Chó Dữ Lâu Năm - Chương 49
Cập nhật lúc: 2026-02-20 00:01:45
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đào Hoài Nam mấy cái phim đen làm cho ngợm khó chịu, càng ngây thơ càng dễ kích thích.
Trì Sính hỏi: "Vào nhà vệ sinh tự xử ? Hay tắm luôn cho mát."
Đào Hoài Nam lắc đầu nguầy nguậy.
"Thế thì chịu khó tí, lát là hết thôi." Trì Sính .
Đào Hoài Nam gật đầu: "Tớ ."
"Còn nữa ?" Trì Sính cúi đầu .
"Không ." Đào Hoài Nam còn thấy oan uổng lắm, bắt đầu kể lể về đám con trai mất nết trong lớp: “Bọn nó phiền c.h.ế.t , suốt ngày chỉ nghĩ đến mấy chuyện đấy."
Vừa dứt lời điện thoại Đào Hoài Nam rung bần bật, chắc đứa nào tag trong nhóm. Trì Sính bảo tự chơi , sang học bài.
Quả nhiên là mấy ông tướng trong nhóm, nãy lặn mất tăm giờ ngoi lên.
"Hoài Nam ? Sao im re thế? Đi ? [mặt gian][mặt gian]"
"Chắc cũng làm chuyện ."
"Cút , lũ hư hỏng làm hỏng con nhà ."
Đào Hoài Nam: Các phiền quá mất!!
"Ơ vẫn ở đây ?"
Đào Hoài Nam: Sắp ! Tớ học bài với nhỏ đây.
"Mẹ ơi em nhà chăm chỉ kìa, lũ phế vật chúng mày xem!"
Đào Hoài Nam thoát khóa màn hình, thèm bọn họ tán phét nữa.
Vì chuyện mà hôm học Đào Hoài Nam đám con trai trong lớp với ánh mắt đầy ghét bỏ, chẳng trong đầu bọn nó chứa cái gì đen tối.
Có vỗ bốp gáy một cái, vỗ xong bỏ luôn tiếng nào. Con trai chào kiểu đó, nhưng họ quên mất Đào Hoài Nam mù, chẳng ai với ai, chào kiểu với đúng là đ.á.n.h đố.
"Ai đấy?" Đào Hoài Nam bất lực hỏi Trì Sính.
"Quý Nam." Trì Sính đáp.
"Cậu là thằng thần kinh nhất lớp." Đào Hoài Nam lầm bầm.
"Mày tưởng tao điếc !" Quý Nam hét lên từ phía , kẹp cổ lôi : “Hả? Bảo Nam bệnh ? Gan to bằng trời đấy."
Đào Hoài Nam kẹp cổ lôi , cúi đầu cãi: "Cậu mới to gan ! Có sợ nhỏ tớ đ.á.n.h cho !"
Quý Nam ngoái Trì Sính, Trì Sính đút tay túi quần , Quý Nam vẫy tay bảo: "Tao mượn tí nhé!"
Trì Sính hất hàm coi như đồng ý.
"Thấy , nhỏ mày thèm quan tâm ? Hả? Bé Nam?" Quý Nam vò đầu Đào Hoài Nam rối tung: “Bảo Nam bệnh? Gọi Nam xem nào."
Quý Nam y hệt cái tên WeChat của nó, đậm chất trẻ trâu. Nhà mở khách sạn, là phú nhị đại chính hiệu. Thường thì mấy thằng công t.ử bột mã thế làm màu, nhưng Quý Nam thì , nó đích thị là thằng dở .
Hôm qua đứa rủ rê Đào Hoài Nam xem phim đen trong nhóm cũng là nó.
"Tớ bé thế mà cũng thấy á?" Đào Hoài Nam kẹp cổ lôi tận lớp, sáng sớm giáo viên đến, lớp mới lác đác vài , thấy cảnh ai cũng hì hì xem kịch vui.
"Thì xem trộm , tai thính như chó." Quý Nam vứt xuống ghế mới buông tha.
Bạn gái Quý Nam hỏi: "Sáng sớm bắt nạt làm gì?"
"Nó ngứa đòn." Quý Nam về chỗ, mở cặp mới nhớ làm bài tập, vội vàng mượn vở chép.
Đào Hoài Nam vuốt tóc tai mãi Trì Sính mới , Trì Sính xuống Đào Hoài Nam hỏi: "Tóc rối ?"
Trì Sính gạt gạt mấy cái: "Được ."
"Tớ lôi mà mặc kệ, Tiểu Trì đổi ." Đào Hoài Nam dính Trì Sính lầm bầm oán trách.
Giao tiếp bình thường vui chơi bình thường Trì Sính chẳng bao giờ quản, đám con trai trong lớp thích chơi với , Trì Sính cũng mừng vì thấy hòa đồng, đỡ lo lắng đề phòng.
Đào Hoài Nam học hành vất vả, kiến thức mới tiếp thu chậm hơn thường, giờ chơi nghỉ trưa tán gẫu với bạn bè cũng .
lớp một vấn đề, đó là nhiều đồ ăn vặt quá. Ai qua cũng ném lên bàn ít đồ, Đào Hoài Nam vớ cái gì là ăn cái nấy. Ăn vặt nhiều đến bữa chính ngang , trưa ăn ít, chiều đói, đói nguồn tiếp tế vô tận.
Lâu dần Trì Sính dù chiều khoản ăn uống cũng thấy chướng mắt.
Trưa ăn cơm Đào Hoài Nam đẩy khay cơm sang phía Trì Sính, bảo: "Tớ ăn nổi nữa."
Trì Sính mắng, cũng ép ăn, nhưng cấm tiệt ăn vặt buổi chiều. Cấm là cấm, chuyện nhỏ nhặt Đào Hoài Nam bao giờ chống đối, nhỏ cấm gì nấy.
Tối Đào Hiểu Đông về sớm, gọi điện cho bác tài xế bảo tối nay cần đón, tiện đường đón luôn.
Đào Hoài Nam lên xe thăm dò: "Anh ?"
"Ái chà mắt sáng đấy ?" Đào Hiểu Đông : “Nhìn trộm hả?"
"Thừa lời! Xe khác hẳn mà!" Đào Hoài Nam vươn tay sờ mặt : “Mặt khô cong , bôi kem dưỡng ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-49.html.]
"Mày tưởng là mày chắc? Ngày nào cũng bôi kem trẻ em." Đào Hiểu Đông nổ máy, hỏi hai đứa: “Muốn ăn gì?"
"Gì cũng ạ." Đào Hoài Nam , sang thì thầm với Trì Sính là đói .
Trì Sính bảo: "Cho đói, ai bảo chịu ăn cơm."
Đào Hoài Nam chỉ , gì.
Anh trai nấu ăn chán phèo, Đào Hoài Nam giờ ít khi ăn cơm nấu, ở nhà Trì Sính nấu cho ăn. Đào Hoài Nam trừ mấy loại rau xanh nhất định ăn thì kén ăn, dễ nuôi lắm, nấu bát mì tôm cũng ăn ngon lành.
Anh trai ăn cơm nhanh như gió cuốn, vèo cái là xong, Đào Hoài Nam hoang mang hỏi: "Tí việc ?"
"Không." Đào Hiểu Đông đáp: “Chả việc gì sất."
"Không việc vội thế!" Đào Hoài Nam ăn một thìa thức ăn Trì Sính gắp cho, chua chua ngọt ngọt ngon phết: “Làm em cứ tưởng cháy nhà đến nơi."
"Ừ, thiếu gia cứ ăn từ từ.” Đào Hiểu Đông gắp thức ăn cho em: “Em cứ ăn phần em ."
Đào Hiểu Đông ăn nhanh quen , việc nhiều áp lực, ngày nào cũng một núi việc chờ giải quyết, làm gì thời gian nhai kỹ no lâu. Giờ đỡ bận hơn nhưng thói quen khó bỏ, tính cũng nóng vội. Đào Hoài Nam thì ngược , thấy nên làm gì cũng cẩn thận, cẩn thận thì chậm.
Hai em một vội vàng, một lề mề, Trì Sính ở giữa trung hòa, tốc độ bình thường.
Điện thoại Đào Hiểu Đông reo, dựa ghế máy.
Đào Hoài Nam vẫn đang hỏi Trì Sính món ăn là gì ngon thế.
Trì Sính bảo là cá.
Hai đứa ăn chuyện, Đào Hoài Nam thấy trai trong điện thoại: "Thôi ơi, em tâm trạng ."
Tai Đào Hoài Nam dựng lên ngay, tai thính hơn thường, tiếng chuyện trong điện thoại rõ mồn một.
Người bên : "Người để ý mày lâu , nhờ hỏi mãi, mày cũng gặp , lắm đấy."
Đào Hiểu Đông ngắt lời: "Không chuyện đó, em thật sự tâm trạng, xem em bận tối mắt tối mũi thế ."
"Bận thì bận chứ mày cần sống ?" Ông bên còn kháy một câu: “Cuộc sống bận đến mấy thì việc gì cần làm vẫn làm chứ, chẳng lẽ để cuộc sống nó đè đầu cưỡi cổ ?"
"Thì làm , một đống việc đang chờ đây, mà rảnh rang." Đào Hiểu Đông uống ngụm .
"Cũng bắt mày làm gì , cứ chuyện, , tìm hiểu xem , hợp thì tiến tới, hợp thì thôi. Tiểu Thiệu quen bao năm , yêu, chia tay xong độc đến giờ, trai lắm đấy."
Đào Hoài Nam chớp mắt, cúi đầu tiếp tục ăn cơm.
Anh trai buôn điện thoại một lúc lâu, đến khi hai đứa nhỏ ăn xong mới cúp máy.
Đại khái là ông trong điện thoại khuyên tìm hiểu Tiểu Thiệu, Đào Hiểu Đông từ chối. Đào Hoài Nam lỏm hết cả cuộc điện thoại, Tiểu Thiệu là nhà thiết kế, ba mươi tuổi, tuổi trẻ tài cao.
Thực Đào Hoài Nam cũng lo lắng chuyện yêu đương của trai lắm, ba mấy tuổi , đừng kết hôn, yêu định cũng chẳng . Đào Hoài Nam hỏi mấy , bảo vội.
Anh vội nhưng Đào Hoài Nam vội, sợ vì lo cho mà dám yêu đương.
cuộc điện thoại thông tin quá tải, Tiểu Thiệu kiểu gì cũng là con trai.
Con hồ ly nhỏ trộm hết bí mật của , nhưng cũng hỏi, giả vờ như .
Trên đường về nhà trong xe ngẫm nghĩ những bạn của trai, Điền Nghị, Hạ Viễn, những em thiết. Nghĩ nghĩ chẳng thấy ai vẻ gì là gì đó với trai.
Tắm rửa xong về phòng Đào Hoài Nam vẫn đang suy nghĩ chuyện yêu đương của trai, lo ông ế vợ chắc ế đến già mất. Rõ ràng nên thế, trai thế cơ mà, Đào Hoài Nam thấy nhưng sờ , nhà họ Đào ai cũng nét, mũi cao. Đào Hiểu Đông tiền, c.h.é.m gió vụ kiếm nhiều tiền để an ủi , nhưng mở cái tiệm to thế chắc chắn nghèo. Đàn ông như thế đắt hàng nhỉ.
"Mắt cứ chớp chớp, nghĩ cái gì đấy?" Trì Sính hỏi.
"Bao giờ mới yêu nhỉ?" Đào Hoài Nam hạ giọng hết mức, sợ thấy.
Trì Sính cạn lời, mắng: "Đừng lo bò trắng răng."
"Sao lo?" Đào Hoài Nam khoanh chân, tay đặt lên đầu gối nghĩ : “Anh cô đơn lắm đấy."
Đến nước thì hai đứa chắc chắn cùng tần , cái thần kinh thô như ống nước của Trì Sính hiểu sự tinh tế của Đào Hoài Nam, theo nó thấy thì trai ngày nào cũng phơi phới.
Hai đứa mỗi một việc, Đào Hoài Nam giường lo chuyện tình duyên của , Trì Sính bàn học bài.
Đào Hiểu Đông ở phòng , chẳng gì về nỗi lo lắng và quan tâm của em trai, đang c.h.é.m gió tưng bừng trong nhóm chat với hội Điền Nghị.
Trì Sính làm xong một đề thi, Đào Hoài Nam vẫn nguyên tư thế cũ suy tư, qua cứ tưởng đang thiền nhập định.
"Đi ngủ nhanh lên." Trì Sính dọn bàn, dậy rửa tay, thì Đào Hoài Nam xuống.
Trì Sính xuống Đào Hoài Nam sán gần.
"Ngủ ." Trì Sính .
Đào Hoài Nam "ừ" một tiếng, một lúc nhịn : "Tớ thấy thương quá."
"Anh cần thương ." Trì Sính đưa tay che mắt Đào Hoài Nam, bắt nhắm mắt: “Cậu lo ."
"Tớ lo.” Đào Hoài Nam chớp mắt trong lòng bàn tay Trì Sính: “Tớ còn lo gì nữa."
Trì Sính: "Có ngủ bảo, mai dậy đừng mà ăn vạ."
"Ờ ngủ ngủ." Đào Hoài Nam nhắm chặt mắt, thì thầm: “Xong xong , ngủ ngay đây."