Chó Dữ Lâu Năm - Chương 37
Cập nhật lúc: 2026-02-14 05:17:58
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong suốt một thời gian dài đó, Đào Hoài Nam vẫn giữ nguyên trạng thái . Hễ tò mò, hứng thú với chuyện gì, chỉ cần hình ảnh trong đầu chuyển thành Trì Khổ là tắt ngấm hứng thú, thậm chí còn nảy sinh tâm lý kháng cự.
Thành thử , dù đến tuổi dậy thì, cần khai sáng về giới tính, nhưng đầu óc bé vẫn sạch trơn, chẳng tí tẹo ý nghĩ mập mờ nào.
Trong sự ngây thơ m.ô.n.g lung của Đào Hoài Nam, Trì Khổ ngày một cao lớn, bờ vai ngày càng vững chãi, giọng ngày càng trầm ấm, cũng chẳng còn ai chê nó xí nữa.
Quá trình trưởng thành trôi qua bình lặng, nhưng mỗi ngày mới đến là một câu chuyện mới.
Ngày mai là sinh nhật Đào Hoài Nam, qua sinh nhật là tròn mười sáu tuổi.
Trì Khổ cũng mười sáu, sinh nhật nó muộn hơn, nên lớn hơn Đào Hoài Nam trọn một tuổi. Đào Hoài Nam sắp chạm mốc mười sáu, còn Trì Khổ đang ở cuối tuổi mười sáu.
Vừa khai giảng lớp chín một tháng, trong kỳ thi khảo sát đầu tiên, Trì Khổ chễm chệ ngôi đầu bảng trường, chẳng gì bất ngờ.
À quên, bây giờ gọi là Trì Sính.
Năm ngoái hộ khẩu của nó tách khỏi nhà họ Trì. Đào Hiểu Đông đủ điều kiện nhận nuôi, nên giờ hộ khẩu của nó nhập nhà Hoàng. Trước khi làm thủ tục, Đào Hiểu Đông chẳng ngại phiền phức, chạy vạy mấy ngày trời để đổi tên cho nó thành Trì Sính.
"Khổ cái con khỉ khô mà Khổ." Đào Hiểu Đông cái tên "Trì Khổ" ngứa mắt chịu : “Đặt cái tên thấy hãm tài."
Trên hộ khẩu mới ghi rành rành hai chữ "Trì Sính". Lúc đó Đào Hiểu Đông quàng vai nó, ánh mắt lấp lánh ý bảo: "Chạy em, bay cao bay xa lên."
Kể từ ngày đó, cái tên xí để dễ nuôi biến mất, chữ "Khổ" của quá khứ cũng tan biến theo.
Ban đầu Đào Hoài Nam quen, mở miệng là "Trì Khổ", gọi bao nhiêu năm mà. Sau quen miệng gọi tên mới, nhưng khác cũng gọi thế, vẻ thiết lắm.
Cứ đổi qua đổi mãi, hôm Trì Khổ đang học bài, Đào Hoài Nam mò mẫm tới, gọi một tiếng " Khổ". Bình thường Đào Hiểu Đông trêu gọi thế, Đào Hoài Nam cũng học theo.
Trì Sính liếc một cái, mặc kệ.
Đào Hoài Nam ngủ say từ đời nào, Trì Sính học thêm một lúc, đến mười giờ cũng ngủ.
Nửa đêm chuông báo thức điện thoại của Đào Hoài Nam reo inh ỏi, cả hai cùng tỉnh giấc. Trì Sính đang ôm từ phía , tỉnh dậy rút tay về, lật sang một bên.
Đào Hoài Nam buồn ngủ rũ mắt, một phút chuông reo.
"Chúc tớ sinh nhật vui vẻ ." Đào Hoài Nam vươn tay vỗ vỗ Trì Sính.
Trì Sính nhắm mắt : "Sinh nhật vui vẻ."
"Còn gì nữa ?" Đào Hoài Nam , đối mặt với nó.
Trì Sính sắp ngủ , trả lời.
Đợi mãi thấy nó gì, Đào Hoài Nam dỗi, vỗ vỗ nó. Trì Sính miễn cưỡng mở mắt: "Hửm?"
"Hết á? Cậu nghĩ xem mỗi sinh nhật tớ chúc bao nhiêu là câu." Đào Hoài Nam lầm bầm.
Cậu bé mù coi trọng nghi thức lắm, sinh nhật Trì Sính cũng đặt báo thức, nửa đêm dậy chúc một tràng dài, tóm là mong nhỏ mãi mãi vui vẻ.
Trì Sính cái tính cầu kỳ đó, cũng chẳng lắm tâm tư như . Giờ nó chỉ buồn ngủ, mắt mở lên.
"Tớ đây." Đào Hoài Nam hết buồn ngủ, tung chăn định dậy.
Trì Sính vươn tay chặn : "Đi ?"
"Tớ sang phòng .” Đào Hoài Nam gạt tay nó : “Anh như ."
Trì Sính kéo xuống, chẳng nửa đêm nửa hôm nó còn định giở chứng gì, đau đầu với nó quá.
Đào Hoài Nam kéo nhưng vẫn hậm hực, chủ yếu là thấy hụt hẫng, cảm giác Trì Sính qua loa đại khái.
Trì Sính nhấc tay lên, ấn mặt Đào Hoài Nam xuống gối. Đào Hoài Nam úp mặt gối ư ử phản đối, Trì Sính kéo về phía , mặt Đào Hoài Nam áp n.g.ự.c Trì Sính, nó : "Thôi ngủ , sang năm vẫn ở bên ."
Câu còn lọt tai, Đào Hoài Nam cuối cùng cũng nguôi giận, hài lòng tìm một tư thế thoải mái, túm lấy áo Trì Sính, hừ hừ một câu: "Tớ cũng ở bên ."
Trì Sính gãi gãi gáy , bảo: "Ngủ ."
Tuổi Đào Hoài Nam cứ thế lớn dần theo năm tháng, vóc dáng cũng cao lên, tâm tư ngày càng nhiều, thỉnh thoảng Đào Hiểu Đông bảo như con hồ ly nhỏ.
dù lớn thế nào, ở nhà vẫn là cái đồ nhõng nhẽo phiền phức.
Thậm chí càng lớn càng phiền hơn.
"Sinh nhật vui vẻ nhé cục cưng." Đào Hiểu Đông ném hộp quà lên giường , Đào Hoài Nam ôm lấy sờ sờ.
"Gì thế ạ?"
"Điện thoại." Đào Hiểu Đông đáp.
"Lại điện thoại ạ?" Đào Hoài Nam leo xuống giường, xỏ dép , đặt cái hộp lên bàn ăn: “Anh trả , cái em đang dùng vẫn mà."
"Không em bảo dùng chán ?" Đào Hiểu Đông bóc hộp, đưa cho Trì Sính từ bếp : “Mày cài đặt cho nó , lười ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/cho-du-lau-nam/chuong-37.html.]
"Anh cứ tiêu tiền hoang phí thế, Đào Hiểu Đông." Đào Hoài Nam bên cạnh, gõ gõ ngón tay lên mặt bàn: “Có tiền hả? Tiền dễ kiếm thế ?"
Đào Hiểu Đông chọc , gật đầu: "Dễ kiếm."
Đào Hoài Nam giờ WeChat, QQ, Weibo đủ cả, điện thoại còn cài phần mềm sách, thỉnh thoảng vài quyển. nhiều lúc chế độ cho mù hoạt động , những giao diện , lúc đó Đào Hoài Nam nhờ Trì Sính giúp.
"Em mấy cái điện thoại , cái loại nạp tiền tặng kèm dùng cũng mà." Đào Hoài Nam vẫn lầm bầm: “Điện thoại mấy nghìn tệ với mấy trăm tệ thì với em khác gì ?"
Cậu vô tư thế thôi, nhưng làm mà xót xa. Tại em dùng đồ , thấy thì cũng , gì em cũng cái nấy.
Ban ngày theo tiệm, và Hoàng mở thêm tiệm mới. Tiệm to lắm, thuê nhiều nhân viên khiếm thính, là sinh viên làm thêm.
Đào Hoài Nam thích đến tiệm lắm, thích khí ở đó, đều thiện, bụng.
Trì Sính tải phần mềm cho Đào Hoài Nam, khoanh chân bên cạnh nhắc: "Đừng quên phần mềm sách nhé."
"Tải ."
"Quyển sách hôm qua tớ hết ." Đào Hoài Nam vỗ vỗ đùi Trì Sính: “Cậu tua đến đoạn tớ đang dở giúp tớ ?"
Chuyện nhỏ, Trì Sính "ừ" một tiếng.
Nó mở phần mềm điện thoại cũ của Đào Hoài Nam , Đào Hoài Nam sực nhớ điều gì, chồm tới giữ chặt điện thoại: "Thôi khỏi, đừng làm nữa."
Trì Sính liếc một cái, nhướn mày: "Lại mấy thứ linh tinh chứ gì?"
"Không , linh tinh." Đào Hoài Nam che điện thoại cho nó đụng : “Để tí tớ tự chỉnh."
Trì Sính gạt tay , tiến độ, chỉnh sang điện thoại mới cho , thèm nội dung.
Đào Hoài Nam còn cố thanh minh: "Thật sự linh tinh , chỉ là tình cờ đến đoạn đấy thôi."
Trì Sính nhéo má một cái, chẳng thèm chấp: "Nghe sách đen của ."
Hồi Đào Hoài Nam tự tải một quyển sách tên gì về, mấy đoạn đầu thấy nội dung lành mạnh, mà đỏ mặt tía tai, ghê c.h.ế.t , nhưng cũng tắt .
Trì Sính giật một bên tai nhét tai , vài câu xong xóa béng quyển sách , còn cấm Đào Hoài Nam mấy thứ đó nữa.
Đào Hoài Nam là đứa trẻ trong sáng, chẳng bao giờ chủ động tìm mấy thứ đó , sách đắn. Bị Trì Sính mắng hổ oan ức, lải nhải giải thích cả buổi. Trì Sính ngoan nên cũng ít quản.
Trì Sính cài đặt xong xuôi, bật chế độ mù lên đưa cho Đào Hoài Nam.
Đào Hoài Nam thở phào nhẹ nhõm, nhét điện thoại túi, chẳng dám lôi .
Quyển sách hôm qua đúng là thể để Trì Sính , là giải thích xong . Khác hẳn mấy quyển sách đen , quyển nội dung cứ sai sai thế nào . Mối quan hệ giữa các nhân vật chẳng dám nghĩ tới, mà lòng cứ rối bời khó chịu.
vẫn hết.
Chuyện mà để Trì Sính chắc nó nổi điên lên mất, khi cấm tiệt sách luôn chứ. Trì Sính dạo quản nghiêm lắm, càng lớn càng hung dữ, chẳng còn chút mềm mỏng nào.
Cây non lớn lên thành cây con, bé cởi mở hơn , còn khép kín nữa.
Ở tiệm Đào Hoài Nam chơi với mấy chị khiếm thính lắm, một đám khuyết tật tụ tập với , lúc rảnh rỗi việc gì làm là nhắn tin c.h.é.m gió trong nhóm.
Công ty nhóm chat lớn, mấy khuyết tật còn lập nhóm chat nhỏ, Đào Hoài Nam cũng ở trong đó.
Người mù chuyện với câm điếc vẻ khó khăn, ngày xưa thì chịu c.h.ế.t, nhưng giờ điện thoại , chuyển đổi giọng thành văn bản và ngược , một một , giao tiếp dễ ợt.
Họ thế giới nhỏ của riêng , trong cái vòng tròn nhỏ bé , ai cũng thấy thoải mái tự tại.
Trì Sính ở tầng làm bài thi thử, thả Đào Hoài Nam tự chơi ở nhà.
Anh trai cũng ở , hôm nay khách.
Trì Sính làm đề thi mất hai tiếng, sắp xong thì thấy vỗ vai . Quay thấy một sinh viên mới đến làm đang hiệu bằng tay.
Trì Sính nhướn mày, ý hỏi chuyện gì.
Cậu sinh viên chỉ xuống lầu, há miệng , chỉ ú ớ vài tiếng đầy vẻ lo lắng.
Trì Sính dậy theo xuống lầu.
Vừa xuống đến tầng hai thấy Đào Hoài Nam ôm vai sô pha ở khu nghỉ ngơi, mặt nhăn nhó vì đau, nhưng vẫn hì hì, vô tư lự.
Trì Sính tới: "Sao thế?"
Đào Hoài Nam tiếng bước chân, đưa tay sờ soạng, lí nhí: "Tớ va cái đinh."
Trì Sính cau mày, vạch cổ áo xem, làn da trắng bóc nổi lên một mảng đỏ, ở giữa một lỗ nhỏ rỉ máu, giọt m.á.u sắp lăn xuống.
"Va ?" Trì Sính trầm giọng hỏi.
"Đằng cái kệ mới, tớ ." Đào Hoài Nam lắc lắc tay nó: “Xin mà."
Vừa lơ là một tí là y như rằng chuyện, thương đau còn ý làm phiền trai làm việc, chỉ tìm nhỏ.