẻ vô tội: “Ăn thì em làm , đút cho em ?”
Đào Hiểu Đông xoa đầu em, nhưng vẫn kiên quyết: “Tự ăn.”
Bữa cơm của Đào Hoài Nam kéo dài tận nửa tiếng, ăn xong còn tráng miệng thêm quả quýt. Cậu bóc quýt xong chìa một nửa sang bên cạnh, Trì Khổ nhận, thế là rụt tay về tự xử hết.
Buổi tối, Đào Hiểu Đông lùa cả hai tắm, bắt hai đứa cởi trần bồn tắm. Đào Hoài Nam đó trông như một cục bột trắng mềm, ngợm da thịt. Đứa còn thì co rúm một góc dám động đậy, lớp da mỏng dính là những dẻ xương sườn nhô lên, chi chít sẹo lớn sẹo nhỏ khiến nhíu mày xót xa.
Đào Hoài Nam với tay lấy chai sữa tắm trẻ em giá, mùi sữa ngọt ngào, tự lấy bông tắm xoa khắp . Đào Hiểu Đông kệ , sang tủ tìm cái găng tay kỳ ghét.
Trì Khổ dám cử động mạnh, nước nóng làm những vết thương nó đau rát. Nó Đào Hoài Nam tự tạo một bông hoa bọt xà phòng chà tới chà lui , nước trong bồn dần nổi đầy bọt trắng.
Đào Hiểu Đông lấy một chiếc khăn mặt, nhúng nước đắp lên vai Trì Khổ, che bờ vai gầy guộc đang nhô lên khỏi mặt nước.
“Cứ ngâm , lát nữa kỳ cọ kỹ cho mày.” Đào Hiểu Đông dội ít nước lên nó, bảo: “Trông mày bẩn kìa.”
Trì Khổ trong nước nóng, cả rát ngứa, nhưng vẫn im.
Phần lớn thời gian nó cứ như câm, lạc lõng và ăn nhập gì với cảnh xung quanh.
Đào Hiểu Đông kỳ cho nó hai lượt, tránh những chỗ thương thôi thấy đau, thằng bé bẩn thật, kỳ bao nhiêu là ghét. Vừa kỳ lưng cho nó, Đào Hiểu Đông nhớ tuổi thơ : “Hồi bé cũng y hệt mày, cả mùa đông tắm nào, mùa hè thì nhảy xuống sông ngâm.”
Đào Hoài Nam bên cạnh chen : “Bố cấm cho xuống sông mà.”
“Thì lời.” Đào Hiểu Đông : “Anh ngoan như em, bố cấm nhiều thứ lắm, ngày nào chả ăn đòn.”
“Bố cũng bảo lời.” Đào Hoài Nam nhớ bố , cúi đầu : “Bố bảo nghịch như quỷ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-5.html.]
“Ừ, nghịch.” Đào Hiểu Đông , túm lấy cánh tay Trì Khổ kéo về phía để kỳ nách. Trì Khổ sợ nhột, chỉ là quen khác tắm cho, cũng quen cách gần gũi thế , cứ rụt tay né tránh.
“Đừng động đậy.” Đào Hiểu Đông nhắc.
Tắm hơn một tiếng đồng hồ, ngón tay hai đứa nhỏ nhăn nheo cả . Đào Hoài Nam lau khô xong cứ lấy mấy đầu ngón tay nhăn nheo quẹt lên mặt, lên môi, cảm giác sần sùi là lạ làm thích thú, nào cũng chơi cả buổi.
Trì Khổ quấn trong cái khăn tắm to sụ, Đào Hiểu Đông vác nó ngoài, thả xuống sô pha. Đào Hoài Nam hỏi nó: “Tay nhăn ?”
Trì Khổ mặc kệ .
Đào Hiểu Đông cầm tuýp t.h.u.ố.c mỡ đến, bôi lên những vết thương Trì Khổ. Tay con trai lực mạnh, ấn ấn xoa xoa thực đau. Trì Khổ quen đau , chút đau đớn với nó chẳng bõ bèn gì.
“Sau sáng tối đ.á.n.h răng rửa mặt, tối còn tắm rửa thêm một nữa.” Đào Hiểu Đông bôi t.h.u.ố.c xong ném cho nó bộ đồ ngủ: “Ở đây sống như con khỉ bùn nữa, ở theo quy tắc ở đấy.”
Trì Khổ gật đầu, nước mũi chảy , Đào Hiểu Đông rút tờ giấy đưa cho nó.
Tối đến, Đào Hiểu Đông ngủ cùng Đào Hoài Nam, còn Trì Khổ ngủ riêng một phòng. Buổi đêm ở thành phố mà sáng thế, tắt đèn mà ánh sáng vẫn lọt qua cửa sổ, ánh đèn đường vàng vọt hắt qua lớp kính, cái gì cũng rõ mồn một.
Đào Hoài Nam nhiều, cứ rầm rì to nhỏ gì đó với trai, Đào Hiểu Đông vỗ mấy cái bắt nhắm mắt ngủ ngay.
Đào Hoài Nam hỏi: “Trì Khổ ngủ ?”
“Ngủ , trẻ con ngủ hết , em là đứa trẻ con cuối cùng trong cái khu giờ còn ngủ đấy.”
Đào Hoài Nam hì hì: “Anh điêu.”
Đào Hiểu Đông lờ em . Một lúc Đào Hoài Nam mò mẫm tìm tai , tìm thì dùng ngón tay mân mê dái tai nghịch. Cậu đắp chiếc chăn nhỏ quen thuộc, sắp ngủ sực nhớ hỏi: “Mai Điền đưa ông Mười về ạ?”
Đào Hiểu Đông đáp: “Mai về .”
“Thế ngày ?”
“Không .”
“Ngày kìa nữa thì ?”
“Thôi đừng nữa, ngủ .”
Đào Hoài Nam đành nhắm mắt, trẻ con dễ ngủ, chỉ vài giây , bụng nhỏ phập phồng lên xuống, ngủ say.
Trì Khổ cứ thế ở thành phố, trong nhà của hai em họ Đào.
Nó vẫn ít , lầm lì, mặt mũi lúc nào cũng lạnh tanh.
Ban đầu Đào Hoài Nam còn tìm chuyện với nó, nhưng nó thèm để ý, riết cũng thôi.
Ông Mười là con ch.ó của Đào Hoài Nam, một chú ch.ó Golden già. Lứa đó đẻ mười con, nó là con út nên hồi bé gọi là Thập Đầu.
Vốn là ch.ó của bà nội Điền nuôi, bà mất nên nó ở chỗ . Lúc Đào Hoài Nam sang chơi thì quấn quýt với nó cả buổi, Điền Nghị dứt khoát tặng nó cho Đào Hoài Nam nuôi làm bầu bạn.
Nó già quá nên Đào Hoài Nam gọi nó là ông Mười.
Đào Hiểu Đông ngày nào cũng ở nhà, khi muộn mới về. Những lúc vắng nhà sẽ một bác giúp việc đến nấu cơm giặt giũ và dắt ch.ó dạo.
Lúc dắt chó, Đào Hoài Nam thỉnh thoảng cũng theo, còn Trì Khổ thì bao giờ .
Bác giúp việc thích Trì Khổ, ánh mắt nó lộ rõ vẻ chán ghét, chẳng bao giờ thẳng nó. Bản nó cũng chẳng đứa trẻ dễ thương, từ lúc sinh đến giờ từng ai yêu quý. Con cái nhà họ Trì là thế, cái mặt thấy khắc khổ đáng ghét .
Có những đêm Đào Hiểu Đông về, bác giúp việc sẽ ngủ sô pha phòng khách. Anh trai ở nhà thì Đào Hoài Nam ngủ với , vắng nhà thì Đào Hoài Nam ôm cái chăn nhỏ của sang tìm Trì Khổ ngủ cùng.
Trì Khổ lật nhường chỗ, hai đứa mỗi đứa trấn thủ một bên, Trì Khổ dán sát tường, Đào Hoài Nam mép ngoài.
Đào Hoài Nam nết ngủ lắm, đêm đang ngủ lật một cái là lăn tòm xuống đất.
Cả hai đứa đều tỉnh giấc. Đào Hoài Nam hoảng hốt sờ soạng tứ phía, đang mơ màng tỉnh dậy thấy xung quanh lạnh cứng, mắt thấy gì, sợ đến mức suýt .
Trì Khổ nhoài , đưa tay với lấy .
Đào Hoài Nam kêu khẽ một tiếng, là cái gì chạm nên sợ hãi rụt .
Trì Khổ nhảy xuống giường, trông cũng vẻ hoảng, xổm xuống cạnh bảo: “Tôi đây.”
Đào Hoài Nam sờ thấy cánh tay nó, lòng bàn tay áp xuống sàn gỗ lạnh ngắt. Trì Khổ tiếp: “Rơi xuống đất , dậy .”
Đào Hoài Nam bám tay nó dậy, tay giơ ngang sờ soạng. Trì Khổ lên giường , kéo tay một cái, Đào Hoài Nam sờ thấy mép giường, cũng rón rén xuống.
“Sao tớ rơi xuống thế?” Đào Hoài Nam mếu máo hỏi, mặt mũi nhăn nhó vì sợ và dỗi, giọng vẫn còn run run.
“Không .” Trì Khổ cũng dọa cho giật , đang ngủ thấy tiếng “bịch” rõ to, khoảnh khắc đó nó cứ tưởng bố nó - Trì Chí Đức đẩy cửa .
Ngoài phòng khách bác giúp việc ngủ say như c.h.ế.t, hai đứa nhỏ lục đục thế mà bác cũng chẳng gì.
Đào Hoài Nam bên mép giường một lúc lâu, cúi gằm mặt cũng ngủ, Trì Khổ cũng im theo.
Lát Trì Khổ đẩy Đào Hoài Nam trong, bảo phía trong. Đào Hoài Nam bò trong, kéo cái chăn nhỏ đắp lên xuống. Cậu sờ sờ bức tường, đưa tay chạm nhẹ Trì Khổ bên cạnh.
Hai đứa trẻ con chẳng ai với ai câu nào, gối lên tay mạnh ai nấy ngủ tiếp.