Chó Dữ Lâu Năm - Chương 38

Cập nhật lúc: 2026-02-14 05:18:12
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tự làm thương sợ mắng, vội vàng xin , làm mắng cũng chẳng mở miệng nổi.

Trì Sính rút tờ giấy ăn, luồn cổ áo lau vết m.á.u cho . Da dẻ trắng quá, tí vết thương cũng thấy ghê .

Đào Hoài Nam sợ Trì Sính, lúc xử lý vết thương ngoan như cún con.

Thực Trì Sính ít khi mắng Đào Hoài Nam vì tội va đập, nào cũng lí nhí giải thích "Tớ cố ý", chẳng cần giải thích cũng cố ý . Cậu thấy gì mà tránh, so với mấy đứa trẻ bình thường cùng trang lứa, Đào Hoài Nam ngoan lắm . Ở chỗ lạ hầu như dám động đậy, chỉ khi ở nơi quen thuộc mới dám thả lỏng một chút.

cũng khó tránh khỏi va vấp, Đào Hoài Nam thích dùng gậy dò đường, ghét cái thứ đó. Cây gậy chẳng mang cho chút cảm giác an nào, cầm nó tay thấy càng cô độc hơn. Không vật dò đường, cũng chẳng chỗ dựa, vấp cái gì đ.â.m tự cũng giật , mắng mỏ làm gì nữa.

Sợ đinh gỉ, Trì Sính xử lý vết thương kỹ. Lỗ đinh đ.â.m khá sâu, sát trùng xót, Đào Hoài Nam cứ xuýt xoa hít hà, dám kêu to, thi thoảng mới dám kêu đau lí nhí.

"Cố chịu chút." Trì Sính bảo.

Đào Hoài Nam "" một tiếng, cúi đầu ngoan ngoãn để nó làm.

Xử lý xong cái lỗ nhỏ, Trì Sính dán băng cá nhân cho . Đào Hoài Nam thở phào nhẹ nhõm, với Trì Sính, : "Xin nhỏ."

Trì Sính bóp cằm , nắn cho cái miệng chu nữa.

Đào Hoài Nam cứ chu mỏ như thế hỏi ngọng nghịu: "Cậu học xong ?"

Trì Sính hỏi : "Làm gì?"

"Hôm nay sinh nhật tớ mà, chơi với tớ ." Đào Hoài Nam .

"Được." Trì Sính buông tay , hai bên má bóp đỏ ửng của , lấy ngón tay xoa xoa hai cái.

Chẳng từ bao giờ Trì Sính thích véo má Đào Hoài Nam, Đào Hoài Nam cũng quen nó nắn bóp, lúc thì véo má, lúc thì bóp tay, thỉnh thoảng ngủ say mềm oặt ấm nóng, Trì Sính còn véo bụng qua lớp áo.

Đào Hoài Nam nhiều m.á.u buồn, lúc thì né, lúc thì để yên cho nó véo.

Hai đứa bên từ lúc Đào Hoài Nam tám tuổi, giờ sắp mười sáu .

Một nửa cuộc đời Trì Khổ bên cạnh, với một đứa trẻ con thì bảy tám năm quả là một quãng thời gian dài.

Trong tiệm cái bánh sinh nhật to đùng Hoàng đặt, lúc bánh đến nhân viên mới hôm nay sinh nhật Đào Hoài Nam, trong nhóm chat nhỏ bắt đầu nhảy tin nhắn chúc mừng và lì xì tới tấp.

Đào Hoài Nam nhận hết lì xì, giá trị lớn, chủ yếu là tấm lòng của các chị. Sinh viên làm thêm ở đây chị lớn hơn vài tuổi, ai cũng dễ thương.

Đào Hoài Nam đang tơ tưởng chuyện khác nên chỉ ăn một miếng bánh nhỏ. Anh Hoàng hỏi: "Sao hôm nay ăn ít thế? Bình thường một bé Nam xơi hết một tầng cơ mà."

Đào Hoài Nam híp mắt, xúc một thìa hoa quả trong bát.

Người ăn bánh bằng đĩa giấy, Đào Hoài Nam dùng bát tô, tay vững, dùng đĩa xúc lên, mấy cái là rơi hết xuống đất.

"Cậu thì cái gì." Đào Hiểu Đông trượt ghế tới, làm xong việc, tay vẫn đeo găng bẩn. Anh há miệng, Trì Sính xúc một miếng to đút cho , Đào Hiểu Đông nhai : “Anh nhỏ tự làm bánh , cả một cái to đùng đang đợi ở nhà kìa, ai thèm ăn bánh mua của ."

"Ô hố, thật á?" Anh Hoàng chỉ cái bánh, đùa Đào Hoài Nam: “Em tin , ăn cái , nhỏ nhà em làm ngon bằng cái bánh mấy nghìn tệ ?"

Đào Hoài Nam gì, chỉ tít mắt.

Hộ khẩu Trì Sính vẫn ở nhà Hoàng, về mặt pháp lý Hoàng là giám hộ của nó, tính nó còn vai vế thấp hơn Đào Hoài Nam một bậc.

"Cậu xem, làm nhiều nhiều một tí mang hẳn đây, đỡ tốn tiền đặt bánh." Anh Hoàng cũng trêu Trì Sính, đá lông nheo với nó: “Phải , con trai?"

"Cút ngay!" Đào Hiểu Đông há miệng, Trì Sính đút thêm miếng nữa, c.ắ.n ngập răng: “Cái món hời ba em hưởng trọn ."

Đào Hiểu Đông trượt ghế về tiếp tục làm việc, khách hàng là một cô bé, cũng đang ăn bánh.

Anh Hoàng gọi với theo: "Sổ hộ khẩu ghi rành rành đấy nhé, nghiêm túc mà thì gọi bằng chú đấy."

Hai ông chủ tiệm lắm, nào cũng đùa dai làm nhân viên bò.

Tâm tư nhỏ nhặt của Đào Hoài Nam qua mắt hai ông , trai bóc mẽ ngay mặt .

Trì Sính làm bánh cho Đào Hoài Nam thật, làm từ tối qua, để tủ lạnh chờ hôm nay ăn. Định làm thử vài cho quen tay, ai ngờ làm phát ăn ngay. Đào Hoài Nam coi trọng hình thức thế, bánh nhỏ làm chắc chắn ngon hơn bánh mua .

Bánh trang trí hoa hòe hoa sói gì, đằng nào Đào Hoài Nam cũng thấy , sờ thì hỏng hết, ngon là .

Ngon thì chắc chắn là ngon , đế bánh là sô-cô-la mềm ẩm, ở giữa là lớp thạch sữa mỏng, bên phủ đầy hoa quả cắt hạt lựu.

Bỏ qua yếu tố tình cảm, khách quan mà , Đào Hoài Nam thấy bánh ngon hơn bánh mua thật. Chẳng ai hiểu khẩu vị của bằng Trì Sính, làm theo sở thích của thì ngon cho .

Đào Hoài Nam chiều hư mồm , kén cá chọn canh lắm. Trì Sính lúc thì nghiêm khắc lúc chiều chuộng, riêng khoản ăn uống thì thả cửa, cuối tuần học là nấu nướng cho ăn, càng chiều càng kén ăn, món gì thích là gắp sang bát Trì Sính.

Nhiều lúc Đào Hiểu Đông ngứa mắt mắng vài câu, Trì Sính bênh: "Không ."

Đào Hoài Nam ăn bánh no căng bụng, thở thôi cũng thấy ngấy. Mai thứ Hai học, Đào Hoài Nam tắm rửa xong mới hơn tám giờ, ngủ giờ thì sớm quá, thế là bò lên đùi Trì Sính, đeo tai sách.

Trì Sính đặt tay lên đầu , cũng đang sách.

Biểu cảm của Đào Hoài Nam phong phú quá, chú ý cũng khó. Lúc thì nhíu mày, lúc thì giãn , lát nhăn tít thành một cục, còn hít sâu một vẻ kinh ngạc tột độ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-38.html.]

Trì Sính tháo một bên tai của , bình thường Đào Hoài Nam cho nó cùng, kể cả đoạn tí màu mè cũng chẳng sợ, cây ngay sợ c.h.ế.t mà. Trì Sính chạm tai là Đào Hoài Nam bật dậy ngay, bịt chặt tai cho.

Trì Sính nhướn mày: "Nghe cái gì đấy?"

Đào Hoài Nam giữ chặt tai , cảnh giác : "Sách đen."

"Sách đen thì giấu làm gì?" Trì Sính định giật điện thoại, Đào Hoài Nam gạt tay nó , nhảy xuống giường chân đất về phòng ngủ.

Có bí mật đây.

Thực Trì Sính cũng chẳng định quản , thấy về phòng cũng theo. Đào Hoài Nam về phòng im thin thít, đến lúc Trì Sính thì ngủ say .

Ngủ mà mày vẫn nhíu chặt, tai tháo. Trì Sính tháo tai , quấn gọn gàng đặt lên đầu giường.

Đào Hoài Nam xiêu vẹo giường, Trì Sính đỡ cổ chỉnh cho ngay ngắn, Đào Hoài Nam lơ mơ tỉnh, gọi " Khổ".

"Ngủ ." Trì Sính .

"Chúc ngủ ngon." Đào Hoài Nam lầm bầm, xích gần Trì Sính, theo thói quen dính nó. Trì Sính xuống, thấy sán cũng thuận thế quàng tay qua .

chỉ vài giây , chẳng nhớ cái gì, Đào Hoài Nam lật lưng , kéo giãn cách với Trì Sính.

thì Trì Sính mặc kệ, chẳng để tâm, cũng lưng ngủ.

Cái đồ diễn sâu chẳng tự biên tự diễn cái gì trong đầu, suốt một thời gian đó cứ là lạ. Lần nào giở chứng Trì Sính cũng mất mấy ngày mới phát hiện , thần kinh thô quá mà, bắt kịp sóng não của Đào Hoài Nam.

Trì Sính chỉ thấy dạo nghiện điện thoại, lúc nào cũng đeo tai .

Buổi tối Trì Sính học bài, Đào Hoài Nam bên cạnh nghịch điện thoại, Trì Sính gõ gõ mặt bàn, mắt rời sách, bảo: "Đừng mãi thế, nghỉ tí ."

"Tớ tra tí tài liệu." Đào Hoài Nam .

"Tra cái gì?" Trì Sính hỏi: “Tôi tra cho."

Đào Hoài Nam bảo "khỏi cần", dậy leo lên giường , im lặng điện thoại tiếp.

Trì Sính một cái, kệ.

Dạo cũng tắm chung với Trì Sính nữa, hễ thấy tắm là lon ton chạy theo, giờ tự nhiên giữ ý.

Toàn tranh tắm , hoặc đợi Trì Sính tắm xong mới , tắm chung nữa.

Trì Sính thấy thế cũng chẳng , đỡ chật chội.

Đào Hoài Nam ôm một bụng tâm sự chẳng với ai, trai , nhỏ cũng , thỉnh thoảng ngẩn ngơ, đang nghĩ gì.

Con trai mới lớn đang tuổi phát triển mạnh, thỉnh thoảng buổi sáng thức dậy thấy "chỗ đó" cương cứng, khó chịu.

Đào Hoài Nam tỉnh giấc trong mộng, mồ hôi ướt đẫm đầu.

Trì Sính vẫn đang ngủ bên cạnh, Đào Hoài Nam ngủ nết , khi ngủ thì ngay ngắn, tỉnh dậy là y như rằng đang dính , chân gác lên .

Đào Hoài Nam khó chịu nhíu mày, lùi , nhấc chân xuống khỏi Trì Sính.

Cậu động đậy Trì Sính tỉnh, mở mắt thấy Đào Hoài Nam thức, đồng hồ, giọng khàn khàn ngái ngủ: "Còn sớm, ngủ tiếp ."

Giọng quen thuộc mỗi ngày, nhưng lúc khiến Đào Hoài Nam thấy ... gượng gạo.

Cậu khẽ "ừ" một tiếng, chầm chậm .

Trì Sính dù thần kinh thô đến mấy, nhưng mấy chuyện vụn vặt cộng cũng khiến nó nhận sự khác thường.

Trên lớp Đào Hoài Nam giảng tập trung, tay cứ sờ soạng lung tung lên quyển sách của tiết . Trì Sính dùng bút gõ nhẹ sách , Đào Hoài Nam giật nảy .

Động tĩnh nhỏ xíu mà giật đến thế, chứng tỏ hồn vía đang treo ngược cành cây .

Trì Sính , hạ giọng nhắc nhở: "Tập trung giảng."

Đào Hoài Nam hồn, gật đầu.

Vì chuyện mà tối về nhà Đào Hoài Nam mắng.

Lúc Trì Sính mắng Đào Hoài Nam thường dám cãi, Trì Sính nóng tính, cãi nó càng điên hơn.

"Cậu suốt ngày nghĩ cái quái gì trong đầu thế hả?" Giọng Trì Sính rõ là đang bực, nó quản chuyện học hành của Đào Hoài Nam nghiêm, học hành t.ử tế là ăn mắng ngay.

Đào Hoài Nam theo thói quen mở miệng xin : "Anh nhỏ em sai ."

"Đừng qua loa với ." Hôm nay Trì Sính mới thực sự cảm thấy vấn đề, ngẫm thì thấy dạo cứ là lạ.

"Em qua loa mà." Đào Hoài Nam lí nhí.

"Lại ai linh tinh cái gì ?" Trì Sính mất kiên nhẫn hỏi: “Tôi nắm tay ai ? Tôi yêu đương ?"

Chuyện hổ hồi lớp 7 giờ còn lôi , bình thường là Đào Hoài Nam lao bịt miệng nó . giờ đầu óc đang chập mạch, buột miệng một câu: "Thế thì ."

Loading...