Chó Dữ Lâu Năm - Chương 39

Cập nhật lúc: 2026-02-14 05:48:05
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Câu " " thốt ngang phè phè. Nói xong Đào Hoài Nam mới thấy hố, thêm gì đó chữa cháy nhưng há miệng chẳng gì, cuối cùng dậy cúi đầu bỏ .

Nói hết câu bỏ , bình thường chắc chắn Trì Sính sẽ lôi cổ giáo huấn một trận, nhưng hôm nay nó cũng chả buồn , mặc kệ .

Đào Hoài Nam tự biên tự diễn mấy vở kịch tâm lý trong đầu, trẻ con nhạy cảm lớn lên vẫn nhạy cảm. bản chất đứa quá u uất, tự biên tự diễn chán chê tự thoát .

Chưa đợi đến lúc vượt quá giới hạn chịu đựng của Trì Sính để ăn đòn, tự bình thường trở , ăn ngon ngủ kỹ, học hành chăm chỉ.

Hai em ở trường khá lòng bạn bè, Trì Sính học giỏi nhất lớp, thêm chiến tích hai trận đ.á.n.h hồi lớp 7, cũng như hào quang tỏa sáng, học sinh giỏi nhất lớp coi như bộ mặt của cả lớp, chỉ cần quá lạnh lùng khó gần thì nhân duyên sẽ tệ. Đào Hoài Nam thì khỏi bàn, động vật quý hiếm cần bảo tồn của lớp.

Thường thì ăn trưa xong Trì Sính dắt Đào Hoài Nam dạo vài vòng sân thể dục, lì một chỗ từ sáng đến tối mệt mỏi lắm. Có hôm Trì Sính chơi bóng rổ, Đào Hoài Nam một bậc thềm, trời tháng Chín mát mẻ, mặc áo hoodie hóng gió ở sân thể d.ụ.c dễ chịu.

tới xuống cạnh , động tác nhẹ nhàng, thoang thoảng mùi dầu gội đầu thơm mát, cố tình ép giọng ồm ồm hỏi: "Đoán xem ai đây?"

Đào Hoài Nam , chống cằm lên đầu gối bảo: "Chị Huyên chứ ai."

"Chán thế.” cô bé hất tóc đuôi gà: “Nhiều lúc tớ nghi giả vờ mù lắm, chắc là thấy hết đấy."

"Được thế thì quá." Đào Hoài Nam .

Cậu vẫn hướng mặt về phía sân bóng rổ, sân bóng ồn ào hỗn loạn tiếng Trì Sính, nhưng Đào Hoài Nam thích lắng tiếng bước chân của nó trong mớ âm thanh hỗn độn đó. Nhiều lúc cứ tưởng là thấy tiếng nó, nhưng thực là đoán mò.

"Thế cái gì bên đó?" Cô bé quơ tay mặt Đào Hoài Nam, chớp mắt, chẳng phản ứng gì.

"Tớ nhỏ."

"Cậu thấy ."

"Cậu thấy tớ." Đào Hoài Nam chớp mắt chậm rãi, năng cũng chậm rãi, buổi trưa mùa thu nắng ấm làm lười biếng: “Cậu bảo mắt tớ to, tớ về phía đó là ngay."

Cô bé phì : "Thế là giả vờ , cố tình mở to mắt ."

"Không cố tình, mở tự nhiên đấy." Đào Hoài Nam đưa tay lên ướm ướm mắt: “Vốn dĩ nó to thế mà."

"Khoe khoang." Cô bé móc trong túi hai cây kẹo mút, đưa cho Đào Hoài Nam một cây, tự ăn một cây.

Đối diện với một khiếm thị, ngoài sự thương cảm tự nhiên, còn cảm thấy an hơn, ở bên cạnh cũng thoải mái hơn. Sau đó hai gì nữa, mỗi ngậm một cây kẹo, cô bé sân bóng, Đào Hoài Nam tiếng Trì Sính.

Đây là bạn nữ bàn học kỳ , chỗ trong lớp đổi hàng năm, năm nay bàn là hai bạn nữ. Đào Hoài Nam trở thành nơi chứa đựng bao bí mật nhỏ của các thiếu nữ mới lớn, những chuyện ngại với khác các bạn sẵn lòng tâm sự với .

Cậu giống như một chiếc hộp bí mật im lặng, bình thản đón nhận bao tâm sự non nớt.

Trì Sính chơi bóng xong tới thì cô bé , Đào Hoài Nam đưa nước cho nó, Trì Sính mở nắp ngửa cổ uống ừng ực.

"Mệt ?" Đào Hoài Nam hỏi.

"Không." Trì Sính kéo dậy: “Vừa ngủ gật ?"

Đào Hoài Nam : "Cậu thật á? Tớ chợp mắt tí xíu thôi mà."

Trì Sính gì, đặt một tay lên lưng Đào Hoài Nam đẩy nhẹ về phía . Vừa chơi bóng xong, chạy nhảy liên tục sân, giờ thở vẫn đều, Đào Hoài Nam rõ mồn một tiếng thở của nó.

Đào Hoài Nam nhắm mắt , để Trì Sính đẩy , nương theo lực đẩy mà bước chầm chậm, sân cỏ nhân tạo mềm mại, Đào Hoài Nam đưa tay nắm lấy áo Trì Sính, trong lòng cũng thấy mềm mại theo.

"Làm gì đấy?" Trì Sính .

"Sờ tí thôi.” Đào Hoài Nam tít mắt: “Sờ tí thôi mà."

Trì Sính đưa tay chạm vết hằn đỏ má Đào Hoài Nam do lúc nãy ngủ gục lên tay, mắng yêu: "Đồ dính ."

Đào Hoài Nam dính , danh bất hư truyền, lớn tướng mà chẳng chịu độc lập, ngày nào cũng dính lấy nhỏ như sam. Mấy đứa trẻ học trường khiếm thị tầm tuổi là tự làm hết việc , Đào Hoài Nam học trường khiếm thị nên mất cơ hội rèn luyện tính tự lập, nhưng thực cũng thế thôi, học mấy năm ở trường khiếm thị học cái gì , ai bảo nhỏ, việc gì là cứ réo "Trì Khổ Trì Khổ".

Đào Hiểu Đông về sớm, lúc hai đứa học về thì ở nhà .

Đào Hoài Nam đồ ngủ là tắm , tắm xong thơm phức bước . Đào Hiểu Đông sở thích kỳ quặc là thích ngửi mùi em trai, nên sữa tắm của Đào Hoài Nam lúc nào cũng là mùi sữa. Về khoản Trì Sính cũng sở thích kỳ quặc kém, bản dùng loại khác nhưng nhất quyết bắt Đào Hoài Nam dùng loại .

Đào Hiểu Đông nấu cơm xong , lúc Đào Hoài Nam tắm Trì Sính nấu thêm bát mì tôm nõn. Tối qua hứa hôm nay nấu cho , Đào Hiểu Đông mắng: "Không thấy phiền ."

"Không phiền." Trì Sính để tâm, bưng bát mì đặt chỗ của Đào Hoài Nam.

Đào Hoài Nam tắm xong xuống ngay, ghé mũi ngửi ngửi, kêu "Oa" một tiếng, rón rén sờ bát, bát vẫn còn nóng hổi.

Trì Sính bếp lấy đồ, điện thoại Đào Hiểu Đông reo, dậy máy.

Đào Hoài Nam đặt hai tay lên đùi ngoan ngoãn đợi hai ăn cơm, mùi mì thơm nức mũi, thích ăn mì Trì Sính nấu nhất đời.

"Anh Khổ ơi, lấy hộ em..." Đào Hoài Nam hết câu, tiếng bát đũa va chạm loảng xoảng vang lên, đó là tiếng hét thất thanh của Đào Hoài Nam "A", tiếng bát vỡ tan tành.

Đào Hiểu Đông và Trì Sính cùng chạy , thấy Đào Hoài Nam đang run rẩy một bên, tay kéo quần xa .

"Bỏng hả?" Đào Hiểu Đông hỏi dồn, kéo Đào Hoài Nam xa đống mảnh sành: “Để xem nào."

"Nóng quá.” Mu bàn tay Đào Hoài Nam đỏ ửng, quần dính đầy mì, sợ quá giọng run run: “Em đụng , nó tự rơi xuống đấy, nóng quá!"

Trì Sính một lời, thụp xuống lột phăng quần Đào Hoài Nam , lột cả quần dài lẫn quần lót, dép cũng chẳng kịp cho xỏ, bế thốc nhà vệ sinh xả nước lạnh.

Nước lạnh xối làm Đào Hoài Nam rên lên một tiếng, Trì Sính bắt bồn tắm, tháo vòi hoa sen xả thẳng nước lạnh chân , nước lạnh chảy dọc xuống chân làm Đào Hoài Nam run cầm cập.

"Đau lắm ?" Trì Sính một tay đỡ , cau mày hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-39.html.]

"Xả nước thì đau, xả thì đau." Đào Hoài Nam nắm c.h.ặ.t t.a.y nó sợ trượt ngã, vẫn cố giải thích: “Em thật sự đụng ..."

Cậu bé mù mỗi khi gây rắc rối cho khác đều cảm thấy tự trách và áy náy vô cùng.

Trì Sính bảo: "Không của , ."

Mì múc một lúc , nóng thì nóng nhưng chắc đến mức bỏng nặng, xả nước lạnh một lúc bôi t.h.u.ố.c chắc là . Đào Hiểu Đông vẫn xót em, Đào Hoài Nam cởi truồng trong bồn tắm xả nước, miệng vẫn cứ thanh minh, trong lòng thấy khó chịu vô cùng.

Đào Hiểu Đông lên thành bồn tắm, vỗ nhẹ lưng em: "Trên bàn nước, tại em ."

Tay Đào Hoài Nam cũng bỏng, tự đưa tay xuống vòi nước, Trì Sính xả nước qua cho , xả một lúc lâu.

thấy nên từ nhỏ đến lớn Đào Hoài Nam bỏng vô , t.a.i n.ạ.n gì cũng thể xảy với . Trì Sính xử lý mấy vụ quen tay lắm , dù là bỏng trầy xước nó đều lo tất.

Lấy khăn tắm lau qua loa cho , Trì Sính nửa bế nửa vác về phòng. Đào Hiểu Đông chẳng chen tay , định giúp thì Trì Sính đầu cũng ngẩng lên bảo: "Để em làm cho ."

"Còn đau ?" Trì Sính đặt Đào Hoài Nam lên giường, lấy t.h.u.ố.c trị bỏng.

"Hết đau .” Đào Hoài Nam hắt xì một cái, thật thà khai báo: “Chỉ thấy nóng nóng thôi, đau như lúc nãy nữa."

Trì Sính "ừ" một tiếng, bảo " ".

Nó bình tĩnh quá, Đào Hiểu Đông cũng thôi can thiệp nữa, dựa tường hai đứa. Nhìn Trì Sính thành thạo bôi t.h.u.ố.c cho em, Đào Hoài Nam vì áy náy mà đưa tay chạm nhẹ tóc Trì Sính.

Dường như trong những thời gian để ý, hai đứa em lớn khôn thành những trai .

Đào Hoài Nam thật sự đụng bát, ngay ngắn đợi ăn cơm mà, sờ thử một thấy nóng là đụng nữa. Đít bát nước, mặt bàn lẽ cũng nước, cái bát tự trượt xuống thật.

Chuyện trách ai đây? Trách Trì Sính nấu mì cho , trách Đào Hiểu Đông điện thoại?

Chẳng trách ai cả, quy căn kết để cũng tại Đào Hoài Nam thấy.

Trì Sính bôi t.h.u.ố.c cho trong phòng, Đào Hiểu Đông dọn dẹp bãi chiến trường ngoài phòng ăn.

Đào Hoài Nam thấy khó chịu trong lòng, im thin thít.

Xử lý xong xuôi, Trì Sính dùng mu bàn tay chạm nhẹ cằm , bảo: "Để nấu bát khác cho."

Đào Hoài Nam lắc đầu: "Không ăn nữa ."

"Tôi ăn." Trì Sính ngoài.

Đào Hoài Nam ăn chung một bát mì với Đào Hiểu Đông, ăn mấy miếng là buông đũa. Trì Sính hỏi: "Mai ăn gì?"

Đào Hoài Nam vẫn lắc đầu, lí nhí: "Cho gì ăn nấy, dám đòi hỏi nữa ."

"Nhìn cái mặt kìa.” Đào Hiểu Đông phì : “Mày cố tình làm nũng là áy náy thật đấy."

"Không nữa.” Đào Hoài Nam ngẫm nghĩ: “Chắc cả hai."

Cả Trì Sính và Đào Hiểu Đông đều chọc , Đào Hiểu Đông bảo: "Cũng may là lớn đấy, chứ hồi bé chắc giờ đang nhè ."

Trì Sính "ừ": "Cũng sắp đấy."

Hai ông hùa trêu , thì đến mức, nhưng cảm giác chán ghét bản thì chắc chắn .

Tối đến Đào Hoài Nam cứ trằn trọc mãi ngủ , cứ lục đục xoay suốt.

Ban đầu Trì Sính mặc kệ, bảo: "Nằm im ngủ ."

Đào Hoài Nam ậm ừ mãi mới thốt một tiếng: "Vâng..."

Trì Sính bảo: "Ngủ nhanh lên, mai dậy đừng mà mè nheo."

Đào Hoài Nam mím môi, gì.

Chuyện lúc tối cũng đến mức làm mất ngủ đến tận giờ , thế thì quá đáng quá, đến mức đấy. Cảm xúc lúc đó chỉ đủ để Đào Hoài Nam tự kỷ hai tiếng thôi, giờ ngủ là thật, nhưng do tâm lý.

Lý do ... khó .

Đào Hoài Nam luồn tay chăn kéo kéo quần, chỗ non nớt nhạy cảm nhất của con trai cọ vải quần thấy rát rát đau đau.

Lúc bát mì đổ xuống, một ít nước nóng b.ắ.n chỗ đó, Đào Hoài Nam phủi . Anh trai và Trì Sính chỉ mải lo cho mảng da đỏ ửng đùi , chẳng ai để ý đến " nhỏ" cô đơn yếu ớt cũng đang ửng đỏ.

Đào Hoài Nam lật , kéo quần nữa, đổi tư thế để quần chạm chỗ đó.

"Lại làm đấy?" Trì Sính mở mắt , nhưng chỉ thấy mỗi cái gáy.

Đào Hoài Nam nhắm mắt, đang đau bực , mắng nên cãi : "Thì cứ ngủ ... Tớ lật ảnh hưởng gì đến ."

Trì Sính gì, chỉ chằm chằm.

Đào Hoài Nam xong cũng thấy sai sai, haizz chung là bực bội. Bảo đau thì cũng đau chịu nổi, nhưng cứ âm ỉ khó chịu, cứ cái gì đó nhắc nhở là đang đau, chạm quần.

Trì Sính im lặng làm Đào Hoài Nam chột , lát ngoan ngoãn . Sợ Trì Sính giận, giải thích thái độ lồi lõm ban nãy, ấp úng mấy , cuối cùng nhắm mắt làm liều, bảo: "Tớ đau."

Trì Sính hỏi: "Đau ở ?"

"Chỗ đó!" Đào Hoài Nam lấy tay che mặt, giọng lí nhí vọng : “Chỗ... chỗ đó đó."

Loading...