Chó Dữ Lâu Năm - Chương 47

Cập nhật lúc: 2026-02-20 00:01:24
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Kể từ hôm đó, Đào Hoài Nam mê mẩn việc nhịp tim của Trì Sính.

Cứ hễ trời mưa là Đào Hoài Nam áp tai n.g.ự.c trái Trì Sính, mái tóc mềm và vành tai nhẹ nhàng chạm nó, tai che , dường như cả thế giới chỉ còn tiếng tim đập của Trì Sính.

Tiếng thình thịch vang lên đều đặn và dịu dàng bên tai, cảm giác thật mê .

Hôm nay Đào Hiểu Đông về thấy Đào Hoài Nam dựa Trì Sính ngủ say sưa, Trì Sính vốn dựa lưng sô pha , giờ trượt dần xuống, sắp trượt luôn xuống đất .

"Tạo dáng kiểu gì đấy?" Đào Hiểu Đông mở cửa làm hai đứa giật .

Trì Sính chỉ Đào Hoài Nam, thì thầm: "Nó ngủ ."

"Ngủ thì cho giường mà ngủ chứ.” Đào Hiểu Đông ngạc nhiên hai đứa: “Ngồi thế mỏi ?"

"Không ạ." Trì Sính : “Tỉnh dậy là ngủ , mưa to quá."

"To thật, tắc đường kinh khủng, về muộn tí nữa chắc xe ngập nước luôn." Đào Hiểu Đông cởi bộ đồ ướt , quần đùi.

Đào Hiểu Đông xuống ghế sô pha bên , bảo Trì Sính: "Trường Phụ Trung liên hệ với ."

Trì Sính , ngạc nhiên nhướn mày.

Trường Phụ Trung đúng là liên hệ với Đào Hiểu Đông, thông qua nhà trường. Thực mấy trường cấp ba đều nắm rõ danh sách học sinh giỏi của các trường cấp hai, nhất là những đứa đăng ký nguyện vọng trường , kết quả mấy kỳ thi lớn lớp 9 họ đều . Cộng thêm trường cấp hai cũng tiếc nuối vì mất một thủ khoa, lãnh đạo các trường quen , nên cũng ý đề cập chuyện của Trì Sính vài .

Ý của trường Phụ Trung là, nếu Trì Sính học thì họ sẽ nhận, thể phá lệ cho nó diện tự túc. Điểm chuẩn Phụ Trung là 580, diện tự túc cũng 556, đủ 556 điểm mới tư cách đóng tiền học. chỉ phá lệ một thôi, Đào Hoài Nam . Tài nguyên trường hạn, bão hòa , thêm Đào Hoài Nam là gạt một học sinh khác .

"Tức là em , còn Đào Hoài Nam vẫn ." Trì Sính hỏi : “Ý là thế ạ?"

Đào Hiểu Đông gật đầu: " thế."

Trì Sính mở miệng kịp gì, Đào Hoài Nam trong lòng nó bật dậy, mở mắt : "Đi , ."

"Giả vờ ngủ ?" Đào Hiểu Đông phì : “Thấy ngủ say sưa lắm mà, hóa nãy giờ giả vờ đấy ?"

"Mới tỉnh.” Đào Hoài Nam nắm lấy cánh tay Trì Sính: “Đi Phụ Trung , Phụ Trung."

"Đi cái khỉ mốc." Trì Sính gạt : “Tôi rảnh ? Vừa tốn công tốn tiền."

"Phụ Trung mà.” Đào Hoài Nam cau mày, má vẫn còn vết hằn do tì Trì Sính lúc nãy: “Tớ lo c.h.ế.t , nghĩ đến chuyện học là tớ rầu, Phụ Trung , tớ trường khiếm thị."

Trì Sính bình thản đáp: "Không ."

"Sao .” Đào Hoài Nam đập đập tay nó hai cái, cũng khá mạnh tay: “Tớ cần lo nữa, tớ lớn !"

"Lúc khác cơ mà.” Đào Hiểu Đông châm chọc bên cạnh: “Sao giờ đổi giọng ?"

Mấy ngày nay Đào Hoài Nam cứ canh cánh chuyện Trì Sính học Phụ Trung, giờ thấy tia hy vọng, bảo: "Nếu làm chuyện thì tớ lung tung , tớ hối hận ."

Trì Sính vẫn lắc đầu: "Tôi ."

Trước Đào Hoài Nam cứ nghĩ Trì Sính là sống nổi, từ vụ 70 điểm thi cấp ba của Trì Sính, Đào Hoài Nam cảm thấy độc lập vô cùng. Chỉ cần Trì Sính học t.ử tế gây chuyện nữa, học ở cũng .

Đào Hiểu Đông gì, bên cạnh xem kịch. Nhìn Đào Hoài Nam một tràng, Trì Sính dùng hai chữ " " chặn họng, hai đứa cãi mà hả hê.

"Cậu đừng bướng thế..." Đào Hoài Nam cứng chuyển sang mềm mỏng dỗ dành: “Thứ Sáu đến đón tớ, sáng thứ Hai tớ , tớ tự lo mà."

"Cậu tự lo ." Trì Sính bắt đầu thấy phiền, cau mày vẻ mặt khó coi: “Đừng lải nhải nữa."

Đào Hoài Nam cũng cuống, lắc lắc tay nó.

Trì Sính đẩy sang một bên, dậy về phòng.

Thực Đào Hiểu Đông trả lời bên ngay lúc đó . Anh hiểu tính Trì Sính, nó bỏ cả bài văn để Phụ Trung, cố tình thi trượt, giờ nó cũng chẳng đổi ý . Hơn nữa Đào Hiểu Đông nhắm trường , vẹn cả đôi đường cho hai đứa nhỏ, tống cả hai đấy cũng đỡ lo.

Ông trai bụng đầy mưu mô, nhưng cứ im ỉm . Để cho hai thằng em giời đ.á.n.h nếm mùi đau khổ dằn vặt, đừng cái gì cũng đổ lên đầu phụ , còn chuyện thì hưởng trọn.

Tối hôm đó Đào Hoài Nam đóng cửa phòng, nhỏ nhẹ giảng giải cho Trì Sính. Anh trai chuyện trường quốc tế với , trong đầu Đào Hoài Nam lúc vẫn nghĩ nếu Phụ Trung thì chỉ nước trường thường, điểm Trì Sính thế trường khá một tí cũng nổi.

Trì Sính cho nhức cả đầu, cuối cùng đưa tay bịt miệng .

Đào Hoài Nam bịt miệng cũng cuống, thè lưỡi l.i.ế.m lòng bàn tay Trì Sính.

Cảm giác ươn ướt nhột nhạt làm Trì Sính rụt tay .

Trì Sính lật , lưng về phía Đào Hoài Nam, cau mày bảo: "Nói nữa thì sang ngủ với ."

"Thế tớ cũng ." Đào Hoài Nam hiếm khi cố chấp với Trì Sính như thế: “Tớ học trường ."

"Cứ nhất định đẩy xa chứ gì?" Giọng Trì Sính rõ ràng chút nóng nảy: “Tôi bảo đừng lo chuyện ."

"Tớ ý đẩy xa..." Đào Hoài Nam cuống quýt , sờ soạng tìm khuỷu tay Trì Sính: “Tớ thích vì tớ mà tệ ."

"Đào Hoài Nam.” Trì Sính dậy, lạnh lùng hỏi: “Cậu thôi ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-47.html.]

Mỗi khi Trì Sính dùng giọng điệu , tức là nó giận thật . Đào Hoài Nam dám nữa, Trì Sính giận, mỗi hai đứa giận Đào Hoài Nam đều khó chịu.

"Tớ nữa." Đào Hoài Nam lí nhí.

Trì Sính tung chăn xuống giường, Đào Hoài Nam túm chặt lấy nó: "Cậu đấy?"

"Giờ chuyện." Trì Sính gạt tay : “Buông ."

Lông mi Đào Hoài Nam run rẩy, bảo: "Tớ nữa, ngủ ."

Trì Sính rõ ràng giận, cuối cùng vẫn bỏ ngoài.

Đêm đó Trì Sính ngủ sô pha, Đào Hoài Nam ngủ một giường, mặt tường, trằn trọc mãi ngủ . Cậu ngoài dỗ Trì Sính, nhưng gì.

Trì Sính làm tất cả vì , nhưng Trì Sính bay cao bay xa, làm gánh nặng cho nó nữa.

Đêm nay trời mưa, tiếng mưa ồn ào, nhưng cũng chẳng tiếng tim đập để nữa.

Trì Sính giận thật thì khó dỗ lắm, nhất là Đào Hoài Nam cũng bí, chẳng dỗ thế nào. Cậu thật lòng Trì Sính Phụ Trung. Mấy năm ốm, nửa đêm cõng cấp cứu, thấy đẩy rầm rập khu cấp cứu bao nhiêu , hai cáng thương, bảo ruột gan phòi cả ngoài, đ.â.m lỗ chỗ, là học sinh trường cấp ba gần đó.

Thế nên trong ấn tượng của Đào Hoài Nam, trường và trường kém khác một trời một vực. Mấy hôm dám nhắc chuyện vì sự còn cách nào khác, chỉ âm thầm lo lắng. Giờ cơ hội , Trì Sính Phụ Trung.

Mấy ngày nay Trì Sính chẳng thèm mặt , cũng chẳng chuyện mấy.

Đào Hoài Nam ghẻ lạnh, cũng dám sán gần, phần lớn thời gian tự điện thoại hoặc sờ sờ sách vở. Lúc Trì Sính học bài bên cạnh, dám chuyện, chỉ lặng lẽ cùng.

Thỉnh thoảng Đào Hoài Nam rụt rè gọi: "Anh nhỏ."

Trì Sính lạnh lùng "ừ" một tiếng.

"Cậu nghỉ tí nhé?" Đào Hoài Nam đặt cốc nước ép dưa hấu cạnh tay nó: “Cậu uống , ngọt lắm."

"Để đấy." Trì Sính ngẩng đầu, chỉ buông một câu.

Đào Hoài Nam xuống, nhích nhích gần Trì Sính, cách đủ để cánh tay cọ khi cử động.

xem Trì Sính vẫn để ý đến , xích xa một chút, cho dính .

Đào Hoài Nam mím môi, dám động đậy nữa.

Lâu lắm hai đứa giận , dạo Trì Sính ít nổi nóng, tính tình hòa nhã hơn nhiều, Đào Hoài Nam cũng ít chọc giận nó.

Hai em ngày nào cũng dính lấy thiết, Đào Hoài Nam lúc nào cũng bịt tai tim đập, đến mức tim cũng đập thình thịch theo, trong lòng ấm áp lâng lâng.

Lâu đày ải, giờ lạnh nhạt thấy khó chịu kinh khủng.

Khó khăn lắm mới mong một ngày mưa, trời lất phất mưa là Đào Hoài Nam mò mẫm tìm Trì Sính.

Trì Sính đang tra tài liệu máy tính, Đào Hoài Nam lưng nó, nhẹ nhàng vòng tay ôm cổ.

Trì Sính thấy tiếng mưa, gỡ tay .

Đào Hoài Nam dùng đốt ngón tay dụi mũi, im lặng lưng nó.

Trì Sính gõ phím lạch cạch, thỉnh thoảng click chuột, một lúc lâu vẫn để ý trời mưa. Mãi đến khi bên ngoài nổ một tiếng sấm rền, nó cảm nhận tay Đào Hoài Nam đặt lưng ghế bấu chặt .

Lúc Trì Sính mới cửa sổ, mưa to từ lúc nào . Đào Hoài Nam dọa giật , hồn, lúc nào sấm nổ, chớp mắt hoang mang, môi mím chặt dám ho he.

"Lại đây." Trì Sính cau mày, nắm tay Đào Hoài Nam kéo về phía : “Mưa bảo?"

"Chưa kịp bảo đẩy tớ ." Đào Hoài Nam bên cạnh, năng cũng dè dặt, trông đến là tội nghiệp: “... Cậu đừng giận nữa nhé?"

Trì Sính kéo gần hơn chút nữa, Đào Hoài Nam nương theo lực kéo lên đùi Trì Sính, vòng tay ôm cổ nó.

Trì Sính một tay xoa đầu mấy dịu dàng, hỏi vọng từ xuống: "Sợ ?"

Trẻ con là thế, dỗ thì thôi, càng dỗ càng tủi .

Mắt Đào Hoài Nam đỏ hoe, áp tai n.g.ự.c Trì Sính nhịp tim một lúc, thẳng dậy hôn lên cằm nó.

Trì Sính vẫn xoa đầu : "Vuốt lông vuốt lông, sợ nữa."

Đào Hoài Nam hôn lên cằm nó, Trì Sính né. Đào Hoài Nam hôn dần lên mặt, từng cái chạm nhẹ nhàng.

Trì Sính bảo: "Như ch.ó con ."

"Thì vốn là ch.ó con mà." Đào Hoài Nam thì thầm.

Trì Sính gì nữa, Đào Hoài Nam áp má vai nó, thỉnh thoảng ngẩng lên hôn lên mặt, lên cằm Trì Sính. Trì Sính một tay ôm hờ , tay vẫn di chuột, thi thoảng gõ vài chữ, máy in kêu rè rè, Trì Sính in nhiều tài liệu học tập.

Lúc Đào Hoài Nam hôn lên môi Trì Sính, Trì Sính màn hình thao tác chuột hôn đáp .

Những đôi môi mềm mại chạm , Đào Hoài Nam trong lòng Trì Sính, tủi buồn bã hôn môi với nó.

Loading...