Chó Dữ Lâu Năm - Chương 48
Cập nhật lúc: 2026-02-20 00:01:43
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đào Hoài Nam lúc thì như chú mèo con chỉ làm nũng, quấn quýt rời, lúc hiện nguyên hình là con hồ ly tinh ranh, bụng đầy mưu mẹo.
Lúc hôn lên môi Trì Sính, nó hề né tránh, thậm chí còn đáp nụ hôn của .
Được đà lấn tới, bé mù ôm chặt cổ nhỏ, dán môi chịu buông, cứ mềm mại quấn quýt như thế mấy giây liền. Trì Sính che khuất màn hình, cuối cùng cũng bật .
"Cậu thấy phiền hả?" Trì Sính ngửa đầu , rũ mắt , giọng mang theo ý pha chút ghét bỏ.
Trì Sính thế là chuyện hiếm , Đào Hoài Nam thấy mới lạ lắm. Tim đập thình thịch, chẳng chẳng rằng, nghiêng đầu định hôn tiếp.
"Xê .” Trì Sính vẫn ngửa đầu né: “Đừng phiền."
Miệng thì thế nhưng đến lúc Đào Hoài Nam hôn thật, Trì Sính vẫn hôn . Đào Hoài Nam thấy sướng rơn cả , hết sạch tủi . Ngoài trời mưa gió bão bùng, sấm chớp ầm ầm, nhưng trong lòng Trì Sính, chẳng thấy sợ hãi chút nào, cảm giác an tuyệt đối.
Hôn chán chê, Đào Hoài Nam ôm cổ Trì Sính, gục đầu vai nó, im thin thít, quậy nữa.
Trì Sính đỡ m.ô.n.g dịch một chút, cho dính sát quá. Rồi nó kéo ghế gần bàn, in tài liệu ôm cái cục nợ trong lòng như lúc nãy.
"Tớ thích lắm đấy." Đào Hoài Nam thì thầm.
"Thế mà còn đòi đẩy xa?" Trì Sính mắt dán màn hình, thuận miệng đáp.
"Không đẩy xa, đời nào tớ đẩy xa.” Đào Hoài Nam nhắm mắt : “Tớ là ch.ó con của mà, tớ cũng đợi."
"Cậu chỉ cái dẻo mỏ." Trì Sính khẩy: “Dỗ với ngọt xớt."
"Tại các thương tớ mà." Đào Hoài Nam nhỏ nhẹ: “Thương tớ nên mới để tớ dỗ."
Trì Sính gì nữa, bàn tay trái đặt lưng nhẹ nhàng vuốt ve.
Đợi Đào Hoài Nam im lặng hẳn, Trì Sính mới cúi xuống thì thầm tai : "Cậu cần hiểu chuyện , cứ làm cái đồ phiền phức của là ."
Từ hôm đó Đào Hoài Nam mê mẩn trò hôn hít, cái trò gây nghiện thật sự. Trì Sính cũng lúc nào cũng cho hôn, hôm khi ngủ Đào Hoài Nam mò sang định hôn trộm thì cấm tiệt.
Đào Hoài Nam cũng chẳng mè nheo, cho hôn thì hôn, cho thì thôi.
Cậu cũng dám nhắc chuyện Trì Sính học Phụ Trung nữa, nhắc đến làm Trì Sính giận mấy ngày trời, Đào Hoài Nam sợ nó giận thật. Nó mà giận thì còn đáng sợ hơn cả trai, vì trai dễ dỗ, còn Trì Sính thì khó chiều.
Ông trai trời đ.á.n.h còn vì chuyện trường lớp mà hai đứa em chiến tranh lạnh, nếu chắc chắn sẽ càng giấu nhẹm . Ông chẳng tí nghiêm túc nào, giận thì cũng bắt hai đứa em giận mới hả .
Đợi Đào Hiểu Đông vui vẻ trở mới thông báo chuyện trường lớp lo xong xuôi, mùng một tháng Chín nhập học. Đào Hoài Nam "oa" một tiếng, hỏi: "Trường đấy ?"
"Cũng bình thường." Đào Hiểu Đông đáp: “Lộn xộn lắm."
"Hả..." Đào Hoài Nam chớp mắt, sang hướng Trì Sính, thôi.
Đào Hiểu Đông xiên dưa hấu ăn, thấy một lúc Đào Hoài Nam thì thầm với Trì Sính: "Hay là cứ học Phụ Trung ..."
Trì Sính hắng giọng cảnh cáo.
Đào Hoài Nam im bặt, Đào Hiểu Đông châm chọc: "Giờ mới Phụ Trung ?"
"Em từ lâu mà!" Đào Hoài Nam cạy cạy lớp vải sô pha, đau đầu nhức óc: “Là Khổ đấy chứ."
"Ai cũng vô dụng, đằng nào cũng nữa ." Đào Hiểu Đông ăn thêm miếng dưa: “Thu dọn đồ đạc , mấy hôm nữa học trường nát ."
Đào Hoài Nam xoa xoa tay lên sô pha.
"Em xin ." Trì Sính rõ ràng ngây ngô như Đào Hoài Nam, nó Đào Hiểu Đông : “Em gây rắc rối cho ."
"Không cần xin ." Đào Hiểu Đông định làm mặt lạnh thêm chút nữa nhưng nhịn , bảo Trì Sính: “Thôi bỏ mấy cái trò vô dụng , lúc gây chuyện thì nghĩ gì, giờ lo mà học cho t.ử tế, đừng phí tiền học phí của ."
"Học phí bao nhiêu ạ?" Đào Hoài Nam dò hỏi.
Đào Hiểu Đông một con , Đào Hoài Nam giật nảy , thốt lên: "Ối ơi!"
Đào Hiểu Đông ngặt nghẽo, Đào Hoài Nam tin nổi: "Sao đắt thế ạ?"
"Đừng chọc nữa, mắt mày trợn to hơn cả cái bát ." Đào Hiểu Đông búng trán em: “Không đắt ."
"Thế mà đắt á?" Đào Hoài Nam ngạc nhiên : “Anh tiền sinh hư đấy ?"
Thực Đào Hoài Nam cũng trai bao nhiêu tiền, chuyện làm ăn Đào Hiểu Đông mang về nhà, cũng kể lể với hai đứa nhỏ. Trong ấn tượng của Đào Hoài Nam, trai kiếm tiền nuôi hai đứa vất vả lắm, nhà chỉ thuộc dạng đủ ăn đủ mặc, bình thường hai đứa cũng tiêu xài hoang phí, dù cho nhiều nhưng cũng tiết kiệm.
Chuyện trai mỗi năm bỏ mấy triệu tệ làm từ thiện Đào Hoài Nam , chỉ làm việc , chứ việc tốn kém đến thế.
Nghe xong học phí, Đào Hoài Nam nghẹn họng trân trối, dù đó là trường thì cục tức vẫn nuốt trôi .
"Nhà lòi đứa keo kiệt như mày thế hả." Đào Hiểu Đông mắng yêu: “Thôi dẹp ngay cái vẻ mặt đấy ."
"Em thấy học trường thường cũng mà." Đào Hoài Nam nhớ đến mấy học sinh cấp ba rạch bụng lòi ruột trong bệnh viện, cân nhắc hai phần học phí đắt đỏ: “Hay là tính ."
"Cút ngay.” Đào Hiểu Đông vò đầu em rối tung, an ủi: “Đừng tính toán chi li thế, làm một tháng là đủ đóng ."
Đào Hoài Nam sốc tập hai: "Hả?"
Thật sự vượt quá sức tưởng tượng, chớp mắt hỏi: "Giờ một tháng kiếm từng đấy á?"
Đào Hiểu Đông bò, thằng em đúng là cây hài.
"Anh mày mà chăm chỉ thì chỗ đấy bõ bèn gì." Đào Hiểu Đông dậy tắm, khi còn vò đầu em nữa: “Đừng tiếc tiền học phí nữa, giờ mày cũng là phú nhị đại đấy... , phú nhất đại."
Đào Hoài Nam thừ đấy tiêu hóa thông tin, vẫn thấy khó tin, đợi tắm xong bảo: "Em thấy c.h.é.m gió thì ."
Đào Hiểu Đông lau tóc , chín rưỡi mà Đào Hoài Nam vẫn về phòng ngủ, gọi với trong: "Anh Khổ ơi, lôi em mày về ngủ ! Đừng để nó lên cơn ở đây nữa."
"Ra ngay đây." Trì Sính cầm quần áo ngủ định tắm, qua lôi Đào Hoài Nam dậy, lôi tắm luôn.
Thế là nỗi băn khoăn của Đào Hoài Nam chuyển từ chuyện học phí đắt đỏ sang chuyện Đào Hiểu Đông giàu từ bao giờ, là c.h.é.m gió để an ủi .
là lo bò trắng răng.
Mấy ngày khi khai giảng, Trì Sính cấm tiệt suy nghĩ linh tinh, ngày nào cũng bắt học bài đúng giờ. Cấp ba học nặng hơn nhiều, với Đào Hoài Nam càng vất vả, nhiều cái tiếp thu chậm hơn khác, học hành cũng cực hơn.
Dù điểm thi cấp hai nhưng mấy năm học Đào Hoài Nam cũng dạng , Trì Sính yêu cầu cao, thành tích của Đào Hoài Nam bao giờ tụt dốc.
Giờ mù cũng thi đại học , Đào Hiểu Đông cần em học giỏi, chỉ cần lớn lên vui vẻ là , nhưng Trì Sính thì khác, nó quản Đào Hoài Nam chặt, phương diện nào cũng quản. Ba năm cấp hai hễ Đào Hoài Nam học hành sa sút là Trì Sính mắng ngay, Đào Hoài Nam cũng chăm chỉ, luôn giữ vững phong độ khá giỏi.
Đến ngày khai giảng thật, Trì Sính dắt tay báo danh, bước trường Đào Hoài Nam vẫn còn lẩm bẩm, cái trường lấy mà đắt thế .
Ra ngoài đường là Đào Hoài Nam đeo lên lớp mặt nạ lạnh lùng ít , tỏ vẻ cool ngầu. Đây là lớp vỏ bảo vệ bé mù tự tạo cho bao năm nay, dường như cứ tỏ lạnh lùng thì sẽ bớt xì xào bàn tán hơn, cảm giác như một mù lạc quan vui vẻ sẽ dễ trêu chọc hơn một mù lạnh lùng ít .
Trường lắm, nhưng với Đào Hoài Nam thì cũng thế thôi, đằng nào cũng thấy .
Lớp 10 ở tầng hai, thể thang bộ hoặc thang máy. Trì Sính dắt thang bộ, Đào Hoài Nam nhẩm đếm từng bậc thang trong đầu.
Có vỗ nhẹ đầu từ phía , Đào Hoài Nam nhíu mày thì tiếng : "Hai ông cũng học trường ?"
Đào Hoài Nam ngạc nhiên: "Thạch Khải hả?"
"Ừ.” Cậu bạn : “Duyên nợ dứt ."
"Thế Kỳ Kỳ ?" Đào Hoài Nam hỏi: “Cậu học đây ?"
"Không ." Thạch Khải nhai kẹo cao su, thổi một quả bóng nhỏ: “Trường xa nhà nó quá, về mất hơn tiếng đồng hồ, bố nó chịu nổi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-48.html.]
"Thế là hai cùng bàn nữa ." Ba đứa lên lầu chuyện.
Thạch Khải là bạn bàn hồi lớp 7, thằng cao to là Thạch Khải, thằng thấp hơn là Chu Kỳ. Hồi đầu Đào Hoài Nam với hai đứa lắm, vụ bắt nạt trong phòng nước Thạch Khải bênh vực thì quan hệ lên hẳn. Lớp 8 lớp 9 chơi phết, thỉnh thoảng Trì Sính còn chơi bóng rổ với bọn nó, Đào Hoài Nam ngoài .
Đến cửa lớp 10A3, Thạch Khải tiếp mà rẽ cùng, Đào Hoài Nam tiếng bước chân bèn hỏi nhỏ: "Cậu cũng học lớp ?"
"Ừ hứ." Thạch Khải thổi kẹo cao su nổ cái bốp.
Đào Hoài Nam bảo: " là duyên nợ dứt thật."
Gặp quen nên lớp vỏ lạnh lùng của Đào Hoài Nam vỡ tan tành. cũng chỉ chuyện với Trì Sính và Thạch Khải, tò mò về khác việc khác, mắt xuống đất, ai chuyện thì mặt về hướng đó, qua chẳng ai mù.
Thầy chủ nhiệm là một giáo viên nam trẻ tuổi, dạy Toán, giọng nghiêm khắc. Thầy đặt một đống quy tắc phát khiếp, cả lớp im thin thít ai dám ho he. Thầy giới thiệu Đào Hoài Nam là khiếm thị lớp, cũng nhấn mạnh gì cả. Điều làm Đào Hoài Nam nhẹ nhõm hẳn, chứ bắt lên cho cả lớp soi mói thì ngại c.h.ế.t .
Buổi họp lớp đầu tiên kéo dài hai tiếng đồng hồ. Các giáo viên bộ môn cũng đến mắt, profile khủng bố lắm, là tiến sĩ.
Đến môi trường mới Đào Hoài Nam cần thời gian thích nghi, giọng các thầy cô một lượt, trừ cô giáo tiếng Anh giọng đặc biệt thì chẳng nhớ ai.
Họp lớp xong, Đào Hoài Nam thấy đầu to một vòng.
"Chẳng nhớ gì cả." Đào Hoài Nam thì thầm.
Thạch Khải vẫn hai đứa, Đào Hoài Nam nghiêng bảo: "Vừa nãy thầy bảo bắt hút t.h.u.ố.c là ghi sổ đầu bài đấy, cẩn thận."
"Tớ cai ." Thạch Khải bỏ thêm viên kẹo cao su mồm: “Không thấy nhai kẹo suốt , suýt ông già đ.á.n.h gãy chân."
"Thật á?" Đào Hoài Nam chớp mắt: “Bị bố tóm ?"
"Thật mà.” Thạch Khải nhớ trận lôi đình của bố mà vẫn còn run: “Thầy cô tóm , chứ bố tớ tóm là xác định tàn phế."
Đào Hoài Nam bảo: "Hút t.h.u.ố.c gì ngon ."
Lớp mới toanh, học sinh từ khắp nơi đổ về, hiếm nhóm ba đứa cùng lớp cũ như bọn họ, các bạn khác quen nên còn giữ kẽ, chỉ ba đứa chuyện rôm rả. Chủ yếu là Đào Hoài Nam và Thạch Khải , Trì Sính ít khi mở miệng, thỉnh thoảng mới chêm vài câu.
Có Trì Sính, thêm bạn , Đào Hoài Nam bớt căng thẳng hẳn, thấy thoải mái hơn nhiều.
Lớp 10 tiết tự học buổi tối, hơn năm giờ là tan học. Trường mới xa nhà, mấy ngày đầu trai lái xe đưa đón.
Sau đó thuê một bác tài xế, chuyên đưa đón hai đứa học, bác là về hưu sống gần nhà. Bác vui tính lắm, chuyện trò, chiều đón về mang bánh ngọt vợ làm cho hai đứa ăn.
Trẻ con mới lớn nhanh lắm, lập nhóm chat cái là rôm rả ngay, lớp dám chuyện thì về nhà nhắn tin bù. Đào Hoài Nam tắt thông báo tin nhắn, thì điện thoại rung suốt ngày.
là tuổi trẻ bồng bột, mới khai giảng đầy một tháng mà trong lớp hai ba cặp đôi . Trai xinh gái cả lớp gán ghép trêu chọc trong nhóm, Đào Hoài Nam còn nhớ hết giọng ai với ai mà yêu ầm ầm .
Lên cấp ba hào quang học sinh giỏi còn rực rỡ như hồi cấp hai nữa, hơn nữa và Trì Sính đều là học sinh tự túc, Trì Sính vẻ chú ý như hồi cấp hai. Trong lớp chia phe rõ rệt, đám đóng tiền học và đám thi đỗ điểm cao chơi riêng. Trì Sính tạm thời xếp nhóm tự túc, cán sự lớp và cán sự bộ môn đều chọn từ nhóm thi đỗ, đám học giỏi ngày ngày cắm đầu học đua tranh , còn đám tự túc phía thì chỉ lo chơi.
Không đứa nào lập cái nhóm chat riêng, lôi hết đám con trai hệ tự túc , tổng cộng hơn chục mống.
Khai giảng lâu ai cũng Đào Hoài Nam mù, nhưng học sinh cấp ba chín chắn hơn nhiều, ai coi là sinh vật lạ, cũng tò mò soi mói, ngược đường gặp còn chủ động nhường đường, giúp đỡ.
Con trai tuổi trẻ trâu thì trẻ trâu, nhưng cũng bắt đầu dáng đàn ông , còn thấy bắt nạt kẻ yếu là ho nữa, ngược đối xử với yếu thế còn hòa nhã bao dung hơn.
Đào Hoài Nam thích môi trường mới , quan hệ với bạn bè cũng .
Cái nhóm chat nhỏ thì ôi thôi náo nhiệt, mấy ông tướng chuyện ngượng mồm, ngày nào bậy vài câu là chịu .
Điện thoại Đào Hoài Nam kêu ting một tiếng, tag trong nhóm.
Trì Sính đang rang cơm trong bếp, Đào Hoài Nam lấy tai đeo . Trong nhóm đứa tag xong định nhắn tin, đứa khác nhắc gửi voice chat.
Thế là nó gửi voice: "Hoài Nam xem phim mát mẻ bao giờ ?"
Đào Hoài Nam mic: "Chấm than chấm than".
Đào Hoài Nam: !!
Có đứa nào đó nhắn: "Ơ Hoài Nam cũng gõ chấm than , tưởng chỉ gửi voice thôi chứ."
Thạch Khải: "Nó gửi gì chả , sticker cũng chơi tất, mày ngáo giờ điện thoại chế độ lệnh bằng giọng mà."
Thằng tag là một đứa nghịch ngợm nhất lớp, cũng là đứa yêu đầu tiên, hỏi: "Hoài Nam xem ? Anh Nam nhiều link lắm, gửi cho ít mà nhé?"
Đào Hoài Nam trả lời, mấy chuyện bậy bạ của con trai tham gia, cũng dám, Trì Sính cấm tiệt. Đào Hoài Nam giả c.h.ế.t, trả lời chỉ âm thầm hóng hớt.
Đứa khác bảo: "Tiếng giả thôi, ai thèm tiếng, tao tắt tiếng xem."
Có đứa đáp trả: "Đù, mày sợ khác thấy chứ gì, tối trùm chăn tay xem chứ gì?"
Đứa bảo: "Chứ còn gì nữa, xem hăng quá b.ắ.n đầy chăn, lén lút ga giường."
Bọn đúng là vô liêm sỉ, mấy ấm cô chiêu cái gì cũng dám , Đào Hoài Nam ngây thơ trong sáng nhiều lúc mà đỏ cả tai.
Không đứa nào gửi một đoạn video ngắn nhóm, điện thoại Đào Hoài Nam tự động phát, kịp tắt thì tiếng oang oang lên .
Cậu bé ngây thơ chịu nổi cái , mấy giây thôi mà mặt đỏ bừng, nhưng tò mò quá nên trùm chăn tắt ngay.
Cậu bao giờ thứ âm thanh trực quan thế , truyện diễn cảm thấy ngại , huống hồ là cái .
Âm thanh tác động mạnh quá, tiếng ma sát, tiếng thở dốc khiến trí tưởng tượng của bay xa tít tắp.
Vì thấy bao giờ nên những gì tưởng tượng khi còn cường điệu hơn thực tế.
Trì Sính tắm xong thấy Đào Hoài Nam đeo tai sấp trong chăn, mặt vùi cánh tay, thở hổn hển.
Trì Sính đoán ngay là đứa nào rủ rê bậy bạ, tới lật chăn , Đào Hoài Nam giật thon thót.
Thực tắt video , nhưng dư âm vẫn còn đó, vẫn nóng hầm hập.
Cậu giấu Trì Sính, hai đứa thích dối, Đào Hoài Nam dậy ôm Trì Sính, thú nhận: "Vừa nãy tớ hai phút."
Trì Sính để ôm, bên giường mắng.
"Tớ thấy khó chịu..." Cơ thể Đào Hoài Nam phản ứng hổ, kích thích bởi những âm thanh mờ ám và trí tưởng tượng phong phú của .
Trì Sính bảo: "Đáng đời."
Đào Hoài Nam thấy nó dữ, buông ôm nữa nhưng nỡ, đành bĩu môi, vẫn ôm chặt.
Trì Sính hỏi: "Nghe cái gì?"
Đào Hoài Nam ấp úng: "Thì cái loại đấy..."
"Nam nữ?" Trì Sính cúi xuống .
Đào Hoài Nam lí nhí "nam nữ": "Nghe tí xíu thôi ."
Trì Sính nhướn mày, im lặng một lúc hỏi: "Thích ?"
"Không thích!" Đào Hoài Nam hiểu nó hỏi thế, trả lời theo bản năng sinh tồn: “Có gì mà thích."
Trì Sính xoa đầu : “ừ" một tiếng.
Đào Hoài Nam nhạy cảm nhận Trì Sính vẻ vui, ngẩng đầu lên đảm bảo: "Tớ hứa linh tinh nữa, tớ sai , đừng giận."
Trì Sính vẫn "ừ", bảo: "Không ."