Chó Dữ Lâu Năm - Chương 42

Cập nhật lúc: 2026-02-14 06:07:02
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đứa trẻ nhõng nhẽo ngủ cũng ngủ đến mức nước mắt đầm đìa trông thật đáng thương. Trì Sính ôm , bất lực xoa đầu, : "Lại mơ linh tinh gì ."

Đào Hoài Nam vẫn cứ hôn Trì Sính từng cái một, đôi môi mềm mại nóng hổi dán , mang theo vẻ dỗ dành và cầu xin cẩn trọng.

Trì Sính cũng áp má , thấy nhiệt độ mặt nóng rực, gọi tên .

Đào Hoài Nam còn định hôn tiếp, Trì Sính ngửa cổ , bảo: "Uống t.h.u.ố.c ."

Không hôn , Đào Hoài Nam dừng , ngửa mặt lên động đậy nữa, đôi mắt to mở to chớp chớp chậm chạp, mang theo sự yếu ớt của bệnh. Không hôn cũng quấy , chỉ lặng lẽ ngửa mặt về hướng cũ.

Trì Sính định buông lấy thuốc, hai giây rốt cuộc vẫn đành lòng, cúi đầu chạm nhẹ môi Đào Hoài Nam.

"Uống t.h.u.ố.c , sốt ngốc bây giờ."

Trì Sính xuống giường, Đào Hoài Nam quấn chăn đó, bất động.

Trì Sính lấy t.h.u.ố.c kịp , Đào Hoài Nam ho một tiếng, kìm cúi đầu nôn khan hai cái, vội vàng lấy tay che miệng. Lúc Trì Sính , Đào Hoài Nam đang nôn khan liên tục.

"Không , bỏ tay ." Trì Sính chạy lấy chậu : “Cứ nôn , đừng kìm."

Vừa nãy còn tình cảm hôn , chớp mắt cái nôn thốc nôn tháo, bao nhiêu cháo ăn lúc nôn sạch.

Trì Sính bưng chậu cho nôn, Đào Hoài Nam khó chịu vô cùng, trong dày cuộn trào, cả lạnh run cầm cập.

Nôn một hồi lâu, đến lúc trong bụng chẳng còn gì, chỉ còn những cơn co thắt nôn khan.

Trì Sính cho súc miệng, đó cởi quần áo , dùng chăn mền sạch bọc , bế sang phòng trai. Đào Hoài Nam nôn xong cũng tỉnh táo hẳn, đó trông thật luống cuống.

Trì Sính mang khăn nóng đến lau tay cho , Đào Hoài Nam đón lấy : "Để tớ tự lau."

Vốn dĩ giọng khàn, dịch vị dày làm bỏng rát, . Trì Sính đưa khăn cho , sang dọn dẹp phòng của hai đứa. Đào Hoài Nam bây giờ là mấy giờ , chỉ hành hạ Trì Sính đến giờ vẫn ngủ.

Thể chất Đào Hoài Nam yếu thật, giường ủ ấm, cả khó chịu, trong lòng cũng khó chịu.

Trì Sính dọn dẹp nhanh, cái gì cần vứt thì vứt, cái gì cần ngâm thì ngâm, rửa tay xong thấy Đào Hoài Nam đang hướng mặt về phía chờ đợi.

Trì Sính bảo uống thuốc, sờ trán : "Nửa đêm hành nữa, uống t.h.u.ố.c hạ sốt , sáng mai tiêm."

Đào Hoài Nam đáp "".

Chút tình cảm vượt mức em nhen nhóm cú nôn của Đào Hoài Nam dập tắt ngúm, nhưng lẽ do hai quá thiết, thiết đến mức dù trong cảnh nào đối mặt với cũng thấy ngượng ngùng mất tự nhiên, như thể chuyện gì xảy cũng làm họ mất bình tĩnh. Họ cứ như đêm bình thường khác, cũng như mỗi Đào Hoài Nam ốm đau, cuộn tròn trong lòng Trì Sính, hít hà thở và cảm nhận nhiệt độ của .

Trì Sính xoa bụng cho , dày trống rỗng xẹp lép, Trì Sính áp lòng bàn tay bụng , : "Như con mèo bệnh ."

Đào Hoài Nam nhắm mắt trong lòng : “ừ" một tiếng "xin ".

"Khoan hẵng xin ." Trì Sính rũ mắt gáy : “Để dành bảo tiêm mà còn giở thói ăn vạ thì hãy , bây giờ đ.á.n.h là nể tình đang ốm đấy."

Nghe giọng là tâm trạng đang tệ, tính khí cũng chẳng gì, đang cố nén giận. lòng bàn tay vẫn ấm, cứ áp mãi lên bụng Đào Hoài Nam, cảm giác dễ chịu, mang cảm giác an cho nhóc mù lòa.

Không tại Trì Sính nén giận , tâm trạng Đào Hoài Nam lên một chút. Cậu đặt tay lên tay Trì Sính, lòng bàn tay nóng hổi, áp lên mềm mại ấm áp thế quả thực giống móng vuốt mèo.

Đào Hoài Nam dùng ngón tay cào cào mu bàn tay Trì Sính, : "Xin mà... tớ các chiều hư nên tùy hứng quá."

Đứa trẻ ngoan ngoãn, hễ chuyện gì là tự trách . Thực cũng chẳng trách , chẳng qua là tiêm viện, nửa đêm sốt cao thế cũng ai ngờ, nếu sẽ hành hạ Trì Sính thế , tự giác đòi tiêm .

Nói chuyện , thở cũng khó nhọc, cái dáng vẻ ủ rũ thiếu sức sống làm Trì Sính phát bực. Anh ấn Đào Hoài Nam chặt hơn, cau mày : "Chỉ cái mồm mép."

Đào Hoài Nam lúc nãy cởi đồ ngủ xong mặc nữa, giờ lưng trần áp áo ngủ của Trì Sính, trong chăn ấm áp dễ chịu quá, nhắm mắt chẳng mấy chốc ngủ .

Thuốc hạ sốt vẫn tác dụng, chỉ là hiệu quả chỉ kéo dài vài tiếng.

Trời sáng Trì Sính chẳng chẳng rằng đưa Đào Hoài Nam đến bệnh viện, quên cả xin nghỉ học. Giáo viên gọi hai cuộc, trai gọi mấy cuộc.

Lúc Trì Sính thấy thì gọi cho trai , bảo Đào Hoài Nam cảm, đưa tiêm.

Sau đó mới gọi cho giáo viên xin nghỉ hôm nay.

Phòng bệnh tạm thời ồn ào náo nhiệt, Đào Hoài Nam cởi giày giường truyền nước, thấy chân lạnh, sờ soạng kéo áo khoác đắp lên chân.

Trì Sính sờ trán kiểm tra nhiệt độ, : "Hết sốt , ."

"Hết sốt ạ." Đào Hoài Nam vẫn to, chỉ phát tiếng gió, thì thầm: “Tớ vẫn thấy lạnh."

Trì Sính cởi áo khoác đắp lên , Đào Hoài Nam hỏi: "Thế lạnh ?"

"Tôi lạnh." Trì Sính đôi môi trắng bệch của , lấy thỏi son dưỡng trong túi áo Đào Hoài Nam bôi cho .

Truyền nước đến tận trưa, tổng cộng ba chai, chai đầu tiên truyền xong Đào Hoài Nam bắt đầu mồ hôi, trông cũng tỉnh táo hơn nhiều.

Trì Sính nắm lấy cánh tay đang truyền dịch của , Đào Hoài Nam thích cảm giác t.h.u.ố.c lạnh ngắt chảy mạch máu, Trì Sính ủ ấm cho .

Trong phòng bệnh bật điều hòa ấm, Đào Hoài Nam mồ hôi nên khoác áo nữa. Cậu vẫn như một đứa trẻ, bệnh nặng nhẹ đều hiện rõ mặt, bệnh nặng thì ỉu xìu, đỡ một chút là tươi tỉnh ngay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-42.html.]

Cậu bắt đầu dùng cái giọng vịt đực chuyện với Trì Sính, còn liên tục kêu đói.

Trì Sính hỏi : "Muốn ủ tay cho mua đồ ăn?"

Đào Hoài Nam nghĩ ngợi, bảo: "Muốn ủ tay, nhưng mà đói."

"Đói thì chịu khó nhịn chút, truyền xong ngoài ăn." Trì Sính .

Đào Hoài Nam cầm một tay Trì Sính ấn lên bụng , hỏi: "Cậu cảm thấy ? Ọc ọc ọc ọc."

Ọc ọc cũng chịu, Trì Sính thể để một ở bệnh viện , Đào Hoài Nam thấy gì, kim chệch , hết t.h.u.ố.c cũng . Trì Sính bao giờ để Đào Hoài Nam một đó bên ngoài, hồi bé là sợ lạc, yên tâm bất cứ điều gì.

Truyền xong ba chai, Đào Hoài Nam tươi tỉnh.

Tuy thể khỏi hẳn ngay , nhưng cũng thấy đỡ khó chịu hơn nhiều. Trì Sính đưa ăn chút cháo , Đào Hoài Nam chê loãng quá, ăn thêm hai cái bánh bao kim sa.

Trì Sính dám cho ăn nhiều, ăn xong hai cái bánh bao chỉ cho húp nửa bát cháo. Đào Hoài Nam no, nhưng cũng đòi thêm, bản cũng sợ nôn tiếp.

Ăn xong bắt xe về nhà, xe nhịn đảo mắt liên tục, ghé sát Trì Sính thì thầm: "Tối qua ..."

Trì Sính liếc hai cái, sang cửa sổ xe.

"Có gọi tớ là Nam Nam ?" Đào Hoài Nam húc vai , như con cáo nhỏ: “Cậu tưởng tớ hả?"

Trì Sính để ý đến , Đào Hoài Nam húc tiếp: "Bình thường thấy gọi tớ thế? Bình thường lạnh lùng Đào Hoài Nam Đào Hoài Nam."

Tài xế chuyện, bật , chắc thấy đứa nhỏ thú vị.

Trì Sính đời nào tiếp lời , căn bản là lờ luôn.

Anh để ý cũng ảnh hưởng đến việc Đào Hoài Nam tự biên tự diễn, tài xế ở đó cũng dám quá trớn, đợi xuống xe Trì Sính dắt tay giẫm lên tuyết kêu rào rạo, Đào Hoài Nam tít mắt: "Cậu lén gọi tớ là Nam Nam, hổ."

Trì Sính nhướng mày, một lúc lâu, cuối cùng vẫn gì.

Chuyện "Nam Nam" làm Đào Hoài Nam sướng rơn, đắc ý như bay lên trời.

Trì Sính bao giờ gọi như thế, sến súa c.h.ế.t , Trì Sính lạnh lùng đột nhiên dịu dàng thế quá bất ngờ. Đào Hoài Nam mỗi nghĩ đến là buồn .

Cũng chẳng là trong đầu chỉ chứa mỗi hai chữ "Nam Nam" là cố tình giả ngốc, chuyện tối hôm ngoài hai chữ "Nam Nam" tuyệt nhiên nhắc đến một lời.

Chỉ bảo Trì Sính làm ngại ngùng, chứ bảo Đào Hoài Nam hổ.

Vốn dĩ lớp học thêm mùa đông cũng chẳng còn mấy ngày, vì trận ốm của Đào Hoài Nam nên mấy ngày hai nghỉ luôn, chỉ đến lấy bài tập ngày cuối cùng.

Thực hai ngày cuối Đào Hoài Nam khỏi , khỏi cũng chẳng , lý do chính đáng để nghỉ học ai mà học chứ.

Cậu ở nhà suốt ngày quấn lấy Trì Sính bắt gọi "Nam Nam", làm Trì Sính phiền quá ném nhà vệ sinh bắt tự tắm. Đào Hoài Nam tự mở cửa chui : "Nước nóng, lạnh lắm."

"Thế thì về giường ." Trì Sính .

Trì Sính sợ nhất mè nheo, thằng nhóc phiền quá thể. Đào Hoài Nam gác đầu lên , Trì Sính bảo: "Nói thêm một chữ nữa bịt miệng đấy."

"Thế tớ nữa." Đào Hoài Nam chỉnh tư thế, từ thành , gối đầu lên đùi Trì Sính, còn kéo cái chăn bên cạnh đắp lên . Tìm tư thế thoải mái mới : "Cậu sách , tớ làm phiền ."

Bảo làm phiền là im thật, đùi Trì Sính sách , ngoan cực kỳ.

Trì Sính rời mắt khỏi cuốn sách, cúi xuống . Nhìn lâu, đưa tay xoa tóc . Đào Hoài Nam đang say sưa, thấy tay Trì Sính đưa tới cũng vô thức đưa tay lên sờ sờ.

Một trận cảm cúm làm Đào Hoài Nam gầy mấy cân, cằm nhọn hẳn .

Bên ngoài tuyết rơi một trận lớn suốt đêm, sáng tuyết trong khu ngập đến mắt cá chân. Đào Hoài Nam Trì Sính bảo tuyết dày liền ngoài chơi, nhưng mới khỏi ốm Trì Sính cho cả.

"Tiểu Trì ơi, xuống lầu chơi với tớ một lúc ." Đào Hoài Nam khoanh chân sô pha chỉ thị.

Tiểu Trì chẳng thèm , coi như thấy.

Chỉ thị của chỉ tác dụng với Hiểu Đông, với Trì Sính thì vô hiệu. Đào Hoài Nam bèn mò mẫm bò tới, lên Trì Sính, ôm cổ bắt đầu thương lượng: "Anh nhỏ tớ ngoài dạo, mấy ngày tớ xuống lầu."

Trì Sính lạnh lùng từ chối: "Đợi hết ho ."

"Hôm nay tớ ho ." Đào Hoài Nam : “Họng tớ hết ngứa ."

"Tưởng điếc ?" Trì Sính dửng dưng: “Vừa nãy lén ho, ho đến vỡ cả tiếng."

Đào Hoài Nam năn nỉ ỉ ôi, Trì Sính mềm cứng ăn.

Sau đó Đào Hoài Nam đùi Anh nhỏ, cầu xin bèn giở thói ăn vạ: "Cậu đưa tớ tớ đấy, nước mắt tớ đến nhanh lắm đấy!"

"Tránh , đừng làm phiền ." Trì Sính gạt sang một bên.

"Tớ đếm ba hai một, đếm đến một là nước mắt tớ rơi ngay! Tiểu Trì đừng tin." Đào Hoài Nam chọc chọc : “Tớ đếm đấy!"

Trì Sính: "Một."

Đào Hoài Nam dở dở , lăn xuống, sờ sờ lưng ghế sô pha tự : "Đâu còn là lúc gọi là Nam Nam nữa, Nam Nam Nam Nam, lời đường mật!"

Loading...